Bảy Năm Dài Chờ Đợi Chẳng Thể Nói Ra

Chương 12



Giữa tiếng cờ trống rộn rã, ta được dìu lên kiệu hoa.

 

Lúc rèm kiệu buông xuống, ta ngoái nhìn cửa Nhan phủ lần cuối.

 

Phụ thân đứng trước cổng, lưng còng hẳn đi, như thể già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.

 

Kiệu hoa khởi hành, đi qua những con phố quen thuộc.

 

Khi ngang qua tướng quân phủ, ta nghe thấy tiếng người ngoài bàn tán:

 

“Nghe nói gì chưa? Mấy hôm trước Chu thiếu tướng quân bỏ nhà ra đi rồi đấy!”

 

“Thật hay đùa thế? Bỏ cả tiền đồ xán lạn đi á?”

 

“Hình như cãi nhau to với Chu tướng quân… vì nhị tiểu thư nhà họ Nhan đấy!”

 

“Tiếc quá nhỉ, người Nhan nhị tiểu thư lấy hôm nay lại là người nhà họ Trịnh…”

 

Ta nhắm mắt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

 

Chu Nghiên Bạch, xin lỗi huynh.

 

Kiệu hoa dừng lại trước cổng Trịnh phủ.

 

Một bàn tay thon dài vén rèm kiệu lên.

 

Hôm nay Trịnh Vân Chiêu mặc hỷ phục màu đỏ tươi, sắc mặt bình thản, nhưng trong mắt không hề có nét vui mừng nào.

 

Chúng ta bái đường, hành lễ, vào động phòng, mọi thứ đều diễn ra theo đúng bài bản như đang diễn một vở kịch.

 

Trong hỷ phòng, nến đỏ cháy rực. Trịnh Vân Chiêu dùng đòn cân vén khăn trùm đầu của ta, chúng ta nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.

 

Chàng mở lời trước:

 

“Nhan nhị tiểu thư…”

 

Ta ngắt lời chàng:

 

“Trịnh công t.ử, nếu đã thành phu thê, sau này huynh cứ gọi ta là Cẩm Thư đi.”

 

Chàng gật đầu, ngồi xuống cạnh ta, giữa hai người là một khoảng cách gượng gạo.

 

“Ta biết cuộc hôn nhân này không phải điều nàng mong muốn, ta cũng vậy. Nhưng nếu ván đã đóng thuyền, ta sẽ làm trọn trách nhiệm của một người trượng phu.”

 

Ta rũ mi mắt:

 

“Đa tạ Trịnh công t.ử thấu hiểu, ta… cũng sẽ làm tốt bổn phận con dâu nhà họ Trịnh.”

 

Lại một khoảng im lặng kéo dài.

 

Nến đỏ nổ lách tách, ánh đỏ hắt đầy căn phòng, nhưng lại chẳng thể sưởi ấm được hai trái tim xa cách.

 

Trịnh Vân Chiêu chợt đứng dậy:

 

“Đêm nay ta ngủ trên sập ở gian ngoài, nàng nghỉ ngơi sớm đi.”

 

“Như vậy không hợp quy củ…”

 

Chàng lắc đầu:

 

“Không sao. Giữa nàng và ta không có tình nghĩa phu thê thực sự, thì không cần phải miễn cưỡng. Chờ đến khi chuyện nhà họ Nhan kết thúc hoàn toàn, nếu nàng vẫn muốn rời đi… ta sẽ viết thư hòa ly cho nàng.”

 

Nói xong chàng quay chậm rãi bước ra ngoài, khẽ khép cửa lại.

 

Ta ngồi trên mép giường, nhìn căn phòng ngập tràn sắc đỏ, chợt thấy thật mỉa mai.

 

Đây chính là cuộc hôn nhân ta đ.á.n.h đổi vì gia tộc: Tương kính như băng, hành đồng mạch lộ: tôn trọng nhau nhưng lạnh nhạt tựa băng sương, sống chung mà tựa người dưng.

Những ngày sau khi thành thân trôi qua nhạt nhẽo như nước trong.

 

Trịnh Vân Chiêu đối xử với ta chu đáo, khách sáo.

 

Sáng tối thỉnh an, cùng ta dùng bữa, dẫn ta làm quen với việc trong phủ, nhưng lúc nào cũng giữ một khoảng cách lịch sự.

 

Công công, bà mẫu đối với ta tuy không quá niềm nở nhưng cũng không có gì để chê trách.

 

Chỉ có một người, muội muội của Trịnh Vân Chiêu – Trịnh Vân Tích, ánh mắt nhìn ta luôn lộ vẻ khó chịu.

 

Ngày thứ ba sau khi thành thân, muội ấy cố tình chặn ta ở hoa viên, buông lời chế giễu:

 

“Tẩu tẩu thủ đoạn ghê thật. Vừa mới mập mờ dây dưa với Chu Nghiên Bạch xong, chớp mắt cái đã gả vào nhà họ Trịnh chúng ta. Ca ca ta không biết bị trúng tà gì mà lại đồng ý mối hôn sự này.”

 

Ta dừng bước, quay lại nhìn nàng ta:

 

“Vân Tích muội muội có lời gì cứ nói thẳng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ta nói thế còn chưa đủ rõ sao? Tẩu lấy ca ca ta chẳng qua chỉ vì muốn cứu nhà họ Nhan. Ca ca ta tâm địa thiện lương nên bị tẩu qua mặt, nhưng ta thì nhìn thấu cả rồi.”

 

Ta bình thản hỏi:

 

“Vậy muội muốn thế nào?”

 

“Tránh xa ca ca ta ra, huynh ấy xứng đáng với một nữ t.ử tốt hơn, chứ không phải một nữ nhân trong lòng đã có người khác.”

 

Ta nhìn khuôn mặt trẻ tuổi ngạo khí của muội ấy, bật cười:

 

“Vân Tích muội muội, năm nay muội mười lăm rồi phải không? Đã có ý trung nhân chưa?”

 

Muội ấy ngớ người, mặt hơi ửng đỏ:

 

“Tẩu hỏi chuyện này làm gì?”

 

“Ta chỉ muốn nói, đợi đến khi muội thật sự thích một người rồi muội sẽ hiểu, có những thứ tình cảm không phải muốn buông là buông ngay được.

 

Ta gả cho ca ca muội, đúng là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ. Nhưng một khi đã gả vào nhà họ Trịnh, ta sẽ giữ gìn quy củ nhà họ Trịnh, làm trọn bổn phận của người nhà họ Trịnh.

 

Còn việc trong lòng ta chứa ai… đó là chuyện của ta, không liên quan đến muội.”

 

Nói xong, ta quay lưng đi, bỏ mặc muội ấy đứng sững tại chỗ.

 

Về đến phòng, Xuân Hạnh đang dọn dẹp bàn trang điểm, thấy sắc mặt ta không tốt liền rụt rè hỏi:

 

“Tiểu thư, Trịnh nhị tiểu thư lại làm khó người ạ?”

 

Ta phẩy tay:

 

“Không sao. Đúng rồi, bên chỗ phụ thân có tin tức gì chưa?”

 

“Lão gia vẫn đang bị đình chỉ chức vụ, nhưng Bệ hạ đã hạ lệnh xét xử lại vụ án này, chắc là sắp trả lại sự trong sạch cho lão gia rồi ạ.”

 

Xuân Hạnh ngập ngừng, hạ giọng nói tiếp:

 

“Còn một chuyện nữa… nô tỳ nghe nói, Chu thiếu tướng quân căn bản không hề đi biên ải.”

 

Lòng ta chấn động:

 

“Cái gì?”

 

“Là ông Trương gác cổng nói. Ông ấy có người cháu họ xa làm tạp dịch ở cổng thành, nói là mấy ngày đó hoàn toàn không thấy bóng dáng Chu thiếu tướng quân ra khỏi thành.”

 

Xuân Hạnh tiến lại gần hơn:

 

“Hơn nữa, tướng quân phủ dạo này cũng lạ lắm, cửa đóng then cài, hạ nhân ra vào đều lén lút như ăn trộm vậy.”

 

Chu Nghiên Bạch không đi biên ải? Vậy huynh ấy đi đâu? Sao lại lừa ta?

 

Hàng loạt câu hỏi ùa về tâm trí, khiến lòng ta rối bời.

 

Buổi chiều, Lư Ánh Tuyết đến thăm.

 

Từ lúc định ra hôn sự, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp lại.

Nàng cười hành lễ, nhưng trong mắt lại không có ý cười:

 

“Trịnh thiếu phu nhân.”

 

Ta mời nàng ngồi:

 

“Lư tiểu thư không cần đa lễ. Hôm nay tới đây, hẳn là có chuyện gì?”

 

Lư Ánh Tuyết nói thẳng vào vấn đề:

 

“Đúng là có chuyện, Chu Nghiên Bạch mất tích rồi.”

 

Chén trà trong tay ta run lên:

 

“Mất tích?”

 

“Chu tướng quân báo ra ngoài là ngài ấy đi biên ải rèn luyện, nhưng phụ thân ta đã cho người đi điều tra, biên cương hoàn toàn không có dấu vết của ngài ấy.”

 

Lư Ánh Tuyết nhìn ta:

 

“Nhan nhị tiểu thư, tỷ có biết ngài ấy đã đi đâu không?”

 

“Ta không biết. Đêm đó huynh ấy nói sẽ đi biên ải tìm Tam hoàng t.ử, từ đó về sau không có chút tin tức nào nữa.”

 

Lư Ánh Tuyết im lặng một hồi, chợt nói:

 

“Có một chuyện, lẽ ra ta nên nói cho tỷ biết sớm hơn.”

 

“Chuyện gì?”