Ngày bà nội ngừng thở, tôi chẳng rơi lấy một giọt nước mắt.
Việc đầu tiên tôi làm là tháo sợi dây chuyền vàng trên cổ bà xuống, rồi lật viên gạch đã long ra phía sau bếp, moi xấp tiền mặt được bọc cẩn thận trong ba lớp túi nilon ra ngoài.
Sau khi làm xong tất cả, tôi mới cầm điện thoại gọi cho bố.
Bọn họ chạy về ngay trong đêm, thức trắng cả quãng đường, nhưng việc đầu tiên khi bước qua cửa không phải là nhìn mặt bà nội lần cuối.
Mà là lục tung từng cái tủ trong nhà.
Bà nội trút hơi thở cuối cùng vào lúc trời nhập nhoạng tối.
Củ khoai lang trên bếp vẫn còn nghi ngút khói.
Tôi ngồi xổm trước giường bà, một tay nắm c.h.ặ.t chiếc đũa, chậm rãi chọc vào mấy hạt cơm còn dính dưới đáy bát.
Bà nấc khẽ một tiếng.
Rồi lại nấc thêm một tiếng nữa.
Sau đó, cả người bà hoàn toàn im bặt.
Tôi không lập tức bật dậy.
Tôi bưng bát đũa ra bếp cất trước, rồi mới quay lại mép giường nhìn bà thêm một lần.
Miệng bà hơi hé ra, đôi mắt vẫn chưa khép hẳn.
Tôi giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt mí mắt bà hai lần, cho đến khi mắt bà nhắm lại.
Sau đó, tay tôi trượt xuống cổ bà, chạm vào sợi dây chuyền vàng mảnh đang nằm sát trên làn da nhăn nheo.
Cái móc khóa hơi c.h.ặ.t, tôi phải loay hoay mấy giây mới tháo được.
Sợi dây chuyền rơi vào lòng bàn tay tôi, nặng trĩu hơn tôi tưởng, chắc cũng phải khoảng mười tám gram.
Đó là món đồ đáng tiền nhất mà bà nội có.
Tôi nhét nó vào trong áo lót mặc sát người.
Miếng kim loại áp lên da, vừa lạnh, vừa cứng, như một hòn đá nhỏ giấu trong lòng n.g.ự.c.
Viên gạch phía sau bếp đã long ra mấy năm nay rồi, bà nội cứ tưởng tôi không hay biết.
Thật ra mỗi lần bà giấu tiền vào đó, tôi đều đang giả vờ lúi húi nhổ cỏ ngoài sân.
Tôi lật viên gạch lên, thò tay vào, sờ thấy một cái túi nilon được bọc kín đến mức gần như không lọt chút hơi ẩm nào.
Ba lớp túi.
Lớp trong cùng còn buộc bằng dây chun.
Tôi mở ra rồi đếm thử.
Tổng cộng có 4.630 tệ.
Tôi rút ra 3.170 tệ, cuộn thành một cuộn nhỏ, rồi nhét chung với sợi dây chuyền vào trong áo.
Số còn lại 1.460 tệ, tôi gói lại đúng như cũ, nhét trả về khe gạch.
Làm xong mọi thứ, tôi đứng dậy, phủi lớp đất dính trên đầu gối, rồi cầm chiếc điện thoại cũ đặt cạnh bếp.
Tôi tìm đến số lưu tên “Bố”, sau đó bấm gọi.
Chuông reo đúng tám tiếng, bên kia mới chịu bắt máy.
“Gì đấy?”
“Bố, bà nội mất rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
“Mất lúc nào?”
“Vừa nãy.”
“Mày chắc không?”
“Miệng bà há ra, không còn thở nữa.”
Bên kia lại im một lúc.
Tôi nghe loáng thoáng tiếng mẹ tôi lầm bầm gì đó ở cạnh ông ta, nhưng không nghe rõ từng chữ.
“Tối bọn tao về tới nơi.”
Điện thoại bị cúp thẳng tay.
Tôi đặt điện thoại lại chỗ cũ, múc một bát khoai lang, rồi ngồi trước bếp chậm rãi ăn từng miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cơ thể bà nội bắt đầu lạnh dần.
Trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng côn trùng ngoài sân cũng chẳng nghe thấy.
Hơn chín giờ tối, ngoài sân vang lên tiếng bước chân vội vã.
Ánh đèn pin quét qua khe cửa, rọi từng vệt sáng trắng vào trong nhà.
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.
Bố tôi bước vào trước, đèn pin trong tay soi khắp nơi như đang tìm đồ thất lạc.
Mẹ tôi đi ngay phía sau, vừa vào cửa đã liếc về phía giường bà nội một cái.
Trên mặt bà ta không có chút đau buồn nào, chỉ quay đầu đi thẳng tới mấy cái tủ và bắt đầu lật tung lên.
“Đồ đạc để đâu hết rồi?”
Mẹ tôi ngồi xổm xuống, kéo chiếc rương gỗ dưới gầm giường ra.
Bên trong toàn là quần áo cũ, bà ta lôi từng món ra rồi ném thẳng xuống đất.
“Chỉ có mấy thứ giẻ rách này thôi à?”
Bố tôi đi tới trước mặt tôi, chĩa đèn pin thẳng vào mặt, khiến tôi phải nheo mắt lại.
“Bà nội mày có giấu tiền không?”
“Con không biết.”
“Không biết?”
Giọng ông ta bỗng cao v.út lên.
“Mày ở với bà ấy mười một năm, giờ mày bảo không biết?”
“Bà chưa từng nói chuyện tiền bạc với con.”
Ở bên kia, mẹ tôi hình như tìm thấy thứ gì đó, bà ta khẽ rít lên một tiếng khó chịu.
“Chỉ có hơn chín trăm tệ thôi á?”
“Cộng cả chỗ dưới đáy rương nữa, tổng lại mới hơn một ngàn tệ?”
Bà ta đứng dậy, phủi bụi trên ống quần, rồi hằm hằm đi về phía tôi.
“Sợi dây chuyền vàng của bà nội mày đâu?”
Tim tôi hụt mất một nhịp, nhưng tay vẫn không hề run.
“Dây chuyền gì ạ?”
“Bớt giả vờ giả vịt với tao đi!”
“Tháng trước tao về vẫn thấy bà ấy đeo, một sợi dây vàng mảnh mảnh ấy.”
Tôi lùi về sau nửa bước.
Không phải vì sợ thật, mà vì muốn trông giống như mình đang sợ.
“Có khi bà cho thím ba rồi.”
Tôi nói.
“Tháng trước thím ba mang hai con gà sang thăm bà, còn ở trong buồng với bà lâu lắm.”
Mặt mẹ tôi lập tức méo xệch.
“Cái con ruồi bâu vô liêm sỉ đó!”
“Chắc chắn là nó dụ bà đưa cho nó rồi!”
Bà ta bắt đầu c.h.ử.i ầm lên.
Giọng bà ta càng lúc càng ch.ói tai, lôi thím ba từ lúc mới lọt lòng đến khi lấy chồng ra mắng một lượt không sót chỗ nào.
Bố tôi không hùa theo bà ta.
Ông ta bước tới, túm c.h.ặ.t cánh tay tôi, bóp mạnh đến mức xương tôi như sắp nứt ra.
“Mày thật sự không lấy?”
“Bố, con chỉ là trẻ con thôi, con lấy dây chuyền vàng để làm gì?”
Ông ta trừng mắt nhìn tôi mấy giây.
Rồi cuối cùng cũng buông tay.
“Sáng mai đem đi hỏa táng sớm, lo mà chuẩn bị.”