Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 19



“Cậu là người đoạt huy chương vàng kỳ thi Olympic toàn quốc năm nay đó à?”

 

“Ừ.”

 

“Đỉnh thật.”

 

Làm xong thủ tục, tôi kéo chiếc vali cũ bước vào tòa ký túc xá.

 

Vali là đồ cũ nhà Hà Mộng Kỳ không dùng nữa cho tôi.

 

Bên trong vali có vài bộ quần áo thay đổi, sách cấp hai của chị Phương mà tôi vẫn luôn giữ lại, cây b.út Lâm Tiểu Lộc tặng, tờ note viết tay của cô Triệu, tấm danh thiếp của Phương Duy Quốc và lá thư của bà nội.

 

Sợi dây chuyền vàng nằm trên cổ tôi.

 

Mười tám gram, không quá nặng.

 

Nhưng lại nặng hơn bất kỳ thứ gì.

 

Cuộc sống đại học đơn giản hơn tôi tưởng rất nhiều.

 

Lên lớp, đọc sách, làm bài tập, lên thư viện.

 

Không ai đứng ngoài hành lang bàn tán tôi mặc quần áo gì.

 

Không ai sau lưng chê bai chuyện bố mẹ tôi.

 

Cũng không ai gọi tôi là “đồ không có mẹ dạy”.

 

Bạn học chỉ biết tôi được tuyển thẳng nhờ huy chương vàng Olympic, hạng ba toàn tỉnh, học cực kỳ giỏi.

 

Không ai bận tâm quá khứ của tôi.

 

Tôi thích sự sạch sẽ và bình yên này.

 

Năm hai đại học, tôi tham gia một dự án thiện nguyện của trường.

 

Công việc là phụ đạo online cho học sinh vùng sâu vùng xa.

 

Đến năm ba, tôi trở thành người phụ trách dự án.

 

Mỗi tuần bốn tiếng đồng hồ, phía bên kia màn hình là rất nhiều đứa trẻ khác nhau.

 

Có đứa lầm lì ít nói.

 

Có đứa lại líu lo kể đủ chuyện trên đời.

 

Có một cô bé nhỏ nói với tôi rằng, mẹ em không cho em học cấp hai nữa, muốn bắt em ra nhà máy làm công nhân.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

 

“Em bao nhiêu tuổi?”

 

“Mười ba ạ.”

 

“Thi được bao nhiêu điểm?”

 

“Thứ hai toàn lớp.”

 

Tôi cười.

 

“Đợi chị một lát.”

 

Tôi lấy điện thoại, bấm gọi vào số của Phương Duy Quốc.

 

Năm năm rồi, số điện thoại của chú ấy chưa từng thay đổi.

 

Năm tốt nghiệp đại học, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển thạc sĩ của ba trường.

 

Học bổng toàn phần của chính Đại học Kinh Hoa.

 

Tôi chọn ở lại trường.

 

Ngày lễ tốt nghiệp, Hà Mộng Kỳ đặc biệt bay từ miền Nam ra.

 

Tống Tư Nhã cũng đến.

 

Lâm Tiểu Lộc gọi video đường dài.

 

Chị Phương gửi tặng tôi một bó hoa.

 

Cô Triệu nhắn tin qua WeChat.

 

“Vọng Vọng, cô tự hào về em.”

 

Phương Duy Quốc ngồi ở hàng ghế cuối cùng dưới sân khấu, vẫn mặc chiếc áo khoác xám năm nào.

 

Khi tôi bước xuống bục, chú ấy đứng dậy, gật đầu với tôi.

 

Không nói gì cả.

 

Cũng không cần nói gì cả.

 

Buổi tối, tôi đi bộ một mình trên con đường trong khuôn viên trường.

 

Điện thoại reo lên.

 

Là em trai.

 

“Chị, em tốt nghiệp rồi.”

 

“Tốt nghiệp trường nghề rồi à?”

 

“Vâng.”

 

“Em tìm được việc rồi, làm trong xưởng sửa chữa ô tô.”

 

“Sư phụ bảo tay nghề em tốt, bảo em học hành t.ử tế, sau này có thể tự mở tiệm riêng.”

 

“Mày tự tìm việc à?”

 

“Vâng, tự tìm.”

 

“Tốt.”

 

“Chị.”

 

“Sao?”

 

“Tháng trước bố ốm phải nhập viện.”

 

“Dạ dày có vấn đề.”

 

“Mẹ ngày nào cũng túc trực trong bệnh viện, gầy rộc đi.”

 

“Có nghiêm trọng không?”

 

“Phẫu thuật xong rồi.”

 

“Bác sĩ nói hồi phục cũng tạm.”

 

“Ừ.”

 

“Chị, bố mẹ bảo em hỏi chị, Tết năm nay có về nhà một chuyến không.”

 

Tôi dừng bước dưới ngọn đèn đường.

 

“Về làm gì?”

 

“Thì… về xem thế nào.”

 

“Mẹ bảo nhớ chị.”

 

Nhớ tôi?

 

Hai chữ này phát ra từ miệng em trai tôi, khiến tôi suy nghĩ một lúc lâu.

 

“Để chị cân nhắc.”

 

Cúp máy, tôi ngẩng đầu nhìn ngọn đèn đường phía trên.

 

Mấy con bọ nhỏ đang bay vòng vòng quanh bóng đèn.

 

Tôi cúi đầu, liếc nhìn sợi dây chuyền vàng trên cổ.

 

Mười tám gram vàng.

 

Dưới ánh đèn, nó tỏa ra một màu ấm áp.

 

Mùa đông năm hai cao học, tôi về quê một chuyến.

 

Tôi đi tàu hỏa, rồi chuyển sang xe khách.

 

Từ xe khách lại chuyển sang xe ba gác.

 

Con đường đất đầu làng đã được đổ bê tông.

 

Hai bên đường lắp thêm vài ngọn đèn đường.

 

Khoảng sân vẫn là khoảng sân ấy.

 

Chỉ là lớp sơn trên cửa đã bong tróc nhiều hơn trước.

 

Tôi đẩy cửa bước vào.

 

Ruộng rau đã được ai đó cuốc xới tơi xốp.

 

Củ cải và bắp cải mới trồng mọc ngay ngắn thành từng hàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Em trai tôi đứng cạnh bếp, đeo tạp dề, trong tay cầm cái vá đang đảo thức ăn.

 

“Chị!”

 

“Chị về rồi à?”

 

“Mày trồng rau đấy hả?”

 

“Vâng.”

 

“Mỗi tháng em về một lần, dọn lại cái sân.”

 

Trong bếp bay ra mùi thịt kho tàu thơm lừng.

 

Trên bàn bày bốn món.

 

Thịt kho tàu, trứng xào, dưa chuột trộn chua ngọt và một bát bắp cải hầm.

 

“Mày nấu hết à?”

 

“Em nấu ba năm nay rồi.”

 

“Tay nghề cũng không tệ đâu.”

 

Tôi mỉm cười.

 

Bố mẹ tôi được em trai lái chiếc xe tải nhỏ chở về.

 

Chiếc xe là nó tự kiếm tiền mua.

 

Xe cũ đã chạy hơn tám vạn cây số, giá ba vạn hai.

 

Mẹ tôi già đi rất nhiều so với hình ảnh trong trí nhớ của tôi.

 

Tóc bà đã bạc trắng, nếp nhăn trên mặt cũng hằn sâu hơn gấp đôi.

 

Bố tôi càng gầy nhom hơn.

 

Khi bước đi, lưng ông còng hẳn xuống.

 

Mấy năm sau ca phẫu thuật, rượu ông cũng bỏ, t.h.u.ố.c lá cũng hút ít đi.

 

“Vọng Vọng.”

 

Mẹ tôi đứng giữa sân nhìn tôi, hai tay vò vò vạt áo.

 

“Mẹ.”

 

Môi bà mấp máy.

 

“Cơm chín rồi, vào nhà ăn thôi.”

 

Cả nhà bốn người ngồi quanh mâm cơm.

 

Đã mười năm rồi mới có cảnh tượng như vậy.

 

Không ai lên tiếng.

 

Chỉ có tiếng đũa va nhẹ vào bát.

 

Mẹ tôi gắp cho tôi một miếng thịt kho tàu.

 

Tôi không từ chối.

 

“Vọng Vọng.”

 

Cuối cùng, mẹ tôi cũng mở miệng.

 

Giọng bà lí nhí.

 

“Mẹ có một câu muốn nói với con.”

 

“Mẹ nói đi.”

 

“Xin lỗi con.”

 

Ba chữ ấy rơi xuống bàn ăn.

 

Rơi vào không gian căn phòng này.

 

Rơi lên tất cả những ấm ức kéo dài suốt mười năm ròng rã.

 

Đũa của tôi khựng lại.

 

Bố tôi cúi gằm mặt, không nói lời nào, nhưng bờ vai ông run lên.

 

“Con biết.”

 

Tôi nói.

 

Tôi không nói “không sao đâu”.

 

Cũng không nói “bỏ đi”.

 

Tôi chỉ nói “con biết”.

 

Bởi vì tôi thật sự biết.

 

Câu nói ấy, bà đã kìm nén suốt bao nhiêu năm.

 

Không phải bà bỗng học được cách xin lỗi.

 

Mà là cuối cùng, bà đã không còn thứ gì để bấu víu mà trốn tránh nữa.

 

Em trai tôi ngồi cạnh, mắt đỏ hoe, cúi gằm mặt ăn cơm.

 

Ăn xong, tôi rửa bát rồi bước ra sân.

 

Trăng sao trên trời vẫn nhiều như mười năm trước.

 

Tôi đứng cạnh luống ớt, nhìn cây ớt không biết ai đã trồng lại ở chỗ cũ.

 

Giọng em trai vang lên phía sau.

 

“Chị, cây ớt đó là em trồng.”

 

“Lần trước cuốc đất thấy cái hố, em đoán ngay hồi trước chị giấu gì ở đó.”

 

“Mày đoán đúng rồi đấy.”

 

“Là gì vậy chị?”

 

“Dây chuyền vàng của bà nội.”

 

“Thế bây giờ nó đâu rồi?”

 

Tôi kéo cổ áo xuống, cho nó nhìn thấy sợi dây chuyền mảnh đeo trên cổ.

 

“Vẫn luôn ở đây.”

 

Nó nhìn một lúc, rồi quay mặt đi lau nước mắt.

 

“Chị, sau này em sẽ chăm chỉ làm ăn.”

 

“Ừ.”

 

“Chuyện của chị, em sẽ không để hai người họ làm phiền chị nữa.”

 

“Mày tự lo cho bản thân mình thật tốt là được.”

 

Nó “vâng” một tiếng, rồi quay vào nhà.

 

Tôi đứng một mình giữa sân.

 

Gió thổi qua, lá bắp cải ngoài ruộng khẽ xào xạc.

 

Màn hình điện thoại sáng lên.

 

Là tin nhắn của chị Phương.

 

“Vọng Vọng, năm mới vui vẻ.”

 

“Năm nay em về quê à?”

 

“Em về rồi.”

 

“Em có ra thăm bà nội không?”

 

“Ngày mai em đi.”

 

“Tặng bà một bó hoa giúp chị nhé.”

 

“Vâng ạ.”

 

Tôi khóa màn hình, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

 

Trăng hôm nay rất tròn.

 

Sợi dây chuyền vàng chạm vào xương quai xanh, ấm áp như nhiệt độ cơ thể.

 

Mười tám gram.

 

Đó là sức nặng của cả một đời bà nội chắt bóp.

 

Và cũng là sức nặng đã đưa tôi đi đến tận ngày hôm nay.

 

HẾT.