Bố Mẹ Bán Tôi Vì Tham Tiền Sính Lễ

Chương 8



“Lần trước chuyện quán cơm dì Trương, ông chưa bị điều tra.”

 

“Lần này ông nghĩ mình còn trốn được không?”

 

Bàn tay bố tôi cứng đờ giữa không trung.

 

Người đàn ông kia lập tức rụt phong bì về.

 

“Ông Trần, con bé này mấy tuổi cơ?”

 

“Mười hai.”

 

“Mười hai?”

 

Sắc mặt người đàn ông kia trắng bệch.

 

“Ông nói với tôi là mười sáu!”

 

“Hai năm nữa chẳng phải là mười sáu rồi sao?”

 

“Ông lừa ai thế?”

 

“Người ta ở đây đều nghe thấy hết rồi!”

 

Người đàn ông nhét phong bì lại vào túi, quay đầu bỏ đi.

 

“Tôi không ngu đến mức tự rước họa vào thân vì chuyện này!”

 

Bố tôi quay ngoắt lại nhìn tôi.

 

Tất cả mọi người ngoài cổng trường đều đang nhìn.

 

Có phụ huynh nhỏ giọng xì xào.

 

Có học sinh đã giơ điện thoại lên quay.

 

Môi bố tôi mấp máy, nhưng không bật ra được chữ nào.

 

Sau đó, ông ta tiến lên một bước, hạ giọng gằn từng chữ.

 

“Mày tưởng mày thắng rồi à?”

 

“Mày cứ đợi đấy.”

 

“Lông cánh mày có cứng đến đâu, cũng đừng hòng bay khỏi lòng bàn tay tao.”

 

“Tao nói cho mày biết, sáu vạn tám này tao nhất định phải lấy.”

 

“Mày không gả cũng phải gả.”

 

“Tao không chỉ bắt mày gả, tao còn…”

 

Một chiếc xe con màu đen bỗng dừng lại trước cổng trường.

 

Cửa xe mở ra.

 

Một người đàn ông bước xuống.

 

“Xin hỏi, ai là Trần Vọng?”

 

Bố tôi quay đầu lại.

 

Tôi cũng quay đầu.

 

Người đó mặc áo khoác màu xám đậm, trên tay cầm một tập tài liệu.

 

Trên bìa tài liệu in dòng chữ đỏ: “Quỹ Giáo d.ụ.c Huyện”.

 

Ánh mắt chú ấy lướt qua bố tôi, rồi dừng thẳng trên người tôi.

 

“Chú tìm cháu lâu rồi.”

 

Người đó tên là Phương Duy Quốc, nhân viên của Quỹ Giáo d.ụ.c Huyện.

 

Chú ấy đi đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt với tôi.

 

“Cháu chính là Trần Vọng?”

 

“Học sinh đạt giải ba toàn huyện, thi chuyển cấp hạng bảy toàn huyện đó à?”

 

“Vâng.”

 

“Cô giáo Triệu Tuệ đã nộp hồ sơ của cháu lên Quỹ.”

 

“Bọn chú xét duyệt rồi.”

 

“Cháu được đưa vào danh sách nhận hỗ trợ của Dự án Mầm Xuân.”

 

Bố tôi đứng bên cạnh, miệng há hốc.

 

Phương Duy Quốc đứng dậy, liếc bố tôi một cái.

 

“Ông là bố của Trần Vọng?”

 

“Tôi… phải.”

 

“Vậy thì tiện quá.”

 

“Những học sinh được Dự án Mầm Xuân hỗ trợ, toàn bộ chi phí từ cấp hai đến hết cấp ba sẽ do Quỹ chi trả.”

 

“Mỗi tháng còn có thêm sáu trăm tệ tiền sinh hoạt.”

 

“Điều kiện là học sinh nhận hỗ trợ phải đi học bình thường, không được bỏ học giữa chừng.”

 

“Nếu phụ huynh có hành vi cản trở việc học của học sinh, Quỹ có quyền phối hợp với Phòng Giáo d.ụ.c và Cục Dân chính để can thiệp.”

 

Chú ấy mở tập tài liệu, rút ra một tờ thỏa thuận rồi đưa cho bố tôi.

 

“Mời ông ký tên.”

 

Bố tôi nhìn tờ giấy chi chít chữ, chắc một chữ cũng chẳng lọt vào đầu.

 

“Cái này… cái này không phải trả lại tiền chứ?”

 

“Không cần trả.”

 

“Thành tích và hoàn cảnh gia đình của Trần Vọng hoàn toàn đáp ứng tiêu chuẩn hỗ trợ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Xung quanh vẫn còn vài phụ huynh và học sinh nán lại.

 

Có người nhỏ giọng bàn tán.

 

“Chính là cô bé vừa suýt bị bố đem bán đấy à?”

 

“Thành tích tốt vậy sao?”

 

“Hạng bảy toàn huyện cơ à?”

 

“Bố nó điên rồi hay gì mà định gả con bé cho ông già bốn mươi tuổi?”

 

Mặt bố tôi lúc đỏ lúc trắng.

 

Ông ta giật lấy cây b.út, ngoáy bừa một chữ ký.

 

Phương Duy Quốc cất gọn tờ thỏa thuận, rồi quay sang nhìn tôi.

 

“Trần Vọng, sau này nếu gặp bất kỳ khó khăn nào, cứ gọi số này tìm chú.”

 

Chú ấy đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

 

Tôi nhận lấy, liếc qua số điện thoại, rồi ghi nhớ thật kỹ trong đầu.

 

Bố tôi ký xong thì chẳng nói chẳng rằng.

 

Ông ta cúi gằm mặt, đi thẳng ra ngõ.

 

Đi được hơn chục bước, ông ta ngoảnh lại nhìn tôi.

 

Trong ánh mắt ấy không có chút áy náy nào.

 

Chỉ có sự căm tức tột độ của một người vừa bị lột mặt nạ giữa chốn đông người.

 

Tôi biết chuyện này chưa kết thúc.

 

Nhưng ít nhất hôm nay, ván này tôi đã thắng.

 

Quay lại lớp thu dọn sách vở, cô bạn cùng bàn sấn tới hỏi.

 

“Trần Vọng, người ở cổng trường ban nãy là ai vậy?”

 

“Bố cậu thật sự định gả bán cậu à?”

 

“Không sao đâu.”

 

“Cậu ngầu thật đấy.”

 

“Tớ thấy lúc cậu nói chuyện với bố cậu, tất cả mọi người ngoài cổng trường đều im phăng phắc, chẳng ai dám thở mạnh.”

 

“Có những lời đến lúc phải nói thì phải nói thôi.”

 

Tôi kéo khóa cặp lại, rồi bước ra khỏi phòng học.

 

Trên đường đạp xe về nhà, gió thổi rất mạnh, làm quần áo tôi bay phần phật.

 

Cái túi vải buộc bên hông vẫn áp sát vào da.

 

Dây chuyền vàng vẫn còn.

 

Tiền vẫn còn.

 

Tôi vẫn còn được đi học.

 

Vậy là đủ rồi.

 

Tháng thứ hai, tiền trợ cấp của Dự án Mầm Xuân được chuyển vào tài khoản.

 

Sáu trăm tệ.

 

Tiền được chuyển thẳng vào thẻ ngân hàng mà cô Triệu làm giúp tôi.

 

Tôi chưa có chứng minh thư, thẻ ngân hàng đăng ký dưới tên cô Triệu, nhưng mật khẩu thì chỉ mình tôi biết.

 

Sáu trăm tệ này cộng với một ngàn hai trăm tệ tiền học bổng, cuộc sống của tôi bỗng dưng dư dả hơn rất nhiều.

 

Tôi tự lập cho mình một bảng chi tiêu.

 

Tiền ăn mỗi tháng khống chế dưới ba trăm tệ.

 

Phần còn lại đều cất đi.

 

Buổi trưa, tôi bắt đầu ăn cơm ở nhà ăn của trường.

 

Một món mặn, một món rau, giá ba tệ rưỡi.

 

Ăn no bụng, còn có cả thịt.

 

Nửa năm nay, tôi chưa từng được ăn một bữa cơm t.ử tế như vậy.

 

Mẹ tôi từng đến một lần.

 

Không phải để thăm tôi.

 

Mà để đòi tiền.

 

“Nghe nói mày được trợ cấp gì đó hả?”

 

“Mỗi tháng sáu trăm tệ?”

 

“Là tiền để con đi học.”

 

“Một đứa trẻ con như mày thì tiêu hết ngần ấy tiền vào đâu?”

 

“Mỗi tháng đưa về nhà ba trăm tệ, phần còn lại mày tự giữ.”

 

“Số tiền này Quỹ chuyển thẳng vào tài khoản giám sát của trường.”

 

“Con không rút ra được.”

 

Tôi nói dối.

 

Nhưng bà ta không thể tra ra thật giả.