Đủ để tôi sống đến khi tốt nghiệp cấp hai.
Thế nhưng tôi vừa thở phào một hơi, điện thoại đã reo lên.
Là số của chị Phương.
“Vọng Vọng, chị thi đại học xong rồi!”
“Chị đậu Đại học Nam Thành rồi!”
“Chúc mừng chị Phương.”
“Còn em thì sao?”
“Chuyện của em giải quyết thế nào rồi?”
“Em vào trường Thực Nghiệm rồi.”
“Tốt quá!”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng chị reo vui.
“Vậy trước khi đi, chị để lại xe đạp cho em.”
“Cả sách cấp ba với cái máy đọc từ vựng nữa…”
“Chị Phương.”
Tôi ngắt lời chị.
“Chị đi rồi, trong cái làng này sẽ chẳng còn ai nói đỡ cho em nữa.”
Bên kia im lặng một lát.
“Vọng Vọng, nghe chị nói này.”
“Lên cấp hai thì phải học cho thật tốt.”
“Trong trường, em hãy tìm một giáo viên có thể giúp mình.”
“Em không hề cô độc.”
“Em phải học cách tìm ra những người đứng về phía mình.”
“Vâng.”
“Còn nữa.”
Giọng chị bỗng thấp xuống.
“Trước khi bà nội em mất, bà từng nói với chị một câu.”
“Bà bảo, Vọng Vọng thông minh hơn tất cả mọi người, chỉ tội cái mệnh nó khổ.”
Tôi sững người.
Bà nội nói vậy.
Người bà chưa từng khen tôi lấy nửa lời.
“Bà còn nói gì nữa không chị?”
Đầu dây bên kia rè rè, tín hiệu chập chờn.
“Bà bảo… bà nội em bảo…”
“Chị Phương?”
“Chị Phương?”
Mất sóng.
Tôi cầm điện thoại đứng giữa sân.
Trên màn hình chỉ còn lại dòng chữ: Cuộc gọi kết thúc.
Mùng một tháng Chín, tôi đạp chiếc xe cũ chị Phương để lại, tới trường Trung học Thực Nghiệm huyện.
Quãng đường vốn mất khoảng bốn mươi phút, tôi đạp mất bốn mươi lăm phút.
Lúc tới nơi, lưng áo tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
Cổng trường rất đông.
Phụ huynh dắt tay con cái ra vào tấp nập.
Người xách chăn màn mới, người ôm thùng sữa, người mang túi đồ ăn vặt chất đầy.
Tôi dắt xe đứng trước cổng.
Trong cặp sách chỉ có giấy báo trúng tuyển, một cây b.út, hai cái màn thầu và một chai nước lọc.
Thủ tục báo danh rất thuận lợi.
Cô giáo phụ trách ghi danh lướt qua hồ sơ của tôi, rồi đ.á.n.h một dấu tích vào danh sách.
“Trần Vọng, em được phân vào lớp ba.”
“Phòng học rẽ phải, phòng thứ hai trên tầng hai.”
“Thưa cô, em không ở nội trú, em đi học rồi về ạ.”
“Đi học rồi về cần phụ huynh ký giấy cam kết.”
“Cái này bố em đã ký trước rồi ạ.”
Tôi đưa tờ giấy cam kết mà cô Triệu đã chuẩn bị sẵn cho tôi.
Cô giáo lật xem, rồi gật đầu.
Trong lớp đã có hơn nửa số chỗ ngồi.
Tôi tìm một chỗ sát cửa sổ ở bàn cuối, đặt cặp xuống bàn, rồi cất màn thầu vào ngăn kéo.
Bạn nữ bàn trên quay lại nhìn tôi một cái.
Bộ đồng phục tôi mặc là đồ cũ xin lại.
Cô Triệu nhờ người tìm giúp từ một khóa học sinh đã tốt nghiệp trước đó.
Áo hơi rộng, nhưng rất sạch sẽ.
“Cậu tên gì?”
Bạn nữ bàn trên hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Trần Vọng.”
“Cậu học tiểu học ở đâu lên?”
“Dưới xã.”
“Trường xã mà cũng đỗ vào Thực Nghiệm được à?”
Một nam sinh bên cạnh chen miệng.
“Đủ điểm thì vào được thôi.”
Cậu ta “xì” một tiếng, rồi không nói thêm.
Tuần học đầu tiên trôi qua khá yên ổn.
Mỗi ngày tôi dậy lúc năm giờ rưỡi, nấu một nồi cháo, đổ vào bình giữ nhiệt mang theo.
Buổi trưa ăn màn thầu, tối về nhà nấu mì sợi.
Chuyện học hành không đáng lo.
Sách giáo khoa cấp hai chị Phương cho, tôi đã đọc hết một lượt trong kỳ nghỉ hè.
Những kiến thức thầy cô giảng trên lớp, cơ bản tôi đều đã nắm được.
Nhưng tôi không thích tỏ ra nổi bật.
Không cần thiết.
Đến tuần thứ hai, cô Triệu nhờ người mang cho tôi một cái phong bì.
Bên trong là mẫu đơn xin hỗ trợ học bổng, kèm một tờ giấy note cô viết tay.
“Hồ sơ cô đã sắp xếp đầy đủ cho em rồi.”
“Tháng sau bắt đầu xét duyệt.”
“Hoàn cảnh của em đủ điều kiện, chắc chắn không có vấn đề.”
Tôi điền đơn rồi nộp lên.
Ngày tháng cứ thế trôi qua khá bình lặng.
Cho đến ngày thứ Sáu của tuần thứ ba.
Lúc tan học, thầy chủ nhiệm gọi tôi lại ngay trước cửa lớp.
“Trần Vọng, bố em tới.”
“Đang đợi em ngoài cổng trường đấy.”
Tôi đeo cặp bước ra ngoài.
Bố tôi đứng dưới gốc cây ngô đồng, bên cạnh còn có một người đàn ông.
Ông ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, tóc lưa thưa, mặc áo khoác da màu đen, ống quần dính đầy bùn đất.
Nhìn thấy tôi, ông ta nghiêng đầu, ánh mắt trượt từ đỉnh đầu tôi xuống tận gót chân.
“Con gái ông đây à?”
“Đúng.”
“Mười hai tuổi, cầm tinh con trâu.”
“Người cũng cao lớn chắc chắn.”
Tôi khựng bước.
“Bố, ai đây?”
Bố tôi không thèm nhìn tôi, vẫn tiếp tục nói chuyện với người đàn ông kia.
“Gia cảnh nhà họ Chu ông cũng nghe ngóng rồi đấy.”
“Ngoài thị trấn có hai gian mặt tiền, còn tám mẫu đất.”
“Thằng con trai cả năm nay hai mươi ba tuổi, tính tình hiền lành thật thà, không rượu chè c.ờ b.ạ.c.”
Trong đầu tôi ong lên một tiếng.
“Bố định gả bán con đấy à?”
“Chỉ định hôn trước thôi.”
“Hai năm nữa tổ chức cũng chưa muộn.”
Người đàn ông kia móc từ túi ra một phong bì dày cộp tiền, đưa cho bố tôi.
“Sáu vạn tám tiền sính lễ.”
“Đưa trước ba vạn tiền cọc, ra giêng bù nốt phần còn lại.”
Tay bố tôi vươn ra đón lấy cái phong bì kia.
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy.
Bàn tay đó từng tát vào đùi tôi.
Từng ném sách vở của tôi.
Từng cướp đi mấy đồng tiền tiêu vặt ít ỏi của tôi.
Bây giờ, nó đang định cầm lấy số tiền bán tôi.
“Bố.”
Ông ta khựng lại.
“Bố rụt tay lại ngay.”
Bố tôi sững sờ.
Người đàn ông kia cũng ngây ra.
Học sinh và phụ huynh qua lại ngoài cổng trường đều ngoái đầu nhìn sang.
“Nếu ông nhận số tiền này.”
Tôi nhìn thẳng vào mặt bố tôi.
“Ngày mai Phòng Giáo d.ụ.c sẽ nhận được đơn tố cáo.”
“Tố cáo ông ép con gái chưa thành niên bỏ học.”
“Tố cáo ông bán đứa con mười hai tuổi cho một người đàn ông bốn mươi tuổi làm cô dâu nuôi từ bé.”