Bốn Năm Sau, Tôi Là Cô Dâu Của Người Khác

Chương 10



Lúc này anh ấy mới ngẩng đầu lên, cười với Trần Mộc Phong một cái.

"Mộc Phong, vào nhà ngồi chút chứ?"

Nước mắt Trần Mộc Phong vẫn còn vương trên mặt. Anh ta trừng mắt nhìn Hứa Nhược Diên, yết hầu chuyển động lên xuống mấy lần, cuối cùng không nói lời nào, chỉ cúi người nhặt từng món đồ dưới đất bỏ lại vào túi giấy.

Động tác chậm chạp, chậm đến mức như thể đang cố kéo dài thời gian.

"Không cần đâu." Anh ta nói.

Bóng lưng cô độc của anh ta dần tan biến vào màn đêm.

Tôi đóng cửa lại.

"Vợ ơi."

Hứa Nhược Diên từ phía sau ôm lấy tôi, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, cái ôm rất c.h.ặ.t, rất c.h.ặ.t. Giọng anh pha chút nũng nịu: "Sau này đừng mở cửa cho cậu ta nữa được không?"

Tôi xoay người, hôn anh một cái đầy trấn an. Sau đó tôi vào nhà lấy ra một chiếc hộp, đưa cho anh.

"Bà nội bảo đây là đồ cũ ở quê, hình như rất quan trọng với anh nên bảo em mang đến cho anh."

Hứa Nhược Diên nhận lấy, rồi lại đẩy về phía tay tôi.

"Đây là quà anh tặng em đấy."



Ngày cưới, thời tiết rất đẹp.

Khi tôi mặc váy cưới từ trên lầu đi xuống, Hứa Nhược Diên đứng ở chân cầu thang chờ đợi.

Anh ấy mặc một bộ vest đen, cà vạt thắt ngay ngắn, đầu tóc chải chuốt chỉn chu, cả người trông như bước ra từ trang bìa tạp chí.

"Đẹp không?" Tôi hỏi.

"Vợ anh," anh ngây ngẩn nhìn tôi, "Đương nhiên là đẹp nhất thế giới rồi."

Trên đường rước dâu, Trần Mộc Phong nhắn cho tôi một tin:

【Anh bị t.a.i n.ạ.n xe rồi, em có thể đến bệnh viện thăm anh không?】

Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười với ống kính của thợ chụp ảnh.

Sau khi nghi thức kết thúc, tôi ở nhà tháo quà. Nhìn thấy phong bì lớn của dì Trần, bên trong đính kèm tấm ảnh cũ có Hứa Nhược Diên vô tình lọt vào khung hình năm xưa.

Trần Mộc Phong lại gửi WeChat. Là một tấm ảnh hơi mờ, chỉ loáng thoáng nhận ra cô dâu mặc váy trắng và chú rể mặc vest đen. Sau tấm ảnh, anh ta gửi kèm hai tin nhắn:

【Chúc mừng.】

【Trông em mặc váy cưới thật sự rất đẹp.】

Sau tin nhắn đó, anh ta gửi kèm một khoản tiền mừng gồm sáu chữ số.

Hứa Nhược Diên từ phòng tắm bước ra, tóc còn nhỏ nước, anh mặc chiếc áo phông trắng rộng rãi, bước tới vòng tay ôm lấy vai tôi: "Sao vẫn còn ngồi ngẩn ngơ thế? Mệt cả ngày rồi."

Tôi tựa mặt vào mu bàn tay anh, nhắm mắt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đang đếm xem hôm nay thu được bao nhiêu tiền mừng." Tôi nói.

Anh bật cười, bế bổng cả người tôi từ trên ghế lên, tôi giật mình kêu lên rồi ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

"Tiền mừng để mai hãy đếm," anh bế tôi vào phòng ngủ, ghé sát vào tai tôi thì thầm, "Đêm nay còn có chuyện quan trọng hơn."

Ánh trăng len qua khe cửa sổ, dát lên sàn nhà một lớp bạc mỏng. Sau khi chuyện quan trọng xong xuôi, Hứa Nhược Diên đã chìm vào giấc ngủ.

Tôi ngồi xuống bàn, mở chiếc hộp kia ra.

Bên trong là cuốn nhật ký viết đầy những tâm sự của cậu thiếu niên ấy.

"01/09/2019: Khai giảng, gặp được cô bé có nụ cười rất xinh, tên cô ấy cũng rất hay, Nguyễn Cửu Thanh. Giá mà cô ấy cũng cười với mình thì tốt biết mấy."

"05/09/2019: Vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để làm quen với cô ấy. Cô ấy hình như thích tên họ Trần ở lớp mình. Làm sao để đến gần cô ấy đây (T_T), xem ra chỉ có thể kết bạn với tên họ Trần kia trước vậy."

Nhật Nguyệt

"08/10/2019: Vui quá là vui (◦˙▽˙◦), hôm nay cuối cùng cũng thêm được liên lạc, còn tặng cho cô ấy chiếc điện thoại mới, cô ấy có vẻ rất thích (PS: Tên họ Trần kia quá tồi, vậy mà nói cô ấy như thế, nếu không vì Cửu Thanh thì mình đời nào thèm kết bạn với cậu ta)."

"18/10/2019: Hứa Nhược Diên ơi Hứa Nhược Diên, sao mày kém cỏi thế này, mười ngày rồi mà chẳng biết mở lời chào lấy một câu à?"

"21/10/2019: Không thể không đi sao? Mình không muốn ra nước ngoài! Mình đi rồi thì Cửu Thanh phải làm sao?"

"28/10/2019: Cô ấy đăng bài nói muốn học luật, cuối cùng cũng nói chuyện được với cô ấy rồi. Cô ấy rõ ràng đáng yêu thế này, sao lại nói về bản thân như vậy chứ? Mình còn hẹn cô ấy cùng thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại nữa đấy!"

"04/11/2019: Cô ấy hủy tài khoản rồi, Wechat cũng chặn mình luôn. Có phải cô ấy ghét mình rồi không o(╥﹏╥)o"

"10/11/2019: Cuối tuần tìm được cơ hội đến nhà tên họ Trần, cô ấy không có nhà, nhưng cũng không uổng công. Tên họ Trần đó vậy mà chê chiếc khăn cô ấy tặng, nhưng bị mình nhặt được rồi, vui ghê (^▽^)"

"15/11/2019: Mình phải về nước."

"16/11/2019: Mình phải về nước."

"17/11/2019: Mình phải về nước."

...

"12/02/2022: Mình về nước rồi!"

"13/02/2022: Hôm nay cuối cùng cũng nói chuyện lại được với cô ấy, cô ấy vẫn đáng yêu như ngày nào, còn tặng cô ấy quà sinh nhật, đã tỏ tình rồi (PS: Mặc dù cô ấy chưa đồng ý, buồn quá)."

"14/02/2022: Cúm c.h.ế.t tiệt, hôm nay lại không được gặp cô ấy rồi."

...

"19/02/2022: Hôm nay lớp họ bầu hoa khôi, mình đi ngang qua, lén bỏ cho cô ấy một phiếu."

"20/02/2022: Sao cô ấy lại chuyển trường rồi???"

"21/02/2022: Mình phải thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại, mình phải thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại..."

"10/09/2022: Mình gặp được cô ấy rồi, hi hi."

"18/12/2023: Bọn mình chính thức bên nhau rồi, hi hi."

"20/05/2026: Mình có vợ rồi, hi hi."

(Hoàn)