Bốn Năm Sau, Tôi Là Cô Dâu Của Người Khác

Chương 9



Mẹ Hứa bất lực lắc đầu. Chúng tôi ngồi trong phòng khách, chuyện trò về những câu chuyện thú vị thời thơ ấu của Hứa Nhược Diên. Sau khi họ đi nghỉ, tôi một mình ở nhà chờ anh ấy. 

Đến gần mười một giờ đêm, có người đến.

Là Trần Mộc Phong.

Anh ta có vẻ còn tiều tụy hơn cả ban ngày. Dưới ánh đèn vàng vọt, con người vốn dĩ những ngày trước luôn tràn đầy khí thế giờ đây như trút bỏ mọi thứ, ánh sáng leo lét hắt lên khuôn mặt làm hiện rõ những đường nét sáng tối phân minh.

"Anh đến đây làm gì?" Tôi hỏi.

Cậu ta giơ giơ chiếc túi giấy trên tay.

"Em để quên vài thứ ở nhà anh... mẹ anh bảo anh mang qua."

Tôi không nhận.

"Anh có thể vứt đi luôn cũng được, không cần thiết phải chạy một chuyến vào đêm hôm thế này."

"Nguyễn Trường Thanh." Giọng anh ta hơi khản đặc, "Em không thể nói chuyện t.ử tế với anh lấy một câu sao?"

Tôi chỉ nói: "Để đồ lại đó, anh có thể đi rồi."

Anh ta không nhúc nhích, im lặng hồi lâu.

"Chuyện trong lớp học ngày đó," anh ta cúi đầu, "Anh biết là em nghe thấy rồi."

"Vậy thì sao?" Giọng tôi rất bình thản.

"Anh cứ tưởng em sẽ giống như trước đây, vài ngày sau là lại đâu vào đấy."

"Anh không ngờ, em lại... lặng lẽ dọn đi mà không nói một lời."

"Lúc đó anh nghĩ, thôi cũng được, dù sao en cũng chẳng chịu được lâu đâu, sớm muộn gì cũng liên lạc với anh thôi."

"Em thích anh đến thế, sao có thể nói buông bỏ là buông bỏ ngay được..."

Hơi thở của anh ta áp sát lại gần, lẫn trong đó là mùi t.h.u.ố.c lá khó chịu thoang thoảng.

"Sau đó anh đi nước ngoài, cố tình không đổi số điện thoại."

"Anh nghĩ, nếu em thực sự quan tâm đến anh, kiểu gì cũng sẽ liên lạc với anh."

Giọng anh ta càng lúc càng run.

"Bốn năm rồi, Nguyễn Trường Thanh, em chưa từng nhắn cho anh lấy một tin."

Tôi dựa vào khung cửa, nghe hết những lời anh ta nói.

"Anh về đi, chồng tôi sẽ ghen đấy."

"Anh không tin." Anh ta như đang độc thoại, "Sao em có thể đi kết hôn với người khác..."

Anh ta lấy trong túi giấy ra vài món đồ.

Một cuốn sổ tay. Trên bìa dán một tờ giấy ghi chú, viết là "Thời khóa biểu của Trần Mộc Phong", đó là tờ lịch trình tôi sợ anh ta quên nên đã chép hộ.

Một con hạc giấy. Gấp méo mó, chắc là lúc đó vì muốn anh ta thi cử được điểm cao, bớt bị mắng mà gấp để cầu nguyện.

"Những thứ này anh đều giữ cả." Giọng anh ta run rẩy, "Nguyễn Trường Thanh, nếu em không thích anh, tại sao lại đối xử tốt với anh như vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Xung quanh tĩnh mịch, dường như chỉ còn tiếng côn trùng kêu đêm đầu hè. Tôi hít một hơi sâu, hất đổ những thứ anh ta đang bưng ra trước mặt tôi xuống đất.

"Trần Mộc Phong, tôi không biết mình đã từng thích anh hay chưa."

"Có lẽ trong những khoảnh khắc anh cho tôi hy vọng, tôi từng có chút vọng tưởng."

"Nhưng anh chưa bao giờ thực sự tôn trọng tôi, cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa từng gọi đúng tên tôi lấy một lần."

"Tôi thậm chí còn không biết, anh xuất hiện ở đây hôm nay rốt cuộc là muốn làm gì."

"Để mỉa mai cô gái nhà quê này không xứng với những kẻ giàu có như các người sao?"

"Nguyễn Cửu Thanh," anh ta nức nở nói, "Em không hiểu sao?"

"Anh cố ý gọi em như vậy, anh chỉ muốn em biết, anh đối với em không giống với những người khác."

"Anh muốn ở bên em lâu dài, 'Trường' hay 'Cửu' thì có liên quan gì chứ?"

"Em không hiểu sao?"

"Anh thích em mà..."

Tôi cắt ngang: "Xin lỗi, từ trước đến nay tôi chưa từng cảm nhận được sự thích của anh."

"Thứ duy nhất tôi cảm nhận được, chỉ có sự hạ thấp, chán ghét và ghê tởm."

"Không phải," anh ta lắc đầu nguầy nguậy, "Anh chỉ là không biết cách bày tỏ."

Nhật Nguyệt

"Người thích em quá nhiều, anh chỉ muốn giữ em lại bên cạnh mình thôi."

"Chuyện bình chọn hoa khôi, cũng chỉ là vì anh không muốn để kẻ khác nảy sinh ý đồ với em..."

Anh ta khóc, nấc lên nghẹn ngào không thành tiếng. Tôi không nhịn được mà lên tiếng.

"Cái gọi là thích của anh, từ trước đến nay chỉ là sự đơn phương của một mình anh."

"Anh chưa từng hỏi tôi có muốn hay không, có nguyện ý hay không, có cần hay không."

Sự im lặng tựa như một dòng sông tĩnh lặng. Một lúc lâu sau, anh ta đột nhiên ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, hai vai run rẩy.

"Em có thể... đừng kết hôn với cậu ta không."

Tôi cảm nhận được vệt ướt trên vai mình.

"Tôi đã đăng ký kết hôn rồi." Tôi đẩy anh ta ra.

"Anh không bận tâm." Anh ta ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, "Anh không bận tâm gì cả..."

Anh ta nghẹn ngào, "Em ly hôn với cậu ta đi, được không?"



"Cửu Thanh, có khách à?"

Hứa Nhược Diên không biết đã về từ lúc nào.

Anh ấy tiến tới ôm lấy eo tôi, "Lạnh không? Sao lại mặc phong phanh đứng ngoài cửa thế này."

Tôi đáp mình không lạnh.