Mẹ anh đặt phong bì vào tay anh, lại vỗ vỗ lên lưng anh, không nói thêm lời nào, xoay người đi vào phòng ngủ.
Trần Mộc Phong thấy mẹ hôm nay hơi kỳ lạ.
Ánh mắt bà nhìn anh thật kỳ quặc.
Những lời bà nói cũng khó hiểu vô cùng.
Hứa Nhược Diên kết hôn, anh có gì mà phải buồn?
Chẳng lẽ bà sợ anh vì ngưỡng mộ người ta kết hôn sớm nên mới thấy buồn chăng?
Hơn nữa, Hứa Nhược Diên kết hôn, mẹ anh có cần thiết phải đặc biệt chuẩn bị phong bì không?
Từ bao giờ bà lại thân thiết với nhà họ Hứa đến vậy?
Những suy nghĩ này khuấy động cái đầu vốn đã choáng váng khiến anh ta càng thêm đau.
Anh theo bản năng nghĩ, chắc là vì mình ở nước ngoài mấy năm nay, nên nhiều chuyện đã thay đổi.
Nghĩ đến đó, anh không để tâm thêm nữa.
Tiện tay đặt phong bì lên bàn trà rồi đi vào phòng ngủ.
…
Vừa đến cửa khách sạn tổ chức đám cưới.
Hứa Nhược Diên đang đứng trong gió chờ tôi.
Thấy tôi xuống xe, anh ấy bước nhanh tới, cởi chiếc áo khoác len trên người mình, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi.
"Đêm lạnh, đừng để bị cảm."
Tôi được anh nắm tay dẫn vào trong, không biết vì cảnh tượng trước mắt, hay vì hơi ấm trong lòng bàn tay anh, mà trái tim tôi bỗng tràn ngập sự ấm áp.
Từ cách bài trí hoa tươi cho đến tông màu ánh sáng, tất cả đều là dáng vẻ đám cưới trong mơ mà tôi từng vô tình nhắc đến.
Hứa Nhược Diên luôn là người ghi nhớ được những chi tiết nhỏ bé ấy.
Hồi cấp ba, tôi và anh ấy vốn dĩ rất ít giao lưu.
Tôi từng nghĩ với một cô gái nhà quê như tôi, trong mắt những thiếu gia giàu có như anh ấy, đại khái cũng chẳng khác gì thái độ của Trần Mộc Phong.
Một là khinh thường.
Hai là hoàn toàn không hề để tâm.
Biết được tâm ý của anh ấy là vào ngày khai giảng đại học.
Tôi làm xong thủ tục nhập học, đang chuẩn bị đi bộ về ký túc xá, thầy hiệu trưởng vừa định giơ tay giúp tôi xách hành lý.
Một đôi bàn tay xương quách rõ ràng đã nhanh hơn một bước nắm lấy tay cầm va li.
Tôi ngẩng đầu, đ.â.m sầm vào đôi mắt đào hoa chứa ý cười.
Nhật Nguyệt
Là Hứa Nhược Diên.
"Để anh đưa em đến ký túc xá, anh ở đây rất rành."
Anh ấy khựng lại một chút, sợ tôi không nhớ ra, vội vàng bổ sung:
"Cửu Thanh, anh là Hứa Nhược Diên, em còn nhớ mình không?"
Gương mặt đẹp ngang ngửa ngôi sao của anh ấy, chỉ cần nhìn một lần là khó lòng quên được.
Huống hồ, tôi đâu chỉ nhìn thấy một lần.
Dù hồi cấp ba anh ấy ít ở trường, nhưng là nhân vật phong vân của trường Trung học Dự Hoa, anh ấy cũng giống Trần Mộc Phong, đi đến đâu cũng là tâm điểm của đám đông.
Giống như lúc này, các nữ sinh xung quanh đều dừng chân ngoái nhìn.
Một cô gái bạo dạn tiến tới hỏi:
"Học trưởng ơi, anh có tiện đường đưa em đến ký túc xá không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Nhược Diên lịch sự mỉm cười, giọng điệu vô cùng thẳng thắn:
"Xin lỗi, không tiện lắm."
Cô gái kia không tiện ép buộc, đành ngượng ngùng rời đi.
Suốt dọc đường, chúng tôi im lặng bước đi.
Gò má thiếu niên ửng đỏ nhẹ, chắc là vì phải kéo va li suốt một quãng, hơi thở có chút dồn dập.
Anh ấy thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn tôi, trên gương mặt ngũ quan sắc nét kia ẩn hiện nụ cười dịu dàng.
"Thật không ngờ, anh cũng có thể thi đỗ vào đây." Tôi phá tan sự im lặng trước.
Trong ấn tượng của tôi, thành tích của anh ấy đáng lẽ không thể thi đỗ vào trường này.
Khi đó, tôi luôn vững vàng trong top ba khối, chỉ nhìn chằm chằm vào vài người đối thủ cạnh tranh với mình.
Mà cái tên Hứa Nhược Diên thì chưa từng xuất hiện trong danh sách đó.
Mà Đại học Thanh Hoa, chỉ nhận những học sinh đỉnh nhất khối.
Tôi thầm suy đoán, với điều kiện nhà anh ấy, có lẽ đã đi đường tắt.
Vừa nảy ra suy nghĩ đó, tôi thấy hơi đường đột, vội vàng đổi giọng:
"Xin lỗi, ý em là, không ngờ anh lại không chọn ra nước ngoài học."
"Anh đã phải tốn rất nhiều công sức mới quay về nước đấy."
"Ý anh là sao?"
Anh ấy không giải thích, chỉ mỉm cười lấy điện thoại ra, đưa điểm thi đại học cho tôi xem.
Tôi sững sờ.
Số điểm của anh ấy, thế mà chỉ thấp hơn tôi đúng mười điểm.
Ánh mắt anh ấy thẳng thắn lại dịu dàng, nhìn tôi khẽ nói:
"Anh từng hứa với một người rất quan trọng, nhất định phải thi đỗ vào đây."
Thì ra là vậy.
Không ngờ anh ấy vì một lời hứa mà nỗ lực đến mức này.
Đến dưới lầu ký túc xá, tôi cảm ơn anh ấy:
"Hứa Nhược Diên, cảm ơn anh, em đến nơi rồi."
Anh ấy lại như không có ý định rời đi.
"Nguyễn Cửu Thanh, chúc mừng em."
"Đã thi đỗ vào trường đại học và chuyên ngành em thích."
Tôi ngẩn người.
Thanh Hoa là giấc mơ của biết bao học sinh.
Nhưng chuyện tôi muốn học luật, anh ấy sao có thể biết được?
Cha tôi năm đó trên đường giao đồ ăn, thấy có người bắt cóc trẻ em, ông xông lên ngăn cản nên đã mất mạng.
Từ ngày đó, tôi quyết định học luật, sau khi tốt nghiệp sẽ lên tiếng vì những nhóm người yếu thế.
Một hôm trên đường tan học năm lớp mười.
Tôi từng nói với Trần Mộc Phong về giấc mơ này.
Anh ta cười mỉa mai: "Luật sư cần phải có tài ăn nói, cậu đến tiếng phổ thông còn nói không chuẩn, không sợ đến tòa án làm trò cười à?"
Câu nói đó gần như dập tắt mọi dũng khí trong tôi.
Tối hôm đó, tôi viết một bài đăng trên mạng:
【Tiếng phổ thông không tốt, có thể học luật không?】