Rất nhanh sau đó, một tài khoản tên "Nhân gian hữu vị thị thanh hoan" nhắn tin riêng cho tôi:
"Hai chuyện này không liên quan gì đến nhau, muốn làm thì cứ mạnh dạn mà làm! Cô của mình tiếng phổ thông cũng không tốt, hiện tại là luật sư đáng tin cậy nhất đấy."
Câu nói ấy đã rơi vào những năm tháng thanh xuân xám xịt của tôi.
Tôi và đối phương trò chuyện rất nhiều.
Cậu ấy chính là người đồng trang lứa duy nhất mà tôi có thể tâm sự trong những tháng ngày u uất đó.
Thế nhưng, sự ấm áp này cũng chỉ duy trì vỏn vẹn một tuần.
Tin nhắn tôi trò chuyện với cậu ấy bị Trần Mộc Phong nhìn thấy.
"Cậu còn không lo học đại học đi hả?"
"Trong thực tế thích quyến rũ người khác là chưa đủ, cả trên mạng cũng không tha à?"
Giọng anh ta dịu lại đôi chút:
"Ai biết được phía bên kia có phải ông chú béo ú nào không?"
"Chỉ thích lừa mấy đứa con gái chưa trải sự đời như các cậu."
Tôi muốn nói không phải, người đó cũng là học sinh cấp ba.
Hơn nữa IP của cậu ấy ở Mỹ, tôi cũng chẳng có dính dáng gì đến cậu ấy cả.
Nhưng Trần Mộc Phong căn bản không cho tôi cơ hội giải thích.
Anh ta lập tức hủy tài khoản của tôi, xóa luôn ứng dụng đó.
Cùng lúc đó, anh ta còn chặn hết những người bạn khác giới trong điện thoại của tôi.
"Nhân gian hữu vị thị thanh hoan" cứ thế biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Giây phút này nghe Hứa Nhược Diên nhắc đến chuyên ngành của mình, tôi chỉ nghĩ chắc là anh ấy nghe được từ chỗ Trần Mộc Phong.
Trần Mộc Phong khả năng cao đã đem giấc mơ của tôi ra làm trò cười để kể cho tất cả mọi người xung quanh.
Cho đến khi anh ấy chuẩn bị rời đi, trịnh trọng lên tiếng:
"Cửu Thanh, còn nhớ lời anh nói không?"
"Làm bạn gái anh nhé."
…
Hồi cấp ba, số lần tôi và Hứa Nhược Diên thực sự nói chuyện với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lần đầu tiên là ngày tôi đi đưa nước cho Trần Mộc Phong. Quả bóng anh ta ném văng khiến điện thoại tôi rơi xuống đất. Tôi hoảng hốt nhặt lên, lúc đó cũng chẳng để tâm lắm.
Mãi đến khi rời sân bóng mới phát hiện máy không sao mở nguồn được nữa. Số tiền ba để lại đã tiêu gần hết vào việc chữa bệnh, mẹ thì đang đi làm ăn xa, tôi thực sự không nỡ mở miệng xin tiền mua điện thoại mới, càng không dám đòi Trần Mộc Phong bồi thường. Dù với nhà họ Trần, một chiếc điện thoại chẳng là gì, nhưng họ đã cưu mang cho tôi ở nhờ, cho tôi đi học, đã giúp tôi quá nhiều rồi. Lúc đó tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện, mong máy vẫn còn sửa được.
Đi cách sân bóng một đoạn, Hứa Nhược Diên ôm quả bóng chạy đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Xin lỗi cậu, bóng của mình làm hỏng điện thoại của cậu rồi, để mình đền cho cậu cái mới nhé."
Nghe vậy, phản ứng đầu tiên của tôi là vui mừng. Nhưng lý trí và sự tự trọng khiến tôi lắc đầu.
"Không có đâu, có phải cậu nhớ nhầm rồi không?"
Trên sân bóng nhiều bóng như thế, tôi cứ nghĩ anh ấy hoa mắt.
Anh ấy cười: "Thật sự là bóng của mình đấy, quả mà Mộc Phong cầm lúc nãy chính là bóng của mình. Cậu xem, trên đó còn có dấu hiệu của mình này."
Vừa nói, anh ấy vừa giơ quả bóng lên trước mặt tôi. Tôi ngẩn người, quả bóng lúc nãy hình như đúng là có dấu hiệu này thật. Nhưng tôi vẫn thấy m.ô.n.g lung.
Suy cho cùng, bóng cũng chẳng tự nhiên làm người ta bị thương, lỗi vẫn là do người. Tôi nghiêm túc giải thích, kiên quyết không nhận bồi thường.
Nhật Nguyệt
"Bạn ơi, dạo này mình vốn đã xui xẻo đủ đường, hôm nay lại gây họa, không làm chút việc tốt bù đắp thì chỉ sợ vận khí còn tệ hơn." Cậu ấy nghiêm túc nói, "Cậu làm phúc giúp mình một lần đi."
Tôi bị thuyết phục bởi lý lẽ đó. Sau khi cân nhắc, tôi chỉ định nhờ anh ấy trả hai trăm tệ phí sửa chữa.
Trong đáy mắt anh ấy thoáng hiện lên tia cười tinh quái: "Điện thoại hỏng rồi không nhận tiền được, hay là để mình đi cùng cậu ra tiệm sửa nhé?"
Tôi vốn muốn từ chối. Trần Mộc Phong vừa cảnh cáo tôi trên sân là đừng bám víu quan hệ với người ở đây.
Nếu để anh ta bắt gặp, chắc chắn lại không vui. Nhưng tôi cuối cùng vẫn không cãi lại được anh ấy, đành đi cùng anh ấy ra tiệm sửa điện thoại. Chủ tiệm thử một hồi rồi lắc đầu nói không sửa được. Hốc mắt tôi đỏ hoe, đó là chiếc điện thoại cuối cùng ba tôi dùng trước khi mất.
Hứa Nhược Diên lặng lẽ cầm lấy điện thoại: "Mình có một người bạn, để mình nhờ cậu ấy xem sao."
Tôi không còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu.
Vừa bước ra khỏi tiệm, anh ấy chỉ tay vào trung tâm xổ số bên cạnh: "Đi mua tờ vé số thử vận may xem, coi như giải hạn giúp mình." Tôi còn đang do dự thì đã bị anh ấy nửa kéo nửa lôi vào trong. Anh ấy để tôi chọn hai tờ.
"Trúng rồi!" Anh ấy giơ tờ vé số lên trước mặt tôi, "Cậu xem này, được chiếc điện thoại rồi!"
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh ấy đã cầm phiếu trúng thưởng chạy ra quầy. Tôi đứng đợi một lát, anh ấy đưa cho tôi một hộp điện thoại mới tinh.
"Của cậu đây."
"Cái này là của cậu mà." Tôi từ chối.
"Là tờ cậu chọn đó." Anh ấy nhét điện thoại vào tay tôi, "Hơn nữa, vốn dĩ bóng của mình làm hỏng điện thoại của cậu, coi như bồi thường đi."
Chiếc điện thoại cả chục triệu đó cứ thế bị nhét vào tay tôi. Trước khi đi, anh ấy đột ngột gọi: "Nguyễn Cửu Thanh."
"Hả?"
"Cậu cười lên nhìn đẹp lắm." Anh ấy nói xong định đi, rồi quay đầu lại bồi thêm một câu,
"Sau này phải cười nhiều vào nhé. Mình tên Hứa Nhược Diên, cậu đừng quên mình đấy."
Hôm đó, tôi cầm điện thoại mới mà lòng đầy phấn khích, thậm chí không nhận ra sao anh ấy biết tên mình. Chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc, nhưng anh ấy chưa từng nhắn tin cho tôi. Không lâu sau, anh ấy bị Trần Mộc Phong chặn sạch sẽ trong đợt "quét sạch khác giới" kia.
Ngày hôm sau, chiếc điện thoại cũ cha để lại bỗng xuất hiện trong ngăn bàn tôi, nó lại mở nguồn được như chưa từng hỏng.
Sau đó, Hứa Nhược Diên chuyển trường. Tôi không bao giờ gặp lại anh ấy nữa. Nhiều năm sau tôi mới biết, trung tâm xổ số hôm đó làm gì có giải thưởng nào là điện thoại. Và quả bóng có dấu hiệu độc quyền kia, Trần Mộc Phong cũng có một quả.
Hứa Nhược Diên ngày đó chỉ muốn dùng cách dịu dàng nhất để bảo vệ chút tự tôn mỏng manh trong thanh xuân mặc cảm của tôi.