"Anh tự xưng là hiểu rõ tôi, nhưng tôi lại chẳng thể nhìn thấu được anh."
Nhìn không thấu sự đạo đức giả chôn giấu tận sâu trong lòng anh, nhìn không thấu từ lúc nào anh đã bắt đầu thay lòng đổi dạ.
Anh ta há miệng định nói gì đó, giữa hai hàng lông mày hiện lên một nỗi cay đắng khó tả: "Tiểu Linh, giữa chúng ta..."
Bước chân tôi không hề dừng lại: "Mối quan hệ tốt nhất giữa chúng ta chính là không có bất kỳ mối quan hệ nào cả."
11
Trên suốt chặng đường quay về, Chung Bảo Niên không ngừng lải nhải bên tai tôi.
"Bạn hiền ơi, ngầu đét!"
"Không hổ là tri kỷ cốt nhục của Chung Bảo Niên này."
"Mà nói đi cũng phải nói lại, sao thỉnh thoảng tớ cứ thấy cậu nói năng già dặn, cụ non thế nào ấy nhỉ, chẳng giống cái tuổi tụi mình chút nào."
"Thiên Sơn Đồng Lão tái sinh đấy à?"
Thấy tôi không thèm màng đến mình, cô ấy lại nhanh ch.óng đổi chủ đề: "Ở trường thỉnh thoảng tớ cũng nghe loáng thoáng mấy lời đồn đại giữa cậu và cái cậu Trịnh Tuân kia, đủ các phiên bản luôn. Rốt cuộc hai người có quan hệ gì thế hả?"
Tôi khoác vai, bá cổ cô ấy kéo đi: "Muốn hóng hớt drama lắm đúng không?"
Cô ấy gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đặc biệt có hứng thú với drama của cậu nhé."
Tôi ghé sát vào tai cô ấy, thổi một làn hơi đầy mờ ám: "Tối nay qua nhà tớ đi, giường nhà tớ vừa rộng lại vừa êm lắm đó."
Cô ấy lập tức phối hợp diễn sâu, ra vẻ e thẹn cào cào vào n.g.ự.c tôi: "Dạ vâng ạ, chiều ý đại gia luôn!!"
……
Năm lớp 11 nhanh ch.óng khép lại, chúng tôi chính thức bước vào năm lớp 12 cuối cấp giữa một đống bài tập làm hoài không hết và những xấp đề kiểm tra giải mãi không xong.
Năm nay, người khắc khổ, cày cuốc chăm chỉ nhất phải kể đến Chung Bảo Niên.
Sau khi nghe tôi mô tả về khuôn viên của trường Đại học T, cô ấy liền tỏ ra vô cùng khao khát và hướng tới.
Thậm chí cô ấy còn đổi luôn hình nền điện thoại thành dòng chữ: "Vĩnh biệt thanh xuân, hẹn gặp lại ở Đại học T".
Đúng chuẩn phong cách của một cô nàng mang hội chứng tuổi dậy thì.
Thực ra Chung Bảo Niên rất thông minh, phần lớn các dạng bài tôi chỉ cần giảng qua một lần là cô ấy đã có thể hiểu ngay.
Cô ấy vô cùng tự hào, vỗ n.g.ự.c tự xưng mình vốn là học sinh giỏi bẩm sinh, trước đây chẳng qua là vì lười học mà thôi.
Trịnh Tuân học cùng lớp với tôi, nên việc hoàn toàn không có chút giao thiệp nào là điều không thể.
Những lúc thảo luận nhóm hay phát đề kiểm tra, anh ta luôn cố tình nán lại thật lâu trước mặt tôi.
Anh ta mấp máy môi muốn mở lời, nhưng lại dường như không biết phải nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chỉ có thể đáp lại bằng một gương mặt lạnh tanh trước những lần anh ta chủ động tìm đến.
Khúc Quang Từ vẫn giữ nguyên phong độ là cô nàng si tình, điên cuồng vì tình yêu.
Cả lớp ai nấy đều được chứng kiến toàn bộ quá trình cô ta theo đuổi Trịnh Tuân, cơ bản là y chang như kiếp trước.
Các bạn cùng lớp đều xem chuyện đó như trò hề để làm trò cười bàn tán sau giờ ăn.
Khi mùa hè ch.ói chang ùa về, chúng tôi cũng chính thức đón nhận kỳ thi đại học.
Vào ngày công bố điểm thi, Trịnh Tuân sau một khoảng thời gian rất dài đã chủ động gọi điện thoại cho tôi.
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng điệu vô cùng vui sướng, hân hoan: "Tiểu Linh, anh vừa tra điểm rồi, thừa điểm đỗ vào Đại học B."
Tôi đưa cây kem ốc quế vị dâu tây trên tay cho Chung Bảo Niên, bình thản buông một câu chúc mừng.
Anh ta vô cùng kích động: "Tiểu Linh, cuối cùng chúng ta cũng có thể cùng nhau đến Đại học B rồi."
Tôi thẳng thừng ngắt lời anh ta: "Tôi sẽ không đến Đại học B."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, tôi dứt khoát cúp máy.
Chung Bảo Niên ăn kem đến mức dính đầy kem tươi quanh miệng mà vẫn không quên hóng chuyện: "Ai thế cậu?"
"Một người không quan trọng."
Cô ấy dồn hết tâm trí vào cây kem, đợi đến khi ăn xong xuôi mới sực nhớ ra phải ăn mừng.
Vỏ bọc kem được cô ấy ném chuẩn xác vào thùng rác. Cô ấy phủi phủi bụi bặm trên quần áo rồi đứng dậy, dang rộng hai tay về phía tôi: "Chào bạn học đại học mới nhé, tớ là Chung Bảo Niên, học sinh lớp 12 trường Trung học số 6 Hải Thành."
Tôi phối hợp ôm chầm lấy cô ấy: "Chào cậu, tớ là Từ Linh, học sinh lớp 12 trường Trung học số 6 Hải Thành."
……
Trước thềm kỳ thi đại học, tôi đã cố tình viết mấy chữ to tướng "Mục tiêu: Đại học B" lên trên tờ giấy nháp. Sau đó cứ thế để nó chình ình ngay ngắn ở trên bàn học.
Tôi thừa biết, Trịnh Tuân chắc chắn sẽ nhìn thấy.
Bởi vì tôi đã không dưới một lần phát hiện ra anh ta tranh thủ lúc tôi không có ở lớp để ngồi nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của tôi mà thẫn thờ.
Trịnh Tuân à, từ đầu đến cuối, mục tiêu của tôi chỉ có duy nhất một, chính là cùng Chung Bảo Niên đến Đại học T.
Anh ngay từ đầu đã là kẻ bị gạch tên ra khỏi kế hoạch cuộc đời tôi rồi.
Đại học B và Đại học T cách xa nhau hàng ngàn cây số.
Thật tốt quá, chúng ta cuối cùng cũng không cần phải liên quan gì đến nhau nữa rồi.
12
Cuộc sống đại học phải nói là nhẹ nhàng, thoải mái hơn thời cấp ba biết bao nhiêu.
Năm ba đại học, Chung Bảo Niên đã thành đôi với một anh khóa trên bên khoa Vật lý.