Cuối tháng Mười Một, thời tiết Sài Gòn đúng kiểu sáng nắng, trưa mưa, chiều oi, tối lạnh. Nắng thì chói chang mà gió thì cứ rít rít như kiểu mùa đông đang đi lạc vô miền Nam.
Giờ ra chơi, căn tin rộn ràng như chợ phiên mini. Góc gần tủ nước mía, nơi tụ tập quen thuộc của đám bạn thân lớp 11CL1: Ngân, Trân, Bách, Thịnh và đặc biệt có cả Ánh – cô nàng ít nói nhất lớp, ngày thường chỉ thấy lặng lẽ ngồi trong lớp làm bài, hôm nay lại lạ đời xuống căn tin chơi, tay còn cầm lon cà phê sữa, như thể trời vừa ban cho chút lòng tò mò.
Trên bàn là một mớ hỗn độn "ẩm thực học sinh": cơm phần, bánh tráng trộn, ly nước cam đổ mồ hôi hột và một bịch xoài sống cắm đầy tăm.
Không khí tám chuyện nóng hơn cả cái nắng Sài Gòn. Trân, giọng bà tám thứ thiệt, vừa gắp miếng chả cá vừa kể bằng biểu cảm không thể nghiêm túc hơn:
"Ê mấy má, hôm qua bà ngoại tao coi phim Hàn xong, quay qua kêu tao đặt lịch cho bả đi học tiếng Hàn! Nói là phải học để tới lúc gặp Lee Min Ho thì còn nói chuyện được!"
Ngân đang vừa uống nước cam vừa gật gù:
"Ờ đúng á, giờ không biết tiếng Hàn là thiệt thòi đó nha."
Thịnh chen vô: "Vấn đề là tới khi gặp được Lee Min Ho thì ông ấy... đang chống gậy mất rồi đó mày."
Ánh khẽ mím môi, cúi mặt xuống cười. Nhìn sơ ai không biết chắc tưởng cô cười vì nhớ tới Lee Min Ho thật.
Bách cười sặc, đang định góp thêm miếng mặn thì...
"Châu Ngân!!" Một đứa lớp bên hét toáng lên, chỉ tay về phía Ngân như thể vừa phát hiện ra điều kỳ lạ.
Mọi người quay lại nhìn, Ngân thì mém sặc nước cam, trợn mắt:
"Gì nữa vậy trời?!"
Con nhỏ lớp bên vẫn chỉ tay về phía lưng Ngân, la lên:
"Khánh Đăng vừa treo bảng đã có chủ sau lưng mày kìa!!!"
Thịnh: "..."
Bách: "..."
Trân: "..."
Ánh: "..."
Ngân: "Hả?!"
Không khí đông đúc của căn tin phút chốc rơi vào chế độ "tạm dừng".
Tất cả đồng loạt quay đầu nhìn Ngân rồi lia mắt sang bàn bên cạnh, nơi Đăng đang thản nhiên ngồi ăn cơm sườn trứng, như chẳng hề liên quan.
Ngân ngồi đơ như tượng. Cô chậm rãi xoay người lại.
Bốp!
Đập vào mắt cô là một tờ giấy A4 trắng tinh, được dán vô cùng chắc chắn bằng băng keo hai mặt. Trên đó ghi dòng chữ to tướng, mực đen đậm rõ nét:
"TÀI SẢN CỦA LÊ HOÀNG KHÁNH ĐĂNG, KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN LẠI GẦN."
Ngân: "..."
Trân: "..."
Thịnh bỏ muỗng xuống, bật cười thành tiếng.
Bách đập bàn cười lăn lộn.
Ánh nhấp một ngụm cà phê sữa, nhỏ giọng:
"Thằng Đăng nó ghi chữ in luôn kìa..."
Đăng chống cằm, nhai cơm sườn, mặt tỉnh như sáo, còn gật gù ra chiều hài lòng với tác phẩm của mình:
"Lớp trưởng à, nếu đã làm người yêu tao thì tao cũng phải đánh dấu chủ quyền chớ, đúng không?"
Cả căn tin:
"Ồ ôi ôi ôi ôi!!!"
"Trời ơi plot twist!"
"Yêu nhau mà tính sở hữu ghê thật sự!!!"
Ngân siết chặt tay. Mẹ nó, chơi dơ quá!
Cô không thể để yên chuyện này được.
...
Chiều tan học, nắng xuyên qua từng tán cây phượng, rải một màu vàng nhẹ nhẹ lên sân trường. Sân trường đông nghịt, học sinh tràn ra như lũ vỡ bờ. Xe máy phụ huynh đậu kín cả vỉa hè, còi xe vang lên inh ỏi. Nhiều đứa còn tranh thủ ăn vặt, tám chuyện, dắt nhau đi uống trà sữa.
Không khí nhộn nhịp như hội chợ. Mọi thứ đang rất bình thường cho đến khi...
"Ê nhìn kìa! Con Ngân nó đang làm gì thằng Đăng vậy?!" Tiếng la như còi hú vang lên ngay giữa cổng trường.
Tụi học sinh đồng loạt quay đầu lại, mấy đứa đang chuẩn bị leo lên xe lập tức phanh gấp. Mấy đứa đứng gần cổng thì bỗng thấy mình giống khán giả VIP.
Từ xa, ngay giữa đám đông hỗn độn học sinh, Ngân cầm trên tay một chiếc bờm tai thỏ màu hồng chói lóa, nụ cười tươi rói như thể chuẩn bị trao sash hoa hậu thân thiện.
Đăng đứng đó, ba lô đeo một bên vai, tay cầm chai nước suối, vừa mở nắp vừa ngửa cổ uống. Ngay khoảnh khắc cậu chưa kịp nuốt trôi thì...
Bịch! Chiếc bờm tai thỏ hồng xinh xẻo được Ngân chuyên nghiệp đội thẳng lên đầu Đăng.
Mọi người đứng hình. Đăng đứng đơ như tượng đá phiên bản mất giá trị nghệ thuật.
Cảm thấy chưa đủ, Ngân còn vỗ vai cậu cái "bụp" rõ mạnh, giọng ngọt như như mía lùi:
"Bạn trai à, dễ thương quá nè~"
Đăng: "..."
Ba giây... Năm giây... Mười giây sau...
Cả sân trường bùng nổ:
"Ôi mẹ ơi nó đội bờm thỏ cho thằng Đăng kìa bây!!!"
"Lê Hoàng Khánh Đăng!!! Cực phẩm của 11CL1!!! Đang đội bờm thỏ!!!"
"Tao khóc, bad boy lớp 11CL1 nay hóa bunny boy rồi..."
"Cái bờm hồng hợp với mày ghê ha, bạn trai." Ngân cười híp mắt.
Đăng rít qua kẽ răng, mặt đỏ như cà chua:
"Bùi. Châu. Ngân. Mày. Đang. Làm. Gì. Vậy?"
Tay cậu vừa đưa lên định gỡ cái bờm "sỉ nhục danh dự" thì Ngân vỗ nhẹ vào tay cậu, kiểu tát yêu nhưng có hiệu ứng chấn động tâm lý:
"Không được! Hôm nay mày phải đội tới lúc tao về nhà, luật người yêu đó."
Đăng nhăn mặt rồi nói: "Tao... không nhớ cái luật đó."
Ngân mỉm cười, nháy mắt, giọng ngọt đến độ ong nghe xong còn bị tiểu đường:
"Ủa? Nhưng mà bạn trai tao phải chiều tao chớ."
Cả sân trường:
"Aaaaa!!!"
"Bà này không phải dạng vừa đâu!!!"
"Mẹ ơi nó trùm luôn rồi!!"
Đăng á khẩu, một tay cậu đang giữ chai nước, tay còn lại lơ lửng giữa không trung, không biết nên thả xuống hay đưa lên đầu mình gỡ cái bờm "ám ảnh".
Ngân khoanh tay, ánh mắt sắc như dao nhưng nụ cười thì cực kỳ ngọt ngào:
"Tưởng chỉ có mày biết chơi chiêu hả? Đụng nhầm đối thủ rồi nha, Lê Hoàng Khánh Đăng."
Đăng ngậm đắng nuốt cay, mặt đỏ hồng như màu đôi tai thỏ trên đầu. Trong đầu cậu là một chuỗi suy nghĩ hỗn độn:
"Mình đâu có chơi tới mức này đâu trời ơi..."
Ánh là người nổi tiếng kiệm lời, vậy mà đứng kế Trân, gật đầu lia lịa như cái máy:
"Đáng đời! Chơi chiêu trước giờ ăn quả táo nhãn lồng rồi đó."
Trân cười ngoác miệng, tay vẫn lia điện thoại để up story trên Facebook:
"Hôm nay có hình thờ mới cho fanpage trường rồi."
Thịnh đang uống trà sữa, vừa quay lại thấy cảnh Đăng đứng im re với cái bờm trên đầu, liền ho sặc sụa như bị mắc kẹt trân châu. Suýt nữa cậu nhổ nguyên miếng topping vô người Bách.
Bách thì cười rũ rượi, tay run run mở app edit ảnh:
"Ê, tao làm cái meme Lê Hoàng Bunny Đăng được không? Có cần chèn hiệu ứng nháy nháy cho cute hột me luôn không?"
Đăng vẫn đứng đó, đầu hơi nghiêng nhẹ, cái bờm tai thỏ hường lấp lánh trong ánh nắng chiều, còn mặt thì không thể đỏ hơn được nữa.
Từ hôm đó, sân trường truyền tai nhau một câu bất hủ:
"Không ai thoát khỏi bờm thỏ của lớp trưởng 11CL1."
Hình ảnh Đăng đội bờm bị share đi như vũ bão. Lên top like của fanpage trường. Còn được in ra dán ở bảng thông báo dưới cổng lớp học thêm, nghe đồn là "quà tặng tinh thần" của tụi bạn thân.
Dân mạng trong trường bắt đầu chế sticker:
"Bạn trai ngoan 2022".
"Bad boy đi lạc".
"Thỏ hồng bị người yêu trị".
"Crush lý tưởng nhưng không lý trí".
Nhiều đứa lớp dưới còn inbox Ngân, hỏi xin link mua bờm:
"Chị ơi, cái bờm đó mua ở đâu vậy chị?"
"Em muốn mua một cái... để thuần hóa bạn cùng bàn."
Ngân nằm dài trên giường, đắp mặt nạ nha đam, một tay lướt điện thoại, một tay chống cằm. Cô mở story ra, xem lại đoạn video Đăng đứng cứng đơ với cái bờm trên đầu, bị vỗ vai gọi "Bạn trai à~" tới lần thứ bảy. Miệng cô cong lên một đường cong nguy hiểm.
"Cáo mà tưởng mình là sói đúng là ngây thơ thiệt."
Đăng nằm dài trên giường, lăn lộn qua lại một hồi vẫn không ngủ nổi. Cảm giác có gì đó sai sai kiểu như bị ai nguyền rủa. Cuối cùng cậu cầm điện thoại lên, mở Facebook ra.
Newfeed đầu tiên đập thẳng vào mặt:
#CFS_AS_7392
Người con trai từng không biết có bao nhiêu cô bạn gái cũ... nay đứng giữa cổng trường đội bờm tai thỏ màu hồng chói lóa, được bạn gái gọi là "bạn trai à, dễ thương quá nè".
Hotboy học sinh giỏi lớp 11CL1, bad boy sát gái chính hiệu, nay hoá thỏ ngoan không chịu được. Đúng là ai yêu vào cũng mất hết lý trí.
Cảm ơn chị gái lớp trưởng vì đã cho đời thêm một "bunny boy quốc dân"!
Bên dưới là tấm hình rõ nét đến từng chân tóc, cận cảnh Đăng đứng lơ ngơ với chiếc bờm hồng sáng loá như đèn led. Đằng sau còn có Ngân, đang nháy mắt như thể đạo diễn chính của màn trình diễn "thuần hóa thành công".
Đăng nhìn hình, rồi nhìn caption. Mặt cậu đen như đít nồi.
Mẹ ơi... lên thớt thật rồi.
Cậu kéo xuống đọc bình luận, hy vọng có ai đó bênh vực.
Nhưng không, cuộc đời không như mơ. Vì mấy đứa trong trường đều có follow fanpage confession, nên hầu như ai cũng biết sự việc chiều nay của cậu.
Bình luận nổi bật dưới confession #7392:
Nghi Nguyễn: Ai cho Khánh Đăng dễ thương vậy? Trả lại bad boy lạnh lùng cho tôi!!! (Nói vậy thôi chứ tui ship nhiệt tình lắm nha.)
Phương Nhi: Tấm này tui vừa set làm hình nền. Nhìn mỗi sáng để có động lực đi học.
Trương Gia Huy: Ngân ra đòn chí mạng quá. Đăng từ nay sẽ bị gọi là "bunny boy" cho tới khi tốt nghiệp.
Như Lâm: Tui nói rồi mà, chó mèo gì cũng phải ngoan khi yêu đúng người. Mà không ngờ con thỏ này hồng dữ vậy...
Mai Phương Linh: Chưa từng nghĩ sẽ chứng kiến cảnh tượng này trong đời học sinh. Em cảm ơn vì nguồn cảm hứng sống.
Phạm Gia Hưng: Ủa giờ muốn có người yêu phải mua bờm thỏ hả? Cho em xin địa chỉ tiệm, em order liền một chục.
Lê Ngọc Vy: Tui bắt đầu tin vào karma. Bad boy từng sát gái, giờ bị bạn gái sát lại.
Tuấn Kiệt: Khánh Đăng từ nay không phải bad boy nữa mà là bunny boy nha. Đề nghị đổi tên trong học bạ.
Hoàng Mỹ Duyên: Mỗi lần nghĩ tới bài kiểm tra Hóa, tui mở hình này ra, cười một cái rồi học tiếp.
Admin Confession THPT Ánh Sáng: Tui ship cặp đôi này rồi nha!!! Có ai ship giống tui hônggg??? Nhìn dễ thương quá chừng á~
Huhu đăng thêm nữa đi mấy bạn ơi!!!
...Tải thêm bình luận
Đăng cạn lời. Độc xong, cậu đập đầu vô gối, rít qua kẽ răng:
"Bùi. Châu. Ngân. Mày. Chơi. Tao. Một. Vố. Quá. Nặng."
Điện thoại rung một cái, tin nhắn từ Ngân:
Ngân Bùi gửi một hình GIF: Thỏ con nháy mắt, bên dưới ghi "Goodnight my boyfriend~"
Đăng nhìn màn hình, chán nản thả điện thoại xuống giường, úp mặt vô gối rên rỉ:
"Tui sai rồi... cho tui đăng xuất khỏi tình yêu giả này được không..."
Từ hôm đó, Lê Hoàng Khánh Đăng – Bunny boy chính thức trở thành huyền thoại sống của 11CL1. Nhưng trận chiến vẫn chưa dừng ở đó.
...
Sáng hôm sau.
Ngay trước cổng trường, một nhân vật đội mũ lưỡi trai che nửa mặt, dáng vẻ u ám như vừa mất niềm tin vào cuộc sống.
Lê Hoàng Khánh Đăng.
Hotboy học sinh giỏi, bad boy chính hiệu, nhưng hôm nay trông chẳng khác gì nạn nhân của một bộ phim melodrama học đường.
Ngân từ xa thong dong bước tới, tóc buộc cao, tà áo dài trắng bay nhẹ theo gió, tay giấu gì đó sau lưng. Cô nhìn thấy Đăng, nở nụ cười ngọt như mía lùi:
"Bạn trai à!"
Đăng nheo mắt, lùi nửa bước, giọng cảnh giác:
"Tao không đội bờm nữa đâu. Tao thề! Mày mà lấy ra thêm cái nào nữa là tao... báo công an luôn á!"
Ngân phì cười, rồi nhét thẳng một cây kẹo mút trái cây vị dâu vào tay Đăng, miệng nói tỉnh bơ:
"Bình tĩnh đi cưng. Hôm nay không có cosplay gì hết, chỉ là ăn ngọt để tăng độ đáng yêu thôi."
Đăng nhìn cây kẹo như thể nó có thể phát nổ bất cứ lúc nào, nhưng vẫn nhận lấy.
Ngày hôm sau nữa, ngay khi bước vô lớp, Ngân vừa kéo ghế ngồi xuống thì khựng lại.
Trên bàn cô là một bịch kẹo cay to tổ bố, loại siêu cấp vô địch cay cấp độ "đốt cháy cả lưỡi, mở toang xoang mũi". Dán đè lên bịch kẹo là một mảnh giấy note màu vàng, dòng chữ đẹp tới mức nghi ngờ nó dùng thước để canh từng chữ:
"Cho bạn gái ngầu thêm chút. Bạn trai cool ngầu gửi."
Ngân suýt nghẹn nước miếng, tự nhiên muốn quăng luôn bịch kẹo vô đầu thủ phạm. Cô chưa kịp hoàn hồn thì xung quanh bùng nổ như trúng độc đắc Vietlott:
"Mẹ ơi, thằng Đăng lại phát cơm chó rồi tụi bây ơi!!!"
"Trời đất ơi... kẹo cay mà còn ngọt như vậy được luôn hả??"
"Tao nói rồi mà, tình yêu học đường giờ nó giống chiến tranh tâm lý dữ lắm!"
"Không ai qua nổi couple này đâu. Mỗi ngày là một cú đấm tinh thần đó!"
"Mỗi ngày là một content viral. Tụi này thiệt là biết chiều fan!"
Trân ngồi kế bên, cười muốn rớt cằm, còn huých huých khuỷu tay Ngân:
"Bé ơi, phát cơm chó mà bén dữ ha. Tao nhìn bịch kẹo mà cay giùm luôn á!"
Ngân hít một hơi thật sâu, nâng bịch kẹo lên bằng hai tay, ánh mắt long lanh như sắp rơi lệ... vì cay, theo đúng nghĩa đen. Nhưng vẫn cố mỉm cười dịu dàng:
"Cảm động quá ha. Ăn vô chắc tao bốc cháy thiệt luôn đó."
Thịnh bên dãy bàn đối diện ngồi chống tay, nhìn sang đầy tuyệt vọng:
"Hai cái đứa này... một bên cosplay bạn gái quốc dân, một bên cosplay bạn trai phiên bản troll. Tao mệt..."
Ánh ngồi sau giả vờ chăm chú ghi bài, nhưng thi thoảng nghiêng nhẹ điện thoại để chụp lén "moment ngọt mà cay" này.
Bách ngồi trước đeo tai nghe bluetooth, lẩm bẩm qua mic:
"Cặp này giống như chơi đấu đôi game Moba á, mà là... Moba cảm xúc. Chiêu này xài xong là cooldown ba ngày nha bà con..."
Ở bàn cuối, Đăng gác chân, ngồi nghiêng đầu chống cằm, ánh mắt nheo nheo nhìn về phía cô, nhếch môi cười đểu thiệt là đểu, như muốn nói: "Tao đỡ chiêu tai thỏ, mày đỡ lại kẹo cay. Công bằng mà, hen?".
Ngân liếc sang Đăng, nở một nụ cười ngọt đến sặc máu, giọng nhẹ như gió xuân:
"Cảm ơn bạn trai nha! Tao sẽ ăn từng viên cho nóng cái bao tử luôn."
Đăng ngậm cây viết, gật đầu ra chiều hài lòng:
"Ừ, ăn nhiều vô. Nóng trong người cho máu lưu thông tốt."
Suốt buổi học hôm đó, Ngân ngồi gác tay cằm nhìn cái bịch kẹo trên bàn. Cô không đụng tới, cũng nói gì thêm. Nhưng mặt thì cứ nửa cười nửa "tao thề mày chết với tao".
Vẻ mặt đó khiến Đăng phải ngoảnh mặt chỗ khác mà giấu nụ cười nham hiểm.
...
Ra chơi.
Ngân đang gỡ bịch kẹo, thì xung quanh tụm năm tụm bảy:
"Ngân ơi, cho ăn ké một viên đi. Tao muốn biết mùi tình yêu cay cỡ nào."
"Tao thấy bạn trai như vậy là tâm lý lắm đó!"
"Ủa, vậy hôm kia tai thỏ, hôm nay kẹo cay, mai chắc tặng găng tay đấm bốc quá..."
Ngân cười duyên, đưa ra một viên kẹo, giọng vẫn ngọt xớt:
"Muốn ăn thử không? Coi chừng cay tới mức chảy nước mắt giống tao đó nha."
Cô vẫn diễn vai người yêu chuẩn chỉnh, cười đúng chỗ, phản dame đúng lúc. Tim không rung, não vẫn tỉnh.
Nhưng mỗi lần cậu ta "ra đòn", mỗi lần tụi bạn ré lên "cặp này xứng ghê!", mỗi lần cô lỡ bắt gặp ánh mắt cậu ta, cái ánh mắt có vẻ không hoàn toàn là diễn thì tim cô lại đập lạc một nhịp.
...
Tuần thứ tư sau vụ cá cược. Ngân chép bài giùm Đăng rồi còn cố tình ghi thêm:
"Tặng anh yêu, người học dốt đáng thương của tao."
Gửi xong còn không quên đá lông nheo với thằng bạn đang ngồi phía bàn cuối.
Đăng thì méo mặt cầm tập, liếc dòng chữ kia mà muốn vứt luôn bài nộp trắng cho lẹ.
Tiết Toán hôm sau, cô giáo vừa nói "nộp bài kiểm tra" là Đăng đã lật đật lên bàn đầu, nộp lẹ như thể sợ cô đổi ý bắt làm lại. Ngân đang hí hoáy ghi chép thì nghe tên mình bị gọi rõ to:
"Ngân, em giúp bạn Đăng ghi lời chúc rất dễ thương ha."
Cô ngơ ngác đi lên, vừa mở bài của Đăng ra là đứng hình tại chỗ. Trang cuối bài kiểm tra, nổi bật nguyên một dòng chữ đỏ rực mực gel:
"Chúc em gái học giỏi sớm khỏi bệnh hoang tưởng."
Cả lớp: "Ồ..."
Ngân đứng như trời trồng, bàn tay nắm tờ giấy khẽ run, ánh mắt chuyển từ bài làm sang tên thủ phạm đang ngồi bàn cuối gác chéo chân, gương mặt dửng dưng như chưa từng viết câu nào động chạm ai. Đăng liếc cô một cái, nhếch mép như thể đang nói "gửi lời yêu thương mà, có gì đâu căng".
Trân ngồi kế bên suýt sặc nước miếng. Ánh phía sau ôm mặt quay đi cười trong câm lặng. Bách thì khẽ gật đầu, thở dài như ông cụ non:
"Chiêu này thằng Đăng tung cao tay thật... đúng kiểu trả đòn không để lại dấu vết."
Thịnh ngồi bên dãy đối diện, đập nhẹ trán xuống bàn:
"Tao lạy hai đứa mày..."
Từ hôm đó trở đi, lớp 11CL1 không còn là một lớp học bình thường nữa.
Nó là chiến trường. Chiến trường ngôn ngữ, cảm xúc, tâm lý học đường.
...
Sáng sớm, tụi bạn còn chưa kịp ăn bánh mì là đã nghe giọng đôi oan gia đó vang lên rổn rảng như loa phát thanh dội vào màng nhĩ:
"Lớp trưởng à, tối qua mày mơ thấy tao đúng không? Khỏi chối, tao cảm nhận được luôn á."
"Ờ, xong trong mơ tao còn xách dép dí theo mày vì mày copy bài văn của tao sai lỗi chính tả đó."
"Mày nhớ tao không?"
"Có, tao nhớ mày sai năm câu trắc nghiệm Toán mà mặt vẫn tỉnh như nước lọc."
Cả lớp:
"Tụi nó có bị... giựt dây thần kinh ngôn ngữ không??"
"Đây là yêu nhau đó hả?? Không, đây là yêu bằng mồm!"
"Đây có phải bạn trai bạn gái hay là Tom và Jerry bản Việt không vậy??"
Có hôm đang làm bài tâp, trong khi cả lớp căng mắt viết, nhưng riêng hai đứa đó không viết. Mắt nhìn nhau chằm chằm như chơi mind game, tay lén gài giấy note vào vở nhau. Ngân lén lút xé tờ giấy, ghi nắn nót:
"Làm không được thì chép tạm bài bạn trai cho đỡ nhục nha." Cô gài vô vở Đăng.
Đăng nhận được, nhướng mày, ghi lại:
"Bài bạn trai sai hết á. Mày chép là hai đứa cùng chết chung luôn đó cưng." Cậu gài ngược lại vào vở Ngân.
Ánh ngồi phía sau, giả vờ cúi đầu ghi bài, nhưng thực ra đang run vai vì nhịn cười. Trân ngồi cạnh thì lấy tay che miệng, ráng không bật thành tiếng.
Thịnh đang làm bài nghiêm túc bỗng ngước lên nhìn hai đứa đấu khẩu bằng tốc độ ánh sáng, thở dài não nề: "Yêu mà như đánh cờ tướng..."
Bách thì khẽ nói nhỏ: "Hai đứa này chỉ còn thiếu mặc đồ lính là đủ bộ chiến binh cảm xúc rồi."
Giờ ra chơi.
Ngân bước ngang bàn Đăng, giả bộ vô tình đặt xuống hộp sữa socola với tờ giấy nhỏ:
"Cho người học dốt uống lấy chất não."
Đăng đọc xong không nói gì, chỉ nhún vai, mở hộp sữa ra uống sạch. Trân dòm theo, nói nhỏ:
"Ủa rồi? Không phản dame hả? Mềm lòng rồi chứ gì."
Đăng tỉnh rụi: "Thì người ta tặng, không lẽ quăng. Tao không có mất lịch sự vậy đâu."
Nhưng cái khóe môi cong nhẹ, ánh mắt liếc sang một cái ngắn ngủi, đủ để tụi bạn thân nhìn thấy có gì đó sai sai.
Một lần khác, Đăng vô tình thấy Ngân dính vệt mực xanh trên má. Ban đầu cậu định cười thật to, nhưng nhìn kỹ lại... chẳng hiểu sao rút tờ khăn giấy ra, nhẹ nhàng lau giúp.
Ngân giật mình, nhưng không né. Mắt cô hơi mở lớn, rồi cụp xuống... tim vẫn tỉnh, nhưng mắt thì hơi long lanh vì bất ngờ.
Thịnh ngồi bên kia bàn, trầm ngâm nhìn cảnh đó, thở hắt ra một hơi mệt mỏi:
"Ừ, không thích nhau mà ánh mắt dịu vậy đó hả..."
Nhưng vẫn là hai đứa diễn sâu. Ngân vẫn giữ cái đầu lạnh, tỉnh táo từng câu thoại, từng biểu cảm, từng lần vô tình đi ngang qua bàn cậu. Cô vẫn là diễn viên xuất sắc nhất hệ "bạn gái quốc dân".
Đăng thì chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội đáp trả. Bị chọc một cậu sẽ trả lại mười, bị cà khịa thì phản dame sâu cay tới tận não.
Chỉ có tụi thân cận mới biết sự thật phía sau là một vụ cá cược học đường đi vào lịch sử CL1. Còn lại tất cả mọi người, kể cả mấy đứa khó tin nhất, cũng đã ngã gục trước level chemistry quá gắt của cặp đôi này.
"Chắc tụi nó yêu thật luôn rồi đó. Đâu ai diễn nổi kiểu này?"
"Không yêu mà ánh mắt kiểu đó được á? Thôi đi má."
"Nè, tao thấy thằng Đăng bớt sát gái luôn á. Con Ngân có bùa chắc luôn."
Cứ thế, một tháng trôi qua. Cá cược chưa kết thúc, tình cảm chưa rõ ràng, nhưng chiến trường 11CL1 thì vẫn cháy như chưa từng được cháy.
Mỗi ngày là một chương truyện mới.
Mỗi buổi sáng là một trận đôi công.
Mỗi ánh mắt vô tình chạm nhau là một tia lửa nhỏ chờ bùng cháy.
Cà khịa? Vẫn đều.
Chọc quê? Không thiếu.
Ánh mắt? Vẫn tỉnh nhưng bắt đầu hơi chệch nhịp.
Ai cũng auto tin sái cổ, thậm chí còn ship nhiệt tình:
"Tao nói thiệt, tụi nó mà không cưới nhau thì tao đi tu."
"Thôi đừng tu, lo đặt tiệc cưới trước đi má."