Mọi chuyện bắt đầu một cách đầy tình cờ hay đúng hơn là do Lê Hoàng Khánh Đăng cố tình châm ngòi.
Một buổi sáng đầu tuần, khi giáo viên còn chưa đến lớp, Đăng cùng nhóm bạn tụ tập ở bàn cuối, dán mắt vào điện thoại, tiếng bàn phím lách cách vang lên đều đặn. Cậu ta tay trái chống cằm, tay phải lia màn hình điều khiển Violet đảo lộn bản đồ.
Mặt căng như dây đàn, mắt không chớp, ngón tay lướt mượt như múa quạt. Một mình cân team, một mình clear đường, một mình bắn nát nhà chính.
Ở phía bàn ba, Ngân vẫn ngồi ngay ngắn, chăm chú đọc sách như một học sinh gương mẫu. Không biết là do thói quen hay cố ý, dạo gần đây cô ít khi trêu chọc Đăng trước mặt cả lớp nữa.
Nhưng Đăng thì không chịu để yên, vừa kết thúc ván đấu với chiến thắng tuyệt đối, không biết ngứa miệng hay dư năng lượng, cậu ta quay sang chĩa mũi dùi về phía bàn ba, giọng điệu không thể nào khiêu khích hơn.
"Ê lớp trưởng..." Cậu nhướng mày, giọng lành lạnh nhưng không giấu nổi vẻ cà khịa đầy chuyên nghiệp.
"Học hoài vậy có thấy chán không?"
Ngân không thèm quay lại, mắt vẫn dán vào sách: "Không."
Một chữ, cộc lốc, cắt cụt luôn đường phản dame, nhưng Đăng không bỏ cuộc:
"Ê, có bao giờ mày tự hỏi... cả đời này chỉ biết học, sau này có bị thiếu hụt kỹ năng sống không?"
Mấy đứa ngồi gần cười khục khục, có đứa còn suýt sặc sữa đậu nành. Ngân thì vẫn không phản ứng, nhưng khóe môi hơi giật giật.
"Không lẽ mày chưa từng chơi game bao giờ?"
Lần này, cô không thể làm ngơ nữa. Ngân khẽ nhíu mày, đóng sách lại, quay hẳn xuống nhìn Đăng: "Rồi sao?"
Cả lớp "ồ" lên nhẹ một tiếng. Cậu ta chống cằm, nửa cười nửa không, ánh mắt đầy thách thức:
"Chà... không ngờ á nha, lớp trưởng top đầu lớp mà lại chưa từng biết tới cảm giác lướt chiêu một bắn chí mạng."
Nhóm bạn của Đăng lập tức ồ lên, thi nhau phụ họa:
"Ngân mà chơi game chắc thua ngay từ phút đầu tiên."
"Không biết chơi thì chịu khó học hỏi đi, đừng có ngồi đó cắm mặt vào sách mãi."
"Đúng đó, game cũng cần IQ mà, hay Ngân chỉ giỏi mỗi việc học?"
Ngân nhíu mày. Cô có thể nhịn một lần, có thể nhịn hai lần. Nhưng mỗi ngày một ít, suốt ba ngày liền, Đăng cứ liên tục khịa cô. Dù ở căn tin, hành lang hay ngay trong lớp học, cậu ta đều không bỏ qua cơ hội trêu chọc:
"Ủa mày có cài game chưa lớp trưởng?"
"Chơi với tao một trận đi, tao cho cầm support, mày khỏi chết."
"Lỡ đâu mày giỏi, ai mà biết? Biết đâu bắn hay hơn tao thì sao?"
Tụi lớp nhìn vô, tưởng hai đứa đang tán tỉnh kiểu người yêu hay giỡn giỡn nhau. Chứ đâu ai biết đây là một màn cà khịa công khai mang tính sát thương tâm lý cực mạnh. Cả lớp cười ầm lên mỗi khi Đăng chọc cô, nhưng Ngân thì không cười nổi nữa.
Mà đáng ghét hơn, cái trò "bạn trai bạn gái" giữa cô với cậu đã kéo dài hơn một tháng, vậy mà bây giờ cậu lại đi hạ nhục cô trước mặt cả lớp?
Cô có thể chịu được những trò đùa trước đây, nhưng chuyện này thì không được. Ngân nghiến răng, siết chặt quyển sách trong tay.
Được thôi, Lê Hoàng Khánh Đăng.
Mày muốn chọc tao? Tao cho mày chừa luôn.
...
Sáng Thứ Bảy, tại căn tin.
Ngân đặt ly trà sữa xuống bàn, hít một hơi sâu, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Đăng. Cô không cười, cũng không đùa giỡn như mọi khi. Giọng nói của cô lạnh như băng:
"Solo không?"
Cả nhóm bạn lập tức im bặt. Có đứa đang cắn miếng bánh mì dở chừng, quên cả nhai. Có đứa vừa uống một ngụm nước, mém chút nữa phun thẳng ra bàn. Một vài đứa nhìn nhau, như thể không tin nổi vào tai mình.
Ánh mắt mọi người tự động hướng về phía phát ra tiếng, một cô gái buộc tóc cao, gương mặt không cảm xúc, đôi mắt sáng nhưng sắc như cắt.
Bùi Châu Ngân.
Người vừa dứt câu, đang ngồi rất nghiêm túc. Và người đang đối diện cô chính là Lê Hoàng Khánh Đăng, tay trái cầm đũa gắp xúc xích, tay phải còn đang bấm điện thoại chỉnh lại ngọc cho Violet.
Cậu khựng lại, ngẩng đầu, nhướng mày như thể không hiểu mình vừa nghe cái gì.
"Mày nói gì?"
"Tao nói, solo." Ngân lặp lại, lần này chậm rãi, rõ ràng, ánh mắt thẳng như muốn bắn chiêu cuối vào mặt Đăng luôn tại chỗ.
Cả căn tin im lặng trong đúng ba giây, rồi sau đó, tiếng hò hét vang lên như thể sắp có một trận đấu đỉnh cao.
"Trời ơi, lớp trưởng khiêu chiến kìa!"
"Chết rồi, Đăng có bị ép yêu quá nên bạn gái nổi loạn không?"
"Ngân ơi, mày có chắc không đó? Khánh Đăng là best AD đấy!"
"Đúng đó, lỡ thua thì quê chết luôn á!"
Có đứa còn đang cắn bánh mì dở chừng thì đông cứng luôn nửa miếng trong miệng. Có đứa suýt phun nước ra mũi. Ngay cả mấy đứa chơi chung nhóm game với Đăng cũng mắt tròn mắt dẹt.
Bách há hốc mồm, Trân nắm chặt tay Bách, còn Thịnh thì liếc sang Ánh – người duy nhất ngồi im như tượng nhưng đang âm thầm bật chế độ quan sát cấp độ cao.
Ngân không nói thêm một lời nào nữa. Cô rút điện thoại ra, bấm vào App Store tải Liên Quân về ngay trước mặt tất cả mọi người. Cả căn tin chụm lại nhìn như đang chứng kiến một nghi lễ đăng nhập vào thế giới khác.
Liên Quân Mobile – Đang tải... 3%...
Đăng lúc này thì vừa ngạc nhiên vừa thích thú một cách khó hiểu. Cậu chống cằm nhìn cô, nhếch mép:
"Ủa? Mày chơi thiệt hả?"
Ngân không trả lời, vẫn cắm mặt vào điện thoại, vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, không biểu cảm. Thực ra trong lòng cô thì đang run như cầy sấy.
Chuyện gì đang xảy ra vậy trời?
Tôi là ai? Đây là đâu? Mình mới vừa khiêu chiến thiệt đó hả?
Nhưng lần này, cô quyết tâm. Ngân gằn trong lòng:
Lê Hoàng Khánh Đăng, tao sẽ cho mày thấy, tao không chỉ giỏi mỗi việc học.
Đăng vẫn cười, nhưng trong lòng hơi lạ lạ.
Tự nhiên thấy bạn gái "giả" của mình bữa nay... đáng sợ dễ thương kiểu gì á.
...
Suốt một tuần, Ngân sống như một người khác.
Ban ngày là lớp trưởng gương mẫu, cắm cúi ghi chép, nghiêm túc trong mọi tiết học. Ban đêm là chiến binh lì đòn, tay run nhưng ánh mắt cháy rực, bước vào thế giới mà cô từng chửi là "trò trẻ con": Liên Quân Mobile.
Tối đó, sau khi cãi nhau với Đăng vì cậu ta cứ thích vô tình nói mấy câu kiểu "người yêu tao dễ thương quá nè", Ngân cáu. Mặc dù cáu nhưng cô không thèm cãi mà lẳng lặng mở game.
Cô từng được Kha dạy chơi một lần vào hè năm ngoái, nhưng sau vài lần chết lãng xẹt, cô xóa game không thương tiếc. Giờ thì khác rồi, cô cần một kế hoạch. Một con đường, một cú phản đòn.
"Muốn thằng thắng Đăng, phải biết nó mạnh ở đâu."
Ngân biết, Đăng là best AD, nghe đồn còn từng leo tới cục vàng bằng Violet. Đi lane nào cũng bắn như hack, vừa cà khịa người ta xong vẫn đủ sức gánh cả team.
Vấn đề là tài khoản game của cô nghèo như túi học sinh cuối tháng, chỉ có vài tướng tặng kèm. Cô mở Messenger, lướt tìm cái tên "Nguyễn Minh Thịnh", rồi gõ nhanh:
Ngân Bùi: Ê Thịnh, mày có nick Liên Quân nào dư không?
Nguyễn Minh Thịnh: Ủa???
Ngân Bùi: Acc tao ít tướng quá, cày vàng không kịp.
Nguyễn Minh Thịnh: Mày... chơi thiệt á?
Ngân Bùi: Có cho mượn không?
Nguyễn Minh Thịnh: Cho mày luôn đấy, lấy chơi đi.
Ngân Bùi: Tốt dữ, đúng là bạn của tao.
Sau 10 phút: Ngân nhận acc.
Sau 15 phút: cô chọn Lauriel, bước vào trận đầu tiên.
Sau 5 phút: chết bốn mạng, bị đồng đội chửi nhẹ.
Sau 10 phút: bị ép mid như ép nước mía.
Cuối trận: "Trụ chính nổ như trái tim tôi khi điểm dưới chín."
Cô quăng điện thoại lên bàn, mặt như bị mất sổ đầu bài.
"Mình bị gì vậy trời? Sao người ta chơi dễ vậy?!"
Ngay lúc đó, giọng một đứa quen thuộc vang lên ngoài cửa:
"Chị gọi là chơi á?" Là Bùi Châu Kha, em trai cô, tay đang cầm ly Milo đá, mặt hình sự hơn cả giám thị cuối năm.
"Chị chơi kiểu đó thì để em đem máy đi nướng bánh cho rồi."
"Biết combo chưa? Farm lính biết không? Dùng chiêu hay đang massage trụ địch?"
Ngân lườm Kha: "Chị biết cơ bản rồi, đừng tưởng chị gà."
"Ờ, gà thiệt mà."
Và thế là Ngân bước vào chương trình đào tạo cấp tốc bảy ngày của HLV cá nhân mang tên Bùi Châu Kha.
"Đầu tiên, chị phải biết combo cơ bản của Lauriel." Kha đặt điện thoại lên bàn, tay còn lại cầm bút lật nhanh cuốn vở nháp toán của Ngân để vẽ sơ đồ chiêu.
"Chiêu hai – chiêu một – đánh thường – chiêu cuối – rồi lại chiêu hai."
Ngân nhìn đống mũi tên và ghi chú loằng ngoằng, trợn mắt:
"Ủa cái gì vậy? Bộ chị đang học Lý nâng cao hả?"
"Cái này còn khó hơn Lý nâng cao đó." Kha đáp, không hề đùa.
"Chị nhấn sai một nhịp là Lauriel hết combo, bị giết liền."
Ngân thở dài, cầm điện thoại, lặp đi lặp lại combo như học bảng cửu chương.
10 phút sau: trượt skill.
20 phút sau: trượt tiếp.
Nửa tiếng sau: lướt vào trụ tự tử.
"Chị bị gì vậy?!" Kha gào lên.
Ngân đập đầu vô gối: "Lauriel bị cái gì chứ không phải chị!"
...
Buổi tối ngày thứ hai, trời mưa rả rích. Trong phòng, chỉ có tiếng "Double kill!" vang lên. Ngân cắn môi, dán mắt vào màn hình, tay run run nhưng không buông.
"Được! Combo đẹp đó! Né chuẩn!" Kha nhảy bật dậy.
"Đánh thêm một trận nữa đi, em đang hứng!"
Ngân mệt xỉu: "Không, cho chị nghỉ năm phút đi. Não chị sắp chảy ra khỏi tai rồi."
...
Ngày thứ ba.
"Chị né được chiêu rồi đó." Kha gật gù, mắt sáng rỡ như giáo viên gặp học sinh tiến bộ.
Ngân ngồi xếp bằng giữa phòng, mồ hôi thấm lưng áo.
"Nhưng chị vẫn chưa biết chọn thời điểm vào giao tranh."
"Ờ, đúng. Hôm nay luyện đọc tình huống. Em sẽ giả lập team địch, chị phải biết lúc nào Lauriel nên bay vào, lúc nào nên lùi."
Ngân há hốc: "Giả lập team địch là sao?"
Hai phút sau, Kha đứng giữa phòng khách, cầm chai nước làm AD, cái dép làm tank, cái gối ôm làm support, miệng gào lên:
"Lauriel! Đừng vào! Nó đang dụ chị đó!"
"Lauriel! Lao vô lẹ! Nó thấp máu kìa!"
Ngân không nhịn được cười: "Chơi với em xong chắc chị khỏi cần đi học sân khấu."
...
Ngày thứ tư.
Ngân chính thức có một combo hoàn chỉnh. Cô đã biết canh thời gian chiêu cuối, đã biết lướt qua tường, đã học di chuyển như một bóng ma. Kha nhìn chị gái như nhìn idol:
"Chị à... chị biến thành quái vật thật rồi."
Ngân cười nhẹ, ánh mắt lóe lên ánh lửa:
"Ba ngày nữa thôi."
...
Ngày thứ sáu.
Ngân chơi Lauriel chính thức leo rank Kim Cương.
Kha sửng sốt: "Ủa? Sao chị mạnh vậy?!"
Ngân nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm:
"Bởi vì chị có động lực."
Kha: "..."
...
Sáng ngày thứ bảy, trời xanh, mây trắng, chim hót véo von. Ngân đứng trước cửa lớp, cầm chắc điện thoại trong tay, ánh mắt sắc bén.
Hôm nay, tao sẽ khiến mày phải trả giá, Lê Hoàng Khánh Đăng.
Bình thường cô luôn đi vào lớp trong im lặng, nhưng hôm nay, ánh mắt cô sáng rực, sắc như lưỡi dao vừa mài, từng bước chân đều dứt khoát như đang bước ra từ cảnh slow-motion trong phim hành động. Cả lớp đang ồn ào bàn chuyện bài kiểm tra Lý, nhưng khi Ngân bước vào, vài đứa gần cửa bất giác liếc nhìn.
Ánh mắt cô lướt ngang dãy bàn cuối lớp, nơi Đăng đang ngồi gác chân lên ghế, tai đeo một bên AirPod, mắt nhìn điện thoại, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi như đang đọc tin nhắn thú vị.
Ngân không chào ai, cũng chẳng nhìn ai khác. Cô chỉ bước thẳng đến cạnh bàn Đăng, đặt điện thoại xuống mặt bàn cậu cái cộp.
Đăng ngẩng đầu, nhướng mày: "Gì đây, người yêu tới thẩm vấn sáng sớm hả?"
Ngân lờ câu chọc ghẹo, mở thẳng Liên Quân, bấm vào đấu tùy chọn, map solo 1v1, chỉnh tướng tự chọn rồi chìa màn hình ra:
"Mười hai giờ trưa, phòng riêng, solo."
Cả lớp chưa hiểu chuyện gì nhưng cái vibe "sắp có biến" tỏa ra rõ rệt.
Thịnh đang ngồi cách vài bàn quay xuống liếc Ngân một cái, khoé miệng cong nhẹ như kiểu "biết ngay mà".
Đăng nhìn màn hình vài giây, sau đó cười khẽ:
"Chà, sáng sớm mà máu ghê. Ai chọc giận lớp trưởng của tao vậy?"
Ngân nghiêng đầu, giọng bình thản:
"Không ai. Chỉ là tao muốn xem danh hiệu "best AD" của mày có phải là tin đồn hay không thôi hay mấy người tự phong cho nhau."
Ở mấy bàn xung quanh, vài đứa bắt đầu rì rầm. Có đứa khều khều bạn kế bên:
"Ê tụi bây, người yêu người ta đang thách đấu nhau kìa. Tình yêu học đường ver combat hả trời?"
"Ủa vậy là thằng Đăng bị bắt ghen á?"
"Không, chắc là màn solo couple để giữ lửa tình yêu á..."
Trong khi cả lớp lạc lối trong mấy thuyết âm mưu, Đăng chỉ cười, chống cằm nhìn Ngân:
"Chơi tướng gì?"
Ngân không chớp mắt: "Lauriel."
Góc miệng Đăng giật nhẹ: "Ủa? Từ khi nào?"
Ngân siết nhẹ tay cầm điện thoại, ánh mắt sáng lên như lửa cháy:
"Từ ngày tao nhận ra, Violet không đủ để thắng mấy đứa ỷ y vào kỹ năng."
Im lặng vài giây, Đăng cười thành tiếng, một tiếng cười quen thuộc, chảnh chọe, có chút đáng ghét.
"Ok, lớp trưởng. Trưa nay, Lauriel của em với Violet của anh."
Anh. Em.
Trời ơi, nghe muốn đấm!
Mặt Ngân không biến sắc, nhưng trong đầu thì vừa nhấn nút block ảo cái tên này thêm lần nữa.
"Nhưng đừng khóc nếu thua nha." Đăng nháy mắt.
Ngân đáp lại ngay: "Cũng đừng bất ngờ nếu bị outplay."
Sáng hôm đó, cả lớp 11CL1 xôn xao như có drama nóng.
"Chà! Hấp dẫn à nha!"
"Cặp này đúng kiểu yêu nhau mà đánh nhau như cơm bữa."
"Mà cũng cute. Giận nhau nhưng vẫn gọi là em với anh."
"Tao cá Đăng thua, bữa Ngân cho nó silent nguyên một tiết học đó."
Thịnh ngồi bên bàn tổ hai, đá nhẹ chân Ngân dưới bàn trong giờ học Toán:
"Không ngờ luôn đó, mày chơi lớn quá hen, Ngân."
Ngân chỉ nhún vai, tay lật sách Toán, miệng đáp:
"Đã leo tới đây rồi. Không có đường lui đâu."
Hôm nay, cô không còn là lớp trưởng nghiêm túc, cũng không còn là con mọt sách bị trêu vì không biết chơi game.
Hôm nay, cô là chiến binh.
...
Chiều hôm đó, ngay sau giờ tan học.
Quán trà sữa Nắng Mật gần trường, nơi thường ngày yên bình với tiếng nhạc nhẹ và mùi trân châu thơm ngào ngạt bỗng chốc biến thành đấu trường huyền thoại. Bên trong, một bàn tròn ngay chính giữa được dọn sạch, quanh bàn tụ tập gần nửa lớp 11CL1, kẻ đứng người ngồi, tay cầm trà sữa mà mắt thì dán chặt vào màn hình điện thoại. Tâm điểm của buổi chiều ấy là hai "người yêu hờ" đang ngồi đối diện nhau.
Lê Hoàng Khánh Đăng – bad boy nửa lớp crush, trùm Violet, gác chân lên ghế, mặt lơ ngơ kiểu "tao không ngán ai nhưng hơi run nhẹ".
Bùi Châu Ngân – lớp trưởng gương mẫu, nay biến thành chiến thần Lauriel, tóc buộc cao, mắt sắc như vừa xơi nguyên bộ đề thi học kỳ.
Trên màn hình lớn là trận solo được chiếu trực tiếp nhờ Thịnh mang theo dây HDMI, cắm thẳng vào cái TV treo tường. Thịnh chỉnh góc quay xong còn cẩn thận bật livestream nội bộ nhóm bạn thân với caption: "Coi lớp trưởng xử lý thanh niên best AD lớp mình nè mấy má".
Trân đứng bên cạnh, tay cầm ly trà đào, mắt tròn như muốn rớt ra ngoài. Bách thì khỏi nói, vừa nhai bánh tráng, vừa bình luận như BLV chuyên nghiệp:
"Ngồi vô đi bà con, vô liền vô liền! Trận quyết đấu giữa học sinh giỏi và mọt sách! Ai thua chút nữa đãi trà sữa luôn!"
Đăng ngồi xuống trước, tựa người ra sau, nở một nụ cười khinh khỉnh:
"Sẵn sàng chưa, lớp trưởng? Thua đừng khóc nha."
Ngân không trả lời, chỉ nhướng mày, nhét tai nghe vào tai, ngón tay khẽ lướt trên màn hình:
"Bắt đầu đi."
3... 2... 1... Vào trận.
Trận đấu diễn ra căng thẳng từ những giây đầu tiên. Đăng vẫn giữ phong thái bad boy lạnh lùng, nhưng càng đánh, trán cậu ta càng đổ mồ hôi. Ngân không phải gà mờ như cậu nghĩ.
Phút đầu tiên, Violet của Đăng vẫn là một thế lực. Cậu thả diều trơn tru, lên đồ chuẩn bài, bắn phát nào chất phát đó. Mọi người gật gù:
"Ừm... vẫn là Violet của thằng Đăng, chưa ai đọ nổi..."
Nhưng đến phút thứ hai... Lauriel của Ngân bất ngờ lướt nhẹ như gió, né trụ, né bắn, combo chính xác đến từng chi tiết. Mọi ánh mắt dán chặt vào màn hình, mồm rớt nhẹ vì "Ủa con nhỏ này mới tập chơi có một tuần mà?".
Thịnh nhìn mà muốn khóc: "Ủa nó sao lên tay dữ vậy trời?!"
Trân thì nắm tay Ngân, suýt khóc vì xúc động:
"Lần đầu thấy mày chơi mà tao tưởng coi giải AIC luôn đó..."
Phút thứ năm, Trận đấu bắt đầu căng như dây đàn. Mồ hôi trên trán Đăng nhỏ xuống điện thoại. Violet của cậu vừa bắn, vừa lùi, nhưng càng lúc càng bị dồn góc. Còn Ngân vẫn im lặng, ánh mắt không một chút dao động.
Phút thứ bảy, Bách nhón chân hẳn lên ghế, hét như trúng vé số:
"Trời đất ơi Lauriel nó lướt vô trụ kìa!! Lướt rồi ra!! Cái gì vậy, Ngân mày biết chơi bay à?!"
Phút thứ tám, mọi thứ như chậm lại. Đăng lùi về trụ, tưởng đã an toàn.
Nhưng không, Ngân canh đúng lúc Violet vừa mất chiêu lướt, Lauriel tung chiêu cuối, rồi chiêu hai – chiêu một – đánh thường – lại chiêu hai. Combo hoàn hảo, dính trọn gói.
YOU HAVE BEEN SLAIN.
Quán như muốn nổ tung. Tiếng hét vang lên khắp mọi ngóc ngách:
"Trời đất ơi Ngân thắng rồi!!!"
"Đăng ơi, mày chết trong trụ luôn hả?!"
"Lớp trưởng của tao đỉnh quá xá!!!"
Cả quán gào rú như trúng số. Trân té hẳn xuống ghế, Bách vỗ đùi đen đét, Thịnh thì đập tay lên bàn:
"Vậy mà bữa đưa acc cho mày tao còn lo...con này đúng là quái vật!!!"
Đăng buông điện thoại, mặt ngơ ra, miệng hé hé như muốn nói gì đó, nhưng không thốt được câu nào. Ngân bình thản đặt điện thoại xuống, chống cằm nhìn đối thủ:
"Nói lại đi, ai là đứa không biết chơi game?"
Cậu cứng họng, nhìn bản đồ, nhìn màn hình, rồi lại nhìn Ngân.
Không thể tin được.
Mình thua.
Mình thua một đứa mới tập chơi một tuần?!
Mình thua Bùi Châu Ngân?!
Cả lớp cười không ngớt, tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi. Bách đập tay mạnh xuống bàn, làm cả bàn rung lên:
"Ngân ơi, mày có mở lớp dạy không? Tao đăng ký liền á!"
Đăng vẫn ngồi đơ ra, tay ôm trán, nhìn màn hình như không tin vào mắt mình. Một lúc sau, cậu ngẩng lên, ánh mắt bắt gặp nụ cười đắc thắng của Ngân. Trong khoảnh khắc đó, cậu không thể nhịn được mà bật cười. Lần đầu tiên bị outplay mà cậu lại cười thoải mái vậy.
"Châu Ngân..."
Cậu ngừng một chút, rồi tiếp tục với giọng nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sự ngưỡng mộ:
"Mày... thật sự nguy hiểm hơn tao tưởng đấy, lớp trưởng."
Ngân ngả người ra sau, nhấp một ngụm trà sữa, không vội đáp lại. Cô muốn khoảnh khắc này kéo dài một chút.
"Chưa hết đâu, còn nhiều cái nguy hiểm lắm, Đăng à." Ngân mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lại chứa đầy sự khiêu khích.
Đột nhiên, Bách từ bàn bên cạnh hét lên:
"Ủa, giờ tính sao? Thua là phải bao hết lớp nha."
Huy tiếp lời, với giọng gào lên như thể đang đón nhận niềm vui cực lớn:
"Cho tao ly full thạch flan, trân châu trắng, thêm kem cheese!!"
Trân chen vào, vẻ mặt đầy sự tinh nghịch:
"Ê còn đứa thua phải đăng status nữa kìa! Đăng là "Tôi chính thức bị lớp trưởng dạy dỗ bằng Lauriel!""
Đăng thở dài, gật đầu cam chịu:
"Ok...đăng thì đăng, nhưng mà..."
Cả lớp nghiêng tai.
"Lần sau solo lại, tao không phục." Đăng nói, giọng đầy sự quyết tâm, ánh mắt cậu không hề có chút gì của sự thất bại mà chỉ là khát khao chiến thắng.
Ngân nhướng mày, vẻ mặt không hề nao núng. Cô vẫn ngồi thảnh thơi, tay đặt ly trà sữa lên bàn:
"Lúc đó... mày nên đổi tướng đi. Violet yếu rồi."
Tiếng cười lại nổ tung, nhưng giữa cái rộn ràng ấy, chỉ có Ngân mới biết tim mình vừa đập nhanh hơn một nhịp.
Không khí hừng hực như đang xem một trận đấu chuyên nghiệp. Nhưng Đăng thì vẫn bình thản, cậu tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, mắt nhìn xoáy vào Ngân.
"Không, tao không solo nữa, không phải lúc này."
Ngân nhướng mày: "Sao? Thua rồi sợ tiếp hả?"
Đăng bật cười, cái kiểu cười nửa miệng khiến người ta vừa muốn tát cho tỉnh, vừa muốn nhìn thêm chút nữa: "Không phải sợ, tao chỉ thấy... nếu mày thắng tao dễ vậy thì buồn lắm."
Ngân nheo mắt: "Ý mày là gì?"
Đăng nghiêng người về phía trước, chống hai tay lên bàn, giọng thấp xuống, chỉ đủ cho Ngân nghe:
"Tao sẽ huấn luyện mày thành một AD thực thụ. Không Lauriel, không hên xui hồi chiêu. Khi mày biết đúng vị trí, chơi đúng cách... tụi mình solo lại."
Trân đứng sau suýt nữa phun trà đào. Bách ngồi kế bên gào lên:
"Ủa gì vậy? Nãy còn solo sống chết, giờ quay qua nhận học trò luôn? Ủa lớp tụi mình chuyển sang dạng học song ngữ Liên Quân hả?"
Ngân nhếch môi, cười không giấu vẻ khiêu khích: "Vậy mày định làm gì? Làm huấn luyện viên full-time luôn hả?"
"Ừ." Đăng đáp tỉnh bơ.
"Bạn trai thì giả, nhưng coach thì thiệt. Tao sẽ biến mày thành người duy nhất có thể gánh team và gánh cả tao."
Tiếng hú hét lại nổi lên, có đứa ngã khỏi ghế, có đứa đập bàn chan chát. Cả cái quán trà sữa như chuẩn bị lên báo trường.
Ngân vẫn cười, nhưng trong lòng cô thì đang lăn qua lăn lại như đống đề chưa giải.
Cái gì mà coach thiệt? Gánh team gì? Tụi mình chỉ đang diễn thôi mà??
Ngân chống tay lên bàn, chồm người về phía trước, mắt nhìn thẳng vào Đăng, gần đến nỗi thấy được cả hàng mi của cậu.
"Vậy huấn luyện viên, mày nhớ đó. Tao học nhanh lắm, mà khi tao giỏi hơn mày..."
Cô nghiêng đầu, nhếch mép:
"Bạn trai giả hay thật gì cũng thua thôi."
Đăng cười nhẹ, ánh mắt không hề lùi bước. Ngược lại, còn có vẻ nguy hiểm.
"Không sao." Cậu chống cằm, chậm rãi.
"Tao chỉ sợ một thứ thôi."
Ngân hơi khựng lại: "Thứ gì?"
"Tao sợ tới lúc đó, tao không còn giả được nữa."
Bình tĩnh.
Bình. Tĩnh.
Bùi Châu Ngân, mày phải bình tĩnh.
Mày đang diễn. Đang diễn!
Diễn xuất sắc một tháng rồi, không được gãy kịch bản giờ này.
Nhưng không hiểu sao, câu đó của Đăng đập vào tim cô như chiêu cuối của Lauriel búng đúng góc. Đăng vẫn chưa ngừng, cậu lại ghé sát, giọng trầm hơn:
"Và quan trọng nhất... tao không chấp nhận việc thua mày quá dễ dàng."
Ngân không đáp, mắt cô không rời cậu, đầu vẫn phân tích, như đang tính đường lui nếu lỡ mình yếu lòng thật.
Cô biết mình nên dừng lại, nên dứt. Nhưng vấn đề là Đăng chưa muốn và vì cô đã lỡ bắn lao thì giờ phải theo lao.
Trân kéo nhẹ tay áo Ngân, nháy mắt liên tục như đang hỏi thầm "Tỉnh không? Ổn không? Có cần tao đẩy cho đi trốn không?".
Ngân nuốt nước bọt, chỉnh lại tư thế ngồi, gật đầu thật nhẹ.
"Được thôi, huấn luyện viên, solo sau. Nhưng nhớ lúc đó, tao sẽ không nương tay."
Đăng nhún vai, nháy mắt:
"Chỉ cần mày không nương tim là được."
"..."
Trời ơi, tao không ổn xíu nào luôn.
Ai đó kéo tao ra khỏi cái vở kịch này đi.
Được lắm! Nếu Đăng muốn chiến tiếp, cô cũng không ngại. Chờ xem, ai mới là người thực sự nắm quyền điều khiển cuộc chơi này.