Từ sau buổi họp phụ huynh không chính thức mà lại khá chính thức, Đăng với Ngân nói chuyện nhiều hơn thấy rõ. Không phải kiểu gọi điện tâm sự nửa đêm hay nhắn tin mỗi ngày "ăn chưa, ngủ chưa", mà kiểu cứ mỗi lần gặp là phải gây nhau một câu, không thì ngứa miệng. Cảm giác lạ như lỡ hôm nào không nghe đứa kia cà khịa là y như rằng thấy thiếu thiếu, giống như cơm rang thiếu nước mắm vậy.
Chiều thứ Bảy, trời đổ một trận mưa rào nhẹ, mưa không đủ ướt áo nhưng đủ để người ta muốn nằm lì trên giường. Ngân nằm cuộn mền trên giường, tóc tai xù lên như ổ quạ, mắt còn lim dim sau giấc ngủ chiều ngắn ngủi. Đang định úp mặt ngủ tiếp thì điện thoại "ting" một cái. Tin nhắn từ cái tên đáng ghét quen thuộc hiện lên, rõ ràng, không emoji, không một chút khách sáo:
"Mai đi Đầm Sen không? Nếu đi thì nhớ nhắn tin với đem đồ theo, chơi cả khô với nước luôn."
Thằng này, nhắn tin không thèm chào hỏi gì, cái giọng tự nhiên như thể quen nhau thiệt. Không một lời mời tử tế, mà lại có cái kiểu gợi ý lấp lửng như thể "đi hay không là quyền mày, nhưng nếu không đi thì mày thiệt à nha."
Ngân nhìn chằm chằm cái tin nhắn, im lặng đúng ba giây rồi khẽ bật cười. Cái kiểu cười nhỏ như thể vừa nghe ai đó nói "thích mày" mà còn giả bộ ngó lơ, đúng là chỉ có Đăng mới làm người ta rối não vậy thôi. Cô gõ nhanh:
"Chưa biết, tối tao nhắn."
Gửi xong, đặt điện thoại xuống, cô nằm ngửa ra, mắt nhìn lên trần nhà như thể trên đó có cái bảng chọn:
[A] Đi chơi riêng với bad boy.
[B] Ủ mưu dằn mặt lại.
[C] Gọi đồng bọn đi chung cho đỡ quê.
[D] Cả ba đáp án trên.
Sau một hồi lăn lộn như cá mắc cạn, Ngân bật dậy, mở điện thoại, bấm một lèo vào nhóm chat thân thuộc:
"Mai Đầm Sen nha. Đi đông cho vui."
Một phút sau, thông báo tin nhắn nổ như cái nồi lẩu xì xụp:
Trân: Trời ơi đi liền! Mặc đồ nhóm không?
Ánh: Đi sớm nha, tao muốn chơi tàu lượn trước.
Bách: Có gì ăn không?
Thịnh: Tao không thích đi nhưng có tụi mày nên tao mới đi đó.
Ngân cười, gương mặt đang lười biếng cũng sáng lên đôi chút. Nhưng rồi cô chợt nhớ ra một nhân vật quan trọng còn chưa được triệu hồi, thằng em trời đánh Bùi Châu Kha.
Cô mở chat riêng, gõ nhanh:
"Kha, mai đi Đầm Sen với chị không?"
Tin nhắn gửi đi chưa đầy ba giây thì bên kia đã trả lời như đang trực lệnh:
Kha Bùi: Đi chớ! Có anh Đăng đi không?
Ngân chau mày, mới nhắn cái đã hỏi thẳng vô vấn đề chính.
Ngân Bùi: Có.
Kha Bùi: Haha, cho em gặp ổng coi thử cái mặt thua chị môn Lý ra sao.
Ngân đọc tin nhắn mà vừa cười vừa chán không nói nổi. Cái nhà gì đâu toàn tụi cà khịa có gen di truyền. Từ em trai tới bạn thân, ai cũng xem chuyện "tình giả" này như đang chiếu phim truyền hình mỗi tập một drama, mỗi tập một thuyết âm mưu.
...
Chủ Nhật trời nắng vừa đủ đẹp để khiến con người ta muốn trốn cái lịch học dày đặc. Đăng đứng trước cửa nhà Ngân, tay đút túi quần, chân nhịp nhịp nhẹ. Áo sơ mi xanh nhạt tay xắn lên tới khuỷu, quần jean đen rách đúng một bên gối, chuẩn combo bad boy phiên bản "học sinh ngoan bất đắc dĩ". Đôi giày Nike trắng không tì vết nhìn vào biết mới kỳ cọ tối hôm qua. Mặt thì khỏi nói, tóc vuốt nhẹ, nắng chiếu vô làm nổi bật đường viền hàm rõ nét, nói chung là hút gái toàn phần.
Cậu bấm chuông.
Một phút sau, cửa bật mở. Ngân bước ra, áo thun trắng, quần short kaki màu kem khoác thêm áo jeans mỏng nhìn gọn gàng mà vẫn nổi bật. Ba lô đeo chéo sau lưng, cột tóc gọn gàng.
Đăng vừa hé miệng tính nói "đi thôi", thì sau lưng Ngân... hai bóng người lững thững lò dò bước ra.
Một – Nguyễn Minh Thịnh, vừa đeo tai nghe vừa gặm bánh mì, mắt còn lim dim.
Hai – một thằng nhóc thấp hơn Ngân một chút, mang balo, đội nón lưỡi trai ngược, tay cầm chai nước Aquafina gần hết.
Đăng đứng đơ hai giây, rồi nhíu mày:
"Gì vậy?"
Ngân tỉnh bơ: "Ờ thì... tao nghĩ đi hai đứa chán lắm, nên tao rủ đông đông đi cho vui."
Đăng gãi đầu: "Đông tới mức lôi cả thằng Thịnh?"
Thịnh gật đầu nghiêm túc:
"Có tao đi theo là có người giám sát. Hai đứa tụi bây mà đi riêng, tới chiều về là tao mất hết niềm tin vào khái niệm tình bạn trong sáng luôn á."
"Ủa rồi mày nghĩ tụi tao đang làm gì?"
"Đang diễn yêu giả, mà diễn sâu quá trời. Đạo diễn mà coi chắc cũng phải hỏi tụi bây thiệt hay giả vậy?"
Ngân chen vô, giọng thản nhiên như nước lọc:
"Tụi tao đang diễn mà."
Thịnh nhún vai:
"Vấn đề là tụi bây diễn như... chưa muốn kết thúc phim."
Kha – thằng nhóc đội nón – ngó Đăng từ đầu tới chân rồi hỏi:
"Chị, đây là cái ông thua chị môn Lý đúng không?"
Đăng quay sang Ngân, ánh mắt đầy tổn thương giả tạo:
"Mày kể vụ đó với em mày luôn hả?"
Ngân nhún vai:
"Nó hỏi ai là Khánh Đăng. Tao nói cái thằng bị tao hạ gục bằng một cú định luật Ôm."
"Tao bị trừ có nửa điểm!"
"Nhưng tao tròn điểm."
"Không có nghĩa là tao dở!"
"Không có nghĩa là tao không giỏi."
Kha vỗ tay như xem tấu hài:
"Ôi, đúng là cặp đôi hoàn cảnh."
Đăng thở ra một cái rõ dài:
"Rồi, còn ai nữa không? Hay lát tao thấy nguyên lớp đứng đợi ở cổng Đầm Sen?"
Ngân cười bí hiểm:
"Ờ, còn. Chút nữa rồi biết."
Ngay lúc đó, một chiếc taxi thắng két ngay trước cổng. Cửa mở ra, ba cái đầu thò ra như hoạt hình "Totally Spies" bản Việt hóa:
"Châu Ngân ơi, Châu Ngân à~"
"Đầm Sen đang réo tên chúng ta!"
"Tao có đem máy ảnh, chuẩn bị sống ảo nha!"
Ngồi trong xe là Trân, Ánh và Bách. Ba đứa ngồi chen nhau mà vẫn không quên lò đầu ra hú hét. Đăng không biết nên cười hay nên khóc, cậu quay sang nhìn Ngân, ánh mắt mệt mỏi:
"Mày... set nguyên một team luôn rồi hả?"
Ngân gật đầu tỉnh bơ:
"Được đi chơi là vui rồi. Đi hai đứa thì giống hẹn hò. Mà tụi mình đâu có hẹn hò thiệt đâu, nhớ không?"
Đăng im lặng nhìn tổng thể đội hình, đếm nhanh... một, hai, ba... bảy đứa, một chiếc taxi bốn chỗ. Cậu thở dài, mắt nhắm nhẹ:
"Bảy đứa một xe? Bóp bánh mì còn có không khí hơn á."
Ngân cười tươi, chọc ghẹo cậu:
"Thì... chịu khó chút đi. Không thì tao ngồi lên đùi mày cũng được, giống mấy cặp đôi hay làm."
Câu đó vừa buông ra, tất cả im lặng đúng ba giây. Rồi Trân hét lên:
"Trời ơi con này! Thả thính mà tỉnh bơ ghê!"
Đăng kéo tay Ngân nhẹ:
"Thôi, bớt xàm. Mày đi chuyến sau với tao."
Ngân nhướng mày:
"Sao tự nhiên?"
"Xe không đủ chỗ. Với lại, tao muốn yên tĩnh."
Kha giơ tay chen vào liền:
"Em cũng đi chuyến sau. Em đại diện fanclub "Chị gái – Anh chàng bị hạ gục bởi định luật Ôm"."
Đăng rút điện thoại ra, mở app gọi xe:
"Bốn đứa tụi bây đi trước đi. Tụi tao đón xe khác."
Ngân gật đầu, lẩm bẩm:
"Tụi mình đâu có thiệt đâu mà làm như hẹn hò riêng vậy?"
Đăng liếc nhẹ:
"Tại trong đám này, tao chỉ... đỡ ghét mày nhất."
Kha huýt sáo:
"Trời ơi, đỡ ghét là chương đầu tiên của chuyện tình nha anh ơi!"
Xe taxi lăn bánh chạy trước, bỏ lại ba người đứng dưới nắng nhẹ. Gió lùa qua, tóc bay lất phất. Đăng đút tay túi quần, áo sơ mi khẽ bay bay. Ngân thì nghiêng nghiêng đầu nhìn cậu, mắt nheo lại:
"Ê, nói trước nha, đi chơi thôi đó. Không có liếc mắt đưa tình gì hết á."
Đăng hừ nhẹ:
"Mày nhìn tao trước đó chứ?"
"Tao nhìn vì tóc mày dựng một cọng kìa."
"Xạo, mày bị mê tao rồi phải không?"
"Biến."
Đến nơi, trời Đầm Sen nắng vừa đẹp, không gắt cũng không âm u. Gió lùa qua nhẹ nhẹ, vừa đủ hong mồ hôi nhưng không tới mức làm tóc ai bay kiểu "sương mai lả lướt" trong quảng cáo dầu gội. Một buổi sáng đẹp đến mức mà bất kỳ ai bước xuống xe cũng phải ngửa mặt lên trời thốt một câu:
"Trời ơi, hên dữ!"
Vừa bước vô cổng, cả bọn như bung xích.
Bách hét "Chơi trò cảm giác mạnh!!" rồi mất hút như bị hút vô chiều không gian khác. Trân với Ánh thì lôi nhau đi thuê tủ gửi đồ, rồi tiện thể rẽ sang quầy bán băng đô:
"Mua tai thỏ nha!"
"Ừa, còn cái tai gấu kia cũng cute nè, mua luôn!"
Tầm hai phút sau, cả hai quay lại, đầu đội tai thú, nhìn nhau cười hí hí như cosplay thỏ và gấu đi lạc, cái vibe "đi chơi nhưng không quên sống ảo".
Thịnh thì lùi lại đúng ba bước như một ông cụ rút khỏi thế giới ồn ào. Cậu ung dung ngồi xuống một quầy cà phê gần đó, tay nhấc ly trà sữa như thể đã chờ giây phút này từ ba kiếp trước:
"Tụi bây cứ quẩy đi. Tao ngồi đây giữ đồ, giữ hình tượng luôn."
Ngân đứng cạnh Đăng, mắt quét một vòng, rồi cột tóc gọn gàng lại. Đăng nghiêng người, nheo mắt hỏi:
"Bắt đầu từ tàu lượn siêu tốc nha?"
Ngân gật đầu:
"Ok, đi luôn!"
Đăng hơi ngạc nhiên, nhướng mày:
"Không cần suy nghĩ luôn hả?"
Ngân nghiêng đầu, mắt sáng lên chút xíu:
"Mày tưởng tao bánh bèo sợ mấy trò này hả?"
"Ờ thì... tao tưởng vậy thật."
Ngân cười khẩy, kiểu rất "trình còn non lắm", rồi thản nhiên nói:
"Lầm rồi cưng ơi!"
Nói xong, không thèm để Đăng phản ứng, Ngân nắm tay áo cậu kéo cái rẹt như thể sợ người khác giành suất lên tàu trước. Đăng lảo đảo bước theo, đầu còn hơi lăn tăn.
Ủa? Có cái gì đó sai sai!!???
Mười phút sau... Hai đứa bước ra khỏi khu tàu lượn. Ngân mặt tỉnh như sáo, vừa vuốt lại tóc vừa chỉnh lại áo khoác, trông y như vừa bước xuống cầu thang, chứ không phải vừa mới lao qua mấy vòng xoắn 360 độ trên không.
Đăng hơi cúi nhẹ, mặt xanh lét. Không phải vì sợ, mà là mấy cái khúc rẽ xoắn ốc vừa rồi nó xoắn luôn cả nội tạng, dạ dày, ruột non ruột già của cậu, giờ đang chờ được sắp xếp lại. Cậu thều thào, giọng yếu như sóng Wi-Fi tầng hầm:
"Mày chơi trò này nhiều chưa vậy?"
Ngân nghiêng đầu, giọng tỉnh bơ:
"Ba lần rồi, lần này nhẹ nhất á. Mấy khúc rẽ không gắt lắm."
Đăng lặng người, trong đầu chạy một dòng chữ to đùng: Ủa? Mình rủ đi chơi mà, sao như bị gài vậy???
Ngân thấy mặt cậu hơi méo thì cười rạng rỡ:
"Sao? Sợ hả? Mới khúc dốc đầu mà mày đã la "Ê từ từ từ từ từ á á á á" rồi đó."
Đăng yếu ớt phản kháng:
"Tao... tao đâu có la dữ vậy..."
"Ủa? Vậy tiếng hét như hú gọi tổ tiên là của ai?"
"Do cái ghế nó ép tao la. Thiếu ô xi, phản xạ tự nhiên..."
Ngân gật gù ra vẻ thông cảm:
"Ừa. Hèn gì hét đều ghê. Có khi còn vang hơn cái còi báo động."
Đăng thở ra một tiếng dài, rướn người như thể vừa trút được cả ký gánh nặng. Định quay qua nói gì đó thì Ngân đã huơ huơ tay trước mặt, giọng tỉnh bơ mà đầy cà khịa:
"Thôi, không sao. Mới chơi lần đầu mà hét vậy là được rồi. Cũng gọi là có khí chất... của một người rất muốn xuống xe."
Đăng tròn mắt nhìn cô, rồi bặm môi:
"Mày có biết mày...rất rất đáng ghét không?"
Ngân nhún vai, tươi tỉnh:
"Biết chớ. Vậy mới hợp với mày đó."
Nụ cười toe toét của cô khiến Đăng vừa muốn bóp cổ, vừa muốn bật cười.
Bó tay. Người gì đâu, mỗi lần cãi nhau là y như rằng Đăng bị đè đầu cưỡi cổ, không hiểu sao.
Cậu lắc đầu, thầm rủa trong bụng: Đáng lý ra tao mới là người trêu mày... Vậy mà không hiểu kiểu gì cứ bị lật kèo hoài vậy trời?
Chưa kịp hoàn hồn sau màn tàu lượn như nhúng nước đá đó, Ngân đã quay ngoắt, chỉ tay về phía khu trò chơi kế bên, tấm bảng to tổ bố đề ba chữ "Cá chép nhào lộn" kèm hình con cá to như con rồng đang xoay như chong chóng.
"Cá chép nhào lộn kìa! Đi không?"
Đăng dằn lòng, nuốt khan một ngụm nước miếng chan chát, cổ họng thì khô mà tim thì đập như trống hội:
"Ờ... đã tới đây thì... chơi hết."
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nhỏ xíu mà vang tận trời cao chen vô:
"Cho em đi với nha!"
Là Kha, tay còn dính kẹo bông gòn, miệng thì lem nhem đường, mà mặt mày tươi rói như thể cá chép nhào lộn là khu nghỉ dưỡng năm sao chứ không phải trò quay cho bay phèo lá gan.
Ngân bật cười:
"Đi chớ. Ba đứa luôn!"
Đăng chưa kịp phản ứng gì, đã bị lôi đi như con nít lớp chồi. Thôi xong, ăn một "cú quả táo nhãn lồng" tưởng ngon ai dè chua lét. Lên được ghế ngồi thì "cá chép" bắt đầu quay như mẹ nó sắp đẻ, vừa xoay trái xoay phải vừa nâng lên hạ xuống, xong rồi... lộn. Ba đứa bị cuốn theo vòng xoay định mệnh, trong đó chỉ có hai đứa la to: một đứa sung sướng – Ngân, một đứa la đến tuyệt vọng – Đăng.
Kha thì vừa cười vừa ăn nốt cây kẹo, đỉnh cao của sự bình thản.
Mười phút sau... Đăng vật vờ bước ra, rồi ngồi bệt xuống ghế đá như cụ ông đi thỉnh kinh Tây Thiên vừa về. Mặt trắng bệch, tay ôm chai nước suối như báu vật. Mỗi lần nuốt một ngụm là như truyền sinh lực vào từng tế bào đang phản chủ.
Ngân đứng kế bên, cười như thể vừa coi xong liveshow hài:
"Sao rồi? Ổn không?"
Đăng thều thào, giọng như gió thoảng:
"Mày nói chơi nhiều lần rồi... tao tưởng mày làm màu..."
"Thì đúng mà. Tao chơi nhiều, với lại tao khỏe."
Kha chìa thêm khăn giấy, gương mặt sáng như đèn pin lúc cúp điện:
"Anh Đăng... anh nhìn hơi giống người sắp nhập viện á."
Đăng tựa lưng vào thành ghế, trợn mắt nhìn trời:
"Tao đang nghi ngờ bản thân không biết tao là con trai hay bánh bèo luôn rồi."
Ngân cười nghiêng ngả:
"Chắc là con trai vị bánh bèo."
Đăng quay phắt qua, giơ tay hù dọa:
"Mày...!"
"Tao gì? Tao nhớ tao thắng mà!"
"Mày thắng rồi. Mày thắng hết! Tao xin thua!"
Và thế là anh chàng "bad boy" giơ tay đầu hàng trong khi đối thủ ngồi bên hí hửng như vừa giành huy chương vàng bộ môn tra tấn bằng tàu lượn. Còn Kha, thằng nhỏ quay qua quay lại một hồi rồi phán tỉnh rụi:
"Mấy người lớn yếu ghê luôn. Nhìn mà thấy thương."
Đăng cạn lời. Ngân khoanh tay, đứng quan sát như giám khảo chương trình Ai là nạn nhân của cá chép nhào lộn:
"Lát nữa chơi đu quay khổng lồ không? Cái đó nhẹ hơn. Gió mát, cao, ngắm cảnh, đỡ ói."
Mắt Đăng sáng rỡ như vừa thấy ánh bình minh sau cơn bão lòng.
"Được! Cái đó nghe hợp lý. Tao chơi!"
Cậu đứng dậy, phủi quần, làm bộ làm tịch lấy lại phong độ, rồi chêm thêm một câu:
"Nhưng mà... phải có điều kiện."
Ngân nhướng mày:
"Gì nữa đây?"
"Phải ngồi chung với tao. Không rủ ai khác. Nhất là thằng ăn kẹo bông kia."
Ngân nhìn Đăng, rồi nhìn Kha, rồi quay lại nhìn Đăng:
"Tại sao? Ghen à?"
Đăng chống nạnh, ra vẻ nghiêm túc:
"Tại tao không muốn cái khoang đó lại có thêm một "nhân tố ngoài luồng" dính đầy kẹo bông gòn, ngồi ăn trong lúc tao đang chóng mặt. Tao chưa đủ mạnh mẽ để thấy cảnh đó lần nữa."
Ngân phá lên cười:
"Trời ơi...tưởng gì, làm như rủ ngồi riêng là có âm mưu không bằng."
"Tao nói thật đó! Mày thử tưởng tượng đi, đang ở trên đỉnh cao cuộc đời, nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao... quay qua thấy một đứa đang liếm kẹo bông, hỏi có ngán không?"
Ngân cười như được mùa, giơ hai tay đầu hàng:
"Rồi rồi, hiểu rồi. Không rủ ai hết. Tao ngồi với mày."
Ngân khúc khích, tay đút túi, đi trước vài bước. Gió nhẹ thổi làm tóc cô bay lòa xòa, nhìn từ phía sau... cũng có chút gì đó dễ thương, nếu bỏ qua chuyện cô mới cho cậu lên bờ xuống ruộng cách đây mười phút.
Đăng đứng lại nhìn theo, miệng mấp máy một câu không phát ra tiếng:
Chơi trò gì cũng bị con nhỏ này dụ hết trơn...
Trong buổi chiều nhộn nhịp tiếng cười ấy, hai "đối thủ học đường" ngầm thỏa thuận một "hiệp ước ngồi chung", đơn giản thôi nhưng ai đó bắt đầu thấy lòng hơi lăn tăn nhẹ. Không rõ là vì chiều gió hay vì nụ cười toe toét kia.
Đăng vẫn còn ngồi thở phì phò, tay lau mồ hôi trán như ông cụ vừa leo đèo bằng dép tổ ong. Mà trong lòng thì rối bời, không biết do cái trò cá chép nhào lộn xay sinh tố nội tạng, hay do cái kiểu cười của Ngân khi nãy. Cười gì đâu vừa mang tính chiến thắng, vừa có phần mỉa mai, lại còn... dễ thương.
Quỷ thật, cười kiểu đó sao ghét được ta? Mà cũng không thích được. Ờ... khó chịu ghê luôn á.
Đăng thở dài:
"Chắc tao bị quay lú luôn rồi..."
Kha ngồi cạnh, tỉnh bơ như không bị ảnh hưởng gì, tay vẫn cầm que kẹo bông đã teo lại vì độ cao:
"Anh Đăng ơi, em nghe chị em nói anh là sát gái, bad boy mặt lạnh các kiểu... Mà mới cá chép nhào lộn thôi là xỉu rồi?"
Đăng liếc qua, mắt mỏi mệt:
"Ủa em mới gặp anh lần đầu đúng không?"
"Dạ đúng."
"Vậy mà mạnh dạn cà khịa luôn hả?"
"Em là em ruột chị Ngân. Có quyền!"
Đăng cạn lời. Nhìn lại thằng nhỏ một lần nữa để chắc rằng đây là phiên bản mini của "con người chuyên dụ dỗ cậu vào bẫy". Quả không sai, cùng một gen cà khịa, cùng một kiểu mặt tỉnh bơ sau mỗi cú chặt chém người ta muốn bật ngửa.
Cậu liếc sang Ngân, đang hí hoáy mở nắp chai nước cam. Nhẹ nhàng, vô lo, như thể từ nãy tới giờ không hề có ai bị quay tới trắng bệch kế bên mình.
Đăng thở dài, tay xoa xoa thái dương:
"Hai chị em... hợp nhau dễ sợ."
Ngân nghe thấy, không quay lại, không nhìn, chỉ thản nhiên búng nhẹ cái nắp chai tách một phát, bay thẳng vô vai Đăng trúng ngay yết hầu phòng ngự.
"Còn nhiều trò lắm nha. Mới khởi động thôi đó anh trai."
Đăng há hốc mồm:
"Gì vậy? Đánh người ta bằng nắp chai luôn hả?"
Ngân nhấp một ngụm nước cam, lắc lắc chai như đang mời mọc:
"Phản ứng chậm ghê. Mốt mà đi thi đại học, gặp đề khó chắc ngồi thở như này luôn quá."
Kha hưởng ứng liền:
"Đúng đó! Em thấy sau trò cá chép là ảnh đơ toàn tập rồi."
Đăng nhìn hai chị em trước mặt, tự dưng thấy đời mình giống nhân vật phụ trong vở hài kịch gia đình. Vừa định phản pháo thì bụng réo lên một tiếng rền rĩ.
Ngân ngó qua, nhướng mày:
"Ê, nghe cái bụng mày nói chuyện luôn á?"
"Nó đang đòi quyền sống sau cú tra tấn hồi nãy."
Kha cười lăn:
"Anh yếu dữ vậy, lát chơi đu quay chắc khỏi cần quay. Lên là nằm ngang luôn á!"
Đăng ngẩng mặt, giả bộ ngầu:
"Không có đâu. Lát có Ngân ngồi cạnh là không xỉu."
Câu nói đơn giản, mà tự nhiên gió thổi ngang hơi lạ. Nắng cũng lạ, mặt Ngân cũng hơi lạ.
Đăng quay đi uống nước, Ngân giả bộ nghịch nắp chai. Kha ngồi giữa, hồn nhiên tiếp tục ăn nốt cây kẹo bông nhỏ xíu còn lại.
Còn cái khoảnh khắc "tưởng gì đó mà không phải" cứ lơ lửng giữa ba đứa, như bong bóng xà phòng, chưa vỡ mà cũng chẳng tan.