Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 30: Cảm giác lạ (2)



Tầm gần trưa, nắng chang chang đổ xuống cả khu trò chơi ngoài trời. Cả nhóm Ngân – hội chơi nhiệt tình nhưng sợ đen – tản vào khu trò chơi điện tử trong nhà như đàn vịt tìm chỗ trú mưa.

Bách đang vật lộn với cái máy bắn xe tăng, hai tay lia lia mà màn hình cứ "GAME OVER" liên tục. Trân thì gào rú ở góc bên kia, chơi trò đập chuột mà đập luôn vô nút khởi động mấy lần.

"Sao tụi bây chui vô đó nhanh vậy! Đợi tao với!!!"

Ánh thì điềm tĩnh chọn trò xếp thú, nhẹ nhàng như đang gấp quần áo ở nhà. Thịnh thì vẫn ngồi gác chân uống cà phê sữa đá như một ông cụ nghỉ mệt sau giờ hành chính.

Ngân lượn một vòng, thấy cái máy bắn zombie còn trống, mắt sáng lên như bắt được vàng. Cô quay qua lôi tay Đăng:

"Ê, thi bắn zombie không? Trò đó hai người chơi. Ai thua... mua kem."

Đăng nhướng mày, chống nạnh như bị xúc phạm danh dự:

"Tưởng tao sợ? Chơi thì chơi."

Câu đó vừa dứt thì năm phút sau...

Máy rung bần bật, tiếng súng nổ đì đùng, zombie lảo đảo tràn ra từ bốn phía. Đăng gồng cứng vai, tay lia súng mà vẫn nghe tiếng "ugh..." chết của nhân vật vang lên như chuông báo thất trận. Ngân thẳng lưng, tay bấm nút như đang gảy đàn, bắn phát nào trúng đầu phát đó, không một giây chần chừ, mặt tỉnh như ruồi.

Mười phút sau, game kết thúc.

Hai cây kem socola mát lạnh nằm trong tay Ngân. Một cây đang được cô ngậm hờ, cây còn lại cô chìa qua cho Đăng, vẻ mặt cực kỳ bao dung.

"Nè, dành cho người chơi dũng cảm nhưng hơi nhiều headshot."

Đăng nhận lấy, cắn một miếng rõ to như trút hận. Mắt vẫn nhìn cô bằng nửa con mắt nghi ngờ:

"Mày ăn gian, mày chơi bắn súng với thằng Thịnh hoài đúng không?"

Ngân nhún vai, mỉm cười như không có gì là bí mật quốc gia:

"Ờ, cũng có. Với lại tao có năng khiếu. Ngắm là trúng, bắn là chết."

"Mày nói nghe như sát thủ không bằng."

Ngân liếm cây kem một phát rồi cười toe toét:

"Thì mày sát gái, tao sát zombie. Đời công bằng lắm."

Đăng không nhịn được, phì cười. Cây kem suýt văng khỏi miệng.

Cả hai cùng ngồi bệt xuống băng ghế trong góc, vừa ăn kem vừa nhìn đám bạn mình đang náo loạn như trong phim hành động thiếu kinh phí. Tiếng Trân vẫn vọng lại:

"Con chuột này gian lận! Nó trốn sau cái lỗ á!!!"

Gió từ máy lạnh phà ra đều đều, mùi nhựa mới, tiếng máy game, và một khoảng im lặng thoải mái. Trong tiếng cười đó, có cái gì lành lành, vui vui... mà cũng hơi lạ lạ.

Đăng liếc sang Ngân, thấy cô đang nhíu mày nhìn vệt socola dính trên tay áo. Cậu ngớ người ra một chút rồi đưa khăn giấy qua.

"Nè, lau đi. Ăn gì để kem chảy tùm lum vậy trời."

Ngân nhận khăn, ngước lên nhìn Đăng, rồi... cười. Một nụ cười không nằm trong bất kỳ "thể loại" cười nào mà Đăng từng được nhận từ cô. Không phải kiểu khinh khỉnh "mày đợi đó" mỗi khi tranh cãi Toán Lý. Cũng không phải cái cười "thảo mai nhập vai" hồi yêu giả, kiểu "anh yêu ơi~" nhưng trong đầu đang chuẩn bị drop một câu trào phúng cho Đăng hết đường đỡ.

Không, nụ cười này... nó dịu và sáng.

Cô cười vì vui, đơn giản vậy thôi. Mắt cong cong, khoé môi nhếch nhẹ, có cả một vệt kem socola dính ngay mép trông vừa ngố vừa dễ thương một cách kỳ cục. Một nụ cười tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng lại khiến tim Đăng "ping" một cái rõ to như bị ai đá nhẹ. Nụ cười ấy chạm nhẹ vào tim Đăng như cơn gió mùa xuân.

Ủa... gì kỳ vậy?

Cậu lặng đi một nhịp. Kem trong tay bị cắn dở, chảy ròng ròng mà chẳng buồn liếm. Cái não vốn xử lý mấy bài Lý khó còn lẹ giờ tự nhiên đứng hình như mất mạng.

Có khi nào... mình "fall" thiệt rồi không?

Cậu tự hỏi, tự trả lời bằng một chuỗi hồi tưởng không mời mà tới:

Từ lúc nào mà mình thấy con Ngân hết phiền phức?

Từ lúc nào mà nhận tin nhắn "ê mày" vào lúc 11 giờ đêm là cảm thấy vui hơn cả thông báo win rank?

Từ lúc nào mà thấy con Ngân ngồi sau xe thằng Thịnh đi ăn chè, tự nhiên thấy bực mà không biết bực gì?

Từ lúc nào mà tiếng cười của con Ngân – thứ mình từng nghĩ là ồn ào – lại thành thứ đáng mong chờ mỗi ngày?

Đăng ngó lại, Ngân đang loay hoay chùi cái áo, vừa lầm bầm gì đó đại loại "phí kem ghê". Mặt không chút nghi ngờ rằng người kế bên đang có một cơn sóng nội tâm bự cỡ bản tin dự báo thời tiết quốc gia.

Cậu khẽ rút một tờ khăn giấy khác, lau vội tay mình, không phải vì dơ, mà vì tay tự nhiên nóng.

Không thể nào. Không thể nào. Không có chuyện mình thích nhỏ này được.

Cùng lắm là... thấy dễ thương hơn trước thôi.

Ừ, dễ thương, với cả hợp nhau, chơi game cũng hợp, nói chuyện cũng hợp.

...Ủa? Gì vậy trời?

Ngân vừa ngẩng mặt lên, chìa tay áo ra hỏi như chuyện cực kỳ quan trọng:

"Nè, mày thấy cái áo này có hợp với kem socola không?"

Đăng ngó sơ một cái, nhướng mày đáp tỉnh queo:

"Hợp, nhưng tao không chắc nó hợp với cái mặt đang dính kem của mày."

Ngân trợn mắt, rồi...cười nữa. Và Đăng lại "ping" thêm một phát.

Chết cha rồi!

Ngân vẫn đang ngồi nghịch khăn giấy, chùi chùi cái vệt socola như thể đang xử lý án mạng nghiêm trọng. Còn Đăng thì đứng hình toàn tập. Cậu ngồi đó, thả ánh mắt sang bên như thể vô tình nhưng thật ra là cố tình ngắm cô.

Lần đầu tiên sau hơn một năm học chung lớp. Hơn một năm ngồi đối đầu, đối đáp, đối kháng mọi thứ từ điểm kiểm tra đến suất ăn xôi buổi sáng...Vậy mà bây giờ mới nhìn kỹ.

Mắt Ngân nâu sậm, to, rõ hai mí, đuôi mắt hếch nhẹ khiến lúc cô liếc qua liếc lại trông rất sinh động. Không sắc như dao, nhưng sáng kiểu khiến người ta phải dừng lại nhìn.

Hàng mi dài, cong cong như quạt giấy thiếu nữ trong phim cổ trang. Chiếc mũi nhỏ, tròn, không cao lắm nhưng nhìn sao lại thấy vừa y, như nó sinh ra là để nằm đúng vị trí đó trên khuôn mặt.

Môi múm mím, không tô son mà vẫn hồng hồng tự nhiên. Mỗi lần cô cười, như vừa nãy là lộ ra một cái răng khểnh nhỏ xíu, làm nụ cười tăng thêm 200% độ sát thương.

Tóc buộc cao, đuôi tóc lúc lắc theo từng cái nghiêng đầu. Cộng thêm cái vẻ tri thức kiểu "tao là lớp trưởng" toát ra từ mọi cử chỉ. Từ dáng ngồi, từ cái nhíu mày loay hoay với khăn giấy, tới cả cái cách cô lầm bầm trong miệng "sao cái vết này lì dữ vậy trời".

Tự nhiên Đăng thấy...ờ, hóa ra con này không chỉ giỏi. Con này còn đẹp theo kiểu... lạ lắm.

Không phải kiểu hot girl lồng lộn mà là kiểu càng nhìn càng bị cuốn, càng bị chọc càng muốn nói chuyện thêm.

Đăng hơi rụt người lại, tự nhiên thấy ngồi gần quá. Tim thì đập hơi nhanh, còn mặt thì không biết có đỏ không, chỉ thấy nóng ran như đang đứng trước cái máy nướng bánh hotdog kế bên, cậu khẽ nuốt nước miếng.

Ủa rồi mình bị gì vậy trời...

Ngân bỗng ngẩng lên, bắt quả tang cậu đang ngơ ngẩn. Cô huơ huơ tay trước mặt Đăng, mặt nghiêng nghiêng nhìn cậu như đang kiểm tra bệnh nhân:

"Ê? Bị đơ rồi hả? Kem vô não rồi à?"

"À, không... tao đang tính toán chiến thuật đua xe lát nữa."

"Vậy chốt nha, tới lượt tao thắng. Tại mày đang mất tập trung."

"Ai nói? Tao đang nóng máy thôi."

Ngân đứng bật dậy, giơ tay như tuyên chiến:

"Vậy vô luôn. Đua xe mô phỏng ba vòng. Ai thua... mời nước."

Đăng bật cười, đứng dậy theo. Nhưng lúc bước cạnh cô, cậu không dám ngó sang nữa. Tự nhiên thấy sợ bị bắt gặp ánh mắt mình vừa lỡ "sai nhịp".

Tụi nó đi vào khu game đua xe. Ở góc bên kia, Trân đang chống cằm nhìn theo, mắt nheo nheo, cười mờ ám:

"Ánh ơi, hình như có chuyện vui rồi đó."

Ánh thì không rời khỏi cái máy xếp thú, tay vẫn đang gắp, nhẹ nhàng đáp:

"Ừ, mà hình như chỉ có người trong cuộc chưa phát hiện thôi."

Đăng vừa đi vừa thầm ổn định nhịp tim, chưa được mấy bước thì Ngân bất ngờ quay phắt lại, chống nạnh nhìn cậu, giọng tỉnh như sáo nhưng không quên đính kèm gói cà khịa cực mạnh:

"Nãy ngồi mơ mộng gì vậy cha nội? Hay đang nhớ mấy bé zombie xinh xinh?"

Đăng hơi khựng, vội chữa cháy:

"Tính lại điểm bắn thôi. Sát thương của mày mạnh quá, tao chưa hồi máu kịp."

Ngân liếc xéo, nhún vai:

"Ờ, cũng đúng. Đã bắn giỏi, còn đẹp nữa thì người ta choáng là bình thường."

Đăng suýt nghẹn, cái kiểu tự tin không cần phanh của Ngân, lúc đầu nghe muốn bật lại liền, mà giờ nghe... thấy hợp lý mới ghê. Cô quay lưng đi trước, tóc bay nhẹ, lưng thẳng tắp, giọng lại vang vang như loa phường:

"Mà nè, chơi đua xe thì chơi cho nghiêm túc. Đừng có đổ thừa là "tại đang phân tâm vì tao đẹp" nha. Cái đó cũ rồi, nghe ngán lắm."

Đăng đi theo, miệng cười cười:

"Mày bớt tự tin chút không được hả?"

"Không, lỡ bị mày chê thì tao biết lấy ai khen mình?"

"Còn không có tao khen thì sao?"

Ngân quay lại nhìn cậu đúng một giây, rồi búng nhẹ trán Đăng:

"Vậy lo mà thắng đi, không lát lại đẹp trai nhưng trả tiền nước."

Đăng ôm trán, nhăn mặt:

"Trời ơi... được rồi tiên nữ giáng trần ơi!!"

"Mày nói cái gì đó!???" Ngân tròn mắt, vỗ vào tay cậu cái bốp.

Đăng cười, tránh đòn như ninja. Còn Ngân thì cười khúc khích, quay đi, tai đỏ ửng mà cô nghĩ chắc là do hồi nãy cúi đầu lâu quá...

Trân với Ánh lẳng lặng nhìn theo, gương mặt chẳng giấu nổi sự khoái chí. Trân huých nhẹ tay bạn:

"Ê Ánh... thấy chưa, thấy chưa?"

Ánh chỉnh lại con thú bông vừa gắp được, gật đầu chậm rãi như bà cụ non:

"Thấy, bình thường con Ngân mà cà khịa ai xong là bỏ đi liền. Giờ cà khịa xong còn đứng lại đợi người ta trả lời. Lạ chưa?"

Trân cười khúc khích:

"Biểu hiện của người sắp toang đó mày!"

Đúng lúc Ngân vừa ngồi vào ghế mô phỏng, tay còn đang chỉnh vô lăng, thì phía sau vang lên giọng nói trầm trầm quen thuộc:

"Tụi bây đua xe đua cộ gì mà tới trưa rồi chưa ai nhắc tới cái bao tử vậy?" Thịnh đứng đó, tay đút túi quần, tay còn lại cầm ly cà phê uống dở, mặt tỉnh bơ hỏi.

Cả nhóm quay lại, Ngân reo lên trước:

"Ê đúng rồi, đói muốn xỉu luôn á! Mày gọi đồ ăn lẹ đi!"

Thịnh nhướng mày, nhìn quanh:

"Muốn gọi là gọi liền hả? Ham chơi như tụi bây mà không nhắc, chắc lát nữa nhai luôn cái nút bấm đua xe cho đỡ cồn bụng quá."

Trân phì cười:

"Thịnh đúng là chân ái!"

Bách từ đằng xa la lên:

"Có ai ăn phở không, tao ăn phở! Không ăn mấy món chiên dầu mỡ đâu!"

Ngân tranh thủ quay sang Đăng, búng búng vào tay lái, giọng ranh ma:

"Vậy thôi, tạm tha cho mày. Hên đó, cứu được một trận thua nhục mặt."

Đăng nhướng mày, nhếch mép:

"Ủa ai nói tao thua? Tao đang khởi động tâm lý thôi mà."

Ngân cười khẩy, đứng dậy phủi quần:

"Khỏi diễn. Người sắp thua là hay biện minh lắm."

Thịnh khoanh tay, nhìn hai đứa như đang xem phim truyền hình dài tập:

"Thôi đi hai ông bà nội. Lo chọn món ăn đi, đấu gì mà đấu, để bụng đói là lát không ai gánh nổi đâu."

Ánh nhẹ nhàng gợi ý:

"Tao thấy ăn gì nhẹ nhàng thôi. Cơm gà, bún thịt nướng?"

Kha ở đâu đó la lớn:

"Em ăn gì cũng được! Miễn có nước ngọt!"

Thịnh mở điện thoại vào ghi chú, gõ vài dòng, vừa gõ vừa nói:

"Ai có ý kiến gì thì nói lẹ, còn không thì tao gọi bún chả hết cho đồng bộ. Lát đừng đổ thừa số phận nghe chưa."

...

Sau một bữa trưa hoành tráng với cơm gà, nước ngọt và cái bánh flan "phải có bằng mọi giá" do Trân đòi, cả nhóm lết ra ghế đá trong khuôn viên trung tâm trò chơi như những con cá voi mắc cạn. Đứa thì ngáp, đứa thì ôm bụng, đứa thì lim dim như muốn gục.

Ngân đổ người xuống băng ghế, tay vỗ bụng rõ to:

"Ôi mẹ ơi, ai đẩy tao về giùm với, tao không đi nổi nữa..."

Kha ngồi kế bên, thở như sắp thi chạy 100m:

"Em xin phép ngưng chơi trò vận động tới hết chiều nay..."

Bách thì cắm đầu vào chai Sting, nhăn mặt:

"Tao thấy tao sắp hóa zombie luôn rồi."

Thịnh đứng kế bên, ly cà phê thứ hai trên tay, giọng bình thản:

"Nãy ăn như bị bỏ đói ba ngày, giờ ngồi than... đúng là lòng người khó đoán."

Đăng thì ngồi tựa lưng, tay khoanh lại, mắt lim dim nhưng miệng không quên cà khịa:

"Có người lúc sáng chơi trò nào cũng hung dữ như chiến thần, giờ vừa ăn no đã hóa mèo mun."

Ngân liếc qua, nhíu mày:

"Ủa anh trai, không ai nhắc mà tự khịa là sao?"

"Tại mày yểu điệu quá. Tao tưởng mày là kiểu... ăn xong rồi đứng lên hét "rồi, đu quay đâu, chơi tiếp!" đúng không, tiên nữ giáng trần?"

Ngân bật dậy như bị chọc đúng dây thần kinh chiến:

"Mày bớt gọi tao cái biệt danh tiên nữ giáng trần đó đi nha! Giờ chơi trò cảm giác mạnh không? Dám không?"

Đăng chớp mắt:

"Ủa, chơi thiệt hả? Nãy tao nói giỡn mà..."

Ngân khoanh tay, cười nửa miệng:

"Sao? Mới ăn no cái chuyển vibe từ bad boy sang good boy liền hả?"

Đăng nhăn mặt, quay sang Thịnh cầu cứu:

"Mày thấy chưa, tao nói đúng không, con này lúc đói thì dễ thương, no cái thành tiểu yêu nữ."

Thịnh nhún vai:

"Tao chỉ thấy một điều, ai cà khịa trước thì không có quyền than bị cà khịa lại."

Ngân xoay qua Kha, cười rạng rỡ như mới được điểm mười:

"Nghe chưa? Người ta công nhận chị là tiểu yêu nữ luôn rồi. Ghê chưa?"

Kha gật gù:

"Chuẩn chị của em rồi. Lúc nhỏ chơi búp bê thua có thể quăng nguyên con búp bê ra cửa sổ."

Cả đám cười sặc, Trân thậm chí suýt sặc nước suối. Đăng nhìn Ngân, lắc đầu cười kiểu bất lực:

"Thiệt tình...không hiểu sao lúc nãy tao lại nghĩ mày dễ thương nữa."

Ngân nhướng mày:

"Ai kêu mày suy nghĩ bậy?"

"Ủa, tao nghĩ gì trong đầu mà mày cũng biết luôn hả?"

"Tao đoán thôi, nhưng nhìn cái mặt mày là biết rồi. Ngơ ngơ, cười khù khờ, nhìn đáng nghi lắm."

"Mày rảnh ghê á."

"Ờ, rảnh. Tại no bụng, đầu óc sáng suốt, tinh thần phơi phới. Có muốn đấu tiếp thì đấu nè?"

Đăng nhìn Ngân thêm vài giây, rồi cười khẽ, đứng dậy vươn vai:

"Đi luôn. Trận này không thắng là tối tao không ngủ được."

Ngân đút tay vô túi áo khoác, đi ngang qua Đăng, giọng tỉnh rụi:

"Thua nữa thì khỏi khóc nha. Tao không có dỗ đâu."

Đăng lẩm bẩm sau lưng:

"Không cần mày an ủi, chỉ cần mày bớt cà khịa chút là tao biết ơn rồi."

Ngân không quay lại, chỉ giơ tay lên vẫy vẫy:

"Vô ích. Cà khịa là đam mê!"

...

Tầm chiều, nắng bắt đầu dịu. Mặt hồ Đầm Sen nước phản chiếu ánh vàng óng ánh, mát rượi. Cả nhóm kéo nhau qua khu bơi như một bầy vịt trời vừa được trả tự do sau mùa thi cử căng thẳng. Mấy đứa con trai hò hét, mấy đứa con gái thì hí hửng thay đồ. Không khí y chang cái kiểu "tuổi trẻ như một cơn mưa rào", mà tụi nó thì đang sẵn sàng ướt tới giọt cuối cùng.

Ngân là đứa xuất hiện đầu tiên, trong bộ đồ bơi thể thao màu đen gọn gàng, bên ngoài khoác thêm cái áo phông trắng rộng thùng thình, tà áo che lấp mông, tóc búi cao tươm tất sau gáy. Cô vẫy vẫy tay khi thấy Đăng đang bước tới.

Cậu vừa uống ngụm nước mới mua từ quán gần đó, liếc sang một cái, mém sặc:

"Gừh... mày tính thi Olympic à?"

Ngân cười tỉnh queo, kéo ống tay áo lên:

"Ờ, thi đấu nội bộ. Đối tượng duy nhất là mày."

"Đối tượng gì? Tao có kí đơn tự nguyện vô đâu?"

"Không quan trọng. Tao thích thì tao "chỉ định" thôi."

Rồi cô bước tới mép hồ, không nói không rằng, vừa cười vừa nháy mắt một cái rõ trêu, cái nháy nhẹ mà gây chấn động lòng người đó, rồi chưa kịp đếm một hai ba gì, cô nhún chân... ụp! một phát, lặn cái "tủm" xuống nước như cá heo gặp bão.

Nước bắn lên tung tóe, ướt luôn cả nửa cái bờ. Đăng đứng hình, tay vẫn cầm chai nước đang uống dở dang, mắt chớp vài cái. Nhìn mặt thì tỉnh nhưng trong đầu cậu như có cá mập nhỏ đang quẫy đuôi loạn xạ.

"Sao mình thấy con nhỏ này càng ngày càng khó đối phó ta?"

Cậu gãi gãi đầu, đang định đi kiếm chỗ khô ráo ngồi "theo dõi đối tượng" thì Kha từ đâu bay ra từ máng trượt nước, phóng xuống hồ như mũi tên lạc đường, tóc xẹp lép như dính keo.

"Anh Đăng, lên máng trượt đôi không?"

Đăng liếc mắt nhìn cái đường trượt đang uốn lượn như rồng lượn trời, nuốt nước miếng cái ực.

"Thôi em, anh vừa mới ăn xong cây kem. Nội tạng còn đang họp tổ dân phố dưới bụng."

Kha trợn mắt:

"Trời, yếu dữ?"

"Anh không yếu, chỉ là anh... sống có kế hoạch."

Kha lắc đầu ngao ngán rồi bơi mất tiêu, để lại Đăng ngồi đó, mắt vẫn không rời khỏi "vùng nước nguy hiểm" nơi Ngân, Trân, Bách đang chơi trò té nước như thể mỗi giọt nước là một món vũ khí chiến lược.

Ngân la làng: "Bách! Té nước gì mà nhắm ngay mặt người ta hoài vậy? Có thù từ kiếp trước hả?"

Trân cười như điên: "Còn mày thì té ngược vô tai tao luôn nè!"

Ngân chảnh chọe: "Gọi là chiến tranh nước có chiến lược, hiểu chưa?"

Đăng nhìn tụi nó đùa giỡn, khẽ nhếch mép cười. Nụ cười nhẹ thôi, đủ khiến nước trong chai cũng thấy ganh tị.

"Mình không yếu nhưng chơi với tụi nó chắc gọi là quá sức chịu đựng."

Rồi như thể bị dụ hoặc bởi năng lượng thanh xuân ồn ào, Đăng cũng đứng dậy, phủi quần.

"Thôi kệ, có chết chìm thì cũng là chết có hội."

Cậu lội xuống nước, nước mát lạnh dính vào lưng áo, rùng mình một cái nhưng mặt vẫn bình thản, nhưng trong lòng có cơn sóng nhỏ bắt đầu vỗ bờ.

Ngân vừa vặn búi lại tóc sau một cú lặn nữa thì thấy Đăng đang bơi lại gần, tay khua nước chậm rãi như cá mập đang rình mồi nhưng mặt thì tỉnh bơ kiểu "tao chỉ là người qua đường thôi".

"Ê mày." Đăng lên tiếng, giọng nửa khàn nửa lười, kiểu vừa bơi vừa hết hơi.

"Gì?" Ngân nheo mắt, che tay trước trán vì nắng đang phản chiếu từ mặt nước.

"Lên máng trượt đôi với tao không?"

Ngân nhướng một bên mày, nửa ngờ vực, nửa đề phòng như thể Đăng sắp dụ mình đi bán muối:

"Ghê vậy, tự dưng mời mọc?"

"Thì... nhóm mình tụi kia trốn hết rồi. Máng trượt đôi mà đi một mình thì kì lắm. Người ta tưởng tao bị... "đào thải"."

Ngân chống nạnh, nước nhỏ tong tong từ tay áo.

"Mắc gì tao phải cứu vớt tuổi thanh xuân bị dạt trôi của mày?"

"Vì... mày từng "chỉ định" tao thi đấu nội bộ Olympic. Bây giờ tới lượt tao "chỉ định" mày lên máng trượt."

"Bắt ép quá ha?"

"Ừ, ép. Ép như ép nước mía."

Ngân bật cười, giơ tay làm động tác bắt tay kiểu "ok, mày lì thì tao chơi tới":

"Rồi rồi, trượt thì trượt. Nhưng nếu tao té ra ngoài phao là mày chịu trách nhiệm đó."

"Yên tâm, mày mà rớt thì tao rớt theo. Gọi là đồng phao cộng tử."

Lúc leo lên cầu thang lên khu trượt nước, cả hai mặc thêm áo phao. Đăng cầm cái phao đôi to tổ bố, vừa đi vừa lẩm bẩm:

"Sao cái này nhìn như cái bánh bèo phóng đại vậy?"

Ngân đỡ một bên, mắt liếc liếc:

"Cái bánh này có hai chỗ ngồi, mày tự nhận là phần bèo đúng không?"

"Tao không nói gì nữa." Đăng thở ra, dừng cà khịa vì chính mình vừa bị phản đòn.

Tới nơi, người hướng dẫn bảo hai đứa ngồi vào chỗ, Ngân phía trước, Đăng phía sau. Cô vừa ngồi xuống đã hét lên:

"Á! Trời đất ơi, lạnh như ngồi lên cục nước đá! Cái phao này chắc chưa phơi nắng đúng không!?"

Đăng theo sau, bật cười, vịn tay lên thành phao rồi ngồi xuống, lẩm bẩm:

"Tao không thấy lạnh chỉ thấy tầm nhìn phía trước bị lưng mày che hết rồi."

Ngân ngoái đầu lại, trừng mắt:

"Mày nói cái gì? Lưng tao chắn tầm nhìn hả? Ý là tao to xác hay tao ngáng đường mày?"

Đăng nheo mắt, nghiêng nghiêng đầu giả bộ ngắm nghía:

"Không, lưng này nhìn cũng ổn mà. Lưng tiên nữ thì làm sao mà chê được."

"Tiên cái đầu mày!" Ngân lườm như muốn ném ánh mắt xuống hồ.

"Mày nói trước mà." Đăng nhún vai, cười tủm tỉm, như thể vừa đá đểu vừa lén bỏ một cục đường vào lời nói mà không ai phát hiện.

Ngân quay đầu lại, tay ôm chặt hai bên thành phao, khịt mũi:

"Trượt lẹ lẹ đi, ở đây lâu sợ bị nhiễm lạnh rồi sinh ảo giác thấy mày đẹp trai á."

Đăng ngồi sau, tay giữ vững phao, cúi người hơi gần lại phía trước:

"Lưng này dày dữ ha... vừa che nắng vừa che luôn mấy thứ khó nói."

Ngân liếc nghiêng, giọng lạnh te:

"Khó nói cái đầu mày. Mày nói nữa là tao chọt cùi chỏ vô răng đó, khỏi nói luôn."

Đăng cười cười, không đáp, nhưng cũng ngồi thẳng lại, tay vẫn giữ chắc thành phao. Trước mặt cậu, là cái lưng quen thuộc của nhỏ lớp trưởng suốt ngày thích dằn mặt người ta nhưng giọng hét lúc nãy lại khiến cậu thấy hơi buồn cười.

Dễ thương kiểu gì á, nhưng mà không nói đâu.

Đúng lúc đó, người hướng dẫn giơ tay hô lớn:

"Chuẩn bị nha! Ba... hai... một... xuất phát!"

Phao trượt khỏi máng, cuốn hai đứa theo dòng nước xối xả. Ngân hét to như đang thi "Ai hét cao tông nhất", còn Đăng thì nửa hét nửa cười:

"Ngân ơi!!! Á á á á!!!"

Ngân quay đầu hét ngược lại:

"Ngồi yên!!! Mày mà đạp mạnh tao té là tao lôi mày chết chìm chung!!!"

Cả hai lượn một vòng cong queo, phao như suýt bật khỏi đường trượt. Ngân ngồi phía trước, tóc bay tán loạn, còn Đăng ngồi phía sau mà tay cứ lỡ đụng vai nhỏ trước, rồi giật giật rụt về như sờ nhầm ổ điện.

Cuối đường trượt, phao "bùm" một cái rơi tõm xuống hồ, tung nước tứ phía. Ngân chồm dậy, vuốt nước khỏi mặt:

"Trời đất ơi! Cái cảm giác như bị trời quăng xuống đây luôn á!"

Đăng thì ngoi lên, tóc tai tơi bời, mặt phờ phạc nhưng vẫn cố gồng ra câu đùa:

"Nhưng mà vui nha."

Ngân quay sang, vẫn thở hổn hển nhưng cười khúc khích:

"Ờ, cũng không tệ. Mặc dù có người ngồi sau mà cứ lẩm bẩm cả đoạn như đang tính lời trăn trối."

Đăng bật cười, nhìn qua:

"Tao đâu trăn trối. Tao chỉ đang tính xem nếu mày là đối thủ thì sao tao lại thấy bị "ép thắng" hoài vậy."

Ngân nhướng mày, ánh mắt nửa nghi ngờ nửa thách thức:

"Sao? Nói lại nghe coi?"

"Tức là không biết từ khi nào, tao thấy thắng thua với mày không còn quan trọng nữa."

Ngân sững một nhịp, nhưng rồi bật cười, khua nước một cái:

"Lãng xẹt, đi lên lại không?"

"Đi nhưng lần này đổi chỗ. Tao ngồi trước, mày ngồi sau."

"Sợ rồi hả? Được ngồi sau lưng lớp trưởng là vinh hạnh nha!"

"Không, chỉ là muốn xem thử cảm giác bị mày đạp lưng nó ra sao."

"Chuẩn bị tinh thần đi. Tao đạp không trượt phát nào đâu."

Hai đứa lại lội lên bờ, ánh nắng chiều chiếu xuống làm bóng hai đứa đổ dài theo vệt nước loang, phao trượt lẹp xẹp kéo theo sau, còn tiếng cười rộn ràng thì vang lên trong cả khu nước như... đúng kiểu tụi nó, bạn cùng lớp, đối thủ lâu năm, người yêu giả và giờ là một kiểu thân... khó gọi tên.