Sáng hôm sau, lớp 11CL1 rơi đúng vào trạng thái "sát Tết – hết tiết học". Không khí học hành thì như bị bốc hơi, còn tụi học sinh thì y chang ong vỡ tổ. Thi cử xong rồi, họp phụ huynh cũng xong, thầy cô cũng buông. Buông một cách rất chủ động.
"Tụi em cứ làm gì làm, miễn đừng phá là được. Cô ngồi đây làm đề cho lớp khác." Cô Chung dạy Toán vừa nói vừa đeo tai nghe, mở laptop, trông không khác gì đang làm việc ở văn phòng, hoàn toàn cách biệt với cái chợ trời phía dưới.
Cả lớp ngay lập tức "bung xoã". Bàn đầu thì bày nguyên bộ Uno dày cộp. Bách ngồi giữa như ông trùm sòng bài, một tay xào bài điệu nghệ, một tay chọt chọt tụi chơi chung.
"Đứa nào +4 tao là tao cộng vô sổ thù hận nha, cảnh báo trước."
Góc trái lớp, một đám đang chơi ma sói. Ngân ngồi giữa, tay cầm thẻ, mắt sáng rực, giọng bí hiểm:
"Tao là dân làng. Tao thề! Ai giết tao là tự tay bóp chết hy vọng của nhân loại đó."
Trân gào lên:
"Mặt nham hiểm vậy mà dân làng? Treo cổ lẹ lẹ!"
"Cái gì? Dân làng bị vu oan kìa! Tao kiện!" Ngân đập bàn rầm rầm, giả bộ uất ức.
"Không cần kiện, xử liền cho nhanh!" Huy đập bàn chốt đơn.
Ánh thì mới chơi có vài ván đã tách ra, ngồi một góc chống cằm nhìn Thịnh chăm chăm như đang ngắm vật thể lạ. Dù Thịnh chỉ đang gõ gì đó trên điện thoại, không hề làm gì đặc biệt, nhưng Ánh nhìn tới muốn hóa thành icon trái tim có chân nhảy tung tăng.
Phía cuối lớp, mấy đứa con trai tụm lại chiến Liên Quân. Đăng ngồi ở giữa, tai nghe đeo một bên, tay lia lia điều khiển Violet như múa kiếm:
"Ê mid ra ăn rồng lẹ! Tao không đỡ nổi nữa rồi!"
"Mày là AD, ai bảo lao lên như tank vậy cha nội?"
"Tao đang liều mình vì nghệ thuật! Mày không hiểu đâu!"
Ngay lúc combat căng như dây thun, mắt Đăng bất chợt lướt sang... Ngân. Cô đang toe toét cười vì dụ được Trân bốc đúng thẻ tử hình. Ánh mắt sáng, nụ cười rạng rỡ, tóc buộc cao đung đưa khi ngồi lắc vai lắc đầu cười khoái chí. Khoảnh khắc đó làm cậu khựng nhẹ.
"Ủa? Con nhỏ này... sao dạo này hay cười ghê ta?"
Tự dưng nhớ đến nụ cười hôm qua ở Đầm Sen, khi cô ướt như chuột lột mà vẫn nháy mắt chọc ghẹo cậu. Tóc dính mặt, áo ướt nhẹp, vậy mà vẫn đẹp một cách kì cục.
Một luồng nhiệt lạ lan lên tai. Tim thì không đập nhanh, nhưng tai tự dưng nóng nóng.
Ngay lúc đó, điện thoại rung bần bật.
Bạn đã bị giết bởi Florentino.
Đăng há hốc:
"Ủa?!"
Cường ngồi bên cạnh đập vai:
"Mất mạng rồi kìa Đăng! Tập trung chút đi má!"
"Ờ... tại mạng lag á..." Đăng chống chế, chứ đâu dám khai thật là phân tâm vì một đứa con gái đang cười bên kia lớp.
Ngân cũng vừa ngẩng lên, bắt gặp đúng ánh mắt cậu. Hai đứa va nhẹ ánh nhìn, rồi lập tức quay đi, giả vờ như không có gì xảy ra. Nhưng khóe môi Ngân lại cong lên nhẹ nhẹ, kiểu "thấy rồi nha?".
Một lát sau, cô đứng dậy, gõ tay lên bàn vài cái, chỉnh tông giọng:
"Lớp gì mà như chợ Bến Thành vậy trời? Trật tự đi. Cô Chung giao lớp cho tao mà!"
Cả lớp đồng thanh:
"Rồi rồi rồi, lớp trưởng nghiêm túc ghê!"
Đăng vẫn nhìn điện thoại nhưng môi thì mím lại cười.
"Nhỏ này đúng kiểu nữ chính phản diện. Khi thì lạnh như băng, khi thì cười như nắng xuân. Mà dễ thương thiệt."
Đăng lắc đầu lia lịa.
"Không, không có gì hết. Do mạng lag thôi..."
Chơi xong trận, Đăng thở hắt ra, buông điện thoại xuống bàn. Cậu vươn vai một cái rõ dài, quay sang nhìn về phía bàn của Ngân. Cô đang vừa bấm điện thoại vừa cãi tay đôi với Trân chuyện ván ma sói nãy.
"Tao là tiên tri, thiệt!" Ngân cãi.
"Tiên tri mà giết lộn người? Vậy tao là trưởng thôn lỡ tay!" Trân đáp.
"Mấy bà im dùm! Chết rồi còn la làng!" Huy ngáp ngắn ngáp dài.
Đăng nhếch mép cười, rồi không hiểu sao, cậu lại đứng dậy, đi một vòng vòng phía sau, đập nhẹ vô lưng ghế Ngân:
"Ê lớp trưởng."
Ngân quay đầu, nhíu mày:
"Gì?"
"Solo một trận không?"
"Ma sói hả?"
"Không, Liên Quân. Tao AD, mày mid."
Ngân nheo mắt, mặt nghi ngờ:
"Ủa? Tự nhiên thách solo là sao?"
"Thì...rảnh mà. Với lại muốn dạy cho mày bài học khiêm tốn."
"Ghê ta! Vậy cược gì không?"
"Cược à... ờm..." Đăng gãi cằm suy nghĩ.
"Nếu mày thắng, tao tặng cho mày skin Zata chịu không?"
Ngân nhướng mày:
"Còn nếu tao thua?"
"Thì mày phải..." Đăng nhìn cô một lúc rồi nhếch môi.
"Ngồi ăn sáng cạnh tao một tuần."
Ngân trợn mắt, giả bộ hoảng, xong bật cười:
"Ủa rồi cái gì cũng có lợi cho mày là sao?"
"Ờ thì... đang diễn mà, cho nó giống."
Ngân nhìn chằm chằm một lúc rồi gật đầu:
"Ok. Nhưng tao chọn tướng trước."
"Chơi luôn."
Cả lớp nghe loáng thoáng là bắt đầu nhao nhao:
"Trận đấu thế kỷ! Cặp đôi Liên Quân 11CL1 chuẩn bị chiến!"
"Kèo gì đó? Kèo tình cảm hả?"
"Không, kèo solo!"
Ngân ngồi chỉnh lại tóc, buộc cao gọn gàng, bấm điện thoại như đang bước vào chiến trường thật sự. Đăng ngồi cạnh, tay vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt thì hí hửng thấy rõ.
"Chuẩn bị thua đi nha Đăng!" Ngân nháy mắt.
"Thua thì không, nhưng nếu tao thắng thì tao sẽ ngồi kế mày ăn sáng suốt đời."
"Hả?"
"Ờ, lộn, một tuần, một tuần thôi!"
Trân từ đằng xa thò đầu vào:
"Ghi hình lại đi! Đăng sắp toang!"
Bách hô lớn:
"Lên đi Ngân! Đại diện cho phái nữ lớp mình!"
Trong cái lớp học cuối năm mà ai cũng đang hào hứng đón Tết, hai đứa kia vẫn đối đầu như hồi đầu năm, nhưng lần này có gì đó không giống trước.
Không còn căng, không còn khó chịu. Mà giống như hai cái bánh xe vô tình lăn cùng một đường. Đường đó dẫn tới một thứ không ai định hình rõ, chỉ biết là khi Ngân hạ được cậu mạng đầu tiên, quay sang nháy mắt cười với Đăng, cậu quên mất mình đang thua.
Ngân vừa tiễn Đăng lên bảng đếm số bằng một pha combo điêu luyện, quay sang liếc xéo:
"Mạng đầu tiên nha. Đặt tên là gì cho dễ nhớ ta? À, "Tướng quân mặt bí xị"."
Đăng trợn mắt nhìn màn hình, xong thở hắt ra, gục đầu xuống bàn đầy kịch tính:
"Trời ơi, mình vừa bị xử đẹp trước mặt dân chúng..."
"Do phân tâm vì cái nụ cười nào đó hả?" Bách lém lỉnh hỏi.
"Xàm! Do nó chơi Zata! Đồ chơi dơ!"
Ngân cười khoái chí:
"Ủa? Tao có quyền chọn trước mà! Tự tin của mày đâu rồi?"
"Chạy theo nụ cười của mày rồi." Thịnh xen vô, mắt vẫn dán vô trò Nonogram trên điện thoại.
Trân bên kia hô hào:
"Cố lên Ngân! Thắng là có bữa sáng tình yêu!"
Ngân liếc Trân:
"Thua mới ăn sáng chung nha má!"
Đăng liếc cô, cười nhếch:
"Vậy thì cố mà thắng... chứ không mai tao gõ cửa gọi dậy ăn bánh mì chung đó."
Cả đám cười rần, Ngân giả bộ nghiêm túc:
"Đây là solo game. Không phải phim tình cảm!"
Huy chọt vô:
"Ủa không phải hai đứa đang quen nhau thiệt hả?"
Ngân ấp úng, Đăng thì cười cười. Tụi thân thân biết rõ, nhưng im lặng như tượng.
Trong lúc Ngân đang lo né đòn thì Đăng lặng lẽ liếc cô, nhìn dáng cô ngồi nghiêng nghiêng, tóc buộc cao, tay cầm điện thoại như điều khiển thế giới, nụ cười vừa tinh ranh vừa rạng rỡ.
Chớp mắt sau...
Tạch!
"Ơ?"
"Ủa? Tao chết nữa hả?"
Ngân reo lên:
"Thua rồi nha! Nhớ kèo không? Skin Zata! Mày định nuốt lời hả?"
Đăng cười khổ, hai tay giơ lên:
"Rồi rồi, nhớ rồi. Tặng liền! Miễn bạn gái anh vui là được."
Cả bàn gần như bùng nổ:
"Trời đất quỷ thần ơi! Cái gì mà miễn bạn gái anh vui là được?"
"Tao mà là lớp trưởng là tao cưới liền luôn á!"
Ngân ngớ người nửa giây. Đăng nói trơn tru quá mức, ánh mắt còn long lanh kiểu "tao đang yêu nè", tay thì mở điện thoại vô thẳng shop tướng luôn. Cô đành nghiêng đầu giả bộ ngại, giơ tay lên che miệng:
"Ủa alo? Có mỗi trận game mà cũng lôi kịch bản ngôn tình vô là sao?"
"Thì tại bạn gái dễ thương quá... thua cũng vui." Đăng nói nhỏ, nhưng có chút thật.
Ngân khựng lại.
Đáp không được.
Phản dame cũng không xong.
Diễn tiếp thì... hơi mệt tim.
Cô đành gãi đầu, lầm bầm:
"Anh ơi...anh bớt bớt giùm em. Mới đầu tuần thôi á..."
Cả lớp lại hú hét:
"Ủa gì vậy? Gọi nhau "anh em" luôn rồi kìa?!"
Ngân giả bộ quơ cuốn tập đập nhẹ lên tay Đăng, miệng thì cười mà mắt thì ráng đá nhẹ, nói nhỏ chỉ đủ hai đứa nghe:
"Làm ơn giữ lại mấy câu đó. Lỡ sau này có bồ thiệt thì hẵng xài, tao không chịu trách nhiệm đâu nha!"
Đăng nghiêng đầu sát tai cô, thì thầm nhẹ như gió lướt qua tóc:
"Ờ, mà... nếu cái bồ thiệt đó là mày thì sao?"
Ngân đứng hình, Đăng nhận ra mình lỡ lời vội sửa ngay:
"À à, lỡ là... Ánh! Nói lộn! Xin lỗi, xin lỗi!"
Ánh từ xa ngẩng đầu:
"Hả?"
"Không gì không gì! Tiếp trận tiếp trận nha bạn gái!"
Không khí lại ồn ào trở lại, Đăng ngồi đó, trong lòng hơi loạn xạ. Không biết vì thua một trận hay vừa lỡ lời trúng một ý gì đó mà chính mình cũng chưa dám nhìn nhận.
Ngân thì vẫn đang cười, nhưng tay nắm điện thoại hơi chặt hơn bình thường một chút, trong lòng cũng hơi lộn xộn một chút.
...
Ngân vừa cười vừa lết cái thân "cao quý vừa giành thắng lợi vĩ đại" từ bàn Đăng ở cuối lớp trở về chỗ ngồi. Tay cầm điện thoại vung vẩy như thể vừa ẵm về huy chương vàng Olympic bộ môn solo mid Liên Quân.
"Né đường cho đương kim vô địch CL1 đi nè mấy chế!"
Đi ngang qua Huy thì bị nó phán một câu y như nhà tâm lý học chính quy:
"Hồi nãy lớp trưởng không chơi game, mày chơi tâm lý học á."
Ngân liếc mắt, cười khẩy:
"Tâm lý học để hiểu tụi mày thì dễ, chứ hiểu tụi "khó ở" như Đăng mới cần nghiên cứu."
Vừa ngồi xuống ghế, cô thấy Trân đi đâu mất. Sau lưng chỉ còn mỗi Ánh đang nghiêng đầu nhìn qua dãy bên kia, nơi Thịnh – thằng bạn chí cốt của cô từ lúc hai đứa còn chưa biết đọc chữ, giờ đang chăm chú coi cái gì đó trên điện thoại, mặt đăm chiêu kiểu đang phân tích chiến thuật ôn thi học sinh giỏi.
Ngân chớp mắt, nhích người lại gần Ánh, giọng kéo dài, ngờ ngợ như vừa phát hiện điều gì đó bất thường trong lớp:
"Ê Ánh... mày nhìn cái gì mà sắp rớt con ngươi ra vậy?"
Ánh giật bắn mình:
"Hả? Gì? Đâu có! Tao... tao đang... quan sát lớp thôi!"
Ngân nhướng một bên mày:
"Quan sát lớp hay... quan sát "hiện tượng lạ" mang tên Minh Thịnh bên tổ hai?"
Ánh đỏ mặt, lắc đầu như quạt điện:
"Không phải! Tao... đâu có gì đâu! Thiệt đó!"
Ngân nghiêng đầu, ánh mắt tinh ranh:
"Mày chắc không phải đang quay phim tài liệu về loài người sống nội tâm chớ?"
Ánh lí nhí:
"Mày đừng nói bậy... Tao đâu có gì với nó đâu..."
Ngân cười khì, tiếp tục chọc nhỏ bạn thân:
"Ừ thì không có, nhưng nhìn cái mặt mày lúc nó thở cũng thấy mày căng thẳng á."
Ánh lúng túng:
"Không có mà! Tao chỉ thấy nó lúc nào cũng im im, kiểu... lạ lạ. Vậy thôi."
Ngân gật gù như bà cụ tám chuyện lâu năm:
"Ờ, thấy lạ lạ muốn tìm hiểu thêm là triệu chứng đầu tiên đó nha con."
"Trời ơi, không có mà!" Ánh rên rỉ, nhưng giọng run run.
Ngân cười khì, không nói thêm, chỉ vỗ vai bạn một cái nhẹ như dấu chấm hết cho màn hỏi cung:
"Tin mày một nửa, nửa còn lại còn phải kiểm chứng thực tế. Nhưng mà nếu mày cần tư liệu về thằng Thịnh thì cứ hỏi. Tao giữ profile nó từ thời hai đứa giành nhau cái bánh bông lan trong nhà trẻ đó."
Ánh bật cười, mặt vẫn đỏ như trái cà chua chín cây. Miệng lẩm bẩm:
"Thiệt luôn á... tao không có gì mà..."
Ngân tủm tỉm:
"Ừ ừ, chọc mày thôi mà. Mặt mày đỏ quá trời đỏ, y như đèn báo có người crush vậy đó, dễ thương dễ sợ!"
Ánh đấm nhẹ vai Ngân, cười rõ rõ vui:
"Thiệt là... hên bạn thân mày là thằng Thịnh chớ bạn thân là thằng Đăng chắc tao không dám nói chuyện luôn."
Ngân phá lên cười:
"Đăng hả? Thôi khỏi hiểu nó đi. Nó toàn phát tín hiệu vô tuyến, bắt không nổi. Còn thằng Thịnh... yên tâm, tao biết nó nghĩ gì trước cả khi nó nghĩ.
Cả hai nhìn nhau cười. Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng tràn vào nhè nhẹ, khiến lớp học sáng bừng như được tô màu bằng một buổi trưa thanh xuân. Có những thứ nhỏ xíu, như ánh mắt vụng về hay một câu nói đùa, cũng đủ làm con tim ngơ ngẩn cả buổi.
Ngân vừa chọc Ánh xong thì quay qua bên phải nhìn bàn Thịnh, thấy thằng bạn thân nối khố đang ngồi chăm chú coi điện thoại, mặt nghiêm trọng như thể làm một việc gì rất lớn lao.
"Ê Thịnh."
"Hả?"
"Mày coi gì mà nhập tâm dữ vậy?"
"Decal dán laptop, mèo tam thể. Mắt nó trợn y như thằng Bách lúc thấy Văn ba điểm."
Ngân bật cười:
"Trời đất ơi, người ta coi áo Tết, giày Tết. Mày coi decal mèo."
"Ờ, mấy nay stress, coi mèo cho nhẹ đầu."
Ngân gật gù:
"Công nhận, học sinh giỏi mà xả stress cũng đặc biệt ghê."
"Mày đừng nói móc tao. Tao học giỏi là do di truyền, không phải tự nguyện."
Ngân ngồi im một chút, rồi hỏi vu vơ, giọng thả lửng như đang nói chuyện thời tiết:
"Mà dạo này mày có... để ý ai không?"
Thịnh vẫn dán mắt vô điện thoại, đáp gọn lỏn:
"Có, tao để ý mày với thằng Đăng."
"..."
Ngân đứng hình, mắt chớp chớp:
"Hả!!?"
Thịnh ngẩng đầu lên, thấy mặt Ngân như bị hack não thì mới nhận ra mình nói thiếu ý:
"Khoan! Ý tao là tao để ý hai đứa mày kiểu... quan sát thôi! Tụi mày dạo này hành tung đáng nghi thấy rõ!"
Ngân ôm bụng cười, suýt gục xuống bàn:
"Trời đất ơi, mày nói vậy ai mà không hiểu lầm! Tưởng mày có ý gì với tao không á!"
Thịnh gãi đầu:
"Tao quên mất. Lần sau nói rõ chủ ngữ, vị ngữ."
Ngân lau nước mắt vì cười quá chừng:
"Câu "tao để ý mày với thằng Đăng" mà lọt vô tai người khác là xong đời đó nghe ông thần!"
Thịnh giả bộ khoanh tay, nghiêm nghị:
"Nhớ rồi, sẽ không phát biểu thiếu kiểm soát nữa."
Ngân chống cằm, nhìn bạn thân hồi lâu. Rồi cô chậm rãi hỏi, giọng lơ lửng như gió thoảng:
"Mà thiệt tình... không có ai lọt vô mắt xanh của mày thiệt hả?"
Thịnh lắc đầu, cười cười:
"Tao chờ ai đó bật sóng mạnh hơn chút. Mấy đứa bật nhẹ quá, tao tưởng bị nhiễu."
Ngân liếc ra sau nhìn Ánh đang giả bộ dán mắt vô sách Toán mà tay thì đang cắm ngược cây viết:
"Rồi rồi, để tao chỉnh lại ăng-ten giùm cho."
"Mày nói gì?"
"Không gì, lo lựa decal mèo đi. Nhớ chọn con nào nhìn vô không có cảm giác như đang che giấu bí mật quốc gia."
Thịnh mím môi:
"Tao sẽ chọn con nào dễ thương mà hơi gắt, cho hợp vibe."
Ngân liếc mắt:
"Mày đang nói tao đó hả?"
Thịnh tỉnh rụi:
"Ai biết. Ai tự thấy giống thì tự hiểu."
Ngân vừa cười vừa lắc đầu vì mấy câu cà khịa của Thịnh thì điện thoại trong túi áo bỗng bzz bzz rung lên hai cái. Cô móc ra xem, màn hình hiện tin nhắn quen thuộc với cái tên nhìn thấy là thấy nhức đầu:
Lê Hoàng Khánh Đăng: Chiều đi ăn xiên que không? Tao đang thèm cay level sát thương á.
Ngân chưa vội trả lời, chỉ nheo mắt rồi liếc xuống cuối lớp. Góc đó, ba đứa con trai tụ thành một tụm đang cắm đầu cày Liên Quân như chuẩn bị thi tuyển đội tuyển quốc gia.
Cường thì như mất trí:
"Gank đi chứ mấy ba?! Ơ? Tụi nó ăn rồng luôn rồi kìa!"
Bách đập tay xuống bàn:
"Trời ơi! Đang lag! Ping tao đỏ chót luôn rồi! Thua là tại mạng chứ không phải do tao!"
Còn Đăng, nhân vật chính trong mọi cuộc náo loạn, lại ngồi dựa vào tường thảnh thơi, tay cầm điện thoại mà mắt thì không dính lấy cái màn hình, cứ lâu lâu lại liếc lên phía Ngân.
Thấy cô đang nhìn xuống, Đăng giơ điện thoại lên lắc lắc như kiểu "thấy chưa, rep lẹ đi", kèm theo cái gật đầu rất tự tin khó ưa. Ngân lườm cái rồi nhếch môi, gõ phím trả lời:
Ngân Bùi: Đi thì đi. Nhưng ai trả tiền?
Bzz. Chưa đầy hai giây, tin nhắn tới như thể cậu ta đang canh sẵn:
Lê Hoàng Khánh Đăng: Mày win trận solo nên mày trả.
Ngân nheo mắt, ngồi thẳng lưng:
Ngân Bùi: Ủa alo? Tao win mày xong còn phải đãi ăn?!
Lê Hoàng Khánh Đăng: Ờ thì... tao bị tổn thương, ăn để hồi máu. Không lẽ mày để đồng đội gục giữa đường?
Ngân bật cười, miệng lẩm bẩm:
"Vô liêm sỉ cấp độ thượng thừa luôn á."
Cô quay sang Thịnh, giơ điện thoại lên làm bằng chứng:
"Khánh Đăng nhắn rủ tao đi ăn xiên que, mà nó còn bày đặt nói "tao thua nên đau lòng, mày thắng nên mày trả"."
Thịnh nhìn qua một cái, nhướng mày rồi cười khẩy:
"Nó thua mà còn muốn ăn chùa? Hay dữ, mày thắng thì lẽ ra nó phải đãi mày chứ?"
"Thì đó! Mà nó cứ nói kiểu tao sắp hấp hối, cứu tao với."
Thịnh khoanh tay, quay viết trên ngón như thường lệ:
"Hai đứa bây kiểu giả bộ yêu nhau mà tấu hài như thật vậy đó. Mày không nói, ai nhìn vô tưởng tụi bây đang hẹn hò á."
Ngân chống cằm, gió lùa qua cửa sổ, tóc cô bay bay. Cô cười nhạt:
"Chắc do giỡn hoài thành quen. Chứ thiệt ra cũng chỉ là bạn cùng lớp, kiểu đối thủ thân thân."
Thịnh liếc nhìn:
"Ờ, mà đối thủ bình thường đâu có hẹn nhau đi ăn xiên cay."
Ngân nhún vai, né ánh mắt hay soi của bạn thân:
"Có mấy cây xiên thôi mà. Mày đừng làm như sắp ra mắt phụ huynh."
Chuông ra chơi vang lên. Ngân đứng dậy, gom sách vở, bước ngang bàn Thịnh thì không quên ngoái đầu nhắn nhủ:
"Ráng lựa decal mèo lẹ đi. Tao mà đi ăn về, mày khỏi mơ tao share ly trà đào nha."
Thịnh vỗ bàn cười:
"Nhớ ăn chừa cho cái bụng bị tổn thương vì bị ép trả tiền đó nghen!"
Ngân phì cười, đi xuống cuối lớp. Tới nơi, chưa kịp nói gì thì Đăng đã đứng dậy khoanh tay, mặt vênh vênh như bị xúc phạm nặng nề:
"Ủa tưởng mày định seen luôn tin nhắn chứ?"
Ngân nheo mắt:
"Đang suy nghĩ coi có nên cứu đói người thua trận không thôi."
"Sao vậy? Tao thua rồi mà, đang đau lòng dữ lắm. Cần ăn để hồi sinh."
Ngân chắp tay sau lưng, nghiêng đầu:
"Cho ăn thì cho, nhưng đúng ba xiên. Nhiều hơn là tính tiền lời."
"Gì mà keo vậy trời? Tụi mình đang đóng vai người yêu mà?"
"Giả nên không có ưu đãi, thiệt mới tính giảm giá."
Đăng nhếch môi cười, mắt lấp lánh kiểu vừa cà khịa vừa chọc quê:
"Vậy lỡ đâu... mai mốt thiệt thì sao?"
Ngân khựng lại, mắt tròn xoe. Rồi lập tức lùi một bước, tay giơ ra cảnh báo:
"Ê ê! Diễn lố rồi. Trong kịch bản không có đoạn đó nha!"
Đăng phá lên cười, giơ hai tay đầu hàng:
"Rồi rồi! Hôm nay tao chỉ xin một phần bò phô mai, một ly trà đào và một chỗ ngồi đối diện mày thôi."
Ngân giả bộ nghiêm trọng, giơ tập che nửa mặt:
"Chốt! Nhưng tao cảnh báo trước, gọi đúng món, ngồi đúng chỗ, lộn xộn là dẹp!"
Rồi cô quay đi, giọng lửng lơ như rải thính:
"Tao nhớ món mày gọi rồi đó. Tới nơi mà đòi thêm là tao cho mày trả nguyên khay."
Đăng nhìn theo, khóe môi khẽ cong. Ở cái tuổi mười bảy chưa lớn hẳn cũng không còn bé, những lời tung hứng tưởng chừng chỉ để đùa vui... đôi khi lại lỡ gieo vài nhịp xao động chẳng ai dám gọi tên.
...
Chiều hôm đó, trời Sài Gòn hừng hực nhưng gió chiều lại mát lạ. Ngân không có tiết phụ đạo, nên cô ở nhà cả buổi chiều, tranh thủ thay đồ cho đàng hoàng chỉnh chu một chút. Cô chọn cái áo babytee trắng đơn giản, phối với quần short jeans ngắn nhìn vừa năng động vừa dễ thương. Đôi sandal trắng sạch bong, ba lô nhỏ xíu màu đen đeo hờ một bên vai. Đầu còn xịt chút nước hoa mùi đào nhẹ nhẹ. Nhìn gương một cái, cô bĩu môi:
"Không phải vì đi với thằng Đăng đâu nha. Là do mình thích mình đẹp thôi."
Nói xong thì cô dắt xe tay ga ra khỏi cổng, phi thẳng tới quán xiên que "ruột" mà tụi nó hay tụ tập ăn sau giờ học.
Vừa đẩy cửa bước vào, Ngân đã thấy một tên mặc áo thun đen, quần jeans đen, ngồi một mình trong góc như đang thủ vai trùm phản diện trong phim hành động. Đăng đang cầm điện thoại, ngồi bắt chéo chân, nghiêm túc tới mức xem TikTok gái nhảy theo trend.
Ngân khoanh tay đứng nhìn không nói tiếng nào. Tới khi clip kết thúc, Đăng ngẩng đầu lên, suýt sặc khi thấy cô đứng nhìn mình như thầy giám thị.
"Ê ê! Không phải như mày nghĩ đâu nha!"
Ngân nhướng mày:
"Ủa? Tao đâu nói gì. Tự khai dữ vậy?"
"Thì... tại mày nhìn tao kiểu... như đang bắt gian á!"
Ngân ngồi xuống, mặt tỉnh rụi:
"Xem mấy clip đó xong, ăn sẽ thấy ngon miệng hơn hả?"
Đăng đưa menu xiên que qua, chữa cháy:
"Tao đang nghiên cứu... vũ đạo! Định mần quà sinh nhật cho mày á."
Ngân nghiêng đầu nhìn:
"Ờ ha, thôi khỏi. Tao còn muốn sống thọ. Coi mày múa chắc tao tăng xông tại chỗ."
Câu đó vừa buông ra, hai đứa lập tức bật cười.
Quán xiên hôm nay vắng khách, chỉ có tiếng dầu chiên xèo xèo với tiếng nhạc Hàn remix nhẹ nhàng. Cả hai gọi một đống xiên: bò cuộn phô mai, cá viên, xúc xích, nấm, tôm... đầy khay, gọi thêm hai ly trà đào, đá nhiều. Ngân vừa cầm cây xúc xích vừa nhìn Đăng:
"Ê, nói nghe nè. Hồi xưa tao tưởng mày là kiểu... lạnh lùng, ngầu ngầu "bad boy học giỏi ai cũng sợ". Ai dè nay phát hiện ra là dân sống ảo full HD, còn mê TikTok."
Đăng gắp nấm đưa qua cho cô:
"Cảm ơn, tao cũng từng nghĩ mày là lớp trưởng gương mẫu, ít nói, khó gần. Ai dè là chuyên gia cà khịa full-time."
Ngân nhún vai, vừa ăn vừa nói:
"Vậy tính ra... tụi mình là một cú twist thất vọng nhỉ?"
"Nhưng vui phết ha?"
Cả hai cùng cười, một tiếng cười nhẹ tênh giữa quán xiên que ồn ã tiếng người. Không biết từ khi nào, cái kiểu nói chuyện chí chóe của hai đứa trở nên quen đến vậy.
Ngân chống cằm, vừa thổi xiên bò vừa nói bâng quơ:
"Không ngờ có ngày tao ngồi ăn xiên que vui vẻ với một tên sát gái mà cả lớp đồn là không nên dính vào..."
Đăng đẩy qua một cây nấm, giả bộ ngây thơ:
"Ủa? Vậy là giờ mày dính rồi hả?"
Ngân trừng mắt, giành ngay cây nấm:
"Tỉnh lại đi ông tướng. Tao nói chung chung thôi! Với lại cám ơn cây nấm nha, cũng ngon phết."
"Biết ngon là được. Mà nói thiệt, bữa nay mày... lạ lắm nha."
Ngân chớp mắt, rồi cau mày:
"Lạ là sao? Lạ theo kiểu nhìn không ra luôn hả?"
"Không, lạ kiểu... đáng nghi. Mặc đồ đẹp, tóc thơm mùi đào, đi ăn xiên que mà tưởng đi hẹn hò."
Ngân trợn mắt:
"Ủa? Bộ xịt nước hoa là phạm luật hả?"
"Không, nhưng hơi giống kiểu đi gặp người yêu."
Ngân giơ đũa chỉ chỉ, ra vẻ cảnh cáo:
"Mày bớt nhập vai nha. Giả bộ làm bạn trai giả thôi mà diễn sâu dữ dằn."
"Ờ thì... cũng chỉ đang giả bộ thôi mà."
Cả hai nhìn nhau một chút, rồi cùng quay đi, gắp xiên. Đăng chộp cây tôm:
"Cây này của tao nha, cấm đụng!"
Ngân liếc ngang, thản nhiên gắp lại:
"Mày thua trận solo rồi. Theo luật, phần ngon là của tao."
"Đời bất công ghê, tao thua mà còn mất luôn con tôm. Đúng là kiếp bạn trai giả xui xẻo."
"Còn tao là bạn gái giả có tâm nhất hệ mặt trời luôn á."
"Chịu thua mày!"
Cả hai chí chóe nhau một hồi, cây tôm cũng bị chia đôi. Ngân cắn một miếng, vừa ăn vừa liếc qua Đăng, vẫn là thằng bạn cùng lớp chơi game như đánh giặc, đôi khi lơ ngơ như gà công nghiệp, đôi lúc lỡ miệng nói vài câu tưởng đùa mà dễ khiến tim nhảy nhót.
Sau bữa xiên que ăn no gần nứt bụng, Ngân đứng dậy phủi tay rồi tiện tay rút ví ra trả tiền. Đăng thấy vậy thì nhíu mày, tay cũng mò vô túi quần nhưng chưa kịp móc ví ra thì đã bị búng một cái "tách" vô trán.
"Cái gì vậy má? Búng người ta đau muốn xỉu luôn á!"
"Đau là phải. Cho nhớ lâu." Ngân hất cằm, mặt tỉnh như không.
"Sáng mày nói gì? Tao thắng kèo nên mày kêu tao bao mày một bữa đúng không?"
"Ờ thì... tao có nói vậy nhưng tưởng mày quên chớ?" Đăng nhăn mặt, vuốt trán, mắt liếc qua ví cô nàng đang mở hé hé.
"Tao nói thì tao nhớ. Tao giữ lời dữ lắm, nên để tao trả chầu này!"
Chị chủ quán thấy hai đứa chí chóe mà cũng phải phì cười. Đăng bĩu môi nhưng vẫn để Ngân trả. Cậu đứng kế bên, khoanh tay dựa vô cột điện gần đó, miệng nhe răng cười đểu:
"Cảm ơn bạn gái giả đã chiêu đãi. Dịch vụ ăn uống hôm nay ok nha. Hy vọng mày hài lòng với gói combo bạn trai giả gói tiêu chuẩn."
Ngân liếc xéo, tay nhận lại tiền thối từ chị chủ quán:
"Gói gì mà dở ói, lâu lâu mới nói được một câu dễ nghe. Tao đánh giá một sao."
Đăng phì cười, chẳng biết là ngượng hay vui mà cứ đứng cười hoài. Hai đứa lững thững dắt xe ra, gió đêm mát mát, mỗi đứa một hướng về nhà. Trước khi rẽ đường, Đăng còn tiện miệng quăng lại một câu:
"Nhớ về an toàn nha... tiên nữ."
Ngân khựng một nhịp, nhíu mày, gằn giọng:
"Mày mà còn kêu tao là "tiên nữ" một tiếng nữa thôi là tao block mày liền đó, Khánh Đăng!"
"Ờ ờ... tiên nữ dễ nổi nóng quá ha?"
"Đăng!"
Đăng nổ máy xe chạy cái vèo như sợ bị rượt, để lại Ngân đứng giữa đường nghiến răng mà không biết nên tức hay nên cười.
...
Về tới nhà thì trời cũng đã tối hẳn, đèn đường vàng vàng rọi lên hàng cây trước cổng. Ngân dắt xe vào, vừa đẩy cánh cổng sắt thì nghe tiếng TV ồn ồn từ phòng khách. Bước vô nhà, chưa kịp tháo khẩu trang thì ba cô đã nghiêng đầu nhìn ra:
"Ủa, đi đâu về trễ vậy con?"
Ngân cười tỉnh bơ, khẩu trang còn chưa kéo xuống hẳn:
"Dạ con đi ăn với Trân. Nó học thêm xong rủ con ra đầu hẻm ăn xiên que á."
Từ bếp, mẹ cũng góp giọng vào, giọng y như phát hiện ra chuyện động trời:
"Ủa tưởng con ghét mấy món chiên chiên dầu mỡ lắm mà?"
Ngân nuốt nước bọt, thầm cầu cho mẹ đừng hỏi thêm. Cô cười giả trân:
"Dạ... tại Trân nó mê, con ăn ké chơi thôi."
Câu trả lời gọn gàng như kịch bản dựng sẵn. Nói xong, Ngân chuồn lẹ lên lầu trước khi ba có dịp hỏi: "Chứ không phải đi với cái thằng học nhất lớp hả con?"
Vô tới phòng, cô đóng cửa cái cạch, thở phào như mới trốn khỏi kỳ thi vấn đáp. Balo quăng lên ghế, quần áo lột đại, đi tắm cho bay hết mùi xiên que ngập đầu.
Tắm xong, tóc còn ướt nhẹp, cô quấn khăn lên đầu thành một cục bùi nhùi, rồi ngồi phịch xuống giường, mở điện thoại định lướt story coi hôm nay có gì vui không thì thấy... một dòng tin nhắn từ app ngân hàng hiện lên như pháo nổ giữa màn hình cách đây hơn 10 phút trước:
TK: 04xxxx06 | GD: +500.000VND | TU: LE HOANG KHANH DANG | ND: Ai lại nỡ để bạn gái trả tiền chứ?
Mắt Ngân lập tức mở to hơn cả lúc thấy phiếu bài kiểm tra mười điểm:
"Gì vậy cha nội?!"
Cô nhấn vô đọc lại lần nữa, rồi nhấn lại lần nữa, xác minh đúng là tên người chuyển khoản là Lê Hoàng Khánh Đăng, không phải giả. Số tiền không sai – năm trăm nghìn, dư ra gần hai trăm so với tiền xiên que hồi nãy, còn ghi lời nhắn y như mấy cặp đôi ngôn tình trong phim Trung Quốc. Ngân tức tốc mở Messenger, gõ lia lịa:
Ngân Bùi: Ê! Mày bị gì vậy?!
Ngân Bùi: Chuyển tiền làm gì vậy? Bị khùng à?
Ngân Bùi: Với lại... ủa? Mày lấy đâu ra số tài khoản của tao???
Bên kia seen liền, Đăng như đang canh để trả đũa. Chưa tới 30 giây, tin nhắn tới:
Lê Hoàng Khánh Đăng: Ủa chứ bạn trai không có trách nhiệm chăm lo bạn gái hả?
Lê Hoàng Khánh Đăng: Tao hỏi thằng Thịnh á, nó cho.
Ngân chớp mắt, rồi trợn mắt.
"Vãi!!!"
Ngân Bùi: Mày đi xin số tài khoản người ta như xin pass wifi vậy đó hả???
Ngân Bùi: Với lại ai kêu mày chuyển tận 500k???
Ngân Bùi: Xiên que có ba trăm mấy à trời???
Đăng gửi liền hai icon mặt nháy mắt, rồi thêm một câu khiến Ngân muốn tắt Messenger luôn cho rồi:
Lê Hoàng Khánh Đăng: Gọi là... phụ thu tiền đáng yêu.
Lê Hoàng Khánh Đăng: Hồi nãy mặc đồ trắng, tóc thơm mùi đào, dễ thương hơn bình thường nên tao tip thêm.
Ngân cắn môi, suýt thì hét lên nhưng nhớ đang trong nhà còn có ba mẹ nên chỉ dám vùi mặt vô gối, la một tiếng "trời ơi thằng này nó bị gì thật rồi!"
Cô gõ tiếp, lần này từng chữ như nghiến răng gõ:
Ngân Bùi: Mày bị dở hơi đúng không? Bạn gái giả, tao nhắc lại: giả.
Lê Hoàng Khánh Đăng: Biết mà. Tao đâu có nói thiệt đâu.
Lê Hoàng Khánh Đăng: Nhưng bạn gái giả hôm nay dễ thương thiệt, thì nói vậy cũng đâu có sai?
Ngân nhìn chằm chằm cái tin nhắn cuối, như thể chỉ cần nhìn thêm 5 giây nữa là có thể nổ tung.
Cô nghĩ: "Diễn gì mà nhập tâm vậy cha nội? Mấy đứa yếu lòng là đổ ầm ầm rồi đó. May là mình tỉnh táo."
Ngân tự dằn lòng lại không được suy diễn, không được ảo tưởng, không được rung rinh lung tung. Rồi cô hít một hơi sâu, gõ lại một câu thật lạnh:
Ngân Bùi: Mai tao chuyển lại. Tao không quen nhận tiền của người ngoài.
Chưa đầy một phút sau, bên kia trả lời:
Lê Hoàng Khánh Đăng: Ủa vậy mày xem tao là "người trong nhà" cũng được mà?
Ngân Bùi: MÀY MƠ!!!
Ngân không nhắn nữa. Cô quăng điện thoại lên giường, lăn qua ôm gối, miệng lầm bầm:
"Trời ơi... cái đồ lươn lẹo đáng ghét..."
Cô không biết rõ cảm giác trong ngực mình là gì.
Vui hả? Cũng không hẳn.
Bối rối? Có chút xíu.
"Chắc là tại mình no quá nên đầu óc mơ hồ."
Rồi cô lật người lại, lấy điện thoại mở app ngân hàng, ngón tay lơ lửng ngay nút "chuyển lại"... rồi thôi, cô bấm nút home, tắt màn hình.
Thôi để mai tính.
Màn hình đen thui, nhưng trong đầu cô vẫn hiện nguyên cái dòng chữ đáng ghét đó:
Ai lại nỡ để bạn gái trả tiền chứ.
Ngân bật cười khẽ.
"...Cái đồ lươn lẹo."
Nhưng mà, kỳ ghê...
Cũng không ghét được.