Sáng thứ Bảy, tiết sinh hoạt lớp.
Đầu tháng Hai, Sài Gòn không còn nắng gắt kiểu "thanh xuân bị hấp", mà dịu đi thấy rõ. Nắng vàng nhẹ, gió mát lành, trời trong veo như tâm hồn mấy đứa chưa bị điểm kiểm tra làm tổn thương. Không khí trong lớp 11CL1 cũng có vẻ sạch sẽ bất thường, chắc do cả đám vừa trải qua kỳ nghỉ Tết dài và đủ để xóa sạch tàn tích của mấy bài thi cuối kỳ một.
Tiết sinh hoạt đầu tiên sau Tết, không ai ngủ gật, không ai cãi nhau, không ai nhai snack rộp rộp. Nhưng cũng không ai nói chuyện ầm ĩ như mọi khi.
Bầu không khí lặng lẽ đến mức cô Phượng có thể nghe rõ tiếng cây viết rớt từ bàn đầu xuống đất. Chỉ có điều bình yên này hơi kỳ lạ.
Sau ba ngày chính thức dừng yêu giả, tiết sinh hoạt hôm nay giữa Ngân và Đăng diễn ra trong bầu không khí bình thường một cách không bình thường. Không ai nói gì, nhưng cái im lặng đó lại ồn khủng khiếp. Giống như hai đứa vừa chia tay trong âm thầm, nhưng không ai trong lớp hay biết gì hết.
Cô Phượng đứng trên bục giảng, tay cầm xấp giấy thông báo, giọng đều đều:
"Tháng Tư sẽ có kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Các giáo viên bộ môn sẽ phát đơn đăng ký cho các em. Cô phụ trách môn Sinh, nên bạn nào thi Sinh thì ghi tên vào đơn này giúp cô. Thùy Linh, em chuyển xuống cho các bạn nhé."
Tờ đơn vừa được phát xuống tổ một, Bách đã chồm qua bàn Ngân hỏi nhanh như gió:
"Ê tụi bây có đăng ký môn gì không? Mà con Ngân chắc đăng ký rồi, học trò cưng của thầy cô mà!"
Ngân liếc qua Bách, giọng tỉnh bơ như không liên quan:
"Tao đăng ký Lý."
Trân đang ghi gì đó trong vở, nghe vậy ngẩng đầu ngơ ngác:
"Ủa? Lý á? Tao tưởng mày Toán hoặc Anh chứ, Lý khó gần chết!"
Bách gật đầu liên tục như bồ câu gặp bắp:
"Đúng luôn! Lý là cái môn khiến tao muốn lên chùa xin bùa trước khi kiểm tra."
Ngân cười cười, giọng tỉnh rụi:
"Đã là học sinh chuyên Lý mà thi môn khác thì tao thấy có lỗi với bản thân lắm. Với lại tao thấy Lý cũng thú vị mà, dù thỉnh thoảng hơi muốn khóc."
Bách với Trân nhìn nhau, gật gù ra chiều cảm động trước tinh thần "vì chuyên mà sống" của bạn mình.
"Đúng là học sinh giỏi có khác, nói gì nghe cũng... hợp lý, mà thôi con này Lý toàn 9.7 trở lên, chê nó hoài cũng kỳ." Trân bĩu môi.
Ngân hất cằm:
"Rồi tụi bây đăng ký gì? Trân chắc Toán? Còn mày sao Bách?"
"Ừ, tao với Toán là tình đầu, chia tay không nổi." Trân cười cười, tay vẫn hí hoáy ghi gì đó vào vở.
Bách gãi đầu, cười hề hề:
"Tao cũng Toán, mấy môn kia tao không giỏi lắm..."
Ngân gật đầu, bụng thấy vui vui. Tụi nó thi môn nào không quan trọng, miễn là vẫn học hành nghiêm túc, đứa nào cũng có định hướng rõ ràng.
Cô liếc qua dãy bàn bên kia, chưa kịp nói gì thì Thịnh đã quay qua, tay còn đang lật sách Hoá:
"Mày thi Lý hả?"
Ngân gật đầu: "Mày thì Hoá chứ gì?"
Thịnh nhún vai: "Chuẩn không cần chỉnh."
Ngân trề môi, giọng nửa khen nửa cà khịa:
"Biết ngay mà, mày giỏi Hoá thì thi Hoá là đúng rồi."
Từ phía sau, Ánh nghe thấy Thịnh nói "Hoá" thì ngẩng đầu lên, ngập ngừng:
"Tao cũng đăng ký Hoá."
Ngân nhíu mày: "Ủa? Anh Văn mày đỉnh vậy mà thi Hoá?"
Ánh cười cười, gõ nhẹ viết lên bàn: "Tao muốn thử sức môn khác..."
Trân ngó Ánh rồi quay sang Ngân thì thầm:
"Mày thấy không? Mặt nó không đỏ mà tai đỏ nha..."
Ngân phì cười, định nói gì đó nhưng rồi kìm lại.
Trong khi đó, góc bàn cuối tổ hai, Đăng ngồi không yên. Cậu đã lén nhìn Ngân từ đầu tiết tới giờ, chính xác là từ lúc cô bước vào lớp, kéo ghế ngồi, mở tập ra, thậm chí hắt xì một cái cũng khiến cậu phải liếc qua.
Cậu bảo mình chỉ nhìn sơ sơ thôi, nhưng mà sơ sơ gì suốt nửa tiết. Ba ngày rồi kể từ cái hôm chơi game xong, Ngân nói "dừng trò yêu giả đi". Cậu cứ tưởng mọi thứ rồi sẽ bình thường. Chia tay người yêu thiệt còn không buồn, huống chi là người yêu giả. Vậy mà... không hiểu sao lần này lạ lắm.
Ngân vẫn đi học đúng giờ, vẫn làm lớp trưởng siêng năng, nhưng tuyệt nhiên không nhìn Đăng, không cà khịa, không nói nửa câu thừa. Đăng cắn viết, chống cằm, lẩm bẩm trong đầu:
"Mấy bữa trước còn nói dừng là bạn bè bình thường mà nay bơ đẹp luôn? Gì vậy trời?"
"Ủa là sao? Mình có làm gì đâu mà bị đối xử như vậy?"
"Hay là bị nghiệp quật thiệt rồi..."
"Mà... sao mình thấy khó chịu vậy ta?"
Cậu gãi đầu, mắt lại liếc về phía bàn Ngân. Cô đang ghi chép gì đó trong vở, tóc buộc gọn gàng, vẻ mặt nghiêm túc như chưa từng có một đoạn "drama giả yêu" nào vừa kết thúc. Không nhìn, không thèm biết Đăng có đang nhìn hay không.
Tức ghê.
"Đồ khó ưa..." Đăng thầm nghĩ, mặt nhăn như trúng gió.
Ngay lúc đó, Kha quay xuống, chống tay lên bàn, giọng đầy nghi ngờ:
"Ê, đừng nói với tao mày đăng ký Lý nha!?"
Đăng ngước lên, mắt nheo nheo như thể bị xúc phạm trí tuệ:
"Tao chuyên Lý, không thi Lý thì thi múa à?"
Kha phì cười: "Thì tao hỏi cho chắc. Biết đâu vì lý do tình cảm mà từ bỏ Lý?"
Đăng liếc nó thêm phát nữa, lần này có tia cảnh cáo:
"Tình cảm cái con khỉ."
Tụi Cường với Huy ngồi gần đó nghe tới hai chữ "tình cảm" thì như cá gặp nước, nhảy vô hóng liền.
Huy hích vai: "Ủa, rồi nhỏ bồ mày thi môn gì?"
Đăng suýt sặc, ho một tràng y như ai bóp cổ họng:
"Bồ nào?"
Cường nheo mắt: "Bồ nào nữa? Nhỏ lớp trưởng đó chớ ai. Tụi tao thấy rõ rành rành mà! Cưng chiều nhau muốn xỉu, lại còn ôm vai bá cổ..."
"Xàm! Không có yêu đương gì hết!" Đăng bật lại nhanh như phản xạ. "Dẹp rồi."
Hai chữ "dẹp rồi" rơi ra khỏi miệng Đăng, nhẹ như lông hồng nhưng chém một nhát vô tim cậu. Không hiểu sao, nói xong tự dưng thấy mất mát nhẹ. Giống như ai đó lỡ tay ném mất cái điều khiển tivi, vẫn sống được đó, nhưng bực.
Nghe xong, cả tụi nó im bặt...rồi đồng loạt "hả?" một tiếng siêu dài.
Cường trợn mắt: "Chia tay rồi hả? Sao không ai biết gì hết trơn vậy?"
Huy hích vai Cường, thì thầm y như thể đang giải mã một vụ án:
"Chắc chia tay trong âm thầm đó mày. Chuyện tình học trò, lắm lúc sâu lắng như nhạc Trịnh..."
Kha chống cằm, nhìn Đăng, rồi nhìn sang bàn Ngân, nơi cô lớp trưởng đang ghi ghi chép chép, nét mặt nghiêm túc đến độ nếu ai chưa từng biết, sẽ nghĩ đây là con ngoan trò giỏi quốc dân chứ không phải con nhỏ từng cá cược yêu đương:
"Chia tay mà không ai buồn gì hết trơn á?"
Đăng nín thinh, trong bụng lặp lại câu hỏi đó tới lần thứ mười mấy.
Ừ, không ai buồn... nhưng sao mình buồn?
Không lý giải được, mà khổ nỗi... cậu không có quyền buồn.
Bởi vì tụi nó có yêu nhau thiệt đâu mà buồn? Chỉ là... kết thúc một trò đùa, hết vai, hết diễn, vậy thôi. Tụi nó là bạn diễn, chứ không phải nhân vật chính trong phim Hàn.
Đăng vội quay đi, nhưng mắt vẫn không kiềm được mà lỡ lướt qua bàn Ngân lần nữa. Cô vẫn không nhìn cậu. Cậu chống cằm, ngồi thở dài như ông cụ, rồi trong đầu, có một suy nghĩ bật lên:
"Khó ưa thiệt."
Mà cái "khó ưa" đó, nó làm người ta nhìn hoài không chán.
...
Chuông reo cái reng một phát, cả lớp như ong vỡ tổ. Cô Phượng gập sổ lại, đẩy kính lên sống mũi, nghiêm mặt dặn dò:
"Bạn nào đăng ký thi học sinh giỏi Sinh thì nhớ là chiều nay một giờ rưỡi có kiểm tra năng lực. Ai tới trễ là cô cho rớt từ vòng gửi xe nghe chưa?"
Cả lớp đồng thanh "Dạ cô!" xong lật đật đứng dậy, chào cô rồi tản ra mỗi đứa một hướng như đám chim sẻ bị đuổi. Đứa thì nhanh chân chạy xuống căn tin kiếm đồ ăn như thể sắp ngất tới nơi, đứa thì ào vô nhà vệ sinh, đứa khác thì vật xuống bàn gác tay ngủ như chưa từng được ngủ.
Ngân cùng với Trân, Thịnh, Ánh và Bách rủ nhau xuống căn tin tìm gì đó ăn cho đỡ buồn miệng hay chính xác hơn là đỡ "buồn đời". Vừa đi vừa tám chuyện, tụi nó xỉa xói nhau như gà mổ thóc:
"Ủa sáng mày ăn rồi mà giờ đói nữa?"
"Tao ăn nhiêu cũng không đủ no, chán ghê."
"Mày là heo hả?"
"Nói nó là heo, xúc phạm con heo quá, heo còn không ăn nhiều như nó."
Cả đám cười khì khì, vừa mới tới khúc rẽ hành lang chuẩn bị bước xuống cầu thanh thì vù, một cơn gió mát lạnh phả qua: bốn bạn nam xuất hiện như phim hành động chiếu chậm – Đăng, Cường, Kha và Huy.
Đăng đi đầu, tay đút túi, mắt nhìn thẳng, dáng đi không nhanh không chậm, mắt nhìn thẳng như người mẫu catwalk không điểm nhìn. Quan trọng là không hề nhìn Ngân lấy một cái.
Không phải "không thấy", mà là "thấy nhưng không thèm thấy". Một cú ngó lơ đúng chuẩn bài.
Ngân cũng chỉ liếc nhẹ một cái, rồi ngó lơ như không quen biết. Ừ thì... hết vai rồi, giờ là bạn học. Mà bạn học thì đâu cần nhìn nhau, đúng không?
Cường với Kha đi kế bên thì không được bình thường như vậy. Tụi nó nhìn Đăng một cái, rồi quay phắt lại nhìn Ngân kiểu "Gì? Sao lạ vậy?".
Cường quay qua hỏi nhỏ gì đó với Đăng. Đăng lắc đầu nhẹ, chẳng nói gì. Thế là cả nhóm tụi nó im re, rảo bước thẳng xuống căn tin.
Phía bên này, Trân liếc sang Ngân, rồi liếc sang Ánh, rồi liếc tiếp Thịnh và Bách. Không ai nói gì, nhưng đầu ai cũng bật một chữ "Ủa?".
Rồi như có thần giao cách cảm, ba đứa đồng loạt lên tiếng trừ Thịnh vẫn im lặng:
"Tao không ngờ trò yêu giả của tụi bây dẹp thiệt rồi luôn đó!"
"Bữa nghe mà tao sốc á."
"Không diễn yêu nữa là không thèm nhìn mặt nhau luôn à?"
"Tự dưng tao thấy... không quen gì hết trơn á!"
"Nể hai người luôn á, chia tay xong diễn như chưa từng đóng chung phim!"
"Couple chia tay không ai báo, fan đau lòng không kịp chuẩn bị!"
Ngân cười khẩy, giọng tỉnh rụi:
"Ủa không phải tụi bây trông ngóng ngày tụi tao chia tay giả hả?"
Trân phản đối liền:
"Tụi tao đâu mong tụi bây chia tay. Tụi tao mong... tụi bây yêu thật."
Bách gật đầu cái rụp:
"Từ tập ba là tao thấy chemistry rồi, thiệt!"
Ánh bật cười, vỗ vai Ngân:
"Mà không hiểu sao dừng rồi cái hai người acting như...người lạ từng quen luôn đó?"
Cả đám gật gù, Thịnh vẫn im lặng, chỉ khẽ nheo mắt nhìn Ngân như thể hỏi: Mày chắc chưa?
Ngân không nói gì, tay thọc vào túi áo khoác, mà trong túi không có gì ngoài cái tay kia đang siết chặt lại.
Tim thì không muốn nghĩ tới nữa, đầu thì tự nhủ "kệ nó", mà trong bụng lại cứ nhói lên cái kiểu khó tả, như thể mới ăn đồ chua mà nuốt không kịp. Trong lòng thì lẩm bẩm: Mình là người dừng mà. Mình mà lung lay là quê chết.
Còn Đăng, rõ ràng là biết phía sau có ánh mắt đang dõi theo mình. Nhưng cậu vẫn bước đều, cứng đầu không quay lại, miệng hơi cắn môi dưới. Trong đầu thì nghĩ một câu rất chi là trẻ trâu phảng phất sự tủi thân:
"Không nhìn thì thôi, ai cần! Mày không thèm nhìn tao thì tao cũng không thèm nhìn lại, chảnh vừa thôi."
Dưới căn tin, Ngân và hội bạn xếp hàng mua bánh tráng, xúc xích, sữa đậu nành... đủ thể loại "cứu đói" học sinh.
Trân vừa nhai bánh mì vừa gật gù:
"Dù tụi nó nghỉ diễn rồi, tao vẫn ship nha. Tao không bỏ thuyền đâu."
Bách gật theo:
"Chuẩn, ngừng chiếu nhưng trong lòng fan thì chưa ngừng."
Cả hai đập tay cái bốp như ký giao kèo.
"Nhưng cũng thấy hơi hụt khi OTP lơ nhau như người lạ nha!"
Ánh vừa hút sữa vừa lén nhìn Ngân, như thể đang chờ cô bật mí gì đó. Thịnh nhìn cả đám rồi nói như rút ra chân lý cuộc đời:
"Tao thấy cái này giống định luật "giả lâu thành thật, thật rồi giả vờ không có gì hết"."
Ngân không nói gì, chỉ cúi xuống xé cái bịch bánh tráng muối, trộn hoài mà không thấy muối tôm đâu. Cô khựng lại, ngó vô bịch rồi buột miệng:
"Ủa, sao không có muối tôm?"
Cả nhóm nhìn nhau, rồi Trân tỉnh bơ buông một câu:
"Chắc muối nó theo Khánh Đăng đi rồi."
Ngân quay sang lườm Trân, còn Bách thì cười tới lộn ruột. Không khí có vẻ vui vẻ trở lại, Ngân ngước mắt nhìn quanh, vô thức lại dừng ở cái bàn góc trong, nơi tụi Đăng đang ngồi.
Bốn đứa con trai vừa đặt đồ ăn xuống bàn thì Cường đã lên tiếng liền:
"Ủa, hồi nãy mày đi ngang Châu Ngân mà làm như đi ngang cây cột điện vậy?"
Kha vừa xé bịch bánh tráng vừa phụ hoạ:
"Bộ chia tay là không chào nhau luôn hả? Như người dưng ngược lối ghê. Quay xe còn gắt hơn mấy anh Grab."
Huy thì khỏi nói, gác cằm, phán câu chắc nịch:
"Tao đoán nha... mày bị đá đúng không?"
Đăng đang uống nước cam, suýt nữa sặc tới mũi, phải phun ra một câu uất ức:
"Bị cái đầu mày á! Không có ai đá ai hết! Tự nó... à nhầm... tụi tao thống nhất dừng!"
Cường gật gù kiểu hiểu rồi:
"Ờ ờ, thống nhất. Mà cái mặt mày đang gồng thấy thương luôn kìa."
Kha bỏ thêm muối tôm vô bánh tráng, gật gù:
"Tao nhìn phát là biết rồi. Dáng đi thì cứng đơ, mặt thì lơ hết cỡ. Cái vibe rõ là "Tôi không đau nhưng tôi không ổn"."
Huy thì chỉ tay vô mặt Đăng, cười như được mùa:
"Luỵ rồi còn bày đặt ngầu, ai coi nổi! Vừa đi vừa nghêu ngao cái gì? "Bỏ qua nhau là điều không dễ dàng..." hả?"
Đăng đập tay lên bàn, trợn mắt:
"Trời ơi tụi bây có im được một phút cho tao ăn không? Tao buồn ngủ, không có buồn tình!"
Huy vẫn chưa buông tha, nhai xúc xích xong còn lè lưỡi trêu:
"Người ta lơ mình một phát là tự động lơ lại, tưởng cao tay chứ thật ra là đang tổn thương thầm!
Đăng nhíu mày, vươn tay cốc đầu Huy cái bốp:
"Tổn cái đầu mày á! Tao nói rồi, tụi tao vẫn là bạn, chia tay trong hoà bình, không đập chén không đập tô gì hết!"
Cường nheo mắt:
"Bạn gì mà đi ngang còn né nhau như né thầy giám thị vậy cha?"
Kha chậc một tiếng:
"Mày á, lúc chia tay mấy đứa trước toàn cười tươi như nhận lì xì. Lần này... trầm tính bất thường. Còn không phải lần đầu biết thất tình vì gái?"
Đăng gắt nhẹ, lắp bắp:
"Không phải thất tình! Là... là..."
"Là gì?" Cả ba đứa đồng thanh, giọng như ba anh hùng đang ép cung.
Đăng đứng hình, mắt đảo quanh một vòng như tìm chỗ trốn, rồi cầm viên bò viên lên nhai nhai, nhai mãi vẫn không thấy vị. Mắt thì nhìn ra xa, như thể ngoài kia có câu trả lời cho chuyện "tự nhiên thấy khó chịu khi người ta lơ mình".
Cậu không biết mình đang cảm thấy gì, chỉ thấy khó chịu. Mà cũng không biết khó chịu cái gì.
Giống như đang ăn bánh tráng mà thiếu bịch muối tôm vậy. Không cay, không mặn, không thấm, chỉ thấy nhạt nhẽo ngang trái tim.
...
Chiều thứ Ba.
Sau hai tiết phụ đạo Toán mệt rũ rượi, Ngân nhét sách vở vào balo, kéo dây kéo với phong thái "mọi chuyện trên đời không liên quan tới tôi". Trân quay sang, nhướng mày hỏi:
"Giờ mày đi test môn Lý hả?"
Ngân gật đầu, chào tụi bạn rồi bước xuống lầu rời dãy A, chậm rãi đi dọc hành lang tầng trệt dãy B như lời thầy Dương đã dặn lúc sáng hôm qua:
"Bạn nào đăng ký thi Học sinh giỏi Lý thì chiều mai khoảng hai giờ rưỡi có bài kiểm tra khảo sát chọn đội tuyển ở phòng B101. Ai tới trễ là thầy gạch tên nha!"
Vừa mới rẽ qua khúc cua, phía sau đã có tiếng gọi dài như hát vọng cổ:
"Ngân ơi đợi tao với..."
Cô quay đầu lại, thấy Linh San đang hùng hục chạy như bị dí, tay xách túi tote mà nhìn cứ tưởng kéo bao gạo. Ngân bật cười, đi chậm lại:
"Đi từ từ thôi má, có ai giật suất vào đội tuyển tỉnh của mày đâu."
San thở hổn hển bước tới, cười hề hề:
"Tao chạy từ căn tin lên tới đây xém sặc nước miếng luôn á!"
Hai đứa vừa nói vừa bước vô phòng B101. Trong phòng vẫn cong trống trơn, đúng kiểu "chim chưa về tổ". Mấy đứa lớp cô chắc còn đang mua đồ ăn dưới căn tin, còn mấy lớp khác thì chắc mới lò dò lên.
Ngân chọn bàn bốn tổ hai, vừa gần máy lạnh, mát rượi, vừa có view đẹp, nhìn thẳng lên bảng xanh khỏi cần nghiêng đầu. Vừa ngồi xuống chưa nóng ghế, San đã kéo ghế ngồi kế bên, hí hửng hỏi:
"Tao ngồi với mày được không?"
Ngân bật cười: "Không lẽ kêu mày chui xuống gầm bàn?"
Thế là lớp trưởng và lớp phó học tập lớp 11CL1, hai vị trí đầu tàu của lớp, đều đăng ký đi thi học sinh giỏi Lý, không hổ danh là lớp Chuyên Lý!
Hai đứa vừa yên vị thì có tiếng bước chân sột soạt từ ngoài vọng vào. Ngân chưa kịp ngước thì San đã nhoài người nhìn ra cửa, vẫy vẫy tay:
"Ê tụi bây vô đây, ngồi gần gần cho có không khí đồng đội!"
Đám bạn lớp 11CL1 kéo vô như đàn cá con về tổ. Tất nhiên, trong đám đó có Lê Hoàng Khánh Đăng.
Đăng vừa vô tới cửa, mắt quét một vòng, chạm ngay Ngân. Cậu khựng nhẹ một phát, như thể não bị lag khung hình một giây. Mắt đảo đi, rồi quay lại nhìn nữa. Trong đầu nhảy ra một dòng chữ to tướng:
"Ủa? Con nhỏ này thi môn Lý thiệt hả?"
Hôm qua thấy tên "Bùi Châu Ngân" trên danh sách thi Lý, lại cạnh con số 9.8, cậu đã tặc lưỡi. Tưởng cô sẽ thi Toán hoặc Anh chứ ai ngờ...
Cậu bước vào, mặt tỉnh bơ, tay đút túi, ngó lơ Ngân y như thể đã quên hết chuyện cũ. Nhưng thay vì ngồi đâu đó cách xa, thì cậu lại lại bước thẳng tới ngồi ngay sau lưng Ngân.
Ngân nghe tiếng kéo ghế, liếc xéo mà không quay lại. Gáy cô như bị gió lạnh thổi qua, không biết do máy lạnh hay hơi thở ai đó. Cô thầm nguyền rủa trong đầu:
"Ủa??? Biết bao nhiêu chỗ trống, phải ngồi ngay sau lưng mình mới chịu?"
Nhưng mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc, tay cô lật vở, mắt chăm chăm nhìn chữ như đang nghiên cứu đề tài khoa học.
Phía sau, Đăng ngồi xuống, tay chống cằm. Nhìn mái tóc đuôi ngựa lắc lư nhẹ phía trước, trong đầu lại nổi lên mấy ý nghĩ không nên xuất hiện giờ này:
"Tóc nó hôm nay thơm mùi gì vậy ta... Dầu gội mới hả? Mà khoan... ai quan tâm?"
Cậu lập tức đập tan suy nghĩ, chỉnh lại đầu mình như chỉnh ăng-ten TV:
"Tập trung vô khảo sát! Hết rồi, người yêu giả cũng là chia tay rồi."
Vậy mà sao ngực cứ lấn cấn. Như có ai lén rắc bột ngọt vô tim, ngứa ngáy, khó chịu, mà không biết do đâu.
Phía trước, Ngân bấm bấm cây viết bi vô tội, mặt bình thản nhưng lòng thì lộn xộn:
"Dừng rồi là dừng. Vai diễn hết rồi, mình đâu có lý do gì để bận tâm..."
Mà sao lại cảm thấy là lạ khi biết cậu ngồi sau lưng? Sao tim nhói nhẹ mỗi lần nghe tiếng thở đều đều phía sau? Sao mắt thì nhìn chữ mà tai cứ ráng nghe động tĩnh gì đó từ sau lưng?
Ngay lúc đó, San nghiêng người qua, thì thào như sắp tiết lộ bí mật quốc gia:
"Tao nói chớ... tao không tin tụi bây chia tay thiệt luôn á Ngân. Lúc còn quen nhìn tình dữ lắm mà..."
Ngân liếc qua, giọng khô khốc:
"Trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra."
"Nhưng tao thấy lạ nha. Từ cái hôm tụi mày không còn nói chuyện nữa tao thấy Đăng lạnh lùng gớm, mày cũng y xì luôn."
Ngân khẽ nhíu mày:
"Mày thấy ai chia tay mà vẫn vui vẻ tung tăng không?"
San lè lưỡi: "Tao thấy giống... vợ chồng giận nhau thì đúng hơn."
"Vợ chồng cái đầu mày á!" Ngân thở ra, vừa bực vừa buồn cười.
San cười hí hí: "Mà tao nói thiệt, hồi nãy thằng Đăng bước vô thấy mày cái là khựng liền. Mặt nó kiểu... Ủa? Sao nó ở đây?... xong bước thẳng vô ngồi sau lưng! Buồn cười dễ sợ!"
Ngân phì cười khẽ, vẫn nhìn xuống tập:
"Chắc nó xúc động vì phát hiện lớp trưởng cũng biết học Lý."
Ngay khoảnh khắc đó, phía sau vang lên một tiếng hắt xì. Chẳng ai biết là vì bụi hay vì trúng gió lạnh từ cô gái trước mặt. Nhưng nếu ai để ý kỹ sẽ thấy cậu đang cắn nhẹ môi dưới.
Ngân vẫn như cũ, không quay lại. Còn Đăng vẫn ngồi im sau lưng, tự nhủ một câu nghe rất "tự trọng":
"Không thèm nhìn thì thôi. Ai thèm..."
Cậu cúi đầu, bấm bật nắp cây viết liên tục. Mắt nhìn bàn, nhưng lòng thì không yên được một nhịp. Kế bên, Huy huých nhẹ tay bạn mình, nhướng mày:
"Ê, sao ngồi sau lưng bồ cũ vậy cha? Thích ngược hả?"
Đăng lừ mắt, rít qua kẽ răng:
"Im đi! Mày lo bài khảo sát của mày đi."
"Tao chỉ lo cho cái tim mày thôi. Mày nhìn nó nãy giờ không chớp mắt luôn á." Huy cười hề hề, né cú huých cùi chỏ sắp tới của bạn mình.
[.ᐟ Tác giả xin nói nhỏ một điều nè:
Mình biết chi tiết, thời gian thi học sinh giỏi trong truyện có hơi khác so với thực tế một chút xíu. Nhưng đây là chi tiết quan trọng trong mạch truyện nên mình đã "bẻ" timeline nhẹ để cho hợp lý hơn.
Mong các bạn hiểu cho cú bẻ lái này và tiếp tục yêu thương Đăng – Ngân cũng như câu chuyện nho nhỏ của mình nha!]