Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 38: Bài khảo sát



Hai phút sau, thầy Dương bước vào, tay ôm xấp đề dày cộm. Cả phòng im phăng phắc, ai nấy đồng loạt ngồi thẳng lưng, gấp gọn điện thoại, cất snack, ngậm miệng. Ánh mắt chuyển từ mơ màng sang nghiêm túc trong vòng nửa nốt nhạc.

Thầy đặt xấp đề xuống bàn giáo viên cái phịch, bụi phấn bay lơ lửng như hiệu ứng slow-motion. Thầy quét mắt một vòng, giọng nghiêm:

"Bây giờ thầy phát đề. Các em dẹp hết mấy thứ không liên quan, chỉ để lại viết, thước, máy tính và giấy nháp. Giấy làm bài thầy phát luôn, khỏi lấy giấy kiểm tra. Thời gian làm bài là sáu mươi phút. Làm xong nộp, thầy chấm tại chỗ luôn."

Vừa nghe chữ "sáu mươi phút", chưa gì Ngân đã thấy huyết áp tăng nhẹ. Trong đầu cô vọng lên tiếng than thở bi ai: "Sáu mươi phút hả trời? Rồi làm sao kịp thầy ơi!"

Cô cầm đề thầy phát, tay hơi run một nhịp nhẹ, mắt liếc qua mặt giấy, chưa kịp đọc hết thì đầu đã muốn đặt viết xin lỗi.

Năm câu, câu nào cũng toát mùi hắc ám. Mỗi câu nhìn vô là thấy trình độ Olympic, có một câu cô nghi là trích từ đề ôn thi quốc gia. Có hai câu cô cảm thấy quen quen, còn lại thì y như phim nước ngoài chưa thuyết minh.

Ngồi bên phải, Linh San – lớp phó học tập, gương mặt vốn lạnh như tiền – quay qua liếc cô, mím môi kiểu "Ngân ơi, tao sợ".

Ngân gật nhẹ, truyền tín hiệu đồng cảm: "Tao muốn khóc từ lúc thầy đặt cái đề xuống rồi mày."

Không dám phí thời gian, Ngân chọn làm câu 2 trước – bài Vật Lý cơ cổ điển, nhìn sơ sơ thì đỡ nhức não hơn mấy câu điện với dao động.

Cô nghiêng đầu, đọc đề, mắt hơi nhíu lại."Câu này quen nè. Vật bị kéo, ma sát, chuyển động, gặp dốc... Ừm, bài này hơi giống đề tỉnh năm ngoái."

Ngân lẩm bẩm tóm tắt vào giấy nháp:

"Vật nặng 200g, ban đầu nằm trên mặt phẳng ngang, chịu lực kéo 1,2N, hệ số ma sát là 0,4. Sau 2 giây thì tính vận tốc. Rồi đi được 5m thì gặp dốc nghiêng 30°, trượt lên, lúc này không còn lực kéo nữa. Trên dốc có ma sát √3/2. Sau đó, phải tính thời gian để vật trượt lên tới độ cao H = 0,5m... Ừm, bài này vừa động lực học vừa chuyển động trên mặt phẳng nghiêng."

Bắt đầu phác sơ đồ lực, tay Ngân vẽ lia lịa. Mấy mũi tên chỉ lực mọc ra tua tủa như nhím con, nào là trọng lực, phản lực, lực kéo, lực ma sát. Cô nghiêng đầu vài độ, gạch gạch vẽ vẽ, miệng lẩm bẩm:

"Lực kéo... trục Ox... ma sát... tách thành phần trọng lực... rồi rồi..."

Một lúc sau, sơ đồ lực gọn gàng hiện ra như trong sách giáo khoa, còn ánh mắt Ngân thì ánh lên sự tập trung đầy cuốn hút.

Cô ngồi im lặng, nhìn sơ đồ lực một lúc rồi bắt đầu vẽ lại đường tròn lượng giác vào giấy. Cô vừa viết vừa lẩm nhẩm:

"Đề kêu lập luận trong 1 chu kì... t = T/3 = π√2/30."

Rồi Ngân ghi: "Theo định luật II Newton: F₁ + N + F + Fₘₛₜ = ma."

Ánh mắt cô lúc này sáng rỡ, thần thái dân chuyên thật sự. Tay viết đều đặn, máy tính bấm lách cách, từng phép tính hiện ra như đang chơi game. Được một lúc, cô lẩm nhẩm:

"a = (F – μmg) / m = 2... v = v₀ + at = 4..."

Cô hí hoáy viết tiếp, tập trung đến mức không để ý gì ngoài tờ đề.

"Vậy v = 4 m/s."

"Vậy là xong câu a!" Cô thở ra nhè nhẹ, như vừa thoát khỏi đòn đánh phủ đầu.

Phía sau, Đăng cũng vừa đọc xong đề, chân mày cau nhẹ, như đang phân tích đề khó, nhưng thật ra đang liếc người ngồi trước.

Mùi dầu gội thơm nhè nhẹ, cái gáy trắng trắng lộ ra sau mái tóc buộc cao, tay nhỏ nhỏ đang viết lia lịa trên tờ giấy nháp. Không hiểu sao, cậu thấy ngứa mắt.

Trước kia còn "yêu giả" thì ít ra còn cà khịa nhau. Từ hôm cô nói "dừng" thì im re. Không trò chuyện, không ánh mắt, không nửa lời quan tâm. Mà Đăng thì lại thấy bực.

"Thôi... không quan tâm. Mình đang thi mà, mình không để ý gì hết." Cậu tự nhủ, chớp mắt. Nói vậy thôi chứ tay chậm rãi cầm máy tính, mắt vẫn còn ngó nghiêng tí xíu phía trước.

Rồi cuối cùng mới chịu làm bài, Đăng chọn câu 1 – dao động điều hòa. Nhìn thì có vẻ mới, nhưng thực ra cậu đã luyện gần hết sách bài tập Vật Lý 12 của ông anh trai từ hồi nghỉ hè năm lớp 10 vì rảnh, nên dạng này cậu thấy không khó.

Đăng tóm tắt nhanh, viết lia lịa:

• M = 400g, m = 100g, k = 100 N/m

• v₀ = 500 cm/s = 5 m/s

• Va chạm mềm → dính → dao động

• Không có ma sát

• Sau va chạm: tìm vận tốc ngay sau va chạm, chu kỳ, biên độ, phương trình dao động

• Dữ kiện đặc biệt: tại t = 0, x = 2,5√2 cm và vật đang hướng về vị trí cân bằng

• Cần tính thêm thời gian trong một chu kỳ mà gia tốc không vượt quá 5√2 m/s²

Sau đó cậu vừa bấm máy tính vừa viết vào giấy:

"mv₀ = (M + m)V ⇒ V = mv₀ / (M + m) = 1 m/s."

Chuyển qua phần dao động điều hòa, Đăng viết nhanh:

"T = 2π√((M + m)/k) = 0,1π√2 (s)."

"Theo định luật bảo toàn cơ năng:

½kA² = ½(M + m)V²

⇒ A = 5√2 cm."

Cậu hơi nghiêng người, đọc lại đề cho chắc rồi tiếp tục:

"Tại t = 0, x = 0,5A ⇒ cosφ = 0,5 ⇒ φ = ±π/3

Vì v<0 nên φ = π/3.

ω = 2π / T = 10√2 rad/s."

Bấm máy, viết từng kết quả như đang đánh dấu chiến công.

"Vậy phương trình dao động là: x = 5√2 cos(10√2t + π/3) cm."

Vừa xong thì đến câu d, Đăng lẩm nhẩm:

"Gia tốc bằng một nửa a max thì x = A/2. Câu này lý thuyết thôi, khỏi tính."

Vừa làm xong câu 1, cậu khựng lại. Tiếng viết bi gõ nhè nhẹ trên giấy, là của ai đó ngồi phía trước. Mà rõ là tiếng viết bình thường thôi, nhưng vào tai Đăng lại như tiếng trống giục... giục cho một thứ gì đó mơ hồ không gọi tên được. Cậu cau mày. Mắc gì người ta lại bình tĩnh vậy? Mắc gì lại viết lia lịa trong khi mình thì thấy nhột?

Tự dưng thấy muốn nói chuyện, nhưng lại thôi, ngại. Với cả bây giờ là thi, đâu còn "vai diễn" nào nữa để lấy cớ.

Phía trước, Ngân vẫn miệt mài với mớ tính toán. Vừa tính gia tốc khi lên dốc, vừa ghi chú rõ ràng:

"a = -g(sinα + μcosα)... thế vô ra... a = -12.5..."

"v² = v₀² + 2as → s = 0.8m → H = s.sinα = 0.4m..."

Ngân ghi nhanh kết luận:

"Vì H max < 0,5 m nên vật không lên tới độ cao 0,5 m được."

Xong, câu hai done!

Ngân tự động tự thưởng bản thân một lời khen nhỏ nhỏ:

"Giỏi quá trời ơi Ngân ơi..."

Từ cái hôm "chấm dứt giả vờ yêu nhau", cô đã cố né tránh Đăng một cách văn minh nhất có thể. Không nói chuyện, không quay đầu lại, không liếc ngang. Dù cậu ngồi ngay sau lưng, cảm giác như có ai nhìn mình đằng sau, cô vẫn tỏ ra không quan tâm.

Ngay lúc đó, San khều nhẹ:

"Ê Ngân... hình như Đăng nhìn mày nãy giờ đó..."

Ngân vẫn dán mắt vào tờ nháp, mặt tỉnh rụi:

"Ờ... để nó nhìn đi, lo làm bài đi mày."

San nhịn cười không nổi, khúc khích mấy tiếng. Nhưng bị thầy Dương liếc một cái sắc lẹm, nên phải im re, cúi đầu vẽ sơ đồ như chưa từng cười bao giờ.

Cả lớp lại chìm vào không khí nghiêm túc, căng như dây đàn. Tiếng bút viết, tiếng máy tính bấm lách cách, tiếng ghế kêu sột soạt... từng âm thanh đều trở nên nghiêm túc.

Chỉ có điều, có vài ánh mắt thi thoảng vẫn lỡ "ngắm trúng mục tiêu", dù mục tiêu không còn là người yêu giả nữa.

...

Sau gần sáu chục phút vật vã, căng như dây đàn, bài kiểm tra Vật Lý cuối cùng cũng sắp hết giờ. Chỉ còn đúng năm phút nữa là thầy Dương hô "nộp bài", Ngân ngồi thẳng dậy, tay buông viết, mắt nhìn trân trân vào tờ giấy kiểm tra mà không còn sức lực để cố gắng thêm một chữ nào nữa.

Câu 1 thì cô làm được phần a. Còn câu b, c với d... cô nhìn chỉ muốn bật khóc. Gì mà chu kỳ, biên độ dao động, li độ x, toàn kiến thức lớp 12, học sinh lớp 11 như cô biết đường nào mà lần. Câu 2 với câu 3 thì cô gồng hết sức làm trọn vẹn, nhưng lòng vẫn cứ mơ hồ, chỉ mong đúng được nửa. Câu 4, 5 thì thôi khỏi nói, đọc xong cảm tưởng như mình đang giải mã tín hiệu người ngoài hành tinh. Đầu óc cô giờ như cái CPU chạy quá tải, giờ chỉ mong không cháy máy là mừng rồi.

Ngân thở dài như thể mang theo cả nỗi niềm của ba mùa thi đại học, rồi lật tờ giấy nháp ra dò lại mấy kết quả. Còn ba phút nữa, cô đặt viết xuống hẳn, chắp tay cầu nguyện trong lòng: "Ngài Newton, ngài Einstein, ngài Tesla phù hộ cho con đậu đội tuyển."

Đằng sau, Đăng vẫn cặm cụi bấm máy lạch cạch. Cậu viết nhanh đến nỗi chữ bay muốn xé cả giấy. Mồ hôi trên trán, tay vẫn viết lia lịa.

Cho đến khi đang hí hoáy câu 4b thì...

"Rồi, nộp bài nha mấy em!"

Tiếng thầy Dương vang lên như hồi chuông kết liễu. Đăng ngẩng đầu, cau mày, nhưng cũng đành thở dài buông viết xuống.

Thầy đi từng bàn thu bài. Cả lớp rộ lên tiếng xì xào, đứa nào mặt cũng như vừa thoát khỏi địa ngục Vật Lý. Thầy gõ bàn cái cốc: "Trật tự! Có nói chuyện thì nói nhỏ nhỏ thôi mấy em!"

Cả lớp đồng thanh như ca đoàn học đường: "Dạ!"

San là người khơi mào đầu tiên, quay xuống liền hỏi Đăng:

"Ê Đăng, mày làm được hết hả? Tao thấy thời gian ngắn quá trời, mới đọc hiểu xong đã gần hết giờ!"

"Tao tới câu 4b là hết thời gian." Đăng đáp gọn lỏn, tay đang xếp lại đồ.

"Trời má... vậy là mày làm xong nguyên mấy câu đầu hả?"

"Ừ, câu 1, 2, 3 với 4a." Cậu đáp tỉnh bơ, không khoe khoang, cũng không khiêm tốn.

"Đỉnh thật sự! Mày đọc đáp án thử coi, để tao so với cái đáp án linh cảm của tao!"

Đăng nhíu mày nghĩ ngợi rồi chậm rãi nói:

"1a hình như ra 1, b là 0,1π√2..."

Ngân ngồi đằng trước, mắt vẫn nhìn bảng, nhưng tai thì dựng lên như radar bắt sóng. Cô liếc nhẹ xuống tờ giấy nháp bên tay. Trùng khớp rồi! Tim nhẹ đi một chút. Không biết đúng thiệt không, nhưng trùng với Đăng thì chắc cũng không đến nỗi nào.

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh tanh, vì không được để ai biết cô đang quan tâm tới lời của tên đó, nhất là sau vụ chia tay mới một tuần.

"Tốt, giống tên đó. Hy vọng không sai... Mà thôi, đúng hay sai cũng nộp rồi, đừng lo nữa Ngân ơi, thở đi!"

Phía sau, Huy rên rỉ với giọng như sắp trút hơi thở cuối cùng:

"Chắc tao tạch rồi tụi bây ơi... Đề gì đâu mà đọc vô là muốn xỉu ngang! Tao đọc xong hết nửa giờ, chưa làm được cái gì hết trơn!"

Đăng ngồi chống cằm, liếc mắt nhìn qua một cái:

"Nãy tao thấy mày bấm máy tính lạch cạch như hacker, đừng có diễn sâu nữa má ơi."

Huy cười hề hề, dí sát vào Đăng kế bên cậu:

"Ê mà công nhận, mày bấm cái máy thấy mát tay ghê ha, tao nghe tiếng bấm còn sướng lỗ tai nữa..."

Cậu cười cười đẩy Huy ra: "Lỗ tai mày có gu thiệt."

Trong khi đó, San quay sang Ngân, gõ nhẹ cây viết lên bàn, hỏi giọng rầu rĩ:

"Ê Ngân, mày làm được nhiêu?"

Ngân đang ngó xuống nháp, nghe hỏi thì quay đầu lại chút xíu, giọng đều đều như đọc điểm danh:

"Câu 1a, câu 2 với câu 3."

San trợn mắt: "Vậy cũng dữ rồi đó! Tao học trước chương trình mà còn làm không xuể nè. Câu 4, 5 thấy là muốn ngất. Tao nghi ông Dương ổng ra đề kiểu 'đứa nào học trước thì sống, đứa nào chưa học thì hên xui' á!"

Ngân cười khúc khích, xong ngồi im lại, mắt đảo lên bảng như giả bộ lo đề, chớ thiệt lòng đang né một ánh mắt ở phía sau.

Đăng im ru nãy giờ. Cậu vốn định hỏi cô: "Mày làm bài ok không?", nhưng tới lúc định nói thì cậu ngậm luôn. Lỡ Ngân lạnh lùng đáp: "Không liên quan tới mày." thì nhục. Dạo này không hiểu sao cứ nói chuyện với cô là y như chạm điện. Cảm giác nhột nhột kiểu gì đó khó nói, mà lỡ bị mắng thì mất mặt lắm.

Thế là cậu chỉ gục xuống bàn, lấy viết gõ gõ như gõ nhịp buồn cho số phận bị "cấm nói chuyện".

Hơn nửa tiếng sau, thầy Dương đặt cây viết đỏ xuống, vươn vai một cái rồi đứng dậy. Cả phòng im bặt khi thấy thầy lấy phấn, viết lên bảng:

"Thầy sẽ ghi tên các bạn vào đội tuyển theo điểm từ cao xuống thấp. Bạn nào không có tên thì... hẹn dịp khác hen!"

Bảng hiện lên từng dòng:

1. Lê Hoàng Khánh Đăng – lớp 11CL1

2. Đặng Linh San – lớp 11CL1

3. Hoàng Minh Trí – lớp 11CT1

4. Trương Hữu Thắng – lớp 11CL2

5. Phan Nguyễn Tiến Đạt – lớp 11CT1

6. Trần Phương Anh – lớp 11CH1

Ngân ngồi nín thở, tay siết nhẹ mép bàn. Sáu cái tên rồi...không thấy tên mình. Chết cha...rớt rồi hả? Trời ơi mới nãy còn nghe thằng Đăng đọc đáp án trùng mà...

Mắt cô dán vô bảng, lòng như đánh trống boong boong. Rồi đùng một cái, dòng thứ bảy xuất hiện:

7. Bùi Châu Ngân – lớp 11CL1

Ngân thở phào, suýt nữa lỡ buột miệng "trời ơi may quá". Mà chưa kịp hoàn hồn thì đằng sau có tiếng rống như bò bị chích điện:

"Ôi má ơi!!! Tên tao kìa!!!"

Cả phòng quay lại nhìn Huy. Cậu ta đang vỗ vai Đăng đôm đốp, hét lên như trúng số:

"Đăng ơi tao vô đội tuyển thật rồi nè!! Không phải nằm mơ đâu đúng không?!"

Đăng cạn lời, nghiêng đầu liếc thằng bạn bằng ánh mắt "bớt làm màu lại đi" rồi cúi xuống tiếp tục vẽ cái mặt cười lên giấy nháp.

Sau mười cái tên, thầy Dương quay lại nói:

"Bạn nào không có tên trên bảng thì có thể ra về. Hy vọng đợt thi học sinh giỏi năm sau mình sẽ gặp lại, nha!"

Tiếng lục đục thu dọn vang lên, vài bạn thở dài, vài bạn gục đầu lên bàn, vài bạn nói "Thôi đừng buồn, lần sau cố gắng hơn!" rồi đi ra khỏi phòng.

Thầy đưa lại bài kiểm tra cho từng người, rồi nói:

"Bạn nào trong đội tuyển thì ở lại, thầy dặn thêm chút nha."

Cả đám còn lại ngồi thẳng lưng. Đăng vẫn chống cằm, ngáp một cái rõ dài. Ngân nhìn thẳng lên bảng, không quay lại, không ngó nghiêng. Ngoài mặt lạnh tanh, chứ trong bụng nghĩ: "Cái thái độ gì đâu không biết..."

Thầy Dương nói tiếp:

"Đợt khảo sát này làm tốt nhất là Khánh Đăng và Linh San. Tuy nhiên Linh San làm bài hơi ẩu, nên lần sau nhớ rà kỹ lại, đừng để mất điểm oan. Còn vài bạn, ví dụ như em Châu Ngân, làm bài rất tốt, phân tích rõ ràng, chỉ có phần lớp Mười Hai là chưa làm được. Không sao, mấy phần đó sẽ được thầy bổ sung trong các buổi ôn sắp tới. Cố gắng phát huy nha!"

Ngân gật đầu, miệng mím lại như không cười, nhưng trong lòng thì phơi phới. Không hiểu sao...tự dưng cô quay xuống nhìn Đăng một cái, bắt gặp đúng ánh mắt đang nhìn mình.

Cô quay đi liền. Còn Đăng thì ngồi đó, khựng một nhịp khi cô quay xuống. Dù không nói ra, nhưng khi thấy Ngân được khen, được vào đội tuyển, trong lòng Đăng lại thấy kiểu kiểu tự hào giùm.

Cậu nghĩ thầm: Đó giờ biết con nhỏ này giỏi mà, bướng chứ không phải dốt...

Thầy tiếp lời: "Về lịch học đội tuyển, ta sẽ bắt đầu từ tuần này luôn, chiều thứ Năm và thứ Bảy, lúc ba giờ rưỡi. Ai có bận gì thì báo lại để thầy điều chỉnh."

"Còn ai có ý kiến gì không!?"

Một bạn lớp 11CT1 giơ tay:

"Thầy ơi... mình còn khảo sát nữa hả thầy?"

"Còn! Gần tới ngày thi chính thức, thầy sẽ khảo sát thêm lần nữa để chọn ra năm bạn thôi. Nên các em cố gắng giữ phong độ nha!"

Cả phòng đồng loạt rên rỉ: "Trời ơi!"

Lúc đó, Đăng bất ngờ khều nhẹ Ngân, hạ giọng:

"Vô đội tuyển học sinh giỏi... mà cảm giác giống vô trại huấn luyện cấp tốc vậy đó."

Ngân khẽ giật vai, không nghĩ là Đăng lại lên tiếng. Từ sau cái bữa chia tay giả, hai đứa không nói chuyện riêng nhiều. Cô cũng cố tình tránh cậu ta hết mức có thể.

Cô bĩu môi, nói nhỏ: "Không thích thì nghỉ."

Đăng nhìn cô, nhếch môi: "Ờ, nhưng mà... trong đội có người làm tao không nghỉ nổi."

Cô khựng một giây, bàn tay đang nắm mép ghế hơi siết lại. Không hiểu là vì câu nói kia hay vì cái giọng cười nửa trêu nửa thiệt của Đăng.

Ngân lườm nhẹ, rồi đáp gọn lỏn:

"Thầy còn chưa chốt người chính thức, mừng sớm làm gì."

Đăng dựa vô bàn, cười nhạt:

"Ờ, nhưng mà... mày vô rồi thì dễ gì bị lọc." Đăng dựa vô bàn, nhếch môi kiểu "tao biết chắc".

Ngân quay lên, không nói nữa. Gương mặt lạnh hơn buổi sáng mùa đông nhưng trong lòng thì nắng lên nhẹ nhẹ.

Đăng chống cằm, nhìn về phía trước mà lòng vẫn còn treo ngược phía sau. Cậu nghĩ thầm:

"Dừng yêu giả xong... lạnh còn hơn lúc chưa yêu. Nhưng mà sao lại nhớ ánh mắt đó dữ vậy trời..."

...

Tan buổi học đội tuyển, cả đám rồng rắn bước ra khỏi phòng B101. Nắng chiều xiên xiên nghiêng qua hành lang trường, vắt mình qua dãy lớp như đang giỡn mặt mấy đứa học sinh vừa đội đầu óc toàn số với chữ mà ra.

Ngân lững thững đi ra nhà xe, cố giữ tốc độ đều đều, không nhanh không chậm nhưng thực chất là đang âm thầm canh cho ai đó đừng đi sát bên. Phía sau đột nhiên vang lên tiếng gọi quen thuộc:

"Ê lớp trưởng! Mày đi catwalk hả? Đợi tao với!"

Trân từ đâu lật đật chạy tới, vừa chạy vừa thở:

"Trời ơi má ơi, mày biết tao phải guồng chân cỡ nào mới đuổi kịp cái bước sải dài lạnh lùng của mày không?! Tao đứng ngoài phòng đợi mày rõ lâu, mà mày phóng đi như con gió luôn!"

Ngân khẽ mím môi cười:

"Ờ xin lỗi nha, tao không để ý!"

Trân nhìn liền, nhíu mày:

"Mặt mày nhìn thấy ghét à nha. Lại chuyện gì nữa? Ai chọc mày?"

"Không có..." Ngân lắc đầu, cố đáp gọn gàng như thể chặn từ xa mọi tò mò.

"Bộ lại ông nội Khánh Đăng hả?"

Ngân thở hắt ra, như bị bóc trúng bài:

"Không có! Tránh còn không kịp, chọc gì nữa."

Trân im một lúc, rồi cười nhẹ:

"Mà thằng đó cũng... lạ nha. Dừng yêu giả rồi mà vẫn kiếm chuyện bắt chuyện à?"

Ngân nhìn qua Trân một cái, mặt nhăn nhăn:

"Không biết bị gì luôn. Cả tuần nay không thèm nhìn mặt tao, tự nhiên hôm nay nói mấy câu sượng muốn xỉu."

"Ờ, kiểu như anh lỡ cảm nắng em nhưng anh chưa chịu nhận đâu đó mà." Trân nói, tay múa như đang diễn cải lương.

Ngân trợn mắt: "Mày đừng có bịa đặt!"

Trân nháy mắt: "Tao không bịa nha. Tao đứng ngoài phòng mà cũng thấy ánh mắt long lanh như đèn flash khi ông nội đó nhìn mày lúc thầy khen. Ánh nhìn như kiểu chính nàng là động lực để ta tiếp tục sống tiếp."

Ngân im lặng, tim thì có hơi lệch nhịp một chút. Cô nhanh chóng lục ba lô, chuyển chủ đề:

"Mà nè... chiều nay mày với Bách cũng làm khảo sát mà phải không? Đậu không?"

Trân khoanh tay, gật đầu cái rụp:

"Tất nhiên! Môn Toán là chân ái của tao mà. Bách thì hơi quắn một chút nhưng cũng đủ điểm vô luôn. Đúng là lớp mình năm nay toàn chiến binh."

Ngân bật cười khúc khích:

"Ừ thì... chúc mừng nha!"

Trân nghiêng đầu, nhướng mày:

"Ê, cười rồi kìa. Nãy còn mặt lạnh như đá chưa rã."

Ngân lườm, khẽ nói: "Thôi mày im đi!"

Cả hai vừa nói vừa cười, dắt xe ra khỏi nhà xe trong tiếng xào xạc của gió chiều đang lùa qua hàng cây bàng trước cổng trường, vẫy tay chào nhau, ai về nhà nấy.

Ở phía sau, cũng trong nhà xe, một thanh niên đội nón bảo hiểm màu đen đang lặng lẽ dắt chiếc tay ga màu đen ra, vừa đẩy xe vừa cười lắc đầu như bắt gặp chuyện gì dễ thương quá đỗi.

Ánh mắt cậu dõi theo dáng Ngân và Trân đang rồ ga chạy đi, rồi dừng lại lâu hơn ở bóng lưng buộc tóc cao bay bay của một người. Trời chiều hanh hanh nắng, không gay gắt, chỉ đủ để nhìn xa thì thấy vàng rực, nhìn gần thì thấy nỗi lòng không yên.

Ngân nắm chắc tay lái nhưng trong lòng không hiểu sao vẫn thấy văng vẳng câu nói khi nãy của Đăng:

"Ờ, nhưng mà... mày vô rồi thì dễ gì bị lọc."

Cô nghĩ thầm, môi mím nhẹ:

"Nó tin mình tới vậy luôn hả trời!?"

Cô lắc đầu, rồ ga chạy nhanh. Bỏ lại phía sau là những công thức Lý đau não, bài khảo sát Lý ác mộng và cả ánh mắt kỳ kỳ kia.