Sáng hôm sau, Đăng tới lớp sớm một cách bất thường. Không phải để học bài hay làm bài tập như mấy học sinh gương mẫu, mà là vì mất ngủ.
Tối qua, sau một hồi nói chuyện với ông anh Khánh Phong – bác sĩ tương lai, chuyên gia tư vấn tình cảm không bằng cấp nhưng rất có tâm – đầu Đăng như được tháo nút. Cậu ngồi thừ trước bàn học gần một tiếng, tay ôm đầu, miệng thở dài, tim đập như đang nghe dàn nhạc giao hưởng đánh liên khúc thất tình. Trong lòng, chửi mình cả trăm lần vì không nhận ra sớm hơn.
Cái cảm giác bứt rứt, khó chịu, mỗi lần thấy Ngân cười với người khác, hoá ra không phải "bực con nhỏ này không biết điều" mà là ghen.
Ghen mà không được ghen.
Thích mà không có tư cách.
Cái trò yêu giả hai đứa bày ra, Đăng thấy vui thiệt, nhưng giờ đã kết thúc rồi, danh phận cũng không còn. Giờ chỉ là bạn cùng lớp, là người dưng ngồi khác tổ, là một thằng con trai từng "giả làm người yêu" rồi để mình dính thật lúc nào không hay.
Trường chưa reo chuông vào tiết, Đăng đã đánh trống ngực cả chục lần. Không phải lo bài kiểm tra Toán sắp tới mà là do cái dáng áo dài trắng phía xa kia đang bước vào sân trường.
Ngân mang ba lô hồng pastel, tóc buộc cao gọn gàng, tay cầm sổ đầu bài, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc. Nhưng điều khiến Đăng ngứa gan nhất, là người đi bên cạnh.
Hứa Quang Huy.
Huy vừa đi vừa cười nghiêng đầu, lộ má lúm đồng tiền dễ khiến người ta thấy "người gì mà thân thiện quá đáng"... Cậu ta vừa nói vừa huơ tay, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn Ngân như thể đang kể chuyện gì đó vui cực kỳ. Nhìn muốn đấm thiệt sự.
Đăng đứng ở lan can lầu ba, nhìn xuống, cắn ngón tay như đang nhai đầu thằng nào đó.
"Ê trời ơi là trời. Tụi nó đi chung thiệt hả? Từ khi nào vậy? Có phải đi chung thường xuyên rồi không? Sao tao không biết gì hết vậy?" Đăng gào trong đầu.
Cường từ trong lớp bước ra, thấy Đăng đứng như tượng đá, vỗ vai một phát rõ mạnh:
"Làm gì đứng thừ ra vậy cha nội?"
Đăng không trả lời, mắt vẫn dán vào bóng hai người vừa khuất sau dãy hành lang. Tay thì siết lại, miệng lẩm bẩm:
"Không quan tâm, không ghen, không có tư cách gì để ghen hết. Phải giữ phong độ, phải bình tĩnh."
...Mà tức á!!!
Vô lớp, Đăng vừa ngồi xuống bàn cuối chưa nóng ghế thì màn "buôn dưa lê liên tỉnh" đã nổi lên như mưa rào tháng Bảy.
"Ê tụi bây, hồi sáng tao thấy Ngân đi với Huy kìa!"
"Tụi nó quay lại rồi hả ta? Bồ cũ mà, đẹp đôi ghê."
"Huy dễ thương lắm luôn á. Học giỏi, còn ga lăng, mua nước cho Ngân hoài luôn."
"Nhẹ nhàng tri thức gì đâu á. Đúng gu của mấy đứa con gái ngoan."
Một giọng khác chen vô, cười nửa miệng:
"Khác hẳn với...bad boy lớp mình."
Đăng ngồi ở bàn cuối, nghe rõ từng chữ như có ai bật loa trong đầu. Cậu cười nhạt, nụ cười không mấy thiện cảm.
Cái gì mà đẹp đôi? Cái gì mà nhẹ nhàng tri thức? Nó mua chai nước suối chưa tới hai chục ngàn, mà tụi bây khen như nó mua hẳn một tòa lâu đài tặng vậy?
Lúc cậu với Ngân giả vờ yêu nhau, tụi nó ship hai người tới mức sắp lập fanpage "Team Ngân Đăng". Giờ vừa thấy Huy với chai nước mà lật mặt nhanh hơn flip chart của cô Chung.
Đăng siết chặt cây viết, chỉ cần thêm nửa giây xúc động là nó gãy làm đôi như mối quan hệ giả mỏng manh kia.
Ngân bước vào lớp, vẫn không nhìn về phía Đăng lấy một lần. Cô ngồi xuống cạnh Trân, mở sách, bình thản như thể sáng nay không hề xảy ra chuyện gì.
Trân nháy mắt hỏi nhỏ: "Ê, sáng nay đi học chung với ai vậy ta?"
Ngân liếc nhẹ: "Tình cờ gặp ngoài cổng. Nó hỏi bài Lý thôi."
Trân cười cười: "Hỏi bài mà cười từ cổng tới cầu thang. Tình cờ này thấy cũng hơi thường xuyên ha?"
Ngân không trả lời, chỉ rút viết ra, đánh dấu bài học cần kiểm tra nhưng trong lòng lại không hề thoải mái.
Từ lúc dừng trò yêu giả, Ngân tự ép mình tránh xa Đăng. Tránh cả ánh mắt cậu, tránh luôn cái kiểu cười nửa miệng hay những câu thả thính lơ lửng trên mây. Ngân sợ bị hiểu lầm, hoặc tệ hơn, sợ mình hiểu lầm. Mối quan hệ ấy đã mờ nhòe ranh giới thật – giả tới mức cô không dám đối diện.
Phía cuối lớp, Đăng ngồi đó, tựa cằm lên tay, nhìn cái dáng áo dài trắng ngồi phía trên, như thể chỉ cần cô ấy nhúc nhích một chút thôi cũng khiến cậu mất tập trung.
"Hồi trước nói con gái nghiêm túc nhìn chán chết. Giờ thì đáng yêu đến phát bực."
Một giọng lười biếng vang bên cạnh:
"Cảm giác sao khi thấy người yêu cũ được ship với người khác?"
Đăng quay sang, thấy Hoàng Huy đã ngồi bàn bên cạnh từ lúc nào. Gương mặt cậu ta vô tội, nhưng giọng điệu thì đúng kiểu cà khịa cấp độ thượng thừa.
"Mày im giùm tao đi!" Đăng gắt khẽ, mắt rực lên như sắp thiêu rụi cái bàn.
Cái cảm giác đó á? Giống như nhà mình nuôi cá mấy tháng, cho ăn từng cữ, dọn hồ từng tuần. Vậy mà cá lại nhảy sang hồ nhà hàng xóm, tại vì nó có nước máy sạch hơn. Cay không? Cay chứ!
Từ khi Hứa Quang Huy chuyển sang 11CT2, Đăng có cảm giác như cậu ta học lớp nào không quan trọng, quan trọng là ra chơi tiết nào cũng thấy mặt cậu ta xuất hiện gần Ngân. Hôm thì hỏi bài, hôm thì vô tình đi ngang, hôm thì đứng trước căn tin "vô tình" mua chai nước suối rồi dúi vào tay Ngân như thể muốn nhắn gửi một triết lý sống sâu sắc: "Uống nước nhớ người". Hôm thì còn mượn lý do "hỏi vụ kiểm tra" để rủ Ngân ra đứng lan can trước lớp 11CL1 nói chuyện, đúng cái lan can hồi xưa Đăng và Ngân từng cãi nhau chí chóe vụ điểm kiểm tra. Ký ức chồng ký ức, tức không biết để đâu cho hết.
Đăng không còn né tránh nữa, cậu biết mình thích Ngân, thật sự thích, cái kiểu thích muốn ở cạnh, muốn chăm sóc, muốn được gọi là "bạn trai" bằng danh chính ngôn thuận, chứ không phải kiểu lấp lửng giả vờ như trước.
Nếu là trước kia, Đăng chắc chắn đã nghĩ ra cả tá kế hoạch để "đá văng" đối thủ, nhưng giờ cậu sẽ không làm như vậy. Muốn được Ngân chú ý, thì phải cạnh tranh công bằng.
Vì Huy không phải đứa ngốc, cậu ta tử tế, kiên trì, có giới hạn và biết tiến lui. Trong khi đó, Đăng với cái danh "bad boy sát gái" dù có chân thành đến đâu, cũng phải chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời.
Muốn có được trái tim của người nghiêm túc, phải dùng lòng thành chứ không dùng chiêu trò.
Lê Hoàng Khánh Đăng, lần đầu tiên trong đời, chọn cách đi đường thẳng.
Ra chơi tiết hai, Huy lại xuất hiện trước cửa lớp, tay đút túi quần, tay còn lại cầm chai nước suối mát lạnh. Cậu nhìn một bạn gần cửa, nói nhỏ:
"Bạn gọi Ngân ra giùm mình được không?" Một câu quen thuộc, đã nghe tới lần thứ tư trong tuần này.
Ngân bước ra, gương mặt không biểu cảm rõ, nhưng ánh mắt thì có chút cảnh giác. Huy giơ chai nước ra, kèm theo nụ cười "điềm đạm cấp độ quốc dân".
"Nóng vậy dễ mất nước lắm. Uống miếng đi rồi học tiếp."
Ngân khựng một nhịp, nhìn chai nước, rồi nhìn Huy, không đưa tay ra nhận:
"Cảm ơn, nhưng lần sau mày không cần mua nữa đâu."
Giọng nói nhẹ nhàng, không lạnh lẽo, nhưng có khoảng cách rõ rệt. Huy nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì ngạc nhiên.
"Tao thấy tiện thì mua thôi, có gì đâu."
Ngân gật đầu, nhưng giọng nói đã nhỏ lại, rõ ràng là ngại:
"Với lại...nếu cần hỏi bài, nhắn tin tao được rồi, không cần qua lớp đâu. Dạo này có vài lời bàn tán không hay lắm."
Lời nói nhẹ như gió, nhưng Huy nghe ra rõ là từ chối.
Huy gật đầu cười, không nói gì thêm, vẫn lịch sự như mọi khi, không lùi, nhưng cũng không ép buộc. Cậu chỉ nhìn Ngân bằng ánh mắt có chút tiếc nuối.
Ngân xoay người bước vào lớp, thở ra một hơi như vừa đi qua cơn gió mạnh.
Đúng lúc đó, Đăng từ căn tin quay trở về lớp. Hai ánh mắt chạm nhau giữa hành lang không đụng, không va nhưng chạm. Như cho lửa vào cồn, nhẹ một cái là cháy lan ra cả dãy lầu.
Huy gật đầu chào xã giao, Đăng mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt, không thân thiện cũng không hẳn mỉa mai, kiểu "lịch sự kiểu không muốn lịch sự". Nhưng trong mắt cậu, chiến ý đã lộ rõ: Mày đến đúng lúc lắm, tao cũng đang muốn nghiêm túc. Không ai nói gì, nhưng cái nhìn đó, nhìn thôi cũng máu hơn solo rank Thách Đấu mấy trận liền.
Đăng đi thẳng vào lớp, không nói gì với Ngân, chỉ liếc cô một cái rồi thản nhiên ngồi xuống bàn cuối. Phịch một cái như thể buông xuống hết 7749 cảm xúc không tên vừa tích tụ suốt buổi sáng.
Vài giây sau, Trân kéo Bách chạy vào lớp, nói như hét nhỏ: "Trời ơi, nãy ngoài hành lang căng lắm luôn! Tưởng Huy với Đăng đánh nhau tới nơi á!"
Bách cười như được mùa: "Căng nha! Nhìn nhau mà như đang chơi bài poker luôn á, coi ai nháy mắt trước!"
Ngân liếc nhìn về phía bàn cuối, bắt gặp khoảnh khắc Đăng đang chống cằm nhìn về phía cô. Không nhăn nhở, không cà khịa. Chỉ là một ánh nhìn trầm lặng, yên tĩnh đến lạ. Lặng như thể đang nghĩ ngợi điều gì đó rất lâu rồi, rất thật lòng.
Tim Ngân khẽ trật một nhịp, giật mình quay đầu đi, cố tình nhìn lên bảng, dù trên đó chẳng có gì ngoài vài dòng công thức từ tiết trước.
Đăng vẫn lặng lẽ nhìn, tay cậu nguệch ngoạc trên mặt bàn một cái tên quen thuộc: Châu Ngân.
"Thích một người... đúng là cực thiệt." Cậu lẩm bẩm.
Nhưng cực mấy cũng chịu. Chứ không thể để mất cô ấy. Muốn để cô ấy thích mình, thì phải xứng đáng với cô ấy.
Hứa Quang Huy muốn quay lại? Muốn giành lại Ngân? Cứ thử đi. Nhưng đừng mong tao nhường bước dễ vậy.
Muốn thắng thì phải đánh. Mà đã đánh, thì đánh cho ra trò.
...
Tan học. Tiếng chuông vang lên vừa dứt, cả lớp 11CL1 như ong vỡ tổ. Sách vở được nhét đại vô cặp, tiếng kéo khóa sột soạt vang khắp phòng.
Đăng đeo ba lô, mắt lia nhìn một vòng, rồi bước nhanh ra cửa lớp. Cậu rảo bước theo một cậu bạn cao cao đang lững thững đi xuống nhà xe.
"Nhật Anh!"
"Ơi?" Nhật Anh quay lại, nhướng mày. "Gì vậy mậy?"
"Team bóng rổ bữa mày nói giao lưu với 11CT2 đủ người chưa? Tao muốn chơi."
Nhật Anh suýt chút nữa vấp cái thềm cầu thang:
"Ủa? Bữa còn chảnh, kêu không hứng thú, giờ đổi ý cái rột là sao cha?"
"Hỏi nhiều quá, đủ người chưa?"
"Thiếu đúng một slot, định kêu thằng Trí đi vá đội luôn nè, may cho mày á."
Hai đứa đập tay bốp một cái rõ kêu, rồi chia tay nhau ở chân cầu thang. Đăng nheo mắt nhìn lên trời, nghĩ thầm: "Mày chờ đó, Hứa Quang Huy."
Chiều thứ Sáu.
Trời vừa dứt nắng, gió chiều lồng lộng, thổi rào rào qua hàng cây cổ thụ sân trường, mát rượi mà cũng bất thường. Như thể vũ trụ đang nháy mắt bảo nhau: "Chuẩn bị đi, sắp có biến rồi!"
Hay đúng hơn là một trận chiến tình trường trá hình, núp bóng dưới cái mác "giao lưu thể thao lành mạnh".
Sau tiết phụ đạo Toán, Đăng thay áo bóng rổ, cột giày gọn gàng, ba lô đeo chéo hờ hững một bên, chậm rãi sải bước về phía nhà thi đấu cùng mấy đứa con trai trong lớp.
Cùng lúc đó, tại lớp 11CL1. Ngân vừa dọn dẹp xong sách vở, chưa kịp đeo balo thì bị bốn gương mặt quen thuộc đứng chắn ngay lối đi.
"Cái gì vậy mấy má!?"
Trân khoanh tay, mặt đầy nghiêm túc:
"Mày có biết chiều nay lớp mình với lớp 11CT2 giao lưu trận bóng rổ không?"
"Biết rồi, mà liên quan gì tới tao?"
"Có thằng Đăng với thằng Huy chơi luôn đó." Ánh chen vô, miệng cười không giấu nổi sự hóng hớt.
Ngân định nói "Thì sao?" nhưng chưa kịp hé miệng đã bị cả đám kéo xềnh xệch ra khỏi lớp như cái vali khẩn cấp.
"Ê ê! Làm cái gì vậy!?"
"Đi coi chứ làm gì? Không đi mai đừng hóng gì hết trơn á!" Bách gào lên.
Thịnh vừa đi phía sau vừa cười tủm tỉm:
"Một bên là người yêu cũ, một bên là bạn diễn cũ. Màn combat chiều nay đáng xem lắm nha!"
Ngân lẩm bẩm, gương mặt bất lực:
"Trời ơi, có mình tao tỉnh thôi hay sao á..."
Vừa tới nơi, cả đám còn chưa bước hẳn vào đã nghe tiếng reo hò vang vọng như sấm rền từ trong sân vọng ra. Không khí nóng như lửa dù trời đã về chiều.
Bóng đập thình thịch trên sàn gỗ, tiếng giày rít ken két, tiếng đồng đội gọi nhau í ới xen lẫn tiếng cổ vũ nhao nhao như một hội chợ thể thao phiên bản học đường.
Ngân ngẩng đầu lên giữa đám đông. Đôi mắt cô vô thức dừng lại ở một người.
Lê Hoàng Khánh Đăng.
Cậu đứng giữa sân, áo bóng rổ ba lỗ đen sọc đỏ nổi bật, số 20 in to sau lưng, bên trên là dòng chữ in hoa trắng rõ ràng: KHÁNH ĐĂNG. Tóc Ivy League đã dài ra một chút, vuốt ngược, mồ hôi lấm tấm vương trên trán, gò má và cần cổ. Cánh tay dài gầy, không đô như mấy anh tập gym nhưng nét cơ rắn rỏi, gân xanh mờ mờ nổi bật dưới nắng chiều xuyên qua cửa sổ nhà thi đấu. Nụ cười cợt nhả quen thuộc, nhưng ánh mắt hôm nay nghiêm túc lạ thường.
Ngân nuốt nước bọt. Có gì đó rất...đẹp trai. Không, phải nói là đẹp đau tim mới đúng.
Ở phía đối diện, Huy chẳng kém cạnh, áo trắng số 09, tên QUANG HUY in sau lưng, dáng người cao cao, mảnh khảnh kiểu thanh niên chuyên thư viện nhưng nhìn kỹ mới thấy gọn gàng, rắn rỏi đúng chất "boy bóng rổ". Mái tóc layer đen mềm, bay nhè nhẹ theo gió quạt trong nhà thi đấu. Gương mặt thư sinh, sống mũi cao, nụ cười dịu dàng kiểu "crush quốc dân" y chang mấy nam chính phim học đường Hàn Quốc.
Mấy đứa con gái hú hét, chụp hình lia lịa:
"Trời ơi Đăng đẹp trai quá mấy bà ơi!!"
"Huy nhìn giống Jung Hae In ghê tụi bây ơi!!"
"Ủa vậy giờ cổ vũ ai trời??"
"Tao cổ vũ cho... tình yêu của tao!!!"
Ngân còn chưa định thần xong thì cả hai nhân vật chính đều đồng loạt nhìn về phía khán đài, chính xác là nhìn về phía cô.
Huy khẽ gật đầu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng không khác gì đang hỏi thăm bằng sóng não: "Tới coi tao chơi đúng không?"
Còn Đăng thì chỉ liếc qua rồi quay mặt đi, khóe môi lại nhếch nhẹ, ánh nhìn sắc lẻm như đang ném một câu không lời: "Mày tới đúng lúc lắm. Nhớ coi cho kỹ."
Trận đấu bắt đầu.
Tít!!! Tiếng còi mở màn vang lên.
Quả bóng cam bật khỏi tay trọng tài, bay vút lên không trung như phát pháo đầu tiên châm ngòi cho một cuộc chiến. Không khí sân trường rầm rộ như lễ hội, nhưng giữa tiếng cổ vũ và gió thổi nhè nhẹ mát của buổi chiều, có hai ánh mắt chạm nhau không vì bóng rổ.
Vì gì thì khỏi nói, ai trong sân cũng hiểu, ngoài hai đội đang giao lưu thể thao, thì có hai nhân vật chính đang giao lưu tình cảm, à nhầm, giao lưu ánh mắt.
Hứa Quang Huy – hậu vệ lớp 11CT2.
Lê Hoàng Khánh Đăng – tiền đạo lớp 11CL1.
Hai người bật lên tranh bóng ngay từ giây đầu tiên, cánh tay vươn ra gần như cùng lúc. Trái bóng va nhẹ vào tay họ rồi rơi xuống, đập vào sàn bật vào tay Nhật Anh – đồng đội của Đăng, cậu rê nhanh rồi truyền ngược ra ngoài vòng ba điểm.
Đăng đá nhẹ mũi giày lên nền sàn gỗ, rồi liếc nhanh về phía khán đài. Chỉ một giây thoáng nhìn, nhưng cậu đã thấy, cô gái ấy đang cố ngồi ngoan như học sinh gương mẫu, nhưng đôi mắt lại không giấu được sự dao động.
Cô vẫn quan tâm.
Tốt! Mình vẫn còn cơ hội.
Cơ hội để được thích lại một cách đàng hoàng.
"Nhìn cho kỹ nè, Châu Ngân."
Trận đấu vào đà nhanh như clip tua 1.5x. Huy dẫn bóng cực nhanh, thân hình mảnh khảnh nhưng di chuyển như gió. Động tác xoay bóng, đảo người, chuyền chéo tay đều như làm ảo thuật. Mỗi lần rê bóng, cậu lại liếc lên khán đài, nơi cô nàng lớp trưởng 11CL1 đang ngồi. Cô không nhìn cậu, nhưng Huy vẫn muốn cố.
Nhưng Đăng cũng không vừa, cậu chơi ở vị trí tiền đạo sắc bén, dứt khoát, không phung phí cơ hội, mỗi cú bật cao đều như có lửa dưới chân. Dù không phải dân chơi bóng chuyên, nhưng phản xạ và thể lực tốt, cộng với cục giận âm ỉ trong lòng khiến cậu chơi cực kỳ dứt khoát.
Pặc! Một pha cướp bóng nhanh như chớp khi Huy vừa ngẩng đầu. Đăng quay người nửa vòng, lùi lại một bước, ném luôn cú step-back ba điểm không do dự.
Soạt! Bóng vô rổ cái "rột" nghe muốn rụng tim. Cả khán đài lớp 11CL1 như nổ tung:
"Trời ơi Đăng!! Đẹp trai thiệt sự!!"
"Tao đổ 7749 lần rồi đó Đăng ơi!!"
"Coi cái nết nó ném bóng kìa, trời ơi tao xỉu!!"
Bách ngồi bên cạnh Ngân, giọng tỉnh bơ, mặt không cảm xúc:
"Cú đó giống như nó nói: "Ai cướp lại được trái tim Ngân thì được ba điểm.""
Trân đang cắn dở viên kẹo me, suýt sặc:
"Tao nghi cú đó ném trúng tim mày luôn rồi đó Ngân ơi."
Ánh thì cười như được mùa, ghé sát Ngân thì thầm:
"Tính ra là Khánh Đăng đã ghi điểm trong lòng crush rồi đó nha."
Ngân: "..."
Ngân không phản bác, không bình luận nhưng bàn tay thì siết quai ba lô đến trắng cả ngón tay.
Cô liếc nhanh xuống sân, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Đăng. Không phải kiểu "chơi chiêu" như mọi khi, cũng không phải kiểu liếc mắt đưa tình để trêu ghẹo. Mà là ánh nhìn rõ ràng, ngay thẳng, sâu và thành thật.
Cô quay mặt đi, mặt nóng lên y như bị trúng đèn hồng ngoại. Tim đập như mới chạy năm vòng sân, tự nhiên cô sợ nhìn vô mắt cậu ta.
Tỉ số hiện tại: CL1: 5 – CT2: 4.
Trận đấu tiếp tục, cường độ tăng lên thấy rõ. Đăng và Huy như hai cực nam châm cùng dấu, vừa hút vừa đẩy, không ai chịu nhường ai. Huy dẫn bóng, Đăng bám theo. Đăng dắt bóng, Huy chắn đường. Không ai nói một lời, nhưng ánh mắt hai người như tia lửa điện.
Thịnh lẩm bẩm: "Ủa tụi nó giao lưu bóng rổ hay giao lưu tình địch vậy trời?"
Trân cười khúc khích, mắt vẫn không rời sân: "Tao mà là trái bóng chắc xin về hưu luôn á."
Bách gật đầu lia lịa: "Áp lực quá, nhìn tụi nó mà tao stress giùm quả bóng."
Ánh khều nhẹ Ngân, giọng như thủ thỉ: "Ê Ngân... mày làm gì hai người đó ghê vậy? Đăng thì ném bóng kiểu sống còn. Huy thì chơi như đang cố giành lại mày."
Ngân đỏ mặt: "Tụi mày bớt nói linh tinh lại giùm tao cái."
Cô ngồi giữa đám bạn, mắt nhìn lung tung như không biết chọn góc nào để tránh cảm xúc. Nhìn Huy thì ngại, nhìn Đăng thì thở không nổi.
Dưới sân, Đăng lại dẫn bóng, Huy kè sát sau lưng. Đăng dừng lại đột ngột, bật lùi một nhịp – step-back lần hai.
Cả sân nín thở. Bóng bay lên lượn một vòng rồi chui tọt vào rổ như có nam châm.
Soạt!!!
CL1: 8 – CT2: 4.
Lần này, Đăng không giơ tay ăn mừng. Cậu quay lưng, trở về phòng thủ, chỉ liếc nhẹ về phía Huy kèm theo một nụ cười nghiêng đầu cong cong, không thách thức, không khiêu khích, chỉ đơn giản là..."mời mày chơi tiếp, tao không ngán".
Huy nghiến răng, mồ hôi rịn ướt cả trán.
Còi thổi kết thúc hiệp một, khán giả vỗ tay rần rần. Cả hai đội rút về ghế nghỉ, thở dốc như vừa chạy tiếp sức ba vòng quanh trường.
Đăng cầm chai nước từ Nhật Anh, ngửa cổ tu một hơi. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt vẫn không thôi hướng về phía khán đài. Cô vẫn ở đó, không nhìn cậu nhưng cũng không rời mắt khỏi trận đấu.
Cậu nhấp một ngụm nước, cười thầm.
Còn coi là còn quan tâm.
Mà quan tâm là còn hy vọng.
...
Hiệp hai.
Tiếng còi vừa dứt, bóng đã được ném lên.
Ngay khi bóng vừa chạm tay, Huy đã lao lên như tên bắn. Không đợi đồng đội định hình, cậu ôm bóng rê sát mặt sàn, đảo người như đang lướt ván, lách qua hậu vệ đối phương như có skill "tàng hình cấp tốc". Huy xoay người, bật cao, thả bóng nhẹ như không. Trái bóng cam bay thẳng vào rổ, đập lưới nghe soạt một tiếng đầy mãn nhãn.
Tỉ số: 8 đều.
Tiếng hò hét trên khán đài như bão.
"Woa đỉnh dữ trời ơiiii!"
"Huy gỡ hoà! Tình cũ không đùa được đâu!"
"Không biết đang coi giao hữu bóng rổ hay đoạn gay cấn show "Người ấy là ai" nữa..."
Giữa tiếng gào rú, Đăng không nói một lời. Cậu chỉ siết quai giày, hất tóc, rồi chạy như cơn lốc đen lao thẳng về sân đối diện.
Bóng được chuyền tới, cậu nhận lấy, xoay người, Huy lao tới chắn. Hai người một đen một trắng, một lạnh một nóng đối mặt nhau như trùm cuối đấu boss phụ. Cách nhau chưa tới nửa mét, nhưng ánh mắt thì như có mười nghìn Volt điện giật.
Đăng xoay người, lách về bên trái, Huy bám theo. Đăng chuyển bóng qua tay phải, Huy vẫn không rời nửa bước.
Rồi trong tích tắc, cả hai cùng bật lên tranh bóng. Bụp! Cú va chạm rõ to, bóng bật khỏi tay, cả hai rơi xuống sàn. Ầm! Tiếng vang chấn động.
"Á!!!" Tiếng hét loạn xạ vang lên khắp khán đài.
Người đầu tiên đứng bật dậy không ai khác chính là Bùi Châu Ngân.
Cô như phản xạ tự nhiên, vứt hình tượng lớp trưởng gương mẫu qua một bên, cắm đầu cắm cổ chạy xuống sân. Bỏ ngoài tai tiếng bạn bè gọi lại, bỏ luôn cả nguyên tắc "không làm lố trước đám đông".
Ngân chỉ thấy một điều: Đăng đang ngồi dưới sàn, mặt nhăn nhó. Đầu gối trầy, rịn máu đỏ, trông mà xót.
"Sao rồi!? Có đau không?" Ngân hỏi, giọng run như mất bình tĩnh.
Đăng chau mày: "Không sao, chỉ..."
Cậu chưa kịp nói hết thì Ngân đã rút lẹ miếng băng cá nhân Hello Kitty từ ba lô ra. Trong số bảy miếng mà cô luôn thủ sẵn "phòng thân", hôm nay em Hello Kitty màu hường phấn được chọn làm người hùng, dán cạch một cái lên đầu gối Đăng.
Cả khán đài bắt đầu xôn xao:
"Ủa ủa? Châu Ngân???"
"Lớp trưởng dán băng cho Đăng kìa!! Trời má..."
"Hello Kitty luôn má ơi!!"
"Chỉ trầy chút thôi, đừng làm quá lên..." Đăng rầu rĩ nói, nhưng mắt thì long lanh đầy ẩn ý.
Ngân thì ngồi thụp xuống, cúi mặt: "Biết là không sao, nhưng máu là tao chóng mặt... chịu không nổi."
Đăng nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, rồi khẽ cười: "Vậy là giờ tao có đặc quyền được thấy mặt lo lắng của lớp trưởng hả?"
Ngân: "..."
Cô không trả lời, không cãi lại, chỉ tiếp tục cúi mặt, như con mèo bị phát hiện ăn vụng cá khô.
Trên khán đài, đám bạn của Ngân như lên đồng:
"OTP này chính thức canon rồi má ơi!!!" Trân gào như fangirl gặp idol.
"Tình yêu Hello Kitty nở rộ giữa mùa giao lưu bóng rổ!!" Ánh đập đùi, cười như trúng số.
"Plot twist này đỉnh dữ! Huy ơi cứu vãn gì nữa Huy ơi!!!" Bách dứt câu như đinh đóng cột.
Chỉ có Thịnh đẩy gọng kính, thở dài nhè nhẹ như người già nhiều kinh nghiệm:
"Thôi rồi, đến băng cá nhân cũng không giấu nổi hint..."
Ở bên kia sân, Huy đứng dậy, vết trầy nơi khuỷu tay cũng rịn máu. Một bạn nữ lớp 11CT2 đưa băng, Huy nói cảm ơn, nhưng mắt cậu thì dính chặt vào cảnh tượng cô gái từng là của cậu đang dán băng cho đối thủ mình. Cậu siết chặt tay, không nói gì.
Đăng liếc Huy, môi nhếch lên một góc nhỏ, trong đầu như vang tiếng thắng trận:
"Nhìn đi người cô ấy quan tâm là tao."
Trên khán đài, Ngân vừa ngồi xuống thì bị cả hội bạn vây lại như tội phạm mới đào tẩu.
"Ủa rồi lớp trưởng đi cứu bạn hay đi cứu người thương?"
"Ủa Hello Kitty luôn hả? Không Doraemon cho bớt "chói"?"
"Trầy đầu gối thôi mà có cần dán băng tình cảm vậy không má?"
Ngân đỏ mặt như cà chua chín, xua tay lia lịa:
"Tao là lớp trưởng! Thấy bạn té thì phải giúp đỡ thôi, nhân đạo. Hiểu không?!"
Bách gật đầu cái rụp, xong chốt câu cuối khiến cô muốn độn thổ:
"Ừ, nhân đạo kiểu đó... chắc sắp đạo cưới luôn rồi."
Bên dưới sân, trọng tài đã thổi còi. Trận đấu tiếp tục.
Phút cuối cùng.
Tỉ số đang hòa 41-41, không khí trong nhà thi đấu như nghẹt thở. Cổ họng mấy đứa cổ động viên khản đặc vì hò hét từ đầu trận tới giờ, mà chẳng ai muốn dừng lại.
Trên sân, Nhật Anh dẫn bóng từ phần sân nhà, mặt đỏ như trái cà chua, mồ hôi chảy thành dòng. Thấy đồng hồ đếm ngược còn 5 giây, cậu lập tức tạt ngang đường chuyền – không ai khác, đến tay Đăng, người vừa thoắt ẩn thoắt hiện như ninja dưới hàng thủ đối phương.
5 giây.
4...
3...
"Shoot đi mày!" Nhật Anh hét như bị ai xiết cổ.
Đăng không trả lời, nhún người, bật lên khỏi mặt sàn như có lò xo dưới chân. Áo ba lỗ phập phồng theo từng chuyển động, mái tóc rối tung vì mồ hôi, nhưng ánh mắt thì sắc như dao.
Huy lập tức áp sát, nhưng chỉ kịp với tay không khí, chỉ thấy cổ tay Đăng xoay một góc hoàn hảo. Trái bóng xoáy trong không khí, rẽ qua một vòng cung đẹp như đồ thị hàm số bậc hai rồi chui tọt vào rổ.
Soạt! Tiếng bóng xuyên lưới nghe rõ mồn một giữa nhà thi đấu đang nín thở.
Một giây sau cả sân như phát nổ:
"Aaaaa Đăng!!!"
"Trời ơi vô rồi kìa tụi bay!! Vô thật rồi đó!!"
"Last second clutch luôn trời ơi má ơi con không tin!!"
Trên khán đài, Trân kéo tay Ngân hét điên loạn:
"Vô rồi đó mày ơi!!! Vô rồi!!! Thằng Đăng gánh team thiệt kìa!!"
Ngân mở to mắt, không nhảy cẫng, không la hét. Cô ngồi cứng người vài giây, lòng bàn tay vẫn nắm chặt quai ba lô, trái tim thì như ai trống hội trong ngực. Không biết mình đang vui vì lớp thắng hay vì người ghi điểm là Đăng?
Dưới sân, cả đám con trai lớp 11CL1 túa ra như ong vỡ tổ, quăng bóng sang một bên, thi nhau nhào vô ôm Đăng:
"Sát thủ lạnh lùng của lớp tôi!!"
"Clutch phút cuối không thèm báo trước, muốn xỉu!!"
Đăng không nói gì, cười cười, một nụ cười nhẹ tới mức ai không để ý thì tưởng gió thoảng, nhưng đủ khiến dãy ghế khán đài bên trái gục tại chỗ trong ba giây. Ánh mắt cậu đảo một vòng và dừng lại ở hàng ghế ở giữa, nơi có một cô gái đang ngồi, tay vẫn còn nắm chặt quai balo, mặt đỏ bừng vì không kiểm soát được nhịp tim.
Ngân chạm mắt với Đăng trong tích tắc, rồi cụp mắt xuống ngay lập tức như bị bắt quả tang, giả vờ móc điện thoại ra bấm loạn xạ, dù màn hình vẫn còn đang khoá.
Bên phía đối phương, Huy đứng yên tại chỗ vài giây, tay siết chặt thành nắm đấm.
Một người như cậu – chơi bóng từ năm lớp Tám, từng đoạt giải thành phố, sáng sớm tập thể lực, chiều tối luyện ném rổ – lại để thua vào phút chót. Mà lại thua một thằng không hề phải là dân chuyên bóng rổ.
Cậu hít một hơi dài, rồi giơ vạt áo lên lau mồ hôi trên mặt. Một động tác tưởng chừng vô thức, nhưng chưa kịp chạm vào trán, thì...
"Aaaaa trời ơi!!!" Đám con gái lớp 11CT2 gào lên.
"Má ơi mặt học sinh tướng phụ huynh đây rồi!!"
"Có múi kìa tụi bây ơi!!! Múi thật đó!!!"
"Lạy chúa cho con một vé vào đời làm người yêu chuyên bóng rổ!!"
Flash máy ảnh chớp loé như idol bước ra từ hậu trường Kpop. Huy chau mày, quay mặt đi, nhưng mắt vẫn dừng lại một lần cuối nơi hàng ghế giữa sân, nơi có một cô gái vừa cố giả vờ bấm điện thoại, vừa mặt đỏ tới mang tai.
Cả hai lớp bắt tay nhau cười nói rôm rả:
"Trận này vui vãi luôn!"
"Tuần sau giao lưu tiếp không tụi bây!?"
Trong lúc cả đám còn đang luyên thuyên, thì bên phía đội Đăng, một khung cảnh khác bắt đầu diễn ra. Một bầy con gái lớp bên lăng xăng như bướm vờn hoa, vây quanh Đăng "anh hùng clutch điểm cuối":
"Đăng ơi uống nước không!?"
"Đăng lau mồ hôi đi, khăn tui giặt bằng nước xả Comfort đó!"
"Đăng uống cái này đi, nước cam tao tự ép á!"
Đăng đứng giữa vòng vây, áo dính mồ hôi, mặt đỏ ửng, tóc ướt rũ xuống trán nhưng thần thái thì vẫn "bad boy cool ngầu full điểm". Cậu chỉ cười nhàn nhạt, nụ cười nửa môi kiểu "cảm kích nhưng từ chối một cách đẹp trai" rồi khẽ lắc đầu:
"Cảm ơn, nhưng tao không khát lắm."
Mấy bạn nữ đứng hình một giây, vừa tiếc vừa muốn xỉu vì nụ cười đó. Nhưng trong lúc ánh mắt không hề liếc bất kỳ chai nước nào quanh mình, thì nó lại vô tình, à không, rất có chủ đích, dừng lại ở một góc khán đài. Trân thấy cậu đi tới, mắt sáng rực như đèn pha ô tô, thì thào gấp gáp:
"Tới kìa! Tới kìa!! Ngân, nhanh, cầm nước lên!" Trân dúi mạnh chai nước suối vô tay Ngân.
"Ủa gì dạ???" Ngân ngơ ngác như con nai lạc mẹ, chưa kịp phản ứng thì...
Pặc! Chai nước trong tay cô bị giật đi không một lời báo trước.
"Cảm ơn lòng tốt của mày nha!"
Nói xong, Đăng bật nắp, ngửa cổ, uống một hơi. Dòng nước mát lạnh chảy dọc theo cổ, qua xương quai xanh, biến mất sau lớp áo dính sát người. Một vài đứa đứng gần thốt lên "Ơi trời ơi..." vì cảnh tượng đúng chuẩn fan service.
Chuyện vốn sẽ dừng lại ở đó, nếu không vì ánh mắt của Đăng vẫn đang nhìn Ngân. Mắt nhìn, môi cười, nước uống. Combo sát thương gấp ba, tim Ngân ăn đạn trí mạng, bốc khói tại chỗ.
Ngân đứng đơ như tượng đá, miệng há ra mà không phát ra tiếng.
"Ủa??? Cái gì vậy trời???"
Từ đằng sau, Bách gào lên: "Ơ cái chai đó tao mới mua ở căn tin, còn chưa khui nữa mà Đăng ơi!!!"
Trân đập tay cái bốp với Ánh, cười khoái chí như thành công sắp đặt mối lương duyên trời định:
"Không uổng công tụi mình nhúng tay vô số phận!"
"Couple này đang tiến triển nhanh hơn tốc độ chạy deadline môn Văn luôn đó."
Ngân vừa muốn lườm tụi nó một cái, vừa muốn chui xuống đất trốn cho rồi. Đăng uống xong, tiện tay vặn nắp, rồi bước sát lại, cúi nhẹ đầu, giọng nhỏ nhưng đủ nghe:
"Lần sau đền cho mày chai khác."
Rồi thản nhiên quay lưng đi, bỏ lại Ngân với một trái tim đang co bóp sai nhịp.
Cô cúi xuống, nhìn tay mình, cái tay vẫn chưa tin là nó đã bị cướp chai nước theo một cách lãng xẹt mà hiệu quả bất ngờ.