Chiều thứ Năm, tiết đội tuyển Lý.
Phòng học yên ắng đến mức nghe rõ tiếng viết lướt trên giấy và tiếng quạt trần quay chậm rì rì. Bài tập thầy giao tuần trước là một đề thi học sinh giỏi cấp tỉnh năm nào đó, vừa dài vừa hại não, nhìn sơ đã thấy mùi hiểm ác.
Ngân ngồi chống cằm, nhìn vào tờ đề với vẻ mặt bất lực. Cô làm gần xong câu một, nhưng khúc cuối bế tắc, không ra đáp án. Suy nghĩ đã hai lượt, chỉnh ba chỗ, đáp số vẫn không ra đúng. Đang cầu mong thầy đừng gọi mình thì...
"Bùi Châu Ngân, lên làm câu một."
Tiếng thầy vang lên nhẹ như gió thoảng, nhưng trong lòng cô thì như có nguyên cơn sấm chớp tạt ngang.
"Sao thầy không gọi con San? Sao không gọi thằng Đăng? Sao không dùng ánh mắt nhân từ mà lướt qua em chứ?"
Ngân đứng dậy, tay cầm đề mà lòng như đang bước ra pháp trường. Tay cầm phấn run run, mới viết được hai dòng...
"Thầy, câu này để em làm được không ạ?"
Giọng nam trầm vang lên từ cuối lớp, vừa lười biếng vừa quen thuộc đến phát cáu. Ngân không cần ngoảnh lại cũng biết ai.
Lê Hoàng Khánh Đăng.
Cô quay lại nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngờ. Cậu đang ngồi thoải mái, một tay gác bàn, mắt nhìn cô với vẻ "mày không làm được thì để tao, đừng cố nữa", còn tặng kèm một nụ cười nhếch mép nhè nhẹ, đáng ghét không tả.
Mặt Ngân nóng bừng, không biết vì quê hay vì giận, hay là do cậu ta nhìn cô kiểu đó.
Thầy Dương gật đầu. Đăng đứng dậy, tay đút túi quần, chậm rãi bước lên bảng như thể không hề có áp lực nào tồn tại trên đời. Vừa đi vừa huýt sáo khe khẽ, như đang cố tình chọc quê ai đó. Ngân trở về chỗ, ngồi xuống ghế. Lòng nhẹ nhõm vì thoát được, nhưng cũng có chút cay cú.
"Mình chưa nói là không làm được mà! Nó tưởng mình dở lắm chắc?"
Đăng nhanh chóng phân tích đề, rồi cầm phấn viết lạch cạch. Mỗi bước giải là một cú đá nhẹ vô lòng tự trọng của cô gái nào đó đang ngồi dưới.
Chưa đến bảy phút, bảng trắng giờ đã kín chữ. Chữ viết gọn gàng, trình bày rõ ràng đến mức cô muốn gạch đi cho đỡ tức. Thầy Dương gật đầu hài lòng:
"Đúng rồi, bạn nào chưa hiểu thì hỏi Đăng nha."
Có vài tiếng trầm trồ phía sau, Ngân nhìn bảng im lặng, không chớp mắt, tay siết chặt cây viết. Cô không thích thừa nhận điều này, nhưng đúng là cậu ta giỏi thật. Và cay nhất, là Đăng biết rõ điều đó.
Đăng về chỗ, vừa ngồi xuống, đã thấy vai áo cô khẽ giật một cái, kiểu giật của người đang bực mình mà cố giấu. Cậu nhếch mép, không nói gì.
Vài phút sau, San quay xuống hỏi bài, Huy cũng ghé qua xem. Đăng xoay cây viết trong tay, giọng lười biếng nhưng rõ ràng:
"Đứa nào không hiểu thì quay xuống tao giảng cho."
Giọng không lớn, không nhỏ, vừa đủ lọt vào tai ai đó ngồi trước mặt đang giả vờ không quan tâm.
Ngân vẫn nhìn chăm chăm vào đề, nhưng ánh mắt đã bắt đầu liếc sang bảng. Cái đoạn k/(√2–1) biến đổi quái đản đó đúng là cô chưa hiểu.
"Hỏi nó ư? Không, đường nào cũng không."
Trong đầu cô là một cuộc cãi nhau nội bộ:
Tự trọng nói: "Không hỏi! Chết cũng không hỏi!"
Lý trí chen vào: "Hỏi đi, hỏi lẹ đi, đoạn đó mày không làm nổi đâu!"
Trái tim thì thào: "Nó giảng nghe cũng dễ chịu mà."
Một tam giác nội tâm mà không góc nào chịu nhường nhau.
Đăng giảng không nhanh, không chậm, giọng đủ lớn để truyền thông tin, đủ nhỏ để ai kia không chịu quay xuống cũng nghe rõ từng chữ.
"S₁ABS₂ là hình vuông, nên hiệu đường đi là AS₂ – AS₁ = S₁S₂(√2 – 1) = kλ..."
"Cái này không khó, nhưng dễ sai vì cái S₁S₂(√2 – 1) kia không ai chịu đặt riêng ra."
"Nhớ đặt riêng kλ bằng cái đoạn đó, nếu không dễ sai lắm."
"Tới khúc S₁S₂/λ = k / (√2 – 1) thì tụi mày cứ đối chiếu khoảng (3k – 2)λ đến (3k – 1)λ..."
Ngân giả vờ không nghe, nhưng tay vẫn chưa lật sang câu tiếp theo. Cô không nhận ra mình đã nghiêng đầu một chút. Chỉ một chút, nhưng cũng đủ để chàng trai sau lưng nhận ra.
Đăng không dừng lại bài giảng, nhưng khoé môi nhếch nhẹ.
"Biết ngay mà."
...
Giờ ra chơi, Ngân còn đang lẩm nhẩm điều kiện cộng hưởng thì thì bụp, một cục giấy vo tròn rơi xuống ngay bên cạnh cây compa.
Cô ngẩng lên, trán khẽ nhíu. Không cần nhìn cũng biết ai là thủ phạm, cái kiểu chọi giấy ngông nghênh pha nghệ thuật này, ngoài Lê Hoàng Khánh Đăng ra thì ai dám nữa?
Ngân chậm rãi mở ra, nét chữ quen thuộc, viết vội nhưng vẫn toát ra cái thần thái chọc tức điển hình:
"Câu 3 tao giải 5 phút, mày chắc cần 15 phút, nếu mày hiểu được công thức biến đổi."
Máu trong người cô bỗng dưng sôi lên tới tai.
"Thằng này không chọc ai là sống không nổi hả trời?"
Cô quay xuống, nhìn thẳng vào tên ngồi bàn sau đang ngồi nghiêng đầu, chống cằm, cười nhếch mép như một con cáo nhỏ vừa nhử được con gà.
Ngân nheo mắt: "Mày nói năm phút đúng không? Làm thử tao coi."
Đăng nhướng mày, cười nghiêng đầu: "Cuối cùng cũng phản ứng rồi."
"Muốn tao giảng luôn không?"
"Không cần." Ngân cắn nhẹ môi, giọng dứt khoát. "Tao chỉ muốn coi thiên tài xử lý kiểu gì."
Đăng nhún vai, mắt nhìn thẳng: "Không hỏi cũng được. Nhưng nếu muốn hiểu trong mười phút thì nên hỏi."
Ngân trừng mắt, cái giọng đó không kiêu ngạo, không ra vẻ dạy đời nhưng lại khiến người ta cảm thấy mình đang bị dắt mũi mà không biết cãi sao cho thắng.
"Tao không hỏi." Cô gằn từng chữ, như khẳng định bản thân không dễ dụ.
"Ừ, tao biết." Đăng ngả người ra sau. "Chỉ đang lắng nghe để phản biện thôi đúng không?"
Ngân nghẹn họng, không phản bác được. Thậm chí, khoảnh khắc đó cô hơi hoảng. Không biết từ bao giờ cậu ta hiểu cô nhiều đến vậy.
"Giảng đi, tao nghe thử coi có đáng tin không." Ngân nói nhỏ, vừa ngượng vừa cố giữ chút sĩ diện cuối cùng.
Đăng bật cười. Một nụ cười không lớn, không trêu chọc, chỉ nhẹ như một cái thở phào như thể cậu đã đợi khoảnh khắc này từ lâu.
"Cuối cùng cũng dụ được một bé mèo kiêu kỳ chịu lại gần."
Cậu bắt đầu giảng, không dài dòng, từng bước đều có nhịp, chỗ nào khó thì vẽ hình, chỗ nào dễ thì dừng lại chờ ai đó âm thầm ghi nhớ. Ngân vẫn cúi đầu, nhưng mắt đã rời khỏi đề, chuyển sang tờ nháp của Đăng lúc nào chẳng hay.
Cô im lặng, nhưng lòng lại bắt đầu dịu đi. Không biết từ khi nào, cô lại thấy giọng của cậu ta lại dễ nghe đến thế.
Đăng bất ngờ lên tiếng, mắt không rời đề:
"Nếu tao giải xong bài này trong năm phút... thì từ nay, mày có bài gì không hiểu, cứ hỏi tao."
Ngân ngẩng lên, hơi bất ngờ. Đăng nhìn thẳng vào cô:
"Tao không cười đâu."
Không phải một lời thách thức, không phải ra oai. Chỉ là một lời hứa được nói bằng giọng rất chân thành.
"Muốn hiểu thì hỏi, không ai chê người giỏi mà cần học thêm, chỉ có giấu dốt mới đáng tiếc." Đăng chốt câu cuối.
Ngân quay đi, không đáp. Trong lòng bị chạm nhẹ một cái, như thể ai đó vừa đẩy nhẹ một cánh cửa đang khép hờ.
Từ hôm đó, lớp đội tuyển Lý xuất hiện một hiện tượng kỳ lạ: Bùi Châu Ngân và Lê Hoàng Khánh Đăng thường xuyên "cãi" nhau.
Không phải kiểu chọc quê, ăn miếng trả miếng như trước. Mà là cãi nhau vì công thức và đủ thứ khái niệm Vật Lý xoắn não.
"Ê, dòng này mày đặt uC lệch pha với i sao kỳ vậy?" Ngân cau mày, chỉ vào tờ nháp của Đăng.
"Ờ, tao cố tình đặt vậy. Để tách riêng pha dòng qua tụ, dễ nhìn sự biến thiên. Không lẽ mày không nhận ra?" Đăng nhai snack, mắt không thèm nhìn Ngân.
"Không phải ai cũng có não zigzag như mày nha!" Ngân phản đòn, tay chỉ vào sơ đồ mạch.
"Ờ, não tao ziczac nên mới giải ra đáp án đúng. Còn não mày thẳng quá nên đụng đâu kẹt đó."
"Muốn tao cho cái tụ thật vô đầu mày không? Để mày biết thế nào là pha lệch!"
"Ờ, cho thì nhớ mắc tụ nối tiếp với tim tao nha. Biết đâu tạo được cộng hưởng cảm xúc." Đăng nheo mắt cười.
Ngân đơ một giây, rồi đỏ mặt:
"Cộng hưởng cái đầu mày. Nghĩ ai cũng dính điện với mày chắc?"
"Thì ít ra tao biết cách chỉnh ZL và ZC để tổng trở hai đứa về bằng nhau." Đăng lẩm bẩm, tay vẫn gạch công thức.
Mỗi lần như vậy, Đăng đều cười rất gian, nhưng ánh mắt lại dịu dàng như thể đang chờ người ta tự đến gần. Ngân càng ngày càng hay nổi cáu, nhưng vẫn đứng cạnh Đăng, vẫn thắc mắc, rõ ràng đang hỏi bài, mà lúc nào cũng ra vẻ đang phản biện vì công lý.
Tất nhiên là Đăng biết thừa, cậu chỉ dịu dàng nhấn từng dòng, lặp lại từng định nghĩa, giải thích từng cách đặt biến theo đúng kiểu Ngân dễ tiếp thu nhất. Chỉ một mình cậu biết: Cô bắt đầu ỷ lại rồi.
Đó cũng là điều cậu muốn. Cậu không cần vội, không cần nói thích, chỉ cần để cô quen với cảm giác: mỗi lần cô cần, cậu đều ở đó.
Rồi sẽ đến một ngày, Ngân sẽ không hỏi kiểu "tại sao tụ lại ngược dấu" nữa mà sẽ hỏi: "Mày rảnh không? Giúp tao với."
Khi ngày đó tới, Đăng sẽ không ngần ngại gì, chỉ mỉm cười và nói: "Ừ, tao rảnh."
Giống như cách cậu luôn lặng lẽ ở bên cô, không ồn ào, nhưng dịu dàng và vững chãi hơn bất kỳ định luật Vật Lý nào mà Ngân từng học.
...
Mấy hôm nay, Ngân cảm thấy có gì đó sai sai. Không phải kiểu sai công thức, sai dấu, sai đơn vị, mà là sai sai ở cảm giác.
Một lớp trưởng luôn tự tin vào năng lực bản thân, từng thuộc team "có gì không hiểu thì tự mình mày mò tới sáng", giờ lại mắc phải một căn bệnh nhẹ nhưng vô cùng nguy hiểm: Hễ đụng bài khó là quay đầu nhìn bàn sau.
Không cần suy nghĩ, không cần tính toán. Như một phản xạ tự nhiên đã lập trình sẵn trong não. Cứ như thể phía sau lưng cô luôn có sẵn một chiếc phao cứu sinh, vừa đúng lúc, vừa đúng người.
Ban đầu, cô còn gượng gạo viện cớ: "Ờ thì, ngồi gần mà, tiện hỏi."
Lần sau thì biện minh rõ ràng hơn: "Nó giải nhanh, giảng gọn, tiết kiệm thời gian."
Rồi đến lần thứ ba, cô tự nói: "Nó nói đúng lúc mình sắp bỏ cuộc. Chứ mình đâu có chủ động quay xuống..."
Nhưng đến lần thứ năm trong tuần, khi cô còn chưa kịp thở dài, chưa kịp nhíu mày vì câu dao động điều hòa, thì... bụp. Một mẩu giấy vo tròn đáp nhẹ xuống mép vở.
Ngân mở ra, vẫn là cái kiểu viết ngông nghênh nhưng nhìn lâu thì lại đáng tin một cách kì lạ.
"Câu 2 mày gạch đỏ, đừng đi kiểu đó. Tao có cách gọn hơn."
Ngân đứng hình. Điều khiến cô bối rối không phải là việc Đăng góp ý cách giải, mà là làm sao cậu ta biết được cô gạch chỗ đó?
Cô gạch có một cái, chẳng ai thấy, còn chưa nhăn mặt. Vậy mà...
"Không lẽ thằng này lắp camera vô tập mình?"
Chiều đó, về đến nhà, Ngân chưa kịp thay đồ đã đổ người xuống giường, ôm vở Lý như ôm một lời thú nhận âm thầm rằng mình đang bắt đầu phụ thuộc vào một ai đó.
Cô mở vở Lý ra xem lại bài. Trang nào cũng thấy chữ viết quen thuộc. Vừa nguệch ngoạc vừa chỉnh chu, một kiểu mâu thuẫn lạ đời mà chỉ một người làm được.
Góc trái: một công thức viết lại gọn hơn.
Góc phải: một hình phác thảo sơ đồ mạch.
Giữa trang: mấy dòng ghi chú "nhe răng cười" nhưng toàn bắn thẳng vào lòng tự ái:
"Tới đây stop. Mày hay đi nhầm xuống cực tiểu."
"Đừng nhăn. Đề này dễ."
"Mày mà thừa nhận sai sớm thì khỏe rồi."
Ngân chống cằm, mắt nhìn tờ nháp, lòng mù mờ như bị phủ một lớp sương nhẹ. Bình thường, cô mà thấy ai sửa bài mình kiểu này, là xé nháp, xé tập, xé cả tình bạn. Vậy mà giờ cô gấp mấy tờ đó gọn gàng, nhét vào bìa vở như một món đồ cần cất kỹ. Thậm chí còn highlight mấy dòng Đăng ghi.
Tối đó, khi ngồi vào bàn học, vừa mở đề ra là cô phát hiện ra cái gì đó thiếu thiếu. Bình thường, mỗi khi tới đoạn khó, sau lưng sẽ có người nói ngay bằng cái giọng cà chớn :
"Cái khúc đó mày đi đường vòng rồi."
"Muốn tao giảng không?"
"Sắp bỏ cuộc rồi đúng không?"
Giờ thì yên ắng. Một sự yên ắng rất thiếu đạo đức với người đang cần cứu trợ.
Cô lật tới lật lui cả chục phút, xài hết mấy công thức, hai ly nước và một tiếng thở dài, vẫn không ra đáp án. Cuối cùng, Ngân mở Messenger, gõ: "Thịnh ơi giúp..."
Sau đó lại xoá đi, cô nhấn vào Google, gõ tên bài tập vào thanh tìm kiếm. Kết quả không hiện gì ngoài mấy trang báo với tiêu đề: "Bạn có đang stress vì thi cử?"
Cuối cùng, tay cô lướt theo phản xạ, lại chạm vào Messenger. Dừng ngay ở một cái tên: Lê Hoàng Khánh Đăng.
Avatar cậu vẫn là cái ảnh chụp dưới nắng, nụ cười nhẹ nhẹ, ánh mắt như đang nói "tao thừa biết mày sẽ tìm tao mà". Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình.
Một bên thì giục: "Nhắn đi, nó giảng nhanh mà."
Bên còn lại thì hét lên: "Không được! Nhắn là tự khai mình cần nó! Là mất thế chủ động! Là rơi vô tay giặc!"
Ngân ngồi thừ, tay chống má. Cái cảm giác này lạ lắm. Mấy lần trước, Đăng là người chủ động. Là người bày trò ném giấy. Là người ngồi cười nhếch mép. Là người giảng bài kiểu không cần mời mà vẫn đinh ninh "mày sẽ nghe". Nhưng nếu bây giờ nếu cô nhắn trước thì chẳng khác nào thừa nhận rằng cô đang cần cậu ta.
Ngân thở dài, lật lại tập. Mắt dừng ngay ở dòng chữ Đăng viết: "Đừng nhăn, đề này dễ."
"Dễ cái đầu mày." Cô lầu bầu, bĩu môi, nhưng rồi vẫn khẽ cười.
Chẳng nhớ từ khi nào, những câu Đăng nói, Ngân đều nhớ. Nhớ không chỉ là bài giải, mà như thể trong những bài học, có một người đang ở lại. Một người giảng bài không cần mời. Luôn xuất hiện đúng lúc, luôn đủ kiên nhẫn để không làm cô cảm thấy bản thân bị thương tổn vì không hiểu.
Cuối cùng, sau đúng hai mươi phút vật lộn với lòng tự trọng và cả cái tôi to hơn độ dài con lắc đơn. Ngân nhấn vào khung chat của Đăng.
Ngón tay cô ngập ngừng một chút, rồi bắt đầu gõ:
"Ê."
Một chữ, một tiếng. Không chào, không hỏi. Chỉ là một cái "ê" nhỏ xíu nhưng chứa cả một trời sĩ diện.
Chưa đầy ba mươi giây sau, Đăng rep:
"Ủa, ai đây?"
Ngân trợn mắt nhìn màn hình, miệng lầm bầm:
"Giỡn mặt hả mày..."
Cô chưa kịp phản hồi, thì cậu nhắn tiếp:
"À, lớp trưởng lạnh lùng. Người từng thề sống thề chết là không cần hỏi ai."
"Chà, nay trời mưa đá hả ta?"
Ngân siết điện thoại, rõ ràng là mình cần hỏi bài. Nhưng cái giọng kia, cái cách cậu ta vờ vô tội rồi thản nhiên vạch trần, đúng là cô chỉ muốn chọi dép vô mặt cậu ta.
Chẳng hiểu sao, mỗi lần cãi nhau với Đăng dù có dùng toàn bộ vốn từ cô học được từ môn Văn lẫn logic lớp chuyên Lý vẫn luôn thua.
Ngân bặm môi, gõ tiếp như một cú phản kháng yếu ớt cuối cùng:
"Tao hỏi bài chứ không hỏi mày."
"Ừ, bài với tao là một. Mày hỏi bài tức là hỏi tao. Chốt đơn."
"Câu nào?"
Ngân nhìn dòng chữ mới hiện, tim khẽ chậm lại một nhịp. Cái cách cậu ta trả lời tưởng đùa mà không hề hời hợt. Tưởng như đang chọc quê, mà thật ra đang dắt đường cho cô đi vào cái bẫy dịu dàng mà lòng tự trọng không bị đụng chạm.
Cô gõ: "Câu 4, khúc đặt pha lệch, tao bị rối."
Chưa đầy ba phút, một bức ảnh tờ nháp được gửi qua. Ngay góc dưới bằng nét chữ quen thuộc có thêm một dòng: "Tới đây thì dừng. Mày mà đi kiểu hôm qua là lạc luôn."
Ngân nhìn ảnh, nhìn chữ viết. Tự dưng cảm giác như ai đó đang ngồi ngay sau, khẽ nghiêng đầu, khẽ nhắc.
Lúc này, lòng cô chẳng hiểu sao lại dịu đi. Không còn bực vì bị chọc, không còn gồng vì tự ái, chỉ còn lại sự thoải mái.
Ngân gõ: "Sao mày biết tao đi kiểu hôm qua?"
"Vì hôm qua mày cũng nhíu mày, gạch hai lần, xong khoanh đỏ."
"Mà trưa nay, lúc đọc bài, mày nhíu y chang. Mặt mày khó đoán nhưng không phải với tao."
Ngân dừng lại, mắt cô dán vào dòng tin nhắn. Trái tim bỗng khẽ lỡ nhịp.
"Không phải với tao."
Câu đó không phải lời thả thính, nhưng lại khiến lòng cô rung lên như tiếng dao động đầu tiên khi sóng gặp biên vật lý. Mà biên đó, không ngăn, chỉ khẽ chạm đủ để tạo giao thoa.
Một lúc sau, Đăng nhắn tiếp, không chọc ghẹo nữa, giọng điệu bất ngờ nghiêm túc:
"Nghe này Ngân."
"Đôi khi, thông minh thật sự là biết khi nào nên nhờ người khác."
"Tao biết mày giỏi, nhưng đừng biến giỏi thành cô độc."
Tin nhắn hiện ra, không màu mè, như ai vừa khẽ thổi trúng vào đoạn tường mà Ngân tự xây. Lòng tự trọng – cái thứ cô tự dựng lên như hàng rào thép gai quanh tim – tự dưng được ai đó gỡ xuống một cách nhẹ nhàng như thế.
Cô vẫn thích được mọi người nghĩ là mạnh mẽ. Vẫn thích làm "lớp trưởng biết tuốt", hơn là "cô nàng cần người chỉ bài".
Vậy mà giờ chỉ vài dòng tin nhắn, không khoa trương, không an ủi sến súa, không thương hại. Như được thấu hiểu, được dỗ dành, bằng đúng thứ ngôn từ mà cô có thể chấp nhận.
Một lúc lâu, cô mới gõ lại:
"Biết rồi, mai cho tao chép nháp."
"Ờ, nhưng muốn hiểu thì phải hỏi."
"Không có nháp free suốt đời đâu nha."
"Đặc biệt là với bé mèo con hay im im như mày."
Ngân đỏ mặt. Bé mèo gì chứ...
Cô không trả lời, tay lướt lại ảnh xem lại đoạn nháp Đăng vừa gửi. Rồi bất giác cười khẽ, đủ khiến hai bên má ấm lên như có nắng sớm.
Từ lúc nào, người ngồi bàn sau trong lớp đội tuyển Lý... Người từng khiến cô phát điên với những lời thách thức, cà khịa vô đối giờ lại trở thành một phần thói quen.
Một thói quen ấm áp mà cô chưa dám gọi tên.