Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 51: Dưới cơn mưa



Thời tiết ở miền Nam vốn thất thường. Mới vài phút trước còn nắng chang chang, nắng gắt đến mức lóa cả mắt, thì chỉ một khắc sau, mây đen ùn ùn kéo đến, gió nổi lên. Những chiếc lá rơi lả tả, xoay vòng trên nền gạch rồi bị gió hất vào góc sân. Rồi rào một tiếng dứt khoát, mưa trút xuống ào ào như trời đổ bể.

Học sinh tan học túa ra hành lang, kêu trời kêu đất như thể trời vừa sập. Người mặc áo mưa, người trùm cặp lên đầu, người khác thì ôm cặp đứng chôn chân giữa cửa lớp, nhìn cơn mưa trắng xóa mà lắc đầu than thở.

Trong lớp, Đăng vẫn đang ung dung, tay thì dọn sách vở nhưng mắt thì từ nãy dán lên dãy bàn đầu. Cô lớp trưởng đang mặc áo mưa cánh dơi vào, động tác cẩn thận, gọn gàng, kéo mũ trùm lên đầu, hai tay ghim lại phía bụng, trông không khác gì một con bướm vừa bung kén.

Đăng chưa bước đi, nhưng trong đầu đã lên chiến lược. Ngay bàn bên, Hoàng Huy vừa lục cặp vừa kêu oai oái:

"Trời ơi! Tao quên đem áo mưa rồi! Tổ cha nó chứ!"

Đăng không nói gì, rút áo mưa trong ba lô ra, cầm một tay rồi phóng thẳng qua mặt bàn cho Huy.

Huy vừa bắt lấy, mặt đơ ra như không hiểu chuyện gì:

"Sao nay tốt bụng vậy cha nội? Mặt trời mọc đằng Tây hả?"

Đăng đeo ba lô lên vai, mắt vẫn dán về phía Ngân, giọng bình thản:

"Còn muốn mặc thì im mồm."

Nói rồi, cậu lững thững bước lên dãy bàn đầu. Cô đang cúi cúi chỉnh lại quai ba lô thì nghe giọng cậu phía sau:

"Lớp trưởng cho tao ké áo mưa nha. Quên đem rồi."

Cô ngước lên, mặt còn chưa hiểu mô tê gì, thì đằng sau đã nghe tiếng Huy ré lên:

"Ủa chứ không phải..."

Chưa kịp nói hết câu, Kha với Cường đột ngột xuất hiện, bịt miệng Huy lại rồi lôi cổ cậu ta ra khỏi lớp với tốc độ ánh sáng. Chỉ còn tiếng "ưm ưm" tuyệt vọng vang lại giữa màn mưa.

Đăng liếc ra sau một cái, ánh mắt hình viên đạn, rồi quay lại nhìn cô gái trước mặt cười nhẹ nhẹ, giọng không nhanh không chậm:

"Được không?"

Ngân nhìn cậu, còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy cậu không có áo mưa thì cũng gật đầu:

"Ờ... cũng được."

Vừa dứt câu, chưa kịp suy nghĩ thêm, Ngân đã thấy mình bị kéo nhẹ một cái. Vạt áo mưa cánh dơi bị Đăng vòng qua vai cô, phủ lên người cậu luôn. Chỉ trong một khắc, cả hai đứng gọn trong cái áo mưa mỏng tang, khoảng cách sát đến mức cô còn nghe thấy nhịp thở đều đều từ phía sau gáy. Cô nghiêng đầu sang một bên, né một chút, hơi ngại vì khoảng cách quá gần, nhưng tên kia vẫn đứng yên, không dịch ra, còn nghiêng mắt nhìn cô, giọng rất đỗi bình thản:

"Đi thôi."

Phía sau, Thịnh mặc áo mưa, đứng khoanh tay nhìn theo, lắc đầu thở ra:

"Cái thằng này... nó nguy hiểm thật."

Ngân đi men theo hành lang, nép sát vào tường như đang chơi trò tránh mưa cấp độ cao. Từng bước chân đều được tính toán kỹ càng, né tránh những tia nước tạt ngang, nước hắt dọc. Tà áo mưa cánh dơi phồng lên theo từng cơn gió mạnh, bay phần phật. Cô bước nhanh, nhưng đến khúc rẽ băng qua khu vực nhà xe thì chợt khựng lại.

Nước đã dâng lên tới mắt cá chân, loang lổ những vệt bùn, chỗ thì gợn lá, chỗ thì sủi bọt, cứ như một bát canh mưa khổng lồ. Ngân nhìn đôi giày trắng mới giặt hôm qua, lòng như bị đâm một nhát.

Phía sau lưng, Đăng vẫn lững thững theo sau, một tay giữ vạt áo mưa trùm gọn cả hai đứa, nhưng rõ ràng tốc độ đã chậm lại. Cậu nghiêng đầu, cau mày:

"Sao đứng lại vậy? Có gì hả?"

Ngân không quay lại, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào dòng nước đục ngầu dưới chân:

"Ngập rồi." Giọng cô vang lên sau một cái thở dài rất nhẹ. "Chắc phải tháo giày thôi."

Vừa nói, cô vừa khẽ cúi xuống, một tay kéo nhẹ tà áo mưa lên, một tay tháo giày. Chân trần vừa chạm xuống gạch lạnh, Ngân rùng mình một cái, hơi khựng người, nhưng vẫn bình tĩnh.

Đăng đứng sau, lặng yên vài giây, rồi cũng thong thả cúi xuống, tháo giày của mình.

Ngân vừa xách đôi giày trắng lên, còn chưa kịp bước xuống "bát canh nước ngập" thì ánh mắt vô tình lướt qua dãy khúc cua gần nhà xe. Cô nheo mắt lại, không biết do mưa trắng trời hay do cảnh tượng phía xa quá vô thực.

Dươi cái dù màu vàng kia, Bách đang bế Trân. Đúng kiểu bế công chúa, hai tay vòng qua lưng và đầu gối cô, bế gọn lỏn như nâng vật thể dễ vỡ. Còn Trân thì một tay vòng qua vai Bách cho khỏi ngã, tay còn lại rướn lên cầm dù, cố che cho cả hai người.

Vai áo bên phải của Bách gần như ướt sũng, nước chảy thành vệt, tóc cũng dính cả vào trán. vậy mà mặt vẫn không chút biểu cảm, mắt nhìn thẳng, bước từng bước chắc nịnh.

Trân có vẻ không chịu nổi nữa, giãy nhẹ, lẩm bẩm:

"Bữa tao nói giỡn chơi thôi mà. Mày cõng như mọi khi cũng được rồi..."

Bách đáp lại tỉnh bơ, giọng không nhanh không chậm:

"Tao thấy bế tiện hơn. Cõng phải cúi mỏi lưng."

Trân trừng mắt, môi mím lại không rõ vì ngượng hay vì tức nhưng không giãy nữa. Cô liếc cái vai ướt đẫm của cậu, rồi lặng lẽ nghiêng dù về phía Bách một chút, miệng vẫn lẩm bẩm:

"Người ướt sắp cảm luôn còn bày đặt làm màu."

Bách nghe được, nhếch môi cười nhẹ.

Ngân đứng dưới mái hiên, mắt tròn xoe nhìn hai cái bóng lướt qua trong mưa. Cô lẩm bẩm, giọng như không tin nổi:

"Trời đất ơi... hai cái đứa này..."

Phía sau, Đăng xách đôi giày của mình bằng hai ngón tay, thong thả đứng sát vào trong mái hiên, nhìn theo hướng cô đang nhìn. Vừa nhìn thấy Bách đang bế Trân, cậu gật gù bình phẩm:

"Thằng đó lầy thật. Nhưng mà công nhận nhìn cũng được việc."

Ngân liếc xéo:

"Làm như mày ngon lắm vậy."

Đăng nhún vai, cười nửa miệng:

"Ờ thì... nếu lớp trưởng muốn thử cảm giác được bế, tao cũng không ngại đâu."

Ngân: "..."

Mặt đỏ như trái cà chua chín, cô quay phắt đi, không thèm đáp, bước thẳng xuống vũng nước ngập. Còn Đăng, vẫn nhàn nhã chui vào trong áo mưa cánh dơi của Ngân, miệng lẩm bẩm rất nhỏ:

"Không ngại thật mà."

Ngân lội bì bõm qua đoạn sân ngập nước. Nước lạnh ngắt lùa thẳng vào bàn chân, len giữa những ngón chân khiến cô rùng mình.

Đăng chẳng nói lời nào, bước đều đặn bên cạnh, tay xách giày, chân trần dẫm thẳng vào làn nước đục. Nước bắn tung tóe lên ống quần, bám thành vệt, nhưng cậu chẳng thèm để ý.

Tới khúc cua dẫn ra nhà xe, nước dâng cao hơn hẳn, sóng lăn tăn theo từng bước chân. Ngân nhăn mặt nhìn vũng nước đục trước mắt, còn chưa kịp nghĩ cách lội qua thì một chiếc xe máy của học sinh phóng vù qua, nước bắn tung tóe. Ngân giật mình, phản xạ co người nép vào trong thì va trúng vai Đăng. Cô lùi lại, lí nhí:

"Xin lỗi..."

Đăng vẫn đứng yên. Cậu nghiêng đầu, nhìn cô từ trên xuống bằng ánh mắt nửa quan tâm, nửa trêu chọc:

"Không sao, né kiểu đó khéo té. Muốn bế không?"

"Không."

"Cõng cũng được."

"Không cần!"

Ngân rít lên như mèo bị giẫm đuôi, mặt đỏ phừng phừng. Cô lườm cậu một cái, rồi quay đi, hầm hầm lội tiếp.

Đăng khẽ bật cười sau lưng, bước nhích lại gần hơn một chút. Cậu đi sát đến mức bàn tay suýt chạm vào tay cô dưới lớp áo mưa, nhưng vẫn giữ một khoảng cách đủ an toàn để không bị lúng túng.

"Tao chỉ hỏi thôi. Mày phản ứng gì ghê vậy?"

Ngân không trả lời. Cô cắn môi, cúi đầu nhìn mực nước sền sệt dưới chân.

Hai đứa tiếp tục bước về phía nhà xe, lội từng bước, nước bắn nhẹ theo từng cái nhấc chân.

Ở phía sau, có một người đứng tựa vào bức tường gần hành lang, ánh mắt dõi theo bóng hai người trong mưa thật lâu. Rồi mới lặng lẽ xoay người bước đi, để lại phía sau một hành lang vẫn ẩm ướt, và hai cái bóng dưới mưa đang tiến dần về phía ánh sáng.

Cả hai dừng lại ở bãi giữ xe phía sau dãy phòng học. Nơi bình thường lúc nào cũng đầy tiếng cười giỡn của học sinh thì nay chỉ còn lại tiếng mưa trút xuống mái tôn và nền xi măng loang loáng nước.

Trời mưa dai như kẹo kéo. Mới năm giờ mà bầu trời đã đen thui như bảy giờ tối.

Ngân đẩy xe ra khỏi mái hiên, từng bước bì bõm lội qua nền xi măng ngập nước. Cô quay đầu nhìn lại, thấy Đăng vẫn đứng thảnh thơi một góc. Tay xách giày, chân trần, tóc hơi rối vì ướt.

"Mày không có áo mưa rồi làm sao mà về?" Ngân nhíu mày, giọng trách hơn hỏi.

Đăng ngước mắt lên, cười cười:

"Mày về trước đi, tao đợi mưa nhỏ rồi về cũng được."

Ngân nhìn cậu thêm một lúc:

"Thế giờ đứng đây làm tượng luôn hả?"

"Tượng thì không." Đăng nghiêng đầu, khóe môi khẽ cong. "Nhưng chờ lớp trưởng mềm lòng thì... cũng đáng."

Ngân lườm cậu. Bộ mưa tạnh nhanh hơn lòng cô mềm chắc?

"Ý mày là gì?" Cô gắt khẽ, mắt nheo lại.

"Không có gì." Đăng nhún vai, rồi liếc sang chiếc áo mưa cánh dơi đang che trùm cô, làm như vô tình. "Chỉ là nếu lớp trưởng không đành lòng để tao dầm mưa, thì có thể cho tao về ké cũng được."

Ngân im vài giây, rồi thở hắt ra một tiếng:

"Không hiểu nổi luôn á, tao bình thường không dễ mềm lòng đâu nha."

Đăng cười như thể vừa bắt được cá lớn:

"Vậy là hôm nay đặc biệt?"

Ngân quay ngoắt mặt đi, hai tai đỏ ửng:

"Đặc biệt cái đầu mày!"

Rồi cô quay lại, kéo phần áo mưa phía sau ra, vỗ nhẹ vào tay cậu:

"Lên xe, nhanh. Tao cho ké tới đầu hẻm thôi đó, đừng có mà tưởng bở."

Đăng không nói gì thêm, chỉ nhoẻn miệng cười, kéo áo lên trùm chung như thể chuyện đó hoàn toàn bình thường.

Chiếc xe lăn bánh chầm chậm giữa trời mưa xối xả. Nước tạt hai bên bánh xe tạo thành những vệt loang loáng kéo dài trên mặt đường. Áo mưa cánh dơi phồng lên theo gió, trùm cả hai người như một cái lều di động. Đăng ngồi sau, tay giữ vạt áo, chân trần, tóc hơi ướt, miệng vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.

Ban đầu cậu không nói gì, chỉ ngồi yên tận hưởng cái cảm giác được che mưa, được người ta chở. Nhưng đi được một đoạn, giọng nói trầm trầm của cậu vang lên, vừa đủ lớn để át tiếng mưa rơi:

"Chạy chậm vậy chắc về tới nhà mưa cũng tạnh."

Ngân liếc gương chiếu hậu, cau mày:

"Muốn tự lội về không?"

"Đâu dám." Đăng nhún vai. "Ơn cứu trợ quý giá vậy, ai dám chê?"

Ngân quay mặt đi, lầm bầm trong miệng:

"Biết vậy cho mày đứng đó luôn cho rồi..."

Đăng vẫn thong thả, nhích người tới chút như vô tình chạm lưng vào cô, nhưng ngay lập tức giữ khoảng cách.

"Ngân."

Cô giật mình, tim đập hụt một nhịp. Bình thường cậu gọi cô là "lớp trưởng" suốt, giờ tự nhiên gọi tên kiểu đó có gì đó không ổn.

"Mày biết không..." Cậu nói tiếp, giọng dịu lại. "Đi dưới mưa mà không bị ướt, lại còn có người chở, cảm giác cũng thích ghê."

Ngân ngó thẳng phía trước, vành tai đỏ như sắp bốc khói. Cô không biết phải trả lời sao, cũng không dám quay lại. Chỉ cố gắng tập trung vào con đường mưa loang loáng đang dần dần dẫn về phía hẻm quen.

Một phút sau, Đăng vẫn chưa chịu thôi:

"Mày biết không, mưa kiểu này dễ cảm lắm. Nếu không ai..."

Ngân không đợi cậu nói hết, giọng gắt nhẹ:

"Im đi! Nói thêm một câu nào nữa tao đạp mày xuống thiệt luôn á!"

"Ừ, ừ... im rồi." Đăng cười, giọng không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại còn khoái chí ra mặt.

Cậu nghiêng đầu nhìn cái dáng lưng thẳng tắp và cái cổ đang đỏ ửng trước mặt, giọng đầy hứng thú:

"Không ngờ lớp trưởng cũng dễ đỏ mặt dữ ta."

"Đỏ cái đầu mày."

Đăng không nhịn được nữa, bật cười:

"Ờ, ờ... đỏ cái đầu tao."

Ngân nghiến răng, rồ ga chạy nhanh hơn. Gió tạt vào làm tà áo mưa phần sau tung lên một chút, Đăng vẫn giữ vạt áo rất chắc, chẳng có vẻ gì muốn buông tay. Cậu không nói gì nữa, chỉ lặng yên ngồi sau cô. Gió lùa qua, mang theo mùi hương dâu tây nhè nhẹ từ mái tóc phía trước len vào mũi. Mùi quen thuộc, mà cũng có gì đó hơi khác.

Cậu khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ chuyện gì to tát lắm.

"Lại đổi dầu gội nữa à?" Câu hỏi bật ra trong đầu, ngớ ngẩn đến mức chính cậu cũng thấy buồn cười

Khóe môi cậu khẽ cong lên, nhưng rồi lại kịp thu lại.

Một đoạn đường ngắn, chỉ vài trăm mét từ trường về tới đầu hẻm. Nhưng với Đăng, nó dài hơn bất kỳ con đường nào cậu từng đi.

Một đoạn đường ngắn mà cậu lại cảm thấy như đi hết cả tuổi học trò.

Tới đầu hẻm nhà Đăng, Ngân thắng xe cái "két", quay đầu lại, giọng lạnh lùng:

"Tới rồi. Xuống."

Đăng nhảy xuống, xách giày, bước qua vũng nước rồi đứng dưới mái hiên. Mưa vẫn rào rào như chưa muốn dừng.

Cậu ngước lên nhìn cô, môi cong cong:

"Cảm ơn lớp trưởng đã không nỡ để tao bị ướt."

Ngân cắn môi, mắt nhìn thẳng, tay giật mạnh tà áo mưa về phía trước như để kết thúc mọi liên quan. Rồi không nói không rằng, cô rồ ga cái vèo, phóng đi giữa màn mưa trắng xóa.

Phía sau lưng, Đăng nhìn theo, gió lùa vào vạt áo ướt, mắt vẫn dõi theo cái dáng người đang phóng đi trong mưa, lòng thầm nghĩ:

"Mai chắc lại quên áo mưa nữa quá."

...

Sau bao ngày cày không biết bao nhiêu đề Lý thầy Dương giao cho, bị quay như chong chóng trong bao nhiêu lần thi thử đến mức ngủ cũng mơ thấy định luật Ôm, cuối cùng ngày khảo sát cuối cùng cũng tới. Chọn đúng năm đứa đi thi học sinh giỏi cấp thành phố.

Năm người thôi, nghĩa là hơn nửa cái danh sách vượt qua khảo sát lần trước sẽ "ra đảo".

Thầy Dương – người phụ trách đội tuyển Lý – đang ngồi ở bàn giáo viên, tay cầm viết đỏ, nghiêng nghiêng đầu chấm bài. Nét mặt thầy nghiêm túc đến nỗi ai cũng nuốt nước bọt.

Ngân ngồi ở hàng tư, tay cầm cây viết bi mà vặn lên vặn xuống tới mức cái ruột bút thò ra thụt vô muốn tuột luôn ra ngoài. Cô ngồi không yên, cứ chồm tới rồi lại tự kéo mình dựa ra sau. Mồ hôi lấm tấm sau trán, không phải vì nắng, mà là vì bài khảo sát vừa mới làm xong.

"Chắc tiêu rồi... cái câu cuối tự nhiên đổi đáp án chi không biết nữa..." Cô lẩm bẩm.

Bên cạnh, Đăng ngồi nhàn tênh, chân duỗi dài, mặt tỉnh như không. Cậu liếc sang Ngân, cười cười:

"Lo gì. Bài mày làm ổn mà."

Ngân phẩy tay, mặt bí xị:

"Ổn cái đầu mày. Câu cuối tao tính sai đơn vị rồi đó."

"Lần này không được thì lần sau. Mày lo xa chi."

"Đăng à!" Ngân nghiến răng. "Lần sau là năm sau đó mày!

Đăng bật cười. Cái kiểu cô phát cáu lên vì áp lực học hành lúc nào cũng khiến cậu thấy dễ thương không chịu nổi.

Cậu nghiêng đầu, giọng trêu mà nghe lại hơi dịu:

"Không sao. Có tao ở đây, mày sẽ qua."

Ngân đang định bật lại, nhưng ánh mắt kia làm cô khựng. Không hiểu sao ánh mắt đó dịu hơn thường ngày một chút, sâu hơn thường ngày một chút, và khiến cô muốn né tránh một chút.

Cô vội quay đi, lí nhí như tự nói với mình:

"Mày bớt nói mấy câu dễ hiểu lầm lại giùm cái..."

Đăng không trả lời. Cậu chỉ mỉm cười, tay vẫn vắt lên bàn, ánh mắt vẫn nhìn cô, nửa như kiêu ngạo, nửa như đắc ý.

Dường như đối với cậu, "hiểu lầm" lại chính là kết quả mong đợi nhất.

Trên bảng thầy Dương vẫn đang chăm chú chấm từng bài. Mỗi lần thầy "ừm" một tiếng hay gật đầu, là cả phòng như muốn bật pháo bông mừng thầm. Nhưng nếu thầy nhíu mày, thì coi như có người xong phim.

Ngân ôm mặt, miệng lẩm bẩm:

"Con không cầu nhất nhì gì đâu, chỉ cần nằm trong danh sách là con sẽ ăn chay nguyên tuần..."

Đăng chống cằm, mắt vẫn nhìn lên bảng nhưng rõ ràng đang liếc cô. Khóe môi nhếch khẽ như sắp bật cười, nhưng cậu vẫn im lặng, không phá lời khấn thiêng liêng kia.

Một lúc sau, thầy Dương đặt cây bút xuống, đứng dậy, rút viên phấn ra đi về phía bảng. Mọi tiếng xì xào liền im bặt. Thầy hắng giọng, nghiêm nghị:

"Danh sách năm bạn có điểm cao nhất sẽ đại diện đi thi thành phố."

Thầy bắt đầu viết tên đầu tiên. Nét phấn trắng lướt đều đều, rõ ràng, dứt khoát.

"Lê Hoàng Khánh Đăng – 18.5 điểm."

Một vài tiếng xuýt xoa vang lên, nhưng không ai bất ngờ, chỉ có vài tiếng xì xào kiểu "nó nữa, nó hoài" vang lên. Có đứa còn nhỏ giọng thở dài:

"Thằng này ăn gì mà học dữ vậy trời..."

Ngân nhìn cái tên trên bảng, thở ra, lầm bầm đủ nghe:

"Không biết giỏi vừa thôi cho người ta sống với..."

Sau tên Đăng là một bạn lớp 11CT1, rồi đến Linh San. Chỉ còn hai suất.

Ngân bỗng cảm thấy cả người lạnh ngắt. Tay cô run khẽ dưới gầm bàn, cây viết bi rớt xuống đất mà không buồn nhặt. Mắt không dám nhìn bảng, đầu cúi thấp đến mức sắp đụng luôn mép bàn. Tim đập thình thịch, còn đầu óc chỉ lập đi lập lại một câu:

"Đừng rớt, đừng rớt, đừng rớt..."

Thầy Dương viết tiếp:

"Bùi Châu Ngân – 15 điểm."

Ngân vẫn nhắm tịt mắt. Đầu cúi thêm chút nữa, giống như đà rớt đã được xác nhận. Trong đầu cô là một khoảng trống, giống như phim đang tua tới đoạn kết mà loa bị mất tiếng.

Cho đến khi có một cái khều nhẹ lên vai.

"Ê." Giọng Đăng cất lên bên cạnh, nhỏ nhẹ bất thường. "Mày đứng thứ tư đó bà nội."

Cô nhăn mặt, giọng lí nhí:

"Đừng giỡn nha mày."

"Giỡn gì?" Đăng thở ra, vừa cười vừa bất lực. "Không tin thì nhìn bảng đi."

Ngân hé một bên mắt, rồi mở luôn con còn lại, ngước dần lên bảng như đang sợ thấy cái gì đó quá kinh dị.

Bùi Châu Ngân, 15 điểm, đứng thứ tư.

Rõ ràng.

Căng nét.

Cô sững người:

"Ủa thiệt hả? Thiệt... thiệt là tao hả?"

Đăng bật cười, hơi nghiêng đầu sát lại:

"Tao nói rồi mà mày không tin. Tự hạ thấp mình hoài."

Ngân còn đang bối rối chưa kịp phản ứng. Đăng chắp tay sau đầu, ngả người ra sau ghế, làm bộ thở dài:

"Vậy có tính bao tao gì không?" Đăng hỏi, giọng có chút lười biếng. "Dù sao tao cũng dạy kèm miễn phí mấy tuần nay còn gì."

Ngân quay lại, cắn môi dưới:

"Mày muốn tao bao gì?"

"Tuỳ tâm." Đăng đáp gọn, rồi nháy mắt một cái rõ tinh quái.

...

Tan học, trời đã tắt nắng. Mặt trời nấp hẳn sau dãy nhà cao tầng, để lại vệt cam nhạt nhòa trên nền trời. Gió cuối buổi ùa qua hành lang, luồn qua vạt áo trắng phất phơ của học sinh tan lớp.

Ngân dắt xe ra khỏi nhà xe, nhưng cứ đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn sau lưng. Thấy Đăng vẫn còn lững thững phía sau, ba lô đeo lệch một bên, gương mặt tỉnh rụi như thể chẳng có gì gấp gáp.

Ngân nheo mắt, nhíu mày:

"Đi lẹ lên coi, chậm y như cái mặt mày vậy đó!"

Đăng vừa dắt xe vừa ngáp một cái rõ dài, giọng lười biếng:

"Tao tưởng mày đổi ý rồi, định bùng tao chứ."

"Bùng cái gì? Tao đã hứa là bao mày thì tao bao."

"Nghe câu đó mát lòng thiệt chớ."

Quán mì cay nằm cách trường một đoạn, khuất trong con hẻm nhỏ có mấy chậu cây cảnh bé bé xinh xinh đặt trước cửa. Bảng hiệu màu cam nổi bật như cái mặt trời mini giữa phố xá chiều muộn. Bên trong bật điều hòa mát lạnh, mùi kim chi và sa tế quyện với nhau thơm nức mũi, đủ để bụng đói xốn xang.

Đăng đẩy cửa bước vào trước, mắt đảo một vòng rồi quay sang nói tỉnh bơ, giọng thấp vừa đủ nghe:

"Quán yên tĩnh, ánh sáng dịu, không ai làm phiền. Khá lý tưởng cho một buổi hẹn hò riêng tư."

Ngân ho khụ một cái:

"Hẹn cái đầu mày! Đây là đi ăn! Mày còn nói tào lao nữa là tao gọi mì cấp năm cho mày ăn khỏi nói luôn á."

Đăng bật cười, kéo ghế ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ:

"Không sao. Miễn có mày ngồi kế bên, cay mấy tao cũng nuốt được."

Ngân đứng khựng một giây, xong lườm cháy bàn:

"Muốn ăn cháo trắng thay mì không?"

"Thôi. Nãy giờ giỡn đủ rồi, mặt mày mà nghiêm lên là tao biết khúc sau không vui rồi."

Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, chị phục vụ đã bước ra, tay cầm cuốn sổ ghi chép, cười tươi:

"Hai em ăn gì nè?"

Ngân nhanh nhảu chọn trước, không cần suy nghĩ:

"Dạ, cho em một tô mì cay kim chi mực cấp hai!"

Chị phục vụ gật đầu, quay sang Đăng. Cậu nhìn bảng menu một hồi lâu như đang cân nhắc chuyện trọng đại. Ngân liếc qua:

"Gọi lẹ đi má! Tao đói bụng rồi."

Đăng làm bộ trầm ngâm thêm vài giây nữa cho ra vẻ, rồi mới đặt menu xuống:

"Cho em một tô mì bò cấp ba."

Ngân quay sang, nhíu mày:

"Cấp hai đã cay lắm rồi. Mày ăn cấp ba nổi không vậy?"

Đăng khoanh tay, nhếch môi tự tin:

"Tao ăn cay bình thường. Mấy cấp nhỏ nhỏ như vậy... không xi nhê."

Chị phục vụ mỉm cười, ghi xuống. Hai đứa tiếp tục gọi thêm hai ly trà sữa full topping và một phần cá viên chiên.

"Rồi, hai em chờ chút nha!"

Chưa đầy mười phút sau, hai tô mì cay nghi ngút khói được bưng ra. Mùi nước lèo bốc lên thơm nức, cay nồng, quyện mùi kim chi với sa tế đỏ au, chỉ ngửi thôi cũng đã thấy lưỡi ngứa ngứa.

Ngân hít hà đầy hào hứng:

"Trời ơi thơm ghê..."

Cô cầm đũa, đảo một vòng rồi ăn ngay. Miếng đầu tiên vừa vào miệng đã thấy cay tê, nhưng vẫn ăn ngon lành như thường. Đúng kiểu lâu ngày không ăn cay, hôm nay mà được ăn thì phải tận hưởng.

Đăng ngồi kế bên, liếc cô ăn một cách đầy nghi ngờ: Con nhỏ này... nhìn mong manh vậy mà ăn cay thấy ghê.

Rồi cậu nhìn xuống tô mì bò của mình. Màu đỏ lòm, mùi thì xộc thẳng lên mũi.

Đăng nuốt nước miếng một cái rõ to. Sao nhìn cay vậy trời...

Ngân ngước lên, thấy Đăng chưa đụng đũa, liền nhắc:

"Ăn lẹ đi cha. Tao bao đó, không ăn là uổng lắm!"

Đăng cười cười, cố giữ vẻ thản nhiên. Gắp đũa đầu tiên nhét vô miệng.

Đúng ba giây sau...

Địa ngục mở cửa.

Cay.

Cay tới mức thấy tổ tiên vẫy gọi.

Má ơi, sao cay dữ vậy? Sao cô ấy ăn ngon lành được hay vậy?

Nhưng vì sĩ diện của một thằng con trai lỡ mồm gáy to, Đăng giả vờ nhai rất bình thường. Tay trái dưới bàn siết chặt mép quần, mắt hơi nheo lại vì cay, nhưng miệng vẫn gượng nhai như không có gì xảy ra.

Ngân thì vô tư hút trà sữa, lâu lâu lại gắp thêm miếng mực cay, mặt tỉnh bơ.

Một lúc sau, cô nghiêng đầu nhìn sang, thấy Đăng ăn mà mặt đỏ lên bất thường, môi hơi run run.

Ngân nheo mắt, gác đũa xuống bàn. Cô nghiêng người qua, mặt tiến sát lại, giơ tay lên sờ trán cậu:

"Này, mày sao vậy? Sốt hả?"

Cái tay mát lạnh của Ngân đặt lên trán cậu khiến Đăng giật mình.

Gần, quá gần. Hơi thở mùi sữa dâu của Ngân lướt qua mũi Đăng.

Mặt Đăng đã đỏ, nay thành đỏ rực như cà chua vừa thu hoạch.

"Không... không sao..." Đăng lùi nhẹ ra, giọng khàn khàn. "Chắc do quán bật máy lạnh mạnh quá."

Ngân nhíu mày, rụt tay lại:

"Lạnh mà mặt mày đỏ như sắp bốc cháy luôn đó."

"Ờ... tại tao hăng ăn."

"Hăng cái đầu mày." Ngân khoanh tay, bật cười nửa miệng. "Mày không ăn cay được đúng không?"

"Tao ăn được mà." Đăng gượng cười, cố trưng ra vẻ bình tĩnh.

Đúng lúc đó, một giọt mồ hôi phản chủ lặng lẽ trượt từ thái dương xuống má. Ngân nhìn thấy, rồi phá lên cười:

"Trời đất ơi, cái thằng này! Mới nãy còn giả bộ ngầu lòi cấp nhỏ nhỏ như vậy không xi nhê. Giờ cái mặt mày nó đỏ không gì có thể tả luôn á!"

Đăng im lặng một cách bất thường. Ngân vẫn cười, rồi chìa ly trà sữa ra trước mặt cậu, hiếm khi có cơ hội này cô chọc tiếp:

"Thường ngày mày mồm mép như vẹt, sao giờ cay có chút xíu mà đơ như bị đứng hình vậy? Mày ăn không nổi thì nói, ai ép?"

Đăng uống nước, thở ra, cười khẽ:

"Tao ăn cay được. Chỉ là cấp ba của quán này... hơi cay hơn quán khác thôi."

Ngân bật cười, mắt cong cong:

"Ừa, mày ăn cay được." Cô cố tình nhấn mạnh chữ "được", mặt tỉnh bơ nhưng giọng thì rành rành mùi cà khịa.

Đăng lườm cô, nhưng không cãi nữa. Một phần vì cay, một phần vì càng cãi càng quê.

Ngân cúi đầu ăn tiếp, nhưng mỗi lần liếc sang thấy Đăng len lén lau mồ hôi thêm lần nữa, cô lại khẽ cười một tiếng rất nhẹ đầy chiến thắng.

Lát sau, khi hai tô mì chỉ còn nước và vài miếng thịt, Ngân đang cắm cúi hút trà sữa thì Đăng khều nhẹ tay áo cô.

"Ê."

"Hả?"

Đăng lấy từ ba lô ra một túi giấy màu hồng nhạt, đưa qua. Giọng thản nhiên nhưng ánh mắt lại đầy để ý:

"Cho mày."

"Gì vậy?" Ngân chớp mắt, tay chưa kịp nhận.

"Quà chúc mừng mày lọt vào danh sách đi thi thành phố."

Ngân định mở ra xem thì Đăng cản liền:

"Về nhà mở đi. Mở ở đây... coi chừng rung động thiệt đó."

Ngân giật mình, mặt đỏ như đèn báo hiệu. Cô đứng bật dậy, chụp ví rồi quay lưng đi ra quầy:

"Im! Tính tiền xong tao về trước!"

Đăng ngồi lại, chống cằm nhìn theo cái dáng lưng lúng túng, hai vai hơi rụt lại vì ngại. Cậu cười, lẩm bẩm:

"Đáng yêu ghê!"