Về đến nhà, Ngân đặt ba lô xuống bàn, rồi lấy từ bên trong ra chiếc túi giấy màu hồng xinh xắn mà Đăng đưa lúc nãy. Chiếc túi như thể bước ra từ thiên đường đồ ngọt của Sanrio, nền caro hồng phấn, in hình mấy bé thú mũm mĩm đội nón dâu tây, mắt long lanh như chực rơi sao. Ở giữa còn có dòng chữ bé xíu xiu lấp lánh: "For someone special."
Cô cắn môi, lòng hơi xao xuyến.
Ngân mở túi ra, bên trong có một hộp quà nhỏ lót giấy bông. Cô nhẹ nhàng lấy ra từng món:
Món đầu tiên là một chiếc móc khoá đan len hình Hello Kitty. Hello Kitty mặc váy yếm xanh, má hồng hồng, nơ đỏ nghiêng nghiêng duyên dáng. Phía sau còn gắn thêm một vòng tròn len màu vàng nổi bật. Vừa cầm lên, Ngân đã cười không ngậm được miệng:
"Trời đất ơi..." Ngân rít lên một tiếng đầy phấn khích. "Đáng yêu quá! Mấy cái này ngoài tiệm handmade bán mắc lắm!"
Ngân ôm chiếc móc khoá vào ngực, mặt đỏ bừng vì vui.
Cô vẫn chưa hết phấn khích thì tay cô lại chạm phải một vật khác trong túi giấy. Cô thò tay vào, lôi ra món thứ hai. Là một thỏi son, cũng Hello Kitty, màu đỏ rực xinh xắn. Vỏ trong suốt, có hình trái tim và chấm bi đỏ trắng, còn phần nắp thì đính một cái nơ 3D đỏ chót.
Ngân tưởng vậy là hết, trong góc túi vẫn còn một món nữa. Bên trong là một hũ má hồng kem cũng mang hình Hello Kitty đeo kính bơi, nắp tròn, màu hồng dâu sữa. Mở nắp ra, phần má hồng bên trong là màu hồng đào ngọt ngào.
Cô đặt từng món lên bàn, xếp ngay ngắn. Mỗi món như một mảnh ghép dễ thương được chọn kỹ, không phải kiểu "mua đại" cho có.
Cô chống cằm, nhìn một lúc. Rồi cười tủm tỉm rất lâu.
Ngân cầm điện thoại, mở khung chat với Đăng. Ngón tay khẽ lướt trên bàn phím, soạn rồi xoá, xoá rồi gõ lại. Cuối cùng, chỉ gửi một câu rất bình thường:
"Tao mở rồi. Cảm ơn nha."
Chưa đầy ba giây sau, tin nhắn đến ngay:
"Thích không?"
Ngân hơi khựng lại. Gương mặt vốn đang ửng đỏ, bây giờ lại càng đỏ hơn. Cô gõ một hồi, rồi nhấn gửi:
"Thích, nhưng sao mày tặng toàn Hello Kitty vậy?"
Một lúc sau, Đăng mới nhắn lại, chỉ vỏn vẹn một câu:
"Thì tao thấy hợp với mày."
Tim Ngân đập nhẹ một nhịp. Cô nhìn màn hình, nghĩ vài giây, rồi gửi lại một chữ duy nhất:
"Ừm."
Sau đó điện thoại xuống, lấy tay che mặt, rồi lại không nhịn được cười khúc khích.
Nhưng điều Ngân không hề biết, cái hộp quà đó, Đăng đã mua từ trước khi làm bài khảo sát.
Nếu Ngân rớt, cậu sẽ gọi đó là "quà an ủi". Còn nếu đậu, thì sẽ là "quà chúc mừng".
Nhưng thật ra, trong cả hai trường hợp, lý do vẫn là một: Cậu muốn là người đầu tiên khiến cô vui.
...
Sau khi tắm xong, Ngân quấn khăn lên đầu, mở máy sấy rồi nghiêng đầu, vừa hong tóc vừa lắc lư theo điệu nhạc đang phát từ điện thoại.
Mỗi lần nghe tiếng "vù vù" của máy sấy là như bật chế độ thư giãn. Mắt cô lim dim, miệng nhẩm theo lời bài hát quen thuộc:
♪ Cause there's not a lot of guys like you
(Vì chẳng có ai giống như anh đâu)
♪ Not a lot of guys like, guys like you, hmm
(Rất hiếm người được giống như anh)
Tóc khô dần, bồng bềnh như sợi mây mềm. Cô vuốt nhẹ vài lọn còn lòa xòa trước trán rồi cột tóc lên bằng một cái scrunchie hình thỏ trắng mà Trân tặng vào sinh nhật năm ngoái, nhìn ngố nhưng lại rất hợp. Xong xuôi, cô leo lên giường, quấn chăn tới tận cổ, ôm điện thoại lướt TikTok một vòng như thường lệ.
Không hiểu sao, vừa lướt thấy mấy tấm ảnh nền màu hồng nhẹ kiểu aesthetic bánh bèo, đầu óc cô lại nổi hứng "sống ảo".
Không suy nghĩ gì nhiều, cô up lên story, gõ dòng caption mập mờ: "Tự dưng mấy thằng chuyên Lý không còn khó ưa nữa!"
Nghe qua thì vô thưởng vô phạt. Ai mà biết được cô đang ám chỉ ai, chỉ là một phút sau, cái người không nên hiểu lại hiểu ngay lập tức.
Tên Đăng đã xuất hiện trong phần phản hồi story:
"Nói tao hả? Chưa gì cảm động rồi à?"
Như bị nhìn thấu, cô đỏ bừng mặt, gõ lại:
"Bớt ảo tưởng đi cha nội!"
Cứ tưởng Đăng sẽ chịu dừng lại sau một cú cà khịa. Ai ngờ đâu, tên đó nhây không điểm dừng, thả liền ba cái icon mặt cười toe toét như muốn chọc điên người khác, rồi liên hoàn tin nhắn ập tới như vũ bão:
"Thôi tao hiểu mà, không cần che giấu vậy đâu."
"Bị tao cảm hóa rồi đúng không?"
"Không có gì phải xấu hổ. Mày thích tao rồi cũng được, tao không ngại."
Ngân nhìn màn hình, máu nóng dồn lên não. Lúc đầu còn đỏ mặt vì ngại, giờ thì đỏ mặt vì quạu.
Cô không nhắn lại nữa. Tim thì đập loạn xạ, còn tay thì run run nhấn vào góc phải màn hình.
Block.
Ngân ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu, như vừa trút hết cơn tức vào đầu ngón tay. Cô lầm bầm:
"Cho mày biết thế nào chưa thấy quan tài là chưa đổ lệ!"
Đột nhiên Messenger lại ting một cái nữa. Cô liếc qua, chuẩn bị tinh thần chửi thêm. Nhưng ai ngờ là Thịnh, với một dấu duy nhất: "?"
Ngân đọc, không trả lời. Cô vứt điện thoại sang một bên, bật im lặng, rồi vùi đầu vào đống đề Lý.
"Làm xong thì mở block lại cũng được..."
Chỉ có điều trong cơn tập trung cao độ ấy, cô quên béng luôn chuyện unblock.
Bên kia màn hình, Đăng vẫn tự tin như thường lệ. Cậu ngồi dựa vào thành giường, một tay cầm điện thoại, một tay gãi gãi đầu, miệng thì cười nhếch đầy thỏa mãn. Chờ hoài không thấy Ngân trả lời, cậu nhấn thêm cái sticker mèo cười toe toét gửi tiếp cho chắc ăn.
Thay vì nhận được "Đã xem" hay bất kỳ phản hồi nào như thường lệ. Một dòng chữ xám hiện ra dưới khung chat:
"Hiện không thể liên lạc được với người này trên Messenger."
Đăng chớp mắt, rồi chớp tiếp lần nữa. Như thể không tin vào những gì mình vừa đọc.
Cậu bật ngồi dậy, tay đóng app, mở lại, kiểm tra mạng, mở lại khung chat, vẫn là dòng chữ xám lạnh lùng ấy.
Đăng nhìn màn hình, mặt ngơ ngác. Một lúc sau, mới hoàn toàn nhận thức được tình hình:
"Cái gì!?? Con nhỏ này block mình luôn rồi á?!?"
Cậu gãi đầu gãi tai, miệng lầm bầm:
"Block thật rồi... chết tui rồi..."
Trong lúc rối não, Đăng quyết định đi hỏi đứa thân nhất:
"Ê, bị con gái block thì làm sao mở block?"
Cường đáp tỉnh bơ:
"Mày block lại, tạo điểm nhấn. Kiểu gì nó chả mở."
"Block lại á?"
"Ừ, kiểu như tao cũng không cần mày đâu. Con gái thấy vậy hay mềm lòng lắm."
Đăng nghĩ với tính của Ngân mà cậu làm vậy, xác suất cậu bị block vĩnh viễn là 100%. Cái đó chẳng khác nào kêu cậu tìm đường chết.
"Còn cách khác không?"
"Con gái thích tiền lắm. Mày ting ting vô tài khoản nó thử coi."
Cậu ngẫm nghe cũng có lý. Với một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của đồng tiền và lòng bao dung của con gái, Đăng mở app ngân hàng, nhập 500.000 VNĐ, gõ nhanh:
"Tao xin lỗi, bỏ block tao đi."
Nhập xong số tài khoản, cậu nhấn "Xác nhận"một cách dứt khoát. Màn hình hiện dòng chữ: "Giao dịch thành công."
Đăng ngồi thẳng lưng, tay ôm điện thoại, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Messenger.
Một phút, rồi ba phút. Đến phút thứ năm vẫn có động tĩnh gì. Đăng bắt đầu toát mồ hôi, lẩm bẩm:
"Ủa... vẫn không được hả? Con gái thích tiền mà?"
Rồi như một con bạc vừa thua ván đầu tiên, cậu gằn nhẹ:
"Chơi lớn luôn."
Đăng lập tức bấm chuyển thêm 1.000.000 VNĐ. Vẫn cùng một dòng nội dung:
"Tao xin lỗi, bỏ block tao đi."
Tay cậu run run nhấn xác nhận. Màn hình lại hiện dòng chữ quen thuộc: "Giao dịch thành công."
Nhưng Messenger thì vẫn lạnh tanh.
"Thế quái nào?" Cậu thì thầm.
Đăng bắt đầu cảm thấy toang. Cậu cúi đầu nhìn hai giao dịch vừa rồi, rồi nhìn lại cái số dư tài khoản đang ít lại thấy rõ.
Mặt méo xệch, cậu bật lên một tiếng rên thảm thiết:
"Hai cú chuyển khoản, một lời xin lỗi... còn không mua nổi cái unblock?!?"
Quá tuyệt vọng, Đăng nhắn tiếp cho Cường:
"Sao nó chưa bỏ block tao nữa??"
Đợi mãi mới thấy Cường trả lời:
"Tao chịu, hết bài rồi."
Đăng đọc xong, nhìn trần nhà:
"Thế giới này có gì đáng tin nữa không..."
Và rồi như bám lấy cọng rơm cuối cùng, cậu bật dậy, gọi thẳng cho Thịnh.
"Alo, cho tao xin số điện thoại Zalo của Ngân!"
Thịnh ngập ngừng:
"03xxx... Nhưng mà mày..."
"Cảm ơn!"
Đăng cúp máy cái rụp, không cho đối phương nói thêm nửa chữ nào. Cậu cười đầy toan tính, hí hửng mở Zalo, nhập số điện thoại vào, vừa gõ vừa tưởng tượng ra một màn đối thoại như phim:
"Ngân à... Em đừng giận nữa... Tha lỗi cho anh đi mà..."
Enter.
Zalo hiện: "Không tìm thấy người dùng."
Đăng đơ mặt, chớp mắt, rồi lẩm bẩm:
"Chặn tìm kiếm bằng số? Trời đất, kỹ thật..."
Cậu nuốt nước bọt.
"Không sao, còn SMS mà."
Đăng lướt vào app tin nhắn, gõ tin nhắn đầu tiên, nghiêm túc và khẩn cầu:
"Này, bỏ block tao đi. Tao xin lỗi mà!"
Một phút trôi qua không có động tĩnh gì. Đăng sốt ruột, bấm tiếp:
"Này."
Lần này, vài giây sau, có tin nhắn đến thật. Mắt cậu sáng lên như người sắp được cứu.
"Ai vậy? Nhắn nhầm hả?"
Đăng bực mình, trả lời liền:
"Ngân mày đừng có giả vờ!! Tao biết mày cố tình lờ tao đúng không?"
Cùng lúc đó, điện thoại ting một cái. Một tin nhắn Messenger từ Thịnh, tiễn cậu xuống vực sâu:
"Ê lúc nãy mày cúp nhanh quá. Tao chưa kịp nói, đừng gọi vô số đó nha, là số ba Ngân á. Con bé lấy số xài Zalo thôi..."
Cả người Đăng đông cứng. Cậu nhìn tin nhắn, rồi nhìn lại câu mình vừa gửi đi.
Sốc. Toàn. Tập.
Chưa kịp hoàn hồn, một tin nhắn SMS khác đến.
"Cháu là ai? Ngân là con gái của tôi."
Cậu lắp bắp, mồ hôi rịn đầy trán:
"Trời đất ơi, chết tui rồi..."
Tay cậu run run gõ chữ, sai tới lui mấy lần mới gửi được:
"Cháu xin lỗi chú, cháu nhắn nhầm ạ. Thật sự rất rất xin lỗi chú!!!"
Vừa nhắn xong, cậu đập đầu vô gối:
"Chỉ là chọc nó vài câu thôi mà... sao mình phải ra nông nỗi này vậy trời!?"
Tình yêu của cậu còn chưa kịp nở hoa đã suýt bị phụ huynh phát hiện.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng nhẹ nhàng rọi qua cửa sổ, len qua rèm, rơi lên mép gối. Ngân lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở, tay quơ tìm điện thoại nhưng mò nhầm chai nước muối sinh lý đặt trên đầu giường. Cô nhíu mày nhìn cái chai, rồi mới mò trúng điện thoại nằm chỏng chơ kế bên.
"Uể oải quá..." Cô lẩm bẩm, kéo màn hình lên.
Bỗng dưng thấy hai thông báo chuyển khoản từ Đăng từ tối hôm qua. Ngân chớp mắt, rồi chớp tiếp. Mắt mở to, tỉnh cả ngủ mà không cần cà phê.
"Cái gì vậy trời??"
Cô bấm vào chi tiết giao dịch, dòng nội dung hiện lên rõ mồn một: "Tao xin lỗi, bỏ block tao đi."
Ngân rít lên: "Thằng này bị điên à?"
Cô vội vàng bật Messenger, định hỏi cho ra lẽ thì một cái bảng lạnh lùng hiện ra ngay giữa màn hình:
"Bạn đã chặn Đăng. Các bạn sẽ không thể nhắn tin hay gọi điện cho nhau trong đoạn chat này."
Ngân đơ người: "Chết cha, quên bỏ chặn!"
Cô vội vã bấm nút "Bỏ chặn". Xong xuôi, cô không nhắn vội, mà bật app ngân hàng, gõ số tài khoản của Đăng. Cô chuyển trả một triệu rưỡi không thiếu một đồng, gõ thêm dòng nội dung như tát thẳng vào cái mặt nhây của cậu:
"Tiền mày nè. Đừng có nghịch dại nữa nha con :)."
Chuyển xong, Ngân thở phào, ngả người xuống gối, như thể vừa dập tắt được một quả bom hẹn giờ. Sau đó mắt cô liếc sang cái ba lô ở góc phòng. Trên đó, Hello Kitty bằng len, váy yếm xanh, má hồng hồng, cái nơ đỏ nghiêng nghiêng đang đung đưa. Nhìn xa xa trông như nó đang vẫy tay chào buổi sáng vậy.
Ngân nheo mắt nhìn nó vài giây, rồi bật cười khẽ một tiếng.
"Cái thằng điên..."
Cô đứng dậy, với tay lấy bộ áo dài trắng tinh được cô cẩn thận ủi thẳng thớm tối qua đang treo gọn gàng trên xào.
Ngân ôm áo bước về phía phòng tắm, vừa đi vừa nghĩ:
"Cũng may chặn tạm thời thôi. Không thôi nó mà chơi lớn nữa, chắc mình... lên báo luôn quá."
Ý nghĩ đó vừa lướt qua khiến khóe môi cô nhếch nhẹ lần nữa, rồi nhanh chóng biến mất sau cánh cửa phòng tắm vang lên tiếng nước chảy róc rách.
...
Ngân bước xuống lầu. Cô đang lim dim định lục bánh mì trong bếp thì nghe ba đặt ly cà phê xuống bàn, quay lại hỏi:
"À mà nè, hôm qua có đứa nào nhắn vô số của ba, nhắn lóc lóc gì gì đó... Ai vậy con?"
Ngân đứng khựng. Gương mặt bình tĩnh của cô thoắt cái méo nhẹ. Đôi mắt chớp chớp một hồi, rồi cất giọng rất bình thường:
"Ba cho con mượn điện thoại một xíu được không?"
Ba cô chưa kịp hỏi lý do thì chiếc điện thoại đã nằm gọn trong tay con gái. Cô mở màn hình, ngón tay lướt đúng một phát là ra ngay đoạn hội thoại định mệnh. Cô cúi xuống đọc.
"Này, bỏ block tao đi. Tao xin lỗi mà!"
"Này."
"Ngân mày đừng có giả vờ!! Tao biết mày cố tình lờ tao đúng không?"
Ngân tròn mắt, tay lướt xuống dòng kế tiếp:
"Cháu là ai? Ngân là con gái của tôi."
"Phụttt!"
Một tràng cười bật ra không kiểm soát. Cô ôm bụng, dựa hẳn vô thành ghế.
"Trời ơi... Nó... nó chơi lớn thiệt rồi!" Cười xong cô lại thở hổn hển, gạt nước mắt như thể vừa trải qua một cú sốc tâm lý lớn nhưng lại đầy hả hê.
Kha từ phòng khách ló đầu ra, mặt ngu ngơ hỏi:
"Ủa... ai chơi lớn? Chơi gì? Gì mà chị cười như trúng số vậy?"
Ngân quay sang, vẫn còn nhịn cười đến đỏ cả mũi, tặng em trai một cú lườm sắc lẹm:
"Mày con nít biết gì mà hỏi?"
Kha bĩu môi, miệng lẩm bẩm kiểu uất ức:
"Cười như bị khùng xong còn nói người ta con nít."
Ngân ung dung ngồi xuống ghế, rót ly sữa tươi, vừa rót vừa cố nén cười. Trong đầu vẫn còn văng vẳng cái dòng: "Cháu là ai? Ngân là con gái của tôi."
Đúng là một pha "tự đào hố" đỉnh cao. Mỗi lần nghĩ tới là môi cô lại nhếch nhẹ, mắt cong cong.
Phía bên kia bàn, ba mẹ cô liếc nhau một cái như có thần giao cách cảm. Ông Vinh chống cằm, nhấp một ngụm cà phê, giọng trầm trầm:
"Không lẽ... con bé nó yêu rồi?"
Bà Tú Anh đang cắt ổ bánh mì làm đôi, tay khựng lại. Bà đặt bánh mì xuống, nhỏ giọng:
"Con gái lớn rồi mà..."
Ba cô cau mày, lẩm bẩm kiểu không cam lòng:
"Mới mười bảy lớn cái nỗi gì..."
Nghe tới đó, bà Tú Anh liếc sang, mắt hơi trợn, giọng nhấn nhá từng chữ vô cùng ngọt mà cũng vô cùng đáng sợ:
"Ủa? Ông mười bảy tuổi không phải cũng chở tôi đi học bằng xe đạp mini hả? Mưa cũng chở, nắng cũng chở, hở ra là đòi dắt tôi đi vòng vòng, nhớ không?"
Ba cô đang định nhấp thêm ngụm cà phê nữa thì khựng lại, suýt nghẹn. Ông lén liếc sang con gái đang cắm cúi ăn bánh mì không biết trời trăng gì, rồi ho nhẹ một cái lấy lại phong độ:
"Thì... thì đó là hồi đó..."
"Giờ cũng vậy thôi." Bà hớp một ngụm sữa, mắt không rời chồng. "Con mình nó thích ai thì mình để nó tự nhiên một chút."
Ông Vinh không nói gì nữa, bỗng thấy tuổi mười bảy như trở lại. Mỗi sáng dậy sớm hì hục lau yên xe đạp, cột chặt bóp phanh, đạp một lèo mấy cây số chỉ để kịp chở một người con gái duy nhất trong lòng đến trường.
Chở nhau đi học, có hôm mưa phùn lất phất, Tú Anh ngồi sau che dù, áo dài dính mưa, tóc ướt lòa xòa. Lúc ấy chẳng nghĩ nhiều, chỉ biết mình thích cô này lắm, đến mức đi đường vòng thêm ba cây số cũng không thấy phiền.
Thấy chồng im re, bà tặc lưỡi rồi cười khẽ, lấy tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay ông một cái.
"Lo vừa thôi, có đứa thích là mừng. Không ai thèm mới đáng lo đó."
"Thấm thoắt cũng hơn hai mươi năm rồi ha..." Ông Vinh lẩm bẩm, mắt dịu hẳn đi.
Bà Tú Anh hơi nghiêng đầu, không nghe rõ, chỉ thấy ông Vinh đang lén cười. Vẻ mặt ông lúc ấy đúng kiểu: "Ừ, vợ nói đúng. Đúng từ hồi cấp ba tới giờ."
...
Giờ ra chơi, tại căn tin trường THPT Ánh Sáng.
Dưới dãy bàn đá sát hàng cây cạnh căn tin, Cường, Huy, Kha và Đăng ngồi chụm đầu thành một cụm.
Đăng ngồi vắt chân, nửa lưng tựa vào ghế, tay cầm ly Sting đỏ uống dở, bên cạnh là ba người bạn chí cốt. Huy đang mải ăn xiên cá viên. Còn Kha thì ôm điện thoại, mắt dí vào màn hình Shopee, miệng càm ràm:
"Ủa deal 1K mà ship 26 ngàn? Lừa tao hả?"
Cường đang nhai bánh tráng trộn thì đột nhiên khựng lại, miệng vẫn còn một miếng xoài xanh lòi ra, mắt nhìn chằm chằm về hướng căn tin.
"Nhìn cái gì dữ vậy má?" Huy liếc sang Cường, rồi theo quán tính quay đầu nhìn theo tầm mắt bạn.
Đăng cũng nhướng mày nhìn theo. Cả đám nhìn thấy Lê Thảo Nguyên – bông hồng kiêu sa của lớp 11CV1 – đang từ hành lang bước xuống.
Áo dài trắng bay nhẹ trong gió, tóc đen thẳng xõa ngang vai. Cô không trang điểm, nhưng gương mặt vẫn sáng bừng lên bởi làn da trắng hồng, mắt to long lanh và cái nốt ruồi duyên bên gò má phải. Dáng đi của cô chậm rãi, không lả lướt nhưng có một kiểu nhẹ nhàng đặc trưng. Tay trái ôm một quyển sổ nhỏ, tay phải cầm chai nước suối, cả người gói gọn trong một vẻ tinh khôi, nữ tính mà không hề gượng gạo.
Chính cái chất dịu dàng ấy, cái vẻ "như mộng như sương" ấy, đã khiến Cường ngơ ngẩn như bị thôi miên. Mắt cậu vẫn dán chặt vào từng bước chân của Nguyên, như sợ chỉ cần chớp mắt là cảnh tượng ấy sẽ tan biến.
Huy cười khì, thúc cùi chỏ vô vai bạn:
"Ê lấy khăn lau nước miếng lẹ mày."
Cường gạt tay:
"Đừng làm phiền tao."
Đăng liếc qua, nhướng mày:
"Gu mày là kiểu này hả?"
Cường không rời mắt, gật gật đầu, ánh mắt mơ màng như thể đã thấy ngày rước dâu:
"Chuẩn, tao thích kiểu dịu dàng, nhẹ nhàng. Cười một cái thôi là tao tan liền. Mà nếu bả nói chuyện nhỏ nhẹ nữa là tao hết phép luôn."
Nói tới đây còn đưa tay lên đè ngực, kiểu như trái tim đang đập hơi quá công suất. Kha búng cái "bốp" lên trán cậu ta một cái:
"Bớt diễn sâu đi cha."
Cường bật cười khà khà:
"Gu mày thì sao Đăng? Đừng nói mày thích mấy đứa cá tính, đánh nhau được như lớp trưởng nha."
Đăng đang định trả lời thì Nguyên bất ngờ quay đầu lại, cười về phía bàn tụi nó. Một nụ cười nhẹ như sương mai, vừa vặn đến mức có thể khiến thời gian chậm lại nửa nhịp.
Cường tròn mắt. Tim thót lên một nhịp, rồi đập loạn xạ. Cậu ta gật đầu lại, cười rạng rỡ như thể nhận được tín hiệu tình yêu đầu đời.
Kha nhìn thấy cảnh đó, suýt nghẹn:
"Hết nói nổi"
Huy vỗ vai Kha, thở dài:
"Thôi kệ đi, cho người ta mơ mộng một lần."
Đăng vẫn giữ vẻ bình thản. Mắt cậu có lia qua, đúng một nhịp, rồi quay đi như chẳng có gì đặc biệt. Cậu chỉ khẽ nhếch môi cười như thể vừa nhìn thấy một áng mây trôi qua. Rõ ràng chẳng mảy may để tâm.
Đăng chống cằm, tay xoay xoay cái ống hút. Rồi cậu thả nhẹ một câu mà khiến cả bàn rơi vào trầm mặc:
"Gu tao hả? Đơn giản lắm. Ba chữ thôi."
Cả ba cái đầu kia lập tức nghiêng qua như cái phản xạ có điều kiện, đồng thanh một cách không hẹn mà trúng:
"Chữ gì?"
"Bùi. Châu. Ngân."
Nói rồi, Đăng quay đầu nhìn về phía quầy nước, nơi Ngân đang đứng cùng Thịnh và Bách. Tay cô cầm hai chai nước, đang cằn nhằn gì đó với Thịnh. Gương mặt có chút khó chịu, nhưng lại có cái gì đó rất dễ thương.
Đăng nhìn một lúc, cười khẽ. Một nụ cười dịu dàng đến lạ, như thể cả thế giới chỉ còn đúng một người duy nhất đáng để nhìn theo như vậy.
Ba thằng bạn ngồi như hoá đá. Kha còn bị sặc nước, ho đến đỏ cả tai.
"Khụ... khụ... Thiệt hả mày?" Kha vừa nói vừa vỗ ngực, mắt vẫn còn long lanh nước.
Cường ngồi kế bên thì trợn mắt, vỗ lên đùi một cái thiệt mạnh, như kiểu phát hiện chuyện động trời:
"Giờ mới chịu thừa nhận đó hả?"
Huy há miệng:
"Mày thích... lớp trưởng? Thật hả?"
Cường liếc sang, vỗ cái bộp vô đầu Huy:
"Mày mới biết hả thằng ngu? Cái mặt nó viết chữ "đang-cảm-nắng-lớp-trưởng" to đùng mấy tuần nay rồi kìa!"
Đăng chỉ nhếch môi, không khẳng định cũng không phủ nhận. Đúng lúc không khí bàn còn đang nóng ran vì buôn chuyện, một giọng nói ngọt như mật ong vang lên:
"Cường nè." Giọng cô nhẹ đến mức phải dỏng tai mới nghe rõ. "Nãy tớ thấy Cường ho hoài á, uống miếng nước cho đỡ nghẹn nha."
Nguyên tiến đến, chìa chai nước ra trước mặt Cường, hơi nghiêng nghiêng. Ánh mắt to tròn, chớp chớp nhìn cậu đầy vẻ quan tâm.
Cường đỏ mặt lúng túng nhận nước. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của Nguyên lại không dừng ở người vừa nhận chai nước.
Cô khẽ nghiêng đầu sang trái, tầm mắt lướt qua Đăng. Cái nhìn tưởng như vô tình, nhưng thực chất được tính toán vô cùng kỹ lưỡng.
Một ánh mắt dịu dàng, có chút dò xét, và cả một chút kỳ vọng. Như thể cô đang chờ điều gì đó, rằng Đăng sẽ vô tình quay sang, sẽ nhìn thấy, sẽ bất ngờ, hoặc ít nhất là gật đầu cười lịch sự một cái. Nhưng người cô chờ lại chẳng hề ngước lên nhìn.
Đăng vẫn chống cằm, mắt nhìn chằm chằm vào ly Sting đỏ uống dở, như đang cân nhắc xem uống tiếp hay bỏ luôn cho rồi. Tĩnh lặng đến mức khiến người đối diện cảm thấy mình như vô hình.
Không khí đọng lại vài giây.
Nét cười trên môi Nguyên khựng nhẹ, thoáng nhạt đi. Cô thu ánh mắt về, môi cong cong như không có gì xảy ra, rồi xoay sang Cường, giọng ngọt ngào:
"Tớ lên lớp trước nha. Nhớ uống nước đó!"
Cường gật đầu lia lịa như học sinh ngoan. Cô xoay người bước đi, tà áo dài trắng khẽ bay, nhưng bước chân thì có vẻ gấp gáp hơn lúc đến.
Phía sau, ba thằng bạn vẫn chưa kịp hoàn hồn. Kha nhướng mày nhìn Huy kiểu "Tao vừa chứng kiến cái gì vậy?". Huy thì quay sang liếc Cường đầy ý tứ như muốn nói "Tới số mày rồi đó cha".
Riêng Cường vẫn đang nhìn chằm chằm vào chai nước suối trên tay, ánh mắt vừa xúc động, vừa bối rối, như thể đang cân nhắc nên giữ làm kỷ vật hay uống thật. Kha không nhịn nổi, thúc cùi chỏ vô sườn Cường:
"Tỉnh chưa cha nội? Mày sắp hít luôn cái nhãn chai tới nơi rồi đó."
Cường giật mình như bị kéo khỏi cõi mộng, chớp mắt liên tục:
"Ủa... nãy cô ấy... cô ấy cười với tao thiệt đúng không?"
Huy gật đầu lấy lệ, nhưng mặt hơi nhăn:
"Ờ thì... cười với mày thiệt đó. Nhưng mà tao thấy... có gì đó nó... lạ lắm."
"Lạ gì?" Cường tròn mắt.
"Không biết nữa. Kiểu... sao ta, giống như nó... cười mà không hoàn toàn cười với mày vậy á."
"Ủa? Là sao má?!"
"Tao không biết. Nhưng mà thôi, mày cứ tin là nó cười với mày đi. Cho cuộc sống màu hồng chút cũng được."
Cường ôm chai nước sát hơn, lẩm bẩm gì đó nghe như: "Đây là định mệnh..."
Đăng vẫn điềm nhiên, tay xoay nhẹ cái ống hút trong ly, môi khẽ nhếch, không biết rõ cậu đang nghĩ gì. Cái kiểu thờ ơ đến bất cần ấy làm cho mọi nỗ lực "gây chú ý" vừa rồi của ai đó thành công cốc.