Cách Hạ Gục Bạn Cùng Lớp

Chương 54: You Are The Best!



Chiều hôm đó, trời Sài Gòn đổ nắng hanh hanh, ve chưa kêu nhưng thời tiết đã nóng muốn tan chảy. Không có tiết phụ đạo, cũng chẳng phải đi ôn đội tuyển như mọi hôm, Ngân quyết định kéo theo "best Lý" – Lê Hoàng Khánh Đăng – ra quán cà phê quen gần trường để cày đề.

Hai đứa chọn bàn gần cửa sổ, kéo ghế ngồi đối diện nhau, mỗi đứa một ly đá xay: Ngân gọi matcha, Đăng gọi socola. Quán mở nhạc nhẹ, máy lạnh thì phà ra mát mẻ xua tan đi cái nóng mùa hè đang đến, nhưng mặt Ngân nhăn nhăn vì đang gặp đề Lý khó. Tay bấm máy tính cạch cạch, miệng lầm bầm:

"Đã định luật Ohm, định luật Faraday, còn chơi thêm lực Lo-ren-xơ, lực ma sát nữa trời?!"

Đăng đang ngồi đối diện chống cằm ngắm cô, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt cong cong đầy âm mưu. Trông cậu thì như đang lơ đễnh nghịch viết, nhưng thật ra tay đang hí hoáy viết gì đó vào giấy nháp, trông có vẻ rất bí ẩn.

Ngân liếc qua, nheo mắt nghi ngờ:

"Lo làm đề đi, viết viết vẽ vẽ gì cái gì vậy cha?"

Nghe giọng cô, Đăng giật mình, lập tức nghiêng tờ giấy về phía mình, tay còn lấy cuốn vở đè lên.

"Không có gì." Cậu nói, còn tặng thêm cái cười nhếch mép rất đáng ăn đấm. "Bí kíp tuyệt học, em chưa đủ trình đọc."

Ngân chun mũi liếc xéo một cái, định phản bác nhưng đang kẹt câu tính lực điện nên đành bấm bụng bỏ qua. Cô quay lại với cái đề, tiếp tục bấm máy tính lia lịa. Đang chăm chú thì bất thình lình một tờ giấy nháp được đẩy sang phía cô.

Ngân ngẩng lên, cau mày:

"Gì nữa vậy ông tướng?"

Đăng chống cằm, cười lười biếng:

"Nếu mày trả lời đúng hết mấy câu này, tao bao nước chầu này."

Ngân liền nhướng mày:

"Thiệt không đó? Nói là phải giữ lời nha!"

"Ừ, dĩ nhiên." Đăng khoanh tay, dựa ra sau, ra vẻ ung dung. "Không lật kèo."

Cô bật cười, chậc một tiếng rồi cúi đọc đề. Tay nhanh như chớp ghi đáp án xuống ngay bên dưới từng câu:

1. Hệ thức giữa hiệu điện thế và cường độ điện trường: U = A/q = Ed.

2. Công thức của công cơ học: A = Fscosα.

3. Điện trở dây dẫn theo thông số vật lý: R = ρl/S.

4. Công thức động năng của một vật có khối lượng m khi chuyển động với vận tốc v: E= ½mv².

5. Chu kỳ dao động điều hòa: T = 2π/ω = t/N = 1/f.

6. Đơn vị đo độ tự cảm: H.

7. Công thức năng lượng biểu thị sự tương đương giữa khối lượng và năng lượng: E=mc².

8. Công thức tính cảm ứng từ của dòng điện chạy trong dây dẫn thẳng: B=2x10⁻⁷xI/r.

9. Hiệu điện thế giữa hai điểm: E = W/q.

10. Quãng đường rơi tự do: S = ½gt².

11. Đơn vị đo cường độ cảm ứng từ trong hệ SI: T.

Cô vừa ghi vừa nhẩm lại, sau đó hất tóc, đẩy tờ giấy về phía Đăng:

"Chấm đi, coi tao có được uống free không?"

Đăng cười khẽ, ngồi thẳng lên. Cậu lấy viết đỏ, làm bộ nghiêm túc như giáo viên, gật gù từng đáp án, mắt thì cứ đảo qua đảo lại giữa tờ giấy với mặt Ngân.

Chấm xong, cậu vẽ một con số "10" to ở góc giấy, còn vẽ thêm cái mặt cười méo mó kế bên, rồi không nói không rằng vươn tay vò đầu cô một phát rõ lực.

"Giỏi, không hổ danh là học trò ruột của tao."

Ngân đang hí hoáy bấm máy tính thì quay phắt sang lườm cậu:

"Mày điên hả!? Ai cho mày đụng đầu tao? Tóc tao mới gội đó nha!!"

"Bị mày làm cho mê." Cậu thản nhiên rút tay về, chống cằm. "À không, ý tao là... bị choáng vì độ thông minh của mày."

Ngân bĩu môi, lườm một phát định quay lại làm bài thì Đăng đã đẩy tờ giấy về phía cô lần nữa. Mắt ánh lên một tia nghịch ngợm quen thuộc.

"Vậy... mày có thấy gì đặc biệt trong mấy câu này không?"

Ngân nhướng mày, nheo mắt nhìn lại. Cô đọc lại từng câu. Câu nào cũng thấy quen, đều học qua rồi. Nhưng đặc biệt là sao?

"Mày lại giấu gì nữa hả?" Cô lườm.

"Đọc chữ đầu mỗi đáp án đi." Đăng nháy mắt, giọng bí hiểm.

Ngân lẩm nhẩm đọc từng dòng, nhưng chỉ đọc chữ cái đầu của mỗi đáp án.

U – A – R – E – T – H – E – B – E – S – T.

YOU ARE THE BEST.

(Mày là nhất!)

Ngân khựng lại. Cô quay đầu sang nhìn Đăng. Cậu vẫn ngồi đó, khoanh tay, gương mặt tỉnh bơ như thể chuyện này chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

"Đồ điên..." Cô lẩm bẩm, môi hơi cong lên, rồi vội cúi đầu xuống tránh ánh nhìn của cậu.

Đăng chống cằm nhìn cô, giọng đều đều nhưng ánh mắt dịu dàng:

"Tao nói thật mà. Học trò của tao là nhất."

Trong lòng lại thì thầm thêm:

"Mày là nhất với tao. Lúc nào cũng vậy."

Ngân giả vờ không nghe thấy, nhưng vành tai đã đỏ bừng. Cô cúi xuống làm bài tiếp mà tay bấm máy tính mà bấm nhầm ba lần, miệng thì lầm bầm: "Nói linh tinh..."

Một lát sau, cậu lại cầm viết hí hoáy vẽ gì đó vào tờ giấy nháp. Ngân liếc xéo qua, giọng đầy nghi ngờ:

"Còn công thức gì nữa hả giáo sư?"

"Công thức nâng cao. Dành riêng cho bài toán khó nhất." Đăng đáp, giọng tỉnh bơ, rồi đẩy tờ giấy qua.

Ngân hơi nghi ngờ, nhưng vẫn cúi nhìn.

Bên dưới dòng "U ARE THE BEST", là thêm một dòng mới viết:

"Mày là đề bài khó nhất mà tao từng gặp."

Ngân nóng hết cả mặt, nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình thản:

"Không hiểu nổi mày luôn á. Tao tới đây làm đề Lý, chứ không phải làm vật thí nghiệm cho mày luyện mấy chiêu thính đâu nha!"

"Thì tao cũng đang học nè." Đăng chớp mắt vô tội, nói thản nhiên. "Tình cảm cũng cần có định luật. Như lực hút chẳng hạn."

Ngân bật cười, răng khểnh lộ ra. Cô cầm viết gõ nhẹ lên tay cậu:

"Khùng."

"Không khùng." Đăng nói nhỏ, mắt nhìn cô không rời. "Tao nghiêm túc đó."

Cô lầm bầm trong miệng:

"Bớt tào lao giùm tao."

Nhưng Đăng không nói gì thêm. Cậu mở điện thoại, lướt một lát rồi nghiêng đầu:

"Ê, chiều mai học phụ đạo xong, mày rảnh không?"

Ngân ngập ngừng:

"Chi... chi vậy?"

"Đi ăn bánh flan cốt dừa với tao." Cậu nói tỉnh bơ. "Hôm bữa mày nói thèm mà chưa ăn được. Tao tìm được chỗ ngon gần nhà tao nè. Mày giải đúng mười một câu, nên tao bao mày thêm món nữa."

Ngân hơi ngớ ra. Trong lòng có chút chộn rộn, không ngờ cậu nhớ cái chuyện nhỏ xíu đó.

"Ờm... mai tao coi lại lịch rồi nhắn nha..."

"Ừm." Đăng cười khẽ.

Ngân lườm cậu một cái nhưng ánh mắt dịu hơn hẳn mọi hôm.

Lúc đó, tiếng điện thoại Đăng reo lên, là Kha gọi đến. Cậu nhấc máy, nói mấy câu rồi đứng dậy:

"Tao về trước nha. Mày làm xong, về nhớ nhắn tao."

Ngân gật đầu, dõi theo bóng lưng cậu rời khỏi quán. Nhưng trước khi ra khỏi cửa, Đăng quay lại, giơ tay vẫy vẫy:

"Học gì cũng nhớ giữ gìn sức khoẻ nha học trò!"

Ngân suýt bật cười, nhưng cố giữ vẻ nghiêm túc:

"Biến lẹ đi, lắm lời!"

Cửa đóng lại. Cô cúi xuống nhìn tờ giấy nháp.

"Mày là đề bài khó nhất tao từng gặp."

Ngân nhẹ tay xếp tờ giấy ấy, cất vào ngăn sổ. Như thể đó là một dạng công thức không bao giờ muốn quên.

Trong đầu cô lúc ấy, không còn định luật nào có thể giải được cảm giác đang len lỏi trong tim.

...

Vừa bước ra khỏi phòng thi, Ngân như trút được tảng đá to đè trên vai suốt mấy tháng trời. Bao nhiêu đêm ngồi lì trước bàn học, ăn ngủ cùng mớ đề Lý từ cơ bản tới nâng cao, thuộc làu từng công thức, từng mẹo giải, cuối cùng cũng tới ngày xả hơi.

Tóc đuôi ngựa buộc cao rung rung trong nắng. Môi cô hơi cong, ánh mắt như chứa vài tia sáng lấp lánh, thỉnh thoảng chẳng kìm được lại mím môi cười một cái.

Phía sau, Đăng vừa nhét giấy nháp vào túi quần vừa sải bước nhanh. Chỉ thoáng lướt qua là thấy ngay con Hello Kitty lủng lẳng trên ba lô cô, cậu bật cười khẽ.

"Làm bài được không, lớp trưởng?" Đăng gọi, giọng vừa đủ cho mình cô nghe.

Ngân quay lại, mặt tỉnh bơ nhưng giọng không giấu được vẻ hớn hở:

"Tao cảm giác... có thể lấy giải Nhất, vượt mặt mày luôn đó."

Đăng gật gù, khoé môi cong cong:

"Ừm... nếu được vậy thì học trò hơn thầy là nhà có phúc rồi."

Chưa kịp để Ngân phản pháo, cậu giơ tay vò nhẹ mái tóc của cô, cố tình kéo lệch vài sợi cho rối tung rồi xoay người bỏ chạy.

"Cái thằng này, mày đứng lại cho tao...!"

Ngân lập tức phóng theo, vừa chạy vừa giơ chân định đạp cậu một cái cho hả dạ. Nhưng bất công thay, chân Đăng quá dài, mỗi bước của cậu bằng gần hai bước của cô. Nên mỗi lần cô gần chạm được là cậu đã né sang một bên.

Đăng vừa chạy vừa ngoái lại, cười khiêu khích:

"Chậm quá nha lớp trưởng! Có muốn tao chạy chậm lại cho bắt không?"

Ngân nghiến răng, mặt hơi đỏ lên vì vừa tức vừa mệt, trong lòng âm thầm mắng: "Cái đồ đáng ghét, sao lúc nào cũng chọc được mình thế không biết."

Tiếng chân rượt đuổi và tiếng cười vang rộn cả khoảng sân. Cô miệng mắng, chân dí theo, nhưng khoé môi lại cứ cong cong. Cảm giác làm được bài Lý hôm nay khiến cả người nhẹ như lông hồng, đến cả việc bị Đăng chọc cũng chẳng thấy bực thật sự.

Phía xa, Bách thong thả dìu Trân bước từng bước nhỏ. Cái chân từng bị nứt xương của Trân giờ đã đỡ hơn nhiều, không còn cà nhắc như trước, chỉ cần chống nhẹ vào Bách là đủ để đi vững. Bách thì khỏi nói, bước chậm hơn hẳn để cô nàng không phải cố gắng, vừa đi vừa khẽ nghiêng đầu nghe Trân nói gì đó, môi cười cười.

Kế bên, Thịnh và Ánh cũng lững thững theo sau. Ánh vừa đi vừa len lén liếc sang Thịnh, còn Thịnh thì khoanh tay cười khi thấy cảnh tượng phía trước.

"Hai đứa này... diễn gì mà mùi mẫn vậy?"

Ánh che miệng cười:

"Mùi đến mức ruồi cũng ngại."

Cách đó vài mét, trong bóng râm dưới tán cây, có một người đứng lặng, ánh mắt dõi theo bóng hai người đang rượt nhau giữa sân trường. Ngón tay siết chặt, móng tay khẽ bấu vào da đến trắng bệch. Một cái nhếch môi thoáng qua, rồi bóng người ấy quay lưng, từng bước chậm rãi rời đi.

...

Chiều Chủ nhật, nắng hanh hanh trải xuống sân vườn nhà Thịnh, hắt một lớp vàng óng lên mấy tán lá khế già. Ngân ngồi vắt vẻo trên chiếc xích đu gỗ, một tay cầm kem que, một tay lười biếng đu đưa. Thỉnh thoảng cô lại cắn một miếng kem, ngửa mặt nheo mắt nhìn trời. Kế bên, Thịnh cũng y chang – cầm kem, ngửa mặt, mắt lim dim – nhìn qua cứ như hai con mèo lười biếng đang phơi nắng.

Ngân chép miệng, giọng uể oải:

"Mẹ tao với mẹ mày rốt cuộc nói gì mà lâu dữ vậy trời?"

Thịnh hé mắt, liếc sang:

"Chứ mày tụ tập con Ánh, con Trân tám chuyện không giống vậy chắc?"

Ngân lập tức im re, cắn kem một cái "cộp" cho đỡ quê, lạnh tới tê cả răng. Cô bèn tìm chuyện nói cho bớt chán:

"Giờ thi xong rồi, mày ở đội tuyển Hoá có gì vui không, kể tao nghe coi?"

Thịnh lười nhớ lại, nhưng rồi cũng bật cười khi hình dung cảnh hôm nọ.

"Hôm đó, thằng An lớp 11CH1 lén đem theo một đống mì trộn, chắc cỡ năm sáu hũ. Tụi tao canh thầy ra ngoài, tranh thủ đun nước bằng ấm siêu tốc của con Hà lớp 11CT1 đem vào. Ai dè vừa bưng mì về tới cửa phòng thì thấy thầy đứng chống tay nhìn... Không hiểu sao thầy không la, còn cho tụi tao ăn nữa. Kết quả cả đám mở tiệc liên hoan, ăn xong ai cũng ngồi lim dim không muốn làm đề tiếp nữa..."

Ngân bật cười khúc khích. Bỗng cô chợt hỏi, giọng như không có gì nhưng ánh mắt lại lấp lánh tò mò:

"Vậy mày với Ánh thì sao?"

Thịnh quay sang nhìn cô bạn, nhướng mày:

"Tao với Ánh thì có gì?" Tuy nói vậy nhưng trong đầu lại thoáng một đoạn phim tua chậm.

Cậu nhớ hôm cuối cùng của đội tuyển, Ánh làm rơi cây viết. Cậu cúi xuống nhặt, cô cũng cúi theo, tay hai người chạm khẽ. Ánh giật mình buông ra ngay, lí nhí cảm ơn, đôi tai ửng hồng.

Rồi có lần cô ngủ quên trên bàn. Nắng chiều len qua khe cửa, rọi vào gương mặt cô. Cậu chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy chói quá, liền lấy quyển sách Hoá dựng lên che nắng cho cô. Đúng lúc ấy, cô mở mắt.

Đôi mắt đen lay láy, còn vương ánh vàng của nắng, chớp chớp nhìn cậu hơi mơ màng như chưa phân biệt được đây là mơ hay thật. Tim Thịnh khi đó hình như đập nhanh hơn một chút.

Nhưng rồi Ánh ngồi dậy làm bài tiếp, còn cậu cũng không nghĩ nhiều. Ánh là bạn thân, lại ít nói, chắc chỉ là cảm giác thoáng qua. Mà cái "thoáng qua" ấy lạ thay, đến giờ vẫn chưa biến mất hẳn.

Thỉnh thoảng, Thịnh vẫn cảm giác giữa mình và Ánh có cái gì đó khác khác không giống như với Ngân hay Trân. Nhưng thôi, chưa rõ thì cứ để đó, bạn thân thì vẫn là bạn thân.

Cậu liếc sang Ngân, định kể nửa chừng rồi thôi, chỉ nói tỉnh bơ:

"Thì cũng chẳng có gì đặc biệt hết."

Ngân nheo mắt nhìn cậu. Từ lúc nhắc đến Ánh, ánh mắt Thịnh có một thoáng chậm lại, như đang mải nghĩ ở đâu đó. Nhưng với tính của Thịnh, cô hiểu rõ thằng bạn cùng nhau lớn lên với mình từ thời hai đứa còn tè dầm này. Kinh nghiệm mười mấy năm chơi chung cho cô hiểu: nếu cậu đã không muốn nói, thì dù có cạy miệng, cậu cũng chỉ cười trừ và lảng sang chuyện khác.

"Hai tụi mày chán phèo, ít nói như nhau." Ngân buông một câu, nhưng trong lòng lại để dành dấu chấm hỏi thật to.

Thịnh bật cười, nhưng tự dưng trong lòng lại hơi lăn tăn vì câu nói đó. Cậu liền đổi chủ đề:

"Còn mày với Khánh Đăng thì sao? Có tiến triển gì không?"

Ngân cắn cắn cây kem, vẻ trầm ngâm:

"Chắc là có, mà cũng chắc là không...."

Thịnh nhướng mày:

"Là sao? Tao thấy hai đứa mày giờ khác gì người yêu đâu?"

Ngân xua tay như muốn quét bay luôn ý tưởng đó:

"Không nha. Theo tao, chưa ai mở lời thì chưa xác định mối quan hệ."

Thịnh gật gù:

"À... là mày đang chờ nó tỏ tình hả?"

"Tào lao! Ai thèm chờ nó!" Ngân phồng má, gặm một miếng kem to như muốn trút giận lên cây kem tội nghiệp.

Ăn xong miếng kem đó, cô rút điện thoại ra lướt Facebook. Vừa mở bảng tin đã thấy chình ình story của Lê Hoàng Khánh Đăng, mà đâu chỉ một, mới chiều thôi đã có tận ba cái, toàn đồ ăn với cảnh đẹp. Ngân liếc nhìn, trong đầu vang lên chuỗi dấu chấm hỏi. Gần đây Đăng post story nhiều bất thường, không hợp với phong cách hiếm khi up cái gì đó lên mạng xã hội của cậu ta.

Cô chìa điện thoại cho Thịnh, giọng nửa thắc mắc nửa cà khịa:

"Ê, mày xem... thằng này dạo này bị gì mà story liên tục luôn nè?"

Thịnh nghiêng đầu ngó qua:

"Đăng á? Ủa tao đâu thấy nó đăng gì đâu?"

Ngân nhíu mày:

"Gì? Ba cái liền nha, chứ không phải một đâu. Mắt mày kém à?"

Thịnh bình tĩnh rút điện thoại, bấm vào Facebook của Đăng rồi chìa cho cô xem:

"Đây này, trắng tinh chẳng có vòng xanh nào hết."

Ngân hơi ngẩn ra, bán tín bán nghi, liền nhắn cho Ánh và Trân nhờ chụp màn hình trang cá nhân của Đăng gửi sang. Kết quả y hệt Thịnh, không ai có vòng xanh cả.

Cô ngồi lặng vài giây, rồi khẽ cau mày:

"Ủa... vậy là sao?"

Thịnh ngửa mặt lên trời:

"Tao thấy có hai khả năng. Một là nó chặn story tụi tao nhưng cái này thì hơi vô lý, vì có gì đâu mà phải chặn. Hai..." Cậu cố ý dừng vài giây, liếc Ngân với ánh mắt ý nhị. "Là nó để story chế độ chỉ mình mày xem được."

Ngân thoáng đỏ mặt, nhưng lập tức lảng tránh:

"Xàm! Ai rảnh mà làm vậy..."

Thịnh cười khẽ, không nói thêm. Trong đầu cậu thì lại nghĩ: "Có người rảnh đó, nhưng người ta không rảnh với ai khác ngoài mày đâu, Ngân à."

Tối hôm đó, nằm ôm cái gối ôm hình con cá mập xanh, Ngân vẫn chưa thôi lăn tăn chuyện story của Đăng.

Không chịu nổi nữa, cô bấm vào story trà sữa của Đăng, gõ liền:

"Ê sao mình tao xem được story mày vậy?"

Bên kia, tin nhắn trả lời đến nhanh như thể cậu đang chờ sẵn:

"Mày nhận ra rồi à?"

Ngân nhíu mày, gõ lại:

"?"

Phía bên kia, tin nhắn tiếp theo chậm hơn một chút, như cố tình để cô phải chờ, nhưng từng chữ lại khiến tim Ngân hơi loạn nhịp:

"Hồi trước mày chẳng bảo với Ánh là tao khó hiểu lắm à? Nào là sát gái, khó nắm bắt, chẳng biết đang nghĩ gì... Giờ thì khỏi thắc mắc. Tao post để mày hiểu theo cách dễ nhất."

Ngân tròn mắt, mặt nóng ran. Sao cái chuyện này cậu ta ghim thù lâu vậy trời?

Cô vừa tính gõ "Ai thèm quan tâm mày." thì Đăng đã gửi thêm một tin nữa, như cú chốt hạ cực gọn:

"Vậy giờ còn thấy khó hiểu không?"

Ngân ngẩn người. Trong đầu thì muốn gõ "Có!" cho cứng miệng, nhưng tim thì lại đập như bị ai vỗ trống trong lồng ngực.

Cô chống chế bằng một câu lửng lơ:

"Tạm thời."

Bên kia liền trả lời lại ngay, không để cô kịp hoàn hồn:

"Tốt. Vậy thì cứ từ từ, tao sẽ để mày hiểu rõ từng chút một."

Câu chữ thì nhẹ tênh, nhưng không hiểu sao Ngân lại nghe ra cái ý rất không bình thường ở đó.

Mặt cô đỏ bừng, nhanh tay khóa màn hình, ôm con cá mập xanh lăn qua lăn lại như muốn dập tắt cơn nóng. Nhưng cái tin nhắn kia lại cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Phía bên kia, Đăng tựa người vào ghế, khóe môi nhếch nhẹ khi thấy chữ "Đã xem" bên dưới tin nhắn.

"Không uổng công bỏ ra ba tiếng đồng hồ ẩn hết danh sách bạn bè."

Cậu chưa kịp tận hưởng cái khoảnh khắc đó thì màn hình sáng lên. Một tin nhắn mới:

"Cảm ơn cậu đã chỉ tớ chơi Violet nhé."

Kèm theo là ảnh chụp bảng KDA với Nguyên MVP.

Đăng nhìn một giây, khóe môi vốn đang cong lên lập tức duỗi thẳng. Cậu trả lời ngắn gọn:

"Cái này cậu nên cảm ơn Cường, chứ tôi đâu có chỉ cậu đâu?"

Nguyên trả lời gần như ngay lập tức:

"Hôm đó chẳng phải cậu nói cách bấm skill cho tớ à? Nên tớ muốn cảm ơn cậu."

Đăng dừng vài giây, ngón tay đặt sẵn trên bàn phím nhưng chẳng buồn nhấn. Cuối cùng, cậu chỉ để lại một nút "Like" vào tin nhắn ấy, động tác vừa xã giao vừa chấm dứt câu chuyện.

Màn hình tối trở lại, phản chiếu gương mặt lạnh tanh của cậu. Cái sự hào hứng ban nãy với Ngân bị cắt ngang đột ngột, giống như đang nghe nhạc hay mà ai đó bấm tắt giữa chừng.