Ba ngày sau buổi lễ nhận giải học sinh giỏi thành phố, sân trường lại xôn xao vì một chuyện mới. Không phải chuyện thành tích, cũng chẳng phải lịch thi cuối kỳ, mà là một tin đồn nghe thôi cũng thấy "ngôn tình học đường":
"Lê Thảo Nguyên lớp 11CV1 và Lê Hoàng Khánh Đăng lớp 11CL1 xứng đôi vừa lứa."
Chuyện lan nhanh đến mức, mới sáng thứ Hai mà từ căn tin cho tới hành lang dãy C đã rì rầm không ngớt. Người thêm mắm, kẻ dặm muối: nào là "xứng đôi" từ cái hôm đứng chung bục nhận giải, nào là Nguyên chơi game giỏi hơn nhờ Đăng tận tình kèm cặp, nào là dạo gần đây hay thấy cô ta ra chơi cùng nhóm bạn của Đăng.
Sự thật thì người kiên nhẫn dạy Nguyên chơi Violet lại chính là Cường, kẻ vẫn nuôi mộng "biết đâu thành đôi" với cô nàng. Nhưng khi qua tay mấy "cây phát thanh" của trường, cái tên Cường biến mất sạch sẽ, như chưa từng tồn tại. Thay vào đó, "Đăng kèm" nghe hợp lý hơn hẳn, bởi ai cũng biết Violet chính là tướng tủ của Đăng. Chỉ cần một chi tiết khớp logic, cả đám liền gật gù tin sái cổ.
Ngân nghe tin đồn này lần đầu ở căn tin. Bàn bên có hai bạn nữ vừa ăn mì xào vừa thì thầm, lâu lâu lại che miệng cười khúc khích. Đoạn "Đăng với Nguyên xứng ghê ha" lọt vào tai cô rõ mồn một. Cô nhai chậm lại, nhướng mày một chút, rồi gắp miếng chả lụa bỏ vào miệng. Không nói gì, nhưng trong lòng có một chút khó chịu mơ hồ.
Còn tin đồn đó với Đăng chẳng khác gì mấy câu chuyện trên báo lá cải. Thứ gọi là "xứng đôi vừa lứa" ấy, cậu nghe rồi bỏ ngoài tai. Trong mắt Đăng bây giờ, cả sân trường chỉ có một người đáng để cậu quan tâm.
Cậu chống cằm, hạ giọng đủ để Ngân nghe thấy:
"Tụi nó ghép đôi tao vậy, mày có ý kiến gì không?"
Ngân ngẩng lên, giọng thẳng thừng:
"Liên quan gì tao? Tao phải bạn gái mày đâu mà tao quản?"
Nghe qua tưởng lạnh lùng, nhưng Đăng lại nghe ra một chút "giận hờn" mơ hồ. Khóe môi cậu nhếch lên, cố tình chọc tức:
"Vậy mày quản tao đi."
Ngân khựng tay cầm muỗng, cúi xuống xúc xôi, không thèm nhìn:
"..."
Đăng nhích ghế gần hơn, vẫn không bỏ cuộc:
"Vậy bây giờ... mày xem tao là gì?"
"Bạn chứ còn gì nữa." Ngân đáp gọn, kiểu muốn kết thúc đề tài cho xong.
"Bạn?" Đăng nhấn mạnh, đôi mắt tinh nghịch.
Ngân ngẩng lên, sửa lại:
"Bạn thân."
"Bạn thân?" Cậu vẫn làm bộ không vừa ý.
Ngân cười nửa miệng, tung câu chốt:
"Bạn siêu thân, được chưa?"
Đăng ngồi ngả ra ghế, khoanh tay, làm bộ bất lực:
"Ờ... thôi, thời gian còn dài mà."
Ở góc khác của căn tin, Nguyên ngồi với Cường. Tay cô chống cằm, thỉnh thoảng xoay xoay ống hút trong ly nước ngọt, miệng cười nhưng mắt thì lén liếc về phía bàn Đăng và Ngân.
Cường vẫn say sưa kể về chiến thuật mới trong game, giọng vừa nhiệt tình vừa hăng say. Đang nói nửa chừng, cậu phát hiện Nguyên có vẻ phân tâm, bèn khựng lại, hạ giọng trấn an:
"Kệ mấy tin nhảm đó đi, ai hiểu thì sẽ biết thôi."
Nguyên khẽ chớp mắt, quay sang nhìn Cường, cười dịu dàng:
"Ừm... cảm ơn Cường, tớ không để tâm đâu."
Câu nói bật ra ngọt như rót mật, dịu dàng đến mức khiến ai nghe cũng dễ xiêu lòng. Nhưng dưới gầm bàn, bàn tay đặt trên đùi khẽ co lại, từng ngón bấu chặt vào tà áo dài đến run rẩy, như muốn vò nát lớp vải mỏng. Chỉ trong một nhịp chớp mắt, ánh nhìn lướt ngang qua Ngân bỗng sắc lạnh như dao, rồi lập tức được che phủ bằng vẻ ngoan hiền quen thuộc, chẳng để lại dấu vết nào.
...
Bữa cơm tối hôm ấy lạ lùng đến mức Đăng vừa ngồi xuống đã cảm thấy sự trống trải lạ thường trong gian nhà vốn quen thuộc. Chỉ có hai mẹ con ngồi đối diện nhau, khoảng bàn dài hun hút không một tiếng trò chuyện. Ba đang trực đêm ở bệnh viện, còn anh trai – sinh viên Y năm ba – lại vướng lịch thực tập, chẳng biết chừng nào mới về.
Ánh đèn trần hắt xuống bàn ăn ngăn nắp, mọi thứ đúng vị trí như thói quen của một gia đình toàn bác sĩ không có chỗ cho sự lộn xộn.
Mẹ Đăng ngồi sẵn ở ghế đối diện. Bà mặc áo sơ mi trắng tay dài, tóc búi gọn sau gáy, vài lọn tóc buông nhẹ xuống gò má. Lưng bà thẳng tắp, không một lần tựa vào thành ghế. Ở tuổi ngoài bốn mươi, bà vẫn giữ được vóc dáng mảnh mai nhưng rắn rỏi, từng động tác đều tiết chế vừa phải, không thừa, không thiếu. Từ ánh mắt đến cử chỉ, bà toát lên cái khí chất của người đã quen đưa ra quyết định trong khoảnh khắc sinh tử, bình tĩnh đến lạnh lùng.
Đăng thừa hưởng gần như trọn vẹn những đường nét từ bà: sống mũi cao, ánh mắt sâu, gương mặt sắc sảo. Nhưng ở cậu, nét đẹp ấy pha chút ấm áp và tinh nghịch của tuổi mười bảy, khiến người khác vừa thấy dễ gần vừa thấy khó đoán.
Cậu vừa ngồi xuống thì bà đã đặt đôi đũa gỗ ngay ngắn trước mặt, ánh mắt không rời tô canh, giọng trầm mà rõ:
"Nghe nói con được giải Nhất học sinh giỏi Lý thành phố?"
"Dạ." Đăng gắp một miếng cá, trả lời ngắn gọn.
Không có lời khen, cũng chẳng một câu động viên. Chỉ có tiếng đũa gõ khẽ xuống bàn cạch một cái. Bà ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt con trai:
"Năm sau là lớp 12 rồi. Cũng đến lúc con định hướng khối thi."
Đăng chưa kịp phản ứng, bà nói tiếp, giọng dứt khoát:
"Mẹ đã đăng ký chỗ học Sinh cho con rồi. Chủ nhật bắt đầu học, con chỉ cần đến đó học là được."
Cậu ngẩng lên, vẻ mặt bình thản nhưng đáy mắt ánh lên tia phản kháng rõ rệt:
"Con chưa chắc sẽ thi khối Sinh."
Đôi mày bà khẽ nhướng, ánh nhìn chợt lạnh hơn:
"Đừng nghĩ con được ba cái giải tỉnh, giải thành phố mà muốn làm gì thì làm. Mẹ đã nói, con sẽ học y."
Tiếng đũa của Đăng chạm nhẹ vào thành chén, một âm thanh nhỏ nhưng trong căn bếp tĩnh lặng, nó vang lên như lời thách thức.
Bà đặt hẳn bàn tay lên mặt bàn, hơi nghiêng người về phía trước. Giọng hạ xuống, nhưng sức nặng từ ánh mắt khiến Đăng cảm thấy nặng nề:
"Nhớ những gì lúc trước con hứa với mẹ không?"
Đăng im lặng. Hồi mới vào chuyên Lý, cậu từng nói chỉ học cho vui, sau này sẽ theo ngành y. Nhưng câu nói đó vốn chỉ để để xoa dịu bà. Thực chất, ngay từ ngày đầu bước vào lớp chuyên Lý, cậu đã xác định rõ con đường của mình và đó chắc chắn không phải con đường y khoa đã được trải sẵn trong gia đình này.
Bà rót ly nước, đặt xuống bàn một cách dứt khoát:
"Cho con thoải mái vậy là đủ rồi."
Đăng gật đầu nhẹ, ậm ừ cho qua. Nhưng dưới gầm bàn, bàn tay cậu nắm chặt đôi đũa, gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay, từng khớp ngón tay căng cứng.
Miếng cá trong chén đã nguội, nhưng cậu vẫn nhai chậm. Trong đầu vang lên một câu, rõ từng chữ:
"Con sẽ làm theo cách của con. Học y á?! Còn lâu."
Cửa phòng khép lại, Đăng đứng dựa lưng vào tấm gỗ lạnh, hít sâu. Căn phòng tối và yên tĩnh, nhưng trong đầu cậu thì ồn ào như ong vỡ tổ.
Từ khi có nhận thức, Đăng đã sống trong một gia đình thầy thuốc mẫu mực nên việc trở thành bác sĩ đã là một quy luật bất thành văn không thể thay đổi: ba, mẹ, anh trai, thậm chí ông bà nội ngoại đều từng mặc áo blouse trắng. Ngày còn bé, cậu thấy tự hào vì điều đó, nhưng càng lớn, mỗi câu "sau này con cũng sẽ..." từ miệng họ lại như một sợi dây vô hình, dần siết chặt lấy cổ.
Cậu nhớ hồi học lớp 9, khi chọn chuyên, mẹ đã ngồi xuống cạnh bàn học, nhẹ nhàng bảo:
"Chuyên Sinh tốt cho định hướng y sau này. Mẹ nghĩ con nên..."
Nhưng cậu lại điền nguyện vọng vào chuyên Lý. Lúc ấy, để bà bớt lo, cậu buột miệng hứa:
"Con học Lý cho vui thôi, sau này vẫn sẽ thi Y." Một câu hứa hẹn vu vơ, nhưng giờ nó thành sợi dây trói chặt.
Hồi đầu, Đăng nghĩ rằng cứ học tốt, giành giải cao, mẹ sẽ tự hiểu. Nhưng tối nay, khi nghe bà nói "Cho con thoải mái vậy là đủ rồi", cậu nhận ra: thành tích của cậu chẳng thay đổi được gì. Trong mắt bà, mọi thứ ngoài Y khoa đều là đường vòng, là phí thời gian.
Đăng mở ngăn bàn, rút một cuốn sổ cũ, lật đến trang giữa. Nét chữ nghiêng nghiêng của cậu viết từ mấy tháng trước:
"Mục tiêu: Học IT. Không quay đầu."
Cậu lấy viết, khoanh tròn dòng chữ, rồi gạch thêm một dấu chéo mạnh bạo bên cạnh như một lời tuyên chiến thầm lặng.
Dưới bếp, tiếng nước từ vòi chảy thành dòng đều đặn, ánh đèn vàng hắt xuống khiến mặt nước loang loáng như phủ một lớp kim loại mỏng. Mẹ Đăng đứng trước bồn rửa, động tác không nhanh không chậm, gọn gàng, chuẩn xác. Bàn tay vốn quen với găng tay y tế giờ đang cầm miếng bọt biển, nhưng vẫn giữ nguyên sự chuẩn xác, chắc chắn. Thỉnh thoảng, tiếng chén bát va nhẹ vào nhau vang lên, khô khốc và lạnh lẽo, hệt như khoảng lặng trong lòng bà lúc này.
Bà nhớ rõ ánh mắt của con trai lúc nãy, bình thản nhưng sâu bên trong là một vệt phản kháng lạnh lùng. Bà nhận ra ánh nhìn ấy, bởi hơn hai mươi năm trước, bà cũng từng nhìn mẹ mình như thế trước khi bỏ dở ước mơ học kiến trúc để theo Y, chỉ vì một câu "ngành đó không ổn định".
Bà không muốn Đăng phải "bỏ dở" ước mơ như mình từng làm. Nhưng bà cũng tin rằng Y khoa mới là con đường chắc chắn nhất: ổn định, danh giá, và an toàn. Đặc biệt, với một đứa thông minh và có tố chất như Đăng, đó là sự lựa chọn không thể sai.
Bà khẽ thở dài, lau khô tay, treo khăn lên đúng vị trí. Mỗi khi nghĩ đến tương lai của Đăng, trong bà lại có một nỗi lo mơ hồ. Cái ngành công nghệ mà cậu mê, đầy rủi ro, không ổn định, lại chẳng đảm bảo tương lai. và với bà, chẳng khác gì con đường mạo hiểm. Bà không thể để con trai mình đánh cược cả cuộc đời vào một thứ bấp bênh như thế.
Bà tin rằng mình hiểu rõ nhất điều gì tốt cho con. Nhưng đồng thời, sâu trong lòng, bà cũng thấy bất an. Đăng thông minh, nhưng cũng rất bướng bỉnh. Một khi cậu đã quyết, gần như không có cách nào làm nó lay chuyển.
Ngước nhìn đồng hồ treo tường, bà nhận ra kim giây đã đi qua gần một vòng kể từ lúc bữa cơm kết thúc. Tầng trên vẫn yên ắng. Bà biết Đăng đang ở trong phòng, và chắc chắn, cậu sẽ không hề "nghĩ lại" như bà mong.
Sáng Chủ nhật, ánh nắng tràn vào nhà bếp qua lớp rèm trắng mỏng. Bánh mì đặt ngay ngắn bên cạnh đĩa trứng ốp la còn bốc hơi, ly sữa ấm đặt đúng góc bàn, như thể chỉ chờ Đăng bước xuống là bữa sáng sẽ bắt đầu. Nhưng cậu vẫn chưa xuống.
Trên tầng hai, tiếng gõ cửa vang đều. Giọng mẹ cậu vọng vào, không cao, nhưng đủ sức ép xuyên qua cánh cửa:
"Đăng. Tám giờ rưỡi rồi, còn không xuống ăn, lát trễ giờ học."
Cậu đang ngồi trước bàn học. Màn hình máy tính sáng rực, hàng loạt dòng code đang chạy thử. Cậu biết hôm nay là buổi học Sinh đầu tiên mà mẹ đã đăng ký.
Ổ khóa khẽ xoay, cửa mở. Mẹ cậu bước vào, vẫn là sơ mi trắng, quần tây đen, gọn gàng và nghiêm chỉnh. Ánh mắt bà lướt qua bàn học đầy giấy nháp, máy tính nhưng không thấy sách Sinh đâu.
"Đi thôi." Bà chỉ nói hai chữ, nhưng giọng đã là mệnh lệnh.
Đăng xoay ghế, chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng người tựa vào lưng ghế, giọng bình thản:
"Hôm nay con bận. Chiều con còn bài tập nhóm."
Bà đứng yên, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không chớp:
"Bận cũng phải sắp xếp. Chỗ học Sinh mẹ đã nói với thầy rồi, người ta để riêng tài liệu cho con."
"Con nói rồi con không học Sinh." Giọng cậu bình tĩnh, nhưng bàn tay đã nắm chặt.
Ánh mắt bà chợt lạnh hẳn:
"Con nghĩ làm trái ý mẹ thì mẹ sẽ để yên cho con sao?"
"Mẹ tưởng ép con thì sẽ khiến con bỏ Lý sao?" Lần này, Đăng nói nhanh hơn, giọng cao hơn một chút.
Khoảng lặng kéo dài vài giây. Bà tiến lại gần, đặt tay lên bàn học, giọng trầm xuống nhưng áp lực lại càng rõ:
"Con đang thử giới hạn của mẹ đúng không? Đừng quên, con vào chuyên Lý là vì đã hứa và mẹ đã cho con thoải mái suốt hai năm qua. Giờ là lúc con thực hiện phần của mình."
Đăng ngả lưng ra ghế, hít một hơi thật sâu:
"Con chưa bao giờ coi lời hứa đó là thật. Và mẹ nhầm rồi. Mấy năm qua con không thoải mái. Con chỉ im lặng để không cãi nhau với mẹ thôi."
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt mẹ cậu thoáng tối lại, hàm siết chặt, nhưng bà không nói thêm gì. Bà đứng thẳng dậy, xoay người, từng bước đi ra ngoài.
Cánh cửa khép lại, chỉ còn tiếng "ting" của máy tính báo chương trình đã chạy xong. Đăng ngả người ra ghế, một tay chống trán, ngón tay xoa mạnh như muốn nghiền nát cơn nhức nhối giữa hai hàng mày.
...
Sân trường buổi sáng vẫn đầy tiếng học sinh í ới gọi nhau, tiếng giày chạy trên nền gạch xen lẫn tiếng còi xe ngoài cổng.
Ở phía cuối lớp, Cường đã ngồi sẵn, tai nghe nhét một bên, bàn tay gõ nhịp lạch cạch như đánh trống. Thấy Đăng bước vào, cậu ta tháo tai nghe ra, nhướng mày:
"Sao mặt như vừa bị cô Phượng la thế?"
Đăng thả phịch ba lô xuống, kéo ghế ngồi, chống tay lên trán:
"Mẹ tao muốn tao bỏ Lý, học Sinh."
Cường phì cười, huých nhẹ cậu:
"Ủa, dì ấy không biết mày với Sinh như chó với mèo à?"
"Biết chứ. Nhưng bà ấy muốn tao học y. Giống như anh tao. Cái nhà này, bác sĩ như nấm sau mưa." Giọng Đăng khô khốc, đôi mắt ánh lên vẻ chế giễu.
Cường nhún vai:
"Mày cứ học Lý, rồi thi ngành mày muốn. Cùng lắm bà ấy giận, chứ làm gì được mày."
Đăng cười nhạt, chống cằm:
"Mày không hiểu đâu. Bà ấy là kiểu một khi đã nói thì sẽ tìm mọi cách để ép mình làm cho bằng được. Mấy hôm trước, nghe đồng nghiệp khen tao được giải Nhất Lý, bà ấy không vui. Giống như tao đang phá hỏng cái kịch bản bà ấy viết sẵn."
Cường im lặng một lúc lâu, ánh mắt dò xét gương mặt bạn mình. Rồi cậu khẽ thở ra, giọng trầm xuống:
"Giờ mày tính sao?"
Đăng rút điện thoại, lướt vài thao tác, màn hình lóe sáng rồi tắt. Cậu nhét lại vào túi, khóe môi cong lên một chút:
"Có cách rồi. Nhưng phải chơi lâu dài."
Chuông báo vào tiết vang lên, lớp học lục tục yên lặng. Nhưng trong đầu Đăng, nhịp trống lại gõ chậm rãi, đều đặn, như lời hứa thầm: "Vận mệnh phải do chính mình làm chủ."
Ba ngày sau, Đăng vừa mở cửa nhà thì nghe mùi thuốc sát trùng thoảng nhẹ từ phòng khách.
Mẹ đang ngồi ở sofa, áo sơ mi xanh phẳng phiu. Trước mặt bà là một tập hồ sơ bệnh án, giấy tờ xếp ngay ngắn như thể chỉ cần lệch một ly cũng sẽ khiến bà khó chịu.
Nghe tiếng đóng cửa, bà khép tập hồ sơ lại.
"Vừa về à? Lại đây." Giọng bà dịu hơn mấy hôm trước, nhưng ở bà, sự dịu dàng này luôn giống một lưỡi dao đã được mài bén, chỉ khoác lên lớp bọc nhung để không cắt ngay lập tức.
Đăng đặt ba lô xuống ghế, bước lại.
Bà mở tivi, màn hình hiện lên đoạn phóng sự về một bác sĩ trẻ cứu sống bệnh nhân trong ca mổ khẩn cấp. Người dẫn chương trình dùng những từ như "thiên thần áo trắng", "người hùng thầm lặng". Bà để âm lượng vừa đủ, rồi nói:
"Con thấy không? Làm bác sĩ không chỉ là nghề. Đó là cứu người. Là giá trị mà cả đời con có thể tự hào."
Đăng im lặng, mắt vẫn dán vào tivi nhưng tâm trí trôi đi nơi khác. Trong đầu, những dòng code và kế hoạch riêng của cậu lặng lẽ chạy song song với tiếng tường thuật kia.
Bà tiếp tục, giọng hạ xuống:
"Ngày trước, mẹ cũng từng muốn học ngành khác. Nhưng rồi mẹ nhận ra... chẳng có gì ý nghĩa hơn việc giúp bệnh nhân sống thêm một ngày."
Bà khẽ cười, cái cười chứa sự chắc chắn tuyệt đối:
"Mẹ tin, con cũng sẽ hiểu điều đó. Chỉ là chưa tới lúc."
Đăng quay sang nhìn thẳng vào mắt bà. Ánh mắt cậu tĩnh như mặt hồ, nhưng dưới đáy là dòng nước xiết.
"Con tôn trọng ngành y. Nhưng con không muốn sống cuộc đời đã được viết sẵn. Dù kịch bản đó có hay đến đâu... nó cũng không phải của con."
Bà không tức giận, chỉ hơi nghiêng đầu, quan sát con trai như bác sĩ soi một vết thương nhỏ khó nhìn thấy.
"Rồi xem vài năm nữa, con sẽ cảm ơn mẹ."
Bà đứng dậy, mùi hương dịu mát pha chút hăng hắc của thuốc sát trùng thoáng lướt qua, rồi bước vào phòng. Đăng vẫn ngồi đó, tựa lưng vào ghế, đầu ngửa ra sau, mắt nhìn trần một lát. Rồi cậu rút điện thoại, gõ nhanh một tin nhắn gửi cho Cường:
"Trận này tao không chỉ muốn thắng. Tao muốn thắng mà không phải xin lỗi."
...
Tối hôm đó, sau khi học xong, Đăng tạm gác lại vụ "chiến tranh lạnh" với mẹ. Thay vì mở game hay nhắn tin trêu chọc Ngân như mọi ngày, cậu mở điện thoại, gõ vào khung chat với bà chị họ:
"Chị ơi, con gái thích quà gì?"
Chị họ nhắn lại ngay, kèm icon cười nhe răng:
"Nhiều lắm em ơi. Hoa, gấu bông, son, đồ ăn vặt..."
Đăng đọc tới chữ "hoa" thì dừng lại, gõ tiếp:
"Hoa thì đẹp đó. Nhưng mấy bữa là héo, tiếc lắm."
"Thì tặng hoa giả."
"Hoa giả nhìn giả."
"Có hoa làm bằng kẽm nhung á, dễ làm mà đẹp, để chị gửi cho coi."
Chưa đầy 10 giây sau, màn hình của Đăng tràn ngập tin nhắn. Bà chị spam một loạt link YouTube, thêm mấy tấm hình hoa nhỏ xinh chị ấy từng làm để bán online. Đăng bấm vào coi, thấy mấy cái bông kẽm nhỏ xinh, màu nào cũng rực rỡ, tự nhiên thấy hứng thú.
Chị còn nói thêm: "Chị làm bán suốt, dễ lắm, xoắn xoắn vài vòng là ra hoa."
Nghe "dễ lắm", Đăng cũng thấy hào hứng. Chiều hôm sau, cậu tới nhà chị họ lấy nguyên liệu: bó kẽm nhung, kìm bấm, keo, hạt ngọc trai li ti.
Về tới phòng, cậu bày hết lên bàn, mở laptop, bật clip hướng dẫn. Nhạc nền video nhẹ nhàng, cô gái trong clip thao tác nhanh gọn, xoắn một cái ra ngay cánh hoa mềm mại.
"Ơ... dễ thiệt ha." Đăng tự nhủ, bắt tay vào làm.
Sau khi làm, Đăng mới hiểu câu "dễ lắm" chỉ áp dụng cho những người khéo tay hay làm.
Mười phút sau, trên tay cậu là một thứ gì đó cong queo cái móc áo bị bẻ gãy.
Đăng nhìn tác phẩm của mình, thở dài:
"Ủa... sao người ta quắn ra cánh hoa, mình quắn ra cái móc áo?"
Không bỏ cuộc, cậu tháo ra làm lại. Lần này đỡ méo hơn, nhưng thay vì cánh hoa, nó lại giống cái xoắn ốc để gác muỗng.
"Chị nói dễ... chứ có dễ gì đâu!" Cậu càu nhàu, nhưng vẫn ngồi nắn lại từng vòng kẽm, mắt chăm chú như đang giải một bài toán hóc búa.
Ba ngày sau, bàn học của Đăng biến thành "nghĩa địa hoa kẽm": bông méo, bông lệch, bông cụt cuống, đủ loại hình thù dị dạng.
Ngày thứ năm, cuối cùng cũng có một bông khiến cậu gật gù:
"Ừ... cũng ra dáng hoa rồi đó."
Ngày thứ bảy, bông thứ hai ra đẹp, đẹp hơn bông đầu tiên, màu tím nhạt, cánh đều tăm tắp, ở giữa đính hạt ngọc trai lấp lánh. Cậu cầm lên xoay xoay dưới ánh đèn bàn, khoé môi hơi nhếch, đôi mắt ánh lên vẻ hài lòng.
Từ đó, tối nào cũng vậy, sau khi học xong, cậu lại lấy hộp kẽm nhung ra làm. Ngón tay xoắn từng vòng, buộc từng sợi, ánh mắt tập trung đến mức mà có ai gọi tên cũng không nghe. Đôi lúc, môi cậu lại cong cong khi nghĩ đến người sẽ nhận bó hoa này.
Bây giờ, hộp bento hoa sao của Đăng đã gần như hoàn thành. Chỉ còn vài bông cuối cùng nữa thôi. Ngày nó rời khỏi bàn học để đến tay người nhận chắc chắn sẽ là một ngày đặc biệt.
Tối hôm ấy, Đăng đang ngồi ở bàn, cặm cụi xoắn từng sợi kẽm nhung màu tím, mắt chăm chú đến mức lưỡi cũng hơi thè ra. Trên bàn, mấy bông xanh, tím, trắng xếp hàng ngay ngắn, bên cạnh là kéo, kìm, keo nến.
Bỗng cạch, cửa phòng bật mở.
"Ê Đăng, cho anh mượn cục sạc dự phòng... Ủa? Mày đang... làm gì vậy?" Anh trai tròn mắt.
Đăng giật bắn, vội chụp quyển sách Toán đè lên hộp hoa:
"Ờ... em đang làm mô hình... minh hoạ cấu trúc phân tử!"
Phong nheo mắt nhìn chằm chằm:
"Phân tử mà có cánh hoa màu hồng, giữa còn gắn hạt ngọc trai hả? Đẹp dữ!"
Đăng trừng mắt:
"Ờ... thì... phân tử... phiên bản nghệ thuật!"
Anh cậu bật cười khúc khích, định nói gì đó thì bị Đăng đẩy ra ngoài:
"Lo về phòng ôn bài đi, không phải mai anh có tiết giải phẫu hả?"
Cửa vừa đóng lại, Đăng thở phào, xoa ngực:
"Hú hồn... suýt lộ."
Nhưng ngay sau đó, khóe môi cậu lại cong lên. Nghĩ tới cảnh Ngân mở hộp hoa này ra, ánh mắt ngạc nhiên rồi khẽ mỉm cười. Đăng thấy tất cả mấy đêm thức khuya và "nghĩa địa hoa kẽm" kia bỗng dưng đáng giá vô cùng.
...
Tan học, tiếng chuông vang lên vừa dứt, Đăng đã xách ba lô rời lớp ngay. Động tác nhanh gọn, dứt khoát, như thể có việc gì đó quan trọng.
"Ê, nay không ra sân bóng rổ à?" Nhật Anh vừa đứng lên vừa hỏi, tay còn cầm quả bóng.
"Bận rồi." Đăng đáp gọn, không quay đầu.
Không đợi bạn hỏi thêm, cậu vòng qua hành lang, xuống thẳng tầng trệt, rẽ sang phía sau nhà thi đấu. Nơi này vắng người, chỉ có tiếng lá xào xạc trong gió.
Cậu lấy điện thoại, ngón tay lướt vài thao tác, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt bình thản đến lạnh lùng, rồi bỏ lại vào túi quần.
Vài phút sau, Nguyên xuất hiện từ lối cầu thang phía cuối. Mái tóc xoã, bộ đồng phục chỉnh tề, bước chân nhanh nhưng hơi ngập ngừng, như muốn chắc rằng không ai theo sau.
Đăng liếc qua một cái rồi cất giọng:
"Có việc gì không?"
Nguyên mỉm cười, đôi tay khẽ đan vào nhau:
"Không biết Đăng còn nhớ tớ không... hồi cấp hai, tớ học lớp kế bên."
"Không nhớ. Cậu từng học cùng trường với tôi à?" Chân mày cậu nhíu nhẹ, giọng không có lấy một tia hứng thú.
Trong mắt Nguyên thoáng vụt qua chút hụt hẫng, nhưng cô ta lập tức lấy lại vẻ dịu dàng. Bước thêm một bước, giọng nhỏ nhẹ:
"Từ năm lớp 8... lúc nào tớ cũng để ý cậu. Cậu quá nổi bật, khiến tớ..." Cô ta khẽ dừng. "...khó mà không để tâm."
Cô hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt cậu:
"Tớ... thích cậu."
Đăng im lặng vài giây, rồi cắt lời, giọng thẳng thừng:
"Tôi có người mình thích rồi."
Nét cười trên môi Nguyên khựng lại. Cô mím môi, giọng khẽ run:
"Tớ đã làm rất nhiều... chỉ vì cậu. Tớ chẳng cần bạn bè, chẳng cần gì hết, chỉ cần..."
"Bạn bè cô không phải lúc nào cũng ủng hộ cô à?" Đăng ngắt lời. "Làm vậy... không thấy áy náy sao?"
Nguyên khẽ cười, cúi đầu như ngại ngùng:
"Bọn họ không bằng cậu."
Rồi trong một thoáng không kiềm chế, cô buột miệng:
"Chỉ là quân cờ thôi."
Cô ta khựng lại, sửa giọng:
"Ý tớ là... dù họ tốt, tớ cũng quý, nhưng không bằng tình cảm tớ dành cho cậu."
Ánh mắt Đăng tối lại, cậu không nói gì.
Cô ta nói tiếp:
"Lúc nào tớ cũng nhìn cậu, vậy sao cậu chưa bao giờ để ý tớ? Tại sao lại là người đó mà không phải tớ?" Nguyên gần như run lên. "Tớ thích cậu trước mà..."
Đăng khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh:
"Tại sao cô lại lợi dụng tình cảm của Cường?"
Nguyên khựng lại. Đôi mắt chớp nhanh, như đang tìm một câu trả lời dễ nghe.
"Cô hỏi tại sao lại là cô ấy chứ không phải cô à?" Cậu tiếp lời, ánh mắt xoáy sâu.
"Xem lại cách hành xử của mình đi, rồi hãy tự hỏi lòng." Đăng bước lên một bước, giọng đều và rõ từng chữ. "Cô thích tôi hay thích cái hào nhoáng tôi mang lại? Hay chỉ đơn giản là vì bản thân cô?"
Nguyên nắm chặt vạt áo, môi run lên:
"Cậu không hiểu..."
"Hiểu chứ." Đăng ngắt lời, giọng lạnh băng. "Một người lợi dụng tình cảm của người khác để đạt được thứ mình muốn, có tư cách nói yêu sao?"
Khuôn mặt Nguyên vặn vẹo trong tích tắc, nhưng cô cố nuốt cơn tức lại. Tiếng bước chân từ xa vọng lại, khiến cô liếc nhanh ra hành lang. Không thấy ai, cô quay lại nhưng bóng lưng Đăng đã khuất dần. Tiếng bước chân cậu xa dần, đều đặn, lạnh lùng.
Nguyên đứng im, móng tay cào vào lòng bàn tay. Rồi bất ngờ, cô hét lên:
"Rồi cậu sẽ hối hận!"
Tiếng hét tan vào khoảng không. Cô ta cắn móng tay, đôi mắt tối sầm lại, hàng loạt suy tính vụt qua. Ngón tay bấm nhanh trên màn hình điện thoại, gọi cho ai đó, rồi sải bước bỏ đi.
Rời khỏi nhà thi đấu, Đăng đưa tay vào túi quần, lặng lẽ lấy điện thoại ra. Ngón cái trượt nhẹ trên màn hình, động tác chậm rãi, như thể đang kết thúc một việc nào đó. Rồi cậu bấm gọi:
"Alo, mày về chưa? Gặp tao một chút đi."
Màn hình vụt tắt, phản chiếu ánh mắt sâu, lạnh, và khó đoán. Đăng bỏ điện thoại lại vào túi, bước chậm rãi về phía nhà xe.