Thời gian lặng lẽ trôi như cơn gió thoảng. Mới hôm nào cả đám còn ríu rít than trời vì một bài kiểm tra một tiết, chớp mắt đã thấy tháng Năm lưng chừng. Nắng bắt đầu gay gắt hơn, ve chưa kịp cất tiếng mà hương vị mùa hè đã len vào không khí, phảng phất khắp sân trường.
Giai đoạn ôn tập cuối kỳ biến lớp 11CL1 thành một đường đua. Giờ ra chơi chẳng còn mấy đứa chạy nhảy ồn ào, thay vào đó là những nhóm nhỏ ngồi sát nhau, tay lật đề cương, miệng lẩm bẩm công thức. Ngân và nhóm bạn vẫn giữ nhịp quen thuộc: sáng học bài, chiều cày bài tập nhóm, tối lại tụ tập chơi game. Lâu lâu, cả bọn đổi gió bằng một quán trà sữa hay hàng ăn vặt gần trường coi như "nạp năng lượng" để tiếp tục chiến đấu với những đề cương môn khác.
Rồi cũng đến ngày thi cuối kỳ. Vừa dứt tiếng chuông báo hết môn cuối, cả lớp bùng nổ như đàn chim sổ lồng. Tiếng cười, tiếng reo hò dội khắp hành lang.
Mấy ngày sau, khi không còn áp lực bài vở, tiết sinh hoạt lớp trở nên rộn ràng hơn hẳn. Cô Phượng bước vào lớp trong bộ áo dài màu xanh nhạt. Vừa đặt sổ điểm lên bàn, cô nở nụ cười hiền, giọng ấm áp:
"Các em ơi, hết học kỳ hai cũng đồng nghĩa năm lớp 11 sắp khép lại. Sau kì nghỉ hè, chúng ta sẽ bước vào lớp 12, năm học quan trọng nhất. Cô mong các em suy nghĩ thật nghiêm túc về khối thi, ngành học tương lai. Đừng để đến lúc nước tới chân mới nhảy nha."
Cả lớp đồng thanh đáp "vâng ạ", nhưng trong bụng thì ai nấy đều biết: chọn khối nghe đơn giản, chứ nghĩ đến là đau đầu.
Giờ ra chơi hôm đó, nhóm "ngũ quái" gồm Trân, Bách, Ngân, Thịnh và Ánh tụ lại ở góc lớp, bắt đầu bàn chuyện hệ trọng.
Trân chống cằm, lên tiếng trước:
"Tao A00 nha, trung thành với Toán Lý Hoá. Chứ tiếng Anh... thôi khỏi, tao đọc "hello" còn ngọng mà."
Bách ngồi kế bên, vừa bóc gói snack vừa phụ hoạ:
"Anh đây cũng A00. Hoá thì như tình đầu vậy, lúc dễ thương, lúc khó chịu, nhưng ít ra còn dễ hiểu hơn tiếng Anh."
Trân nghe "anh" thì khẽ liếc Bách một cái, khoé môi nhếch nhẹ. Cặp này thì cả lớp đều biết đang hẹn hò, nên cảnh hai đứa tung hứng kiểu "vợ chồng son" thế này chẳng còn gì lạ.
Ngân nhăn mũi: "Tao chắc A01 quá. Tiếng Anh tao thấy dễ nuốt hơn Hoá nhiều."
Nghe tới "Tiếng Anh", Đăng ở bàn cuối khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt cậu lướt qua Ngân chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức người ngoài khó mà nhận ra, rồi lại cúi xuống quyển sách dày cộp như chẳng hề có gì xảy ra.
Ngân bắt gặp ánh nhìn ấy, tim bỗng hụt một nhịp. Cô vội quay đi, giả vờ mải mê ngắm mấy vệt nắng đang loang lổ trên mặt bàn.
Thịnh khoanh tay, giọng chắc nịch:
"Tao A00, Toán Lý Hoá đều ổn."
Ánh ngồi cạnh, mắt khẽ liếc Thịnh một cái, rồi mới thản nhiên lên tiếng:
"Tao chọn D07."
Cả đám đồng thanh:
"Ủa? Mày không học Lý hả?"
Ánh chỉ lắc đầu, tỉnh bơ:
"Không. Tao hợp Hoá hơn."
Bách bỗng đứng phắt dậy, quay xuống cuối lớp, giọng oang oang:
"Ê Đăng! Mày tính thi khối gì?"
Đăng đang ngồi tựa vào ghế, trước mặt là cuốn Clean Code bìa đen có hình một dải ngân hà sáng rực. Quyển sách toàn tiếng Anh dày cộp ấy vốn chẳng ai trong lớp hiểu nổi nó hấp dẫn chỗ nào, thế mà Đăng lại đọc say mê. Cậu ngẩng lên, không nghĩ ngợi:
"A00."
Câu trả lời gọn lỏn, nhưng đủ khiến cả nhóm lại rôm rả chọc ghẹo:
"Thôi rồi, nó chọn A00 thì ai đọ lại được nó trời!"
Cả buổi hôm đó, nhóm bạn vẫn ríu rít bàn đủ thứ: ngành học, trường đại học, viễn cảnh sau này, và cả chuyện nếu đứa nào trúng trường gần nhau thì sẽ tụ tập ăn uống ra sao.
Ngoài sân, nắng đã ngả vàng, loang thành từng vệt ấm áp trên nền gạch đỏ.
Cô Phượng đi ngang qua, bắt gặp đám học trò đang cười đùa rộn rã. Cô chỉ khẽ lắc đầu, khoé môi nở một nụ cười hiền. Trong ánh mắt là cả niềm tự hào lẫn chút bâng khuâng. Cô biết, những đứa trẻ này rồi sẽ lớn, nhưng khoảnh khắc tuổi mười bảy rực rỡ này sẽ mãi ở lại với chúng.
...
Hôm sau, vào giờ ra chơi. Đăng ngồi tựa bên bàn của Bách, khẽ cúi xuống để nói chuyện với Ngân. Giọng cậu trầm, vừa đủ cho hai người nghe thấy. Ngân hơi nghiêng đầu, trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt ánh lên một tia sáng hiếm hoi mà người ngoài khó bắt gặp.
"Đăng, ra ngoài cô nói chuyện chút." Tiếng cô Phượng vang từ cửa lớp.
Cậu ngẩng lên, thoáng cau mày, nhưng vẫn đứng dậy, bước theo. Cô Phượng đứng dựa lan can, tay cầm xấp giấy, giọng hơi ngập ngừng:
"Đăng này... mẹ em vừa gọi cho cô. Bà nói muốn em cân nhắc lại khối thi. Bà ấy đã gửi hồ sơ của em cho một thầy luyện Sinh rất giỏi."
Đăng khựng tay, mắt chớp nhẹ rồi ngẩng lên:
"Cô đồng ý ạ?"
Cô Phượng né ánh mắt của cậu, nhìn xuống sân trường, nơi vài học sinh đang đá cầu:
"Mẹ em chỉ lo cho tương lai của em thôi. Ngành Y là một lựa chọn rất tốt."
Đăng cười nhạt, nụ cười khiến cô giáo hơi sững lại.
"Tốt cho ai ạ? Cho em hay cho bà ấy?"
Không đợi cô trả lời, cậu xoay người bước vào lớp, để lại cô Phượng đứng nhìn theo, trong mắt lẫn lộn giữa lo lắng và bất lực.
Buổi chiều, khi vừa về đến nhà, Đăng thấy một người đàn ông lạ ngồi trong phòng khách. Ông ta khoảng hơn bốn mươi, dáng cao, tóc vuốt gọn, đeo kính gọng mảnh. Áo sơ mi trắng được ủi phẳng phiu, trước ngực gắn bảng tên của một bệnh viện lớn. Mẹ cậu bước ra từ bếp, mỉm cười:
"Con về rồi à? Đây là bác sĩ Hoàng, đồng nghiệp của mẹ. Ngày xưa anh ấy cũng học chuyên Lý, nhưng cuối cùng chọn ngành Y. Giờ là trưởng khoa rồi đấy."
Ông Hoàng đứng dậy, chìa tay:
"Chào cháu. Nghe mẹ cháu kể, cháu học Lý rất giỏi. Thật ra, nền tảng đó học Y rất có lợi."
Đăng bắt tay, lực vừa phải nhưng ánh mắt lạnh nhạt:
"Mẹ cháu mời chú tới để thuyết phục cháu à?"
Bà xen vào, giọng như ra lệnh:
"Con nói năng cho đàng hoàng. Đây là chú Hoàng bỏ thời gian đến chia sẻ kinh nghiệm với con."
Đăng rút tay về, đứng thẳng lưng:
"Con cảm ơn nhưng con không cần chia sẻ về con đường con không chọn."
Phòng khách bỗng im bặt. Tiếng tích tắc đồng hồ treo tường như vang to hơn bình thường. Bà nhìn con trai, ánh mắt sắc lạnh, vừa thất vọng vừa giận dữ. Ông Hoàng chỉ khẽ nhíu mày, mím môi, không nói thêm.
Một lúc sau, Đăng quay lưng bước lên cầu thang. Cánh cửa phòng khép lại với tiếng "cạch" khô khốc, dội vào khoảng không im ắng.
Cậu tựa lưng vào cửa, hít sâu một hơi. Trong đầu, những ý nghĩ rối như mớ dây thừng quấn chặt, càng gỡ càng siết chặt. Cảm giác như bị dồn đến chân tường, chỉ cần lùi thêm một bước là chẳng còn đường thoát.
Khi quay ra bàn học, đôi mắt chợt bắt gặp một hộp bento hoa đặt ngay ngắn. Khoảnh khắc ấy, trong lòng cậu dịu xuống một chút. Đăng khẽ thở ra, ngồi xuống bàn. Điều cần nghĩ lúc này không phải là những áp lực ngoài kia, mà là chuyện ngay trước mắt.
...
Chiều thứ Bảy, trời vừa nhá nhem, phố xá đã bắt đầu loang loáng ánh đèn. Trước quán karaoke, Đăng đứng tựa vào khung cửa kính, tay đút túi quần, khóe miệng nhếch nhẹ khi thấy từng đứa lục tục kéo tới.
Đúng sáu giờ, cả đám gần như đủ mặt: Cường, Huy, Kha vừa xuất hiện đã rôm rả như chợ vỡ. Bách với Trân thì chí chóe giành nhau hát mở màn. Ánh ngồi cạnh Thịnh, giả vờ chăm chú vào màn hình điện thoại, nhưng ánh mắt lại cứ lén lút liếc ngang.
Ngân đến sau cùng. Cô mặc áo babydoll trắng tay phồng, vạt áo lượn sóng mềm mại, phối cùng quần jeans ống rộng che gần kín đôi sneaker trắng. Bên vai trái là túi tote trắng, treo lủng lẳng một con thú bông nhỏ. Tóc búi củ tỏi cao để lộ chiếc cổ thanh mảnh, vài sợi tóc mai rơi xuống khẽ ôm lấy gò má.
Vừa bắt gặp Đăng đang đứng ở cửa, Ngân khựng lại một nhịp rồi lập tức quay đi như không có gì.
Đăng không nói gì, chỉ để nụ cười ẩn trong mắt hằn sâu thêm một chút. Trong phòng hát, khi mọi người còn đang xoay ghế, tranh micro, cãi nhau chọn bài, cậu lặng lẽ kéo ghế bên cạnh, cúi người khẽ bảo:
"Ngồi đây đi."
Ngân thoáng liếc cậu, môi mím lại, nhưng cuối cùng vẫn đặt túi xuống và ngồi vào chỗ. Dưới ánh đèn neon hồng tím chập chờn, màu áo trắng của Ngân càng nổi bật, khiến Đăng phải quay đi một chút để không bị người khác bắt gặp ánh mắt mình đang giữ lâu hơn cần thiết.
Bách từ bên kia hô to:
"Ê, hôm nay sinh nhật thằng Đăng. Ai xung phong hát Happy Birthday trước?"
Cường lập tức bật dậy:
"Để tao, để tao!"
Ngân vừa đưa ly nước lên, ánh đèn hắt vào mắt, che giấu được chút gì đó vừa thoáng qua như thể cô đang cố ngăn khóe môi mình cong lên.
Sau vài bài hát đầu để "khởi động cổ họng", Cường bất ngờ đập bàn:
"Ê, kiếm trò gì chơi đi. Chứ hát với ăn không thì chán bỏ xừ!"
Trân lập tức sáng mắt như kiểu chờ khoảnh khắc này từ lâu, hí hửng móc từ túi tote ra một hộp bài màu mè sặc sỡ, giơ cao như đang cầm bảo vật:
"Ta da! Tao có đem bộ bài Thật hay Thách nè."
"Ủa em mang theo sẵn luôn hả?!" Bách bất ngờ.
"Đương nhiên, để phòng trường hợp rảnh quá." Trân nháy mắt đầy ẩn ý.
Cả nhóm vừa lười vừa tò mò, chẳng ai buồn đọc kỹ luật. Trân đọc tóm tắt: oẳn tù tì – thắng thì chọn "Thật" hay "Thách", thua thì người đối diện chọn giùm, bốc bài, rồi có chơi có chịu.
Thế là cả đám nhanh chóng kéo ghế, ngồi thành vòng tròn: Huy – Kha – Cường – Đăng – Ngân – Ánh – Trân – Bách – Thịnh.
Quy tắc đơn giản: mỗi người sẽ oẳn tù tì với đối diện của mình.
Ván đầu tiên, Huy đối diện Ngân. Hai đứa nhìn nhau bằng ánh mắt "mày chết với tao" rồi cùng hô:
"Oẳn tù tì ra cái... kéo!!"
Ngân ra kéo, Huy xui xẻo ra bao.
Ngân cười nhếch mép: "Thách."
Huy hất cằm ra vẻ ngầu lòi:
"Ok, coi tao sợ mày chắc."
Cậu lật bài, đọc to:
"Nhảy sexy dance 15 giây theo nhạc bất kỳ."
Cường như bắt trúng vàng, nhanh như chớp mở bài "See Tình" remix, bass đập ầm ầm.
"Đi nào Huy! Lắc mông vô! Đưa hông ra! Quẩy quẩy quẩy!" Bách vừa hò hét vừa rút điện thoại bấm quay lia lịa.
Huy đứng dậy, ban đầu còn lấy tay che mặt, lắc lư ngại ngùng, nhưng chỉ vài giây sau đã uốn éo lố đến mức khó tin, tay thì vuốt tóc, mặt thì lả lướt hết mức có thể.
"Trời ơi, ai cứu con mắt tao!" Kha ôm mặt quay đi, nhưng vẫn hé hé nhìn trộm. "Nhảy kiểu này chắc tối nay tao mơ thấy ác mộng quá!"
Trong khi đó, Cường thì ôm bụng cười muốn rớt khỏi ghế.
Nhạc vừa dứt, Huy cúi chào khán giả như vừa xong concert.
"Tuyệt vời lắm em yêu!!" Cường gào lên, vỗ tay rần rần.
Cả phòng nổ tung tiếng cười, rung bần bật như sắp sập.
Tiếp theo, đến lượt Kha đối diện Trân.
"Oẳn tù tì ra cái... kéo!"
Kha chìa kéo, Trân đập xuống cái búa.
Trân thắng, lập tức ngồi thẳng dậy, chống một tay lên gối, môi cong cong:
"Nói thật."
Kha nheo mắt, rướn người sang, giọng cảnh giác:
"Chọn nói thật là định đào bới bí mật tao hả?"
Trân chưa kịp trả lời thì Đăng đã cầm xấp bài, thong thả rút một lá, đọc chậm rãi, cố nhấn từng chữ để tạo cảm giác kịch tính:
"Trong nhóm... mày sợ ai nhất?"
Cả phòng lập tức "ồ" kéo dài, ánh mắt đổ dồn về Kha.
Kha đảo mắt một vòng, nhếch môi cười, nhưng rốt cuộc ánh mắt vẫn dừng lại ngay chỗ Ngân.
"Khỏi nói... lớp trưởng chứ ai."
Ngân đang uống nước, vừa nghe xong đã đặt ly xuống "cạch" một cái, chống một tay lên bàn, nhướng mày:
"Sợ là phải. Đi học mà còn trốn trực nhật nữa là tao bắt dọn thêm hai hôm nha."
Kha giơ hai tay đầu hàng ngay tại chỗ:
"Thấy chưa! Tao nói rồi, lớp trưởng là nỗi ám ảnh tập thể. Chơi trò này mà vẫn bị uy hiếp tinh thần."
Cả nhóm cười rần rần, Huy chen vô:
"Lớp trưởng tụi mình là hiện thân của luật pháp. Mày mà vi phạm, chỉ còn con đường cải tạo."
Đến lượt Đăng đối diện Thịnh.
"Oẳn tù tì..."
Đăng ra bao, Thịnh ra kéo.
"Thắng!" Thịnh bật cười, môi nhếch đầy đắc ý. Đăng chỉ khẽ nhướng một bên mày, ung dung dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh lại.
Đăng nghiêng đầu, giọng chậm rãi:
"Thật hay thách?"
Thịnh gõ ngón tay xuống bàn, cười đầy thách thức:
"Dĩ nhiên là thách."
Ngân là người rút bài cho Đăng. Ngón tay cô thoáng khựng lại khi nhìn thấy nội dung. Đôi mắt lướt sang Đăng trong tích tắc, rồi mới đọc rõ từng chữ:
"Hôn má người ngồi bên trái bạn."
Cả phòng nổ một tràng "Ồ" dài bất tận, kéo theo tiếng vỗ tay rần rần. Ai cũng nhìn sang Đăng rồi nhìn sang Ngân.
Vì người ngồi bên trái Đăng, chính là cô.
Mặt Ngân đỏ lên, cô im lặng. Trong đầu cô chỉ có đúng một lời cầu nguyện: "Xin hãy tha cho tao!"
Đăng bật cười, nghiêng người sang sát Ngân. Cả phòng nín thở. Nhưng thay vì hôn, cậu lại đưa tay khẽ xoa đầu cô:
"Tao chỉnh lại tóc cho mày."
Ngân ngơ ra vài giây, rồi vội quay mặt đi. Vành tai đỏ lựng, chẳng giấu được.
"Ê nha!" Cường bật dậy, chỉ tay hét lớn. "Phạm luật! Hôn má đi chứ!"
Trân lập tức hưởng ứng, giọng kéo dài đầy khoái chí:
"Không lách luật! Không xoa tóc! Phải hôn nha!"
Ngân quay sang lườm Cường, nhưng chưa kịp nói gì thì Đăng đã cúi sát hơn, ánh mắt cong cong như đang cười thầm. Khoảng cách giữa hai người ngày càng rút ngắn.
Một nhịp... Hai nhịp... Ba nhịp...
Cả nhóm đồng loạt gào:
"Trời ơi, hôn lẹ đi má!!"
"Mày hôn hay mày tính làm tóc nó luôn vậy Đăng??"
Ngân lúng túng nghiêng đầu né, định mở miệng cản, nhưng Đăng đã kề sát đến mức cô cảm nhận rõ hơi thở ấm áp bên tai.
"Chụt." Một nụ một nhanh gọn in lên má trái cô.
Tiếng "Wooooo!" bùng nổ khắp phòng hát, bàn ghế rung bần bật.
Ngân giật mình, quay mặt đi, lắp bắp:
"Đồ... đồ... lươn lẹo!" Giọng vừa gắt vừa run, nghe rõ là tức, mà lại chẳng giấu nổi sự bối rối.
Đăng dựa lại ghế, gương mặt ung dung như vừa làm chuyện nhỏ nhặt nhất trên đời. Thế mà khoé môi lại cong lên không giấu nổi, nụ cười ranh mãnh len lén nở ra, còn đôi tai thì đỏ rực từ lúc nào không hay.
Cường đập tay xuống bàn:
"Trò này vui nha! Lần sau tụi mình chơi nữa!"
Cả phòng cười rần rần, la hét inh ỏi. Giữa đám hỗn loạn đó, chỉ có Ngân cúi gằm mặt xuống, che đôi má đỏ rực, còn Đăng thì thỉnh thoảng liếc sang, ánh mắt mềm lại, yên lặng quan sát từng chút phản ứng của cô.
...
Đến lượt Ngân, cô thắng lượt oẳn tù tì, khoanh tay hất cằm, giọng đầy tự tin:
"Thật."
Cô với tay rút một lá, mở ra đọc và lập tức ước mình có thể xé tan cái lá bài đó ngay tại chỗ.
"Ở đây có người bạn thích không?"
Cả đám đồng loạt hú hét, gõ bàn:
"Ồ~"
"Trời ơi, câu hỏi đỉnh của chóp!"
"Khai mau! Khai mau!"
Ngân lập tức im lặng, vành tai đỏ lựng. Cô liếc xung quanh tìm đường thoát, nhưng bốn phía toàn là ánh mắt hóng hớt.
Trân đập bàn cái rầm, mắt sáng rực:
"Lớp trưởng! Có hay không?! Khai báo thành thật để được hưởng khoan hồng!"
Ngân mím môi, lườm cả bọn như muốn cảnh cáo. Nhưng cuối cùng, sau mấy giây ngập ngừng, cô khẽ gật đầu một cái.
Cả đám ồ lên:
"A! Gật kìa!!!"
"Trời ơi tao thấy rồi nha!"
"Ối dồi ôi, lớp trưởng của tao cũng biết thích người ta rồi kìa!"
Bách huýt sáo:
"Rồi rồi, bây giờ nói đi, ai? Ai là người may mắn lọt vô mắt xanh của lớp trưởng quyền lực đây?"
Không biết ai khởi xướng, nhưng ánh mắt mấy đứa bạn bỗng đồng loạt lia về phía Đăng.
Đăng nhếch môi, ung dung ngồi dựa ghế. Không nói gì, chỉ nhấc ly nước lên uống, nhưng ánh mắt thì rõ rành rành đang dính chặt vào Ngân.
Ngân chạm phải ánh nhìn ấy, tim liền hụt một nhịp. Cô hoảng hốt quay đi, hắng giọng gượng gạo:
"Tụi bây ồn ào quá. Chơi tiếp đi."
Nhưng đám bạn nào có chịu buông tha. Cả đám thi nhau "chiếu đèn sân khấu" vào cô và Đăng, làm Ngân chỉ muốn độn thổ.
Sau khi cả bọn trêu Ngân đỏ mặt đến mang tai, trò chơi tiếp tục.
Ánh bị hỏi "Nếu mai tận thế, bạn muốn làm gì?". Cô tỉnh bơ đáp "Ngủ", khiến cả phòng ôm bụng cười vì câu trả lời quá thực tế.
Đến lượt Bách. Cậu lật bài, đọc xong thì hét toáng:
"Cái gì? Làm vòi voi xoay tròn 15 vòng?!"
Chưa kịp phản đối, cả nhóm đã đập bàn la ó:
"Làm đi! Luật là luật!"
Bách kêu trời, nhưng vẫn đứng dậy, hai tay chắp lên mũi, cúi đầu xoay. Đến vòng thứ mười ba, mặt cậu đỏ như cà chua, người lảo đảo như đang khiêu vũ với không khí. Vòng mười lăm vừa kết thúc, cậu đổ phịch xuống ghế, thở hồng hộc, giọng lạc đi:
"Chưa chóng mặt bằng nhìn Trân đâu..."
Đám bạn đồng loạt gào lên:
"Ôi trời ơi! Phát cơm chó bất ngờ kìa!"
Nhưng cao trào là tới lượt Trân. Cô bốc phải lá: "Uống một ca bia trộn nước ngọt."
Cường và Kha như hai nhà khoa học, hí hửng đổ hết lon này tới lon kia, khuấy bọt trào gần đầy miệng ly.
Trân nhìn cái ca to ụ, mặt xám ngoét:
"Má ơi... tụi bây tính giết tao hả?"
Cô vừa run run đưa tay thì Bách đã thò tay chặn lại, giọng trầm mà chắc nịch:
"Chân em mới lành, uống bia đâu có tốt."
Cậu quay sang cả phòng:
"Có luật nào cấm làm thử thách thay không?"
Mọi người bàn tán một hồi, xem lại luật. Không thấy câu nào cấm, chỉ ghi "Thử thách phải được thực hiện."
"Không cấm nha!" Kha tuyên bố.
Bách cười nhạt một cái, quay sang Trân dịu dàng:
"Vậy thì để anh."
Trân vừa mở miệng: "Thôi đừng..." thì Bách đã cầm ca lên, tu một hơi dài. Cả phòng đồng loạt "Ewww" khi nghe tiếng nuốt ừng ực, kèm biểu cảm cau mày của Bách.
Bách đặt cái ca rỗng xuống bàn, mặt cau lại nhưng vẫn giả bộ bình thản như vừa uống nước lọc:
"Cũng... cũng ngon phết."
Cường huýt sáo:
"Yêu nhau là phải vậy đó!"
Trân đỏ mặt, quay sang lườm, nhưng ánh mắt lại chẳng giấu được cái tia lo lắng. Vì uống bia trộn với nước ngọt rất dễ xỉn. Bách thì chỉ dựa vào ghế, khoanh tay, nói với cô:
"Cái này có đáng gì đâu."
Đến lượt Thịnh đối diện Đăng. Hai đứa chìa tay, đồng thanh:
"Oẳn tù tì..."
Kết quả: Thịnh ra kéo, Đăng ra búa.
Đăng cười nhếch mép, giọng kéo dài:
"Thua nha. Lần này tới lượt tao rồi con trai."
Không chần chừ, Đăng chọn:
"Thách."
Trân bốc một lá, vừa liếc nội dung vừa bật cười, lấy tay che miệng:
"Bế một người khác giới bằng kiểu công chúa..."
Cả phòng hú hét ầm ĩ:
"Ối trời ơi!"
"Cái này là cơ hội ngàn năm nha!"
"Ai xung phong làm công chúa đây?!"
Thịnh hơi khựng, mắt đảo lia lịa như đang tính đường trốn.
Đầu tiên là liếc sang Ngân. Chưa kịp mở lời thì đã thấy Đăng khoanh tay, ánh mắt kiểu "Mày thử động vào lớp trưởng tao coi.", thì Thịnh nuốt nước bọt cái ực, quay đi gấp.
Chuyển hướng sang Trân. Nhưng ở đó, Bách cũng đang khoanh tay, mắt nheo lại kiểu "Chạm thử đi rồi mày biết hậu quả."
Thịnh hết cách, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Ánh.
Cậu hít sâu, nhìn cô bạn rồi nghiêm túc nói:
"Tao xin lỗi mày trước nha, Ánh."
Ánh còn chưa kịp hiểu chuyện thì bất ngờ bị nhấc bổng lên. Cô hét khẽ một tiếng, tay theo phản xạ vòng qua vai Thịnh. Gương mặt đỏ bừng như cà chua, ánh mắt cuống quýt không dám nhìn thẳng vào ai.
Cả đám như phát điên:
"Ôi trời ơi, chemistry kìa!!"
"Bế xong hát "Một nhà" luôn đi!"
"Quán karaoke này thành lễ đường rồi bà con ơi!"
Kha còn giả giọng MC, cầm cái micro không dây giơ cao:
"Xin mời cô dâu chú rể tiến vào lễ đường!"
Đám bạn cười quặn ruột, vỗ bàn thùm thụp, quay clip lia lịa.
Thịnh thì không quan tâm mấy lời trêu chọc. Cậu bế Ánh rất chắc tay, bước chậm rãi, cẩn thận đặt cô xuống ghế như sợ cô mất thăng bằng. Rồi cúi gần, hạ giọng đến mức chỉ mấy đứa ngồi gần mới nghe rõ:
"Mày ăn uống kiểu gì mà nhẹ hều vậy?" Giọng cậu nghe như trách yêu nhiều hơn trêu chọc, ánh mắt thì hiền hiền, đầy lo lắng.
Câu nói tưởng đơn giản, lại khiến Ánh tim đập loạn xạ. Mặt cô đỏ bừng, tay luống cuống chỉnh lại tóc, cúi gằm xuống bàn, giả vờ dán mắt vô cái ly nước. Nhưng khóe môi thì cứ mím lại, nén cười đến run run.
Tiếng hú hét lại bùng nổ, át cả nhạc nền của quán.
Trò chơi tiếp tục, mỗi thử thách lại là một màn "cười quặn ruột" mới. Có đứa bị dìm tơi tả vì thử thách, có đứa bị "gài bẫy" bằng mấy câu hỏi cay đắng. Thỉnh thoảng, Đăng lại nghiêng sang chọc Ngân vài câu. Ngân ngoài mặt thì tỉnh bơ đáp cộc lốc, nhưng hai vành tai lại đỏ rực. Trong khi đó, Thịnh cứ vô thức nhìn sang Ánh nhiều hơn, còn Ánh thì lén liếc Thịnh rồi lại nhìn đi chỗ khác.