Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt trong trẻo của Niên Niên. Câu nói của thằng bé – đứa trẻ đã chờ đợi ta năm năm ở "trên trời" – khiến trái tim ta thắt lại. Hóa ra, mối nhân duyên giữa mẹ con ta không hề bị cắt đứt bởi cái c.h.ế.t của kiếp trước, mà đã đợi chờ để tái sinh.
Những ngày sau đó, cuộc sống êm đềm trôi qua cùng Niên Niên. Nhưng sự bình yên chưa kéo dài được bao lâu, hệ thống lại đột ngột vang lên, giọng điệu lần này không còn vẻ thư thái như trước, mà lộ rõ sự khẩn trương:
Ta cần ngươi thực hiện một nhiệm vụ khẩn cấp. Đối tượng giao dịch năm xưa của ngươi – Phó Thẩm Ngọc – đang gây ra đại họa. Hắn đã mưu quyền đoạt vị, làm đảo lộn trật tự thế giới cổ đại. Hắn điên cuồng tàn sát, chỉ với một mục đích duy nhất: ép buộc ngươi phải quay lại gặp hắn.
Ta sững người. Phó Thẩm Ngọc? Hắn đã điên đến mức này sao?
Tại sao lại là ta? Ta đã thanh toán xong món nợ kiếp trước rồi mà?
Hắn là một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát. Nếu ngươi không đến ngăn chặn, toàn bộ dòng thời gian đó sẽ sụp đổ. Ta sẽ cho ngươi vô số tài sản và sự bảo hộ tuyệt đối làm thù lao bù đắp.
Ta nhìn Niên Niên, đứa con bé bỏng vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. Sự hy sinh của kiếp trước vẫn còn đó, nỗi đau khi mất đi đứa trẻ vẫn còn đó. Ta gật đầu, nhưng ánh mắt trở nên cứng rắn:
Ta đồng ý. Nhưng với điều kiện, ta phải mang theo Niên Niên.
...
Ngự hoa viên trong hoàng cung, hoa đào rơi lả tả. Vừa đặt chân xuống, một bóng dáng uy nghi lao đến ôm c.h.ặ.t lấy ta. Đó là Phó Thẩm Ngọc, nhưng không còn là Vương gia hào hoa ngày nào. Hắn mặc hoàng bào, gương mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia m.á.u, trên lông mày còn vương một vết sẹo dài rỉ m.á.u.
Diệu Diệu! Ta biết mà… ta biết nàng nhất định không nỡ bỏ ta!
Hắn run rẩy siết c.h.ặ.t t.a.y, hơi thở nồng nặc mùi rượu và sự điên cuồng. Nhưng ta không còn là Khương Diệu Diệu khờ dại ngày ấy nữa. Ta lạnh lùng đẩy hắn ra, kéo Niên Niên đang ngơ ngác về phía sau lưng mình, đôi mắt lạnh như băng giá nhìn thẳng vào kẻ đang đứng trên đỉnh cao quyền lực kia:
Ngươi là đối tượng giao dịch của ta? Chúng ta đã giao dịch gì với nhau?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Thẩm Ngọc khựng lại. Hắn nhìn ta, rồi nhìn đứa trẻ đang nấp sau lưng ta – một đứa trẻ có đôi mắt giống hệt hắn, nhưng gương mặt lại mang dáng dấp của ta. Hắn bàng hoàng:
Diệu Diệu, nàng… nàng quên rồi sao? Đây là… con của chúng ta?
Ta nhếch mép cười, nụ cười đầy mỉa mai:
hằng nguyễn
Con của chúng ta? Phó Thẩm Ngọc, ngươi quên rồi sao? Đứa con của chúng ta, đã c.h.ế.t ngay trong cái ngày ngươi mang bát canh đó đến, ngay trong cái ngày ngươi dùng tất cả để đổi lấy tiền đồ cho Khương Nguyệt. Người đứng trước mặt ngươi bây giờ, chỉ là một "người giao dịch" đến để thực hiện nốt hợp đồng còn dang dở.
Hắn nhìn ta, từng từ ngữ của ta như những nhát d.a.o đ.â.m thấu tâm can hắn. Hắn quỳ sụp xuống giữa ngự hoa viên, vương quyền vạn người mê dưới chân lúc này trở nên vô nghĩa:
Diệu Diệu, dù nàng có dùng cách nào để trừng phạt ta cũng được. Chỉ cần nàng ở lại… chỉ cần nàng đừng biến mất như lần trước, nàng muốn gì ta cũng cho.
Ta nhìn xung quanh, thấy binh lính vây kín ngự hoa viên. Sự điên cuồng của hắn vẫn chưa dừng lại. Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Niên Niên, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm:
Nếu ngươi muốn giao dịch, thì hãy nghe cho kỹ. Cái giá ta muốn… chính là cả cái giang sơn này của ngươi, và sự vĩnh viễn biến mất của ngươi khỏi cuộc đời ta.
Phó Thẩm Ngọc nhìn ta, ánh mắt đau đớn xen lẫn sự cuồng vọng:
Nàng muốn cả thiên hạ này? Được! Ta sẽ dâng tất cả cho nàng, chỉ cần nàng ở lại…
Ta xoay người, dắt tay Niên Niên bước đi. Trò chơi này, kẻ thắng kẻ thua đã rõ ngay từ khi bắt đầu. Phó Thẩm Ngọc, ngươi đã cầm cố cả linh hồn cho tham vọng, thì đừng trách sao ta lấy lại tất cả những gì ngươi đã nợ.