Sắc mặt phụ thân rõ ràng đã dịu xuống.
Liễu di nương là cô nữ được phụ thân cứu ngoài chiến trường.
Cùng phụ thân trải qua bảy tám năm sương gió chốn biên cương, tình cảm không tầm thường.
Phụ thân từng nhiều lần trọng thương suýt mất mạng, đều là Liễu di nương thức trắng chăm sóc.
Phần tình nghĩa này, dù mẫu thân và phụ thân có là thanh mai trúc mã thì cũng khó lòng vượt qua.
10
Ta vốn không mong phụ thân sẽ tin mình.
Nhưng lời cần nói, ta vẫn phải nói hết.
Ta thản nhiên nói: "Con chưa từng nói là nhị muội làm, chỉ thuật lại sự thật. Sao di nương vừa mở miệng đã gán tội lên đầu nhị muội rồi? Hay là trong lòng di nương đã biết rõ?"
Liễu di nương cứng người trong thoáng chốc, sau đó khóc còn dữ dội hơn: "Lão gia ngài nghe xem, đại cô nương đang nghi ngờ ta và Liên Nhụy đấy! Ta theo ngài nhiều năm như vậy, khi nào từng làm chuyện mất mặt kiểu này?"
Tô Liên Nhụy cũng tiếp lời.
Nàng ta ngẩng đầu lên, nước mắt làm nhòe cả khuôn mặt: "Tỷ tỷ... ta chỉ quá lo cho tỷ thôi. Nếu tỷ cảm thấy là ta làm, ta... ta nguyện lấy c.h.ế.t chứng minh trong sạch!"
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Vừa dứt lời, nàng ta đứng bật dậy lao vào cột.
Liễu di nương hét lên rồi nhào đến cản lại.
Mẹ con hai người ôm nhau khóc thành một mớ.
Ta bật cười khẩy trong lòng.
Diễn thật giỏi.
Nhưng chiêu này, phụ thân lại rất ưng.
"Đủ rồi! Có chút chuyện mà sống c.h.ế.t làm gì!"
Phụ thân tự tay đỡ Liễu di nương và Tô Liên Nhụy dậy.
Sau đó nhìn sang ta, giọng điệu hòa hoãn hơn: "Cẩm Thư, chuyện hôm nay đúng là kỳ lạ, nhưng phủ Ninh Vương đã cho người truyền lời, bảo rằng chỉ là hiểu lầm. Nếu còn níu mãi không buông, ngược lại sẽ thành nhỏ nhen."
"Còn chuyện điều tra... đồ trong vương phủ, đâu phải nói tra là tra được? Chuyện này dừng ở đây, sau này không ai được nhắc lại nữa."
Mẫu thân không nhịn được lên tiếng: "Lão gia, Cẩm Thư là đích nữ của ngài, con bé ở bên ngoài suýt bị người khác hãm hại, ngài ngay cả điều tra cũng không muốn tra hay sao?"
Sắc mặt phụ thân trầm xuống: "Ta đã nói rồi, chuyện này dừng lại tại đây."
Mẫu thân siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Chuyện này cứ như vậy mà chìm xuống.
Nhưng nhìn khóe môi như có như không của Tô Liên Nhụy khi cúi đầu, ta bỗng cảm thấy như vậy cũng chẳng có gì không tốt.
Không tra ra được, chưa chắc đã là chuyện xấu.
Nếu bọn họ còn dám có lần sau, ta chờ là được.
11
Ngày hôm sau.
Cố Trường Phong đến.
Phụ thân tự mình đến tiền sảnh tiếp đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc ta đi ngang qua hành lang, vừa hay nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười nói.
Giọng Cố Trường Phong sáng sủa, nói rằng muốn sớm định ngày cưới với Tô Liên Nhụy, mong phụ thân chọn ngày lành sang nạp sính.
Phụ thân lập tức đồng ý, lời nói tràn đầy hài lòng với vị hiền tế tương lai này.
Khen hắn gia thế trong sạch, xuất thân khoa cử.
Tuổi còn trẻ đã làm đến chức quan lục phẩm, tiền đồ vô lượng.
Ta dừng bước, định chờ bọn họ nói xong rồi đi.
Không ngờ đúng lúc ấy, Cố Trường Phong từ trong sảnh bước ra, vừa hay chạm mặt ta.
Nhìn thấy ta, bước chân hắn khựng lại, ánh mắt lập tức lạnh xuống.
Ta định tránh sang đường khác rời đi.
"Tô Cẩm Thư."
Hắn gọi ta lại.
"Chuyện hôm qua ta đã hỏi Liên Nhụy rồi, không liên quan đến nàng ấy. Là do chính ngươi đi nhầm phòng, nàng ấy chỉ lo cho ngươi thôi. Còn ngươi, ngay trước mặt bao người, câu nào cũng muốn kéo nàng ấy xuống nước!"
Ta bật cười khẩy trong lòng, ngoài mặt vẫn không để lộ cảm xúc.
"Vậy ngươi cứ xem như ta đi nhầm đi."
Ánh mắt Cố Trường Phong càng lạnh thêm mấy phần, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt: "Ta mặc kệ ngươi có tâm tư gì, nhưng ta nói cho ngươi biết, Liên Nhụy là người ta yêu nhất đời này, trong lòng ta ngoài nàng ấy ra không còn ai khác, ngươi đừng tiếp tục gây chia rẽ!"
Hắn dừng một chút, đáy mắt hiện lên vẻ tiếc nuối quen thuộc mà ta từng thấy.
"Hôn sự của ta và Liên Nhụy có được không dễ, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai phá hoại."
Ta nhìn ánh mắt hắn.
Kiếp trước, mỗi lần say rượu nhìn bức họa của Tô Liên Nhụy, hắn cũng mang dáng vẻ này.
Thì ra hắn cũng sống lại rồi.
12
Sau khi gả vào Cố phủ ở kiếp trước, Cố Trường Phong hận ta đến tận xương tủy.
Hắn cho rằng ta đã thèm muốn hắn từ lâu, nhân lúc yến tiệc ngày xuân bày t.h.u.ố.c lập kế, phá hủy nhân duyên của hắn.
Đêm tân hôn, hắn một cước đá đổ rượu hợp cẩn, cười khẩy nói: "Tô Cẩm Thư, ngươi thật có thủ đoạn. Đáng tiếc, cả đời này ngươi cũng đừng mong ta nhìn ngươi thêm một lần."
Ta từng giải thích.
Ta nói không phải ta, ta cũng là người bị hại.
Hắn khinh thường cười nhạt: "Nhụy Nhi đối xử với ngươi như tỷ muội ruột thịt, ngươi còn quay sang c.ắ.n nàng ấy một cái. Giờ lại muốn vu oan cho nàng ấy? Đồ tiện nhân."
Gả vào Cố phủ ba năm, ta chịu đựng suốt ba năm.
Cố Trường Phong không cho ta bước ra khỏi chính viện, không cho tiếp xúc với khách bên ngoài.
Mùa đông không cấp than, mùa hè không cấp băng, bệnh cũng không cho mời đại phu.
Đêm ta sảy t.h.a.i m.á.u chảy không ngừng, hắn cũng không đến nhìn lấy một lần.
Hạ nhân thấy gió đổi chiều, thấy ta không được sủng ái, ai cũng có thể giẫm đạp lên đầu ta.
Ta sống còn không bằng c.h.ế.t.