Thứ thật sự ép c.h.ế.t ta chính là tin Tô Liên Nhụy qua đời.
Đêm đó.
Cố Trường Phong đá tung cửa phòng ta, người nồng nặc mùi rượu, hai mắt đỏ ngầu.
Hắn bóp cổ đè ta xuống đất, gào lên nói chính ta hại c.h.ế.t Tô Liên Nhụy.
Nói nếu không phải ta tu hú chiếm tổ chim khách, Liên Nhụy sẽ không gả vào phủ Ninh Vương, sẽ không tranh sủng với người khác, càng không vì khó sinh mà c.h.ế.t.
"Đều tại ngươi! Đồ độc phụ! Mau xuống dưới bồi táng cho nàng ấy đi!"
Lúc hắn ép ta uống chén rượu độc xuyên ruột kia, ta không hề giãy giụa.
Ba năm t.r.a t.ấ.n, thân thể ta sớm đã suy sụp.
Cổ tay gầy như cành khô, làm sao chống nổi một nam nhân đang phát điên phát dại.
Rượu độc trôi xuống cổ họng, đau như lửa thiêu.
Nếm một lần là đủ rồi.
Đời này, ta tuyệt đối không để ai mặc sức c.h.é.m g.i.ế.c nữa.
"Cố Trường Phong, ta cũng nói cho ngươi biết, ta không có chút hứng thú nào với ngươi. Ngươi muốn cưới ai thì cưới, không liên quan đến ta."
Ném lại câu ấy, ta quay đầu bỏ đi.
13
Khoảng thời gian tiếp theo trôi qua yên ổn.
Hôn sự của Tô Liên Nhụy và Cố Trường Phong được chuẩn bị gấp rút.
Canh thiếp đã trao đổi, ngày thành thân cũng định xong.
Nhưng lúc hợp bát tự lại xảy ra vấn đề.
Người ta nói hai người bát tự tương khắc, nếu thành thân, phía nam trong ba năm ắt gặp tai họa đổ m.á.u, nhẹ thì gãy chân, nặng thì mất mạng.
Vị tiên sinh hợp bát tự là do Liễu di nương tìm đến.
Là đạo trưởng của Bạch Vân quán ngoài thành, ở kinh thành rất có danh tiếng.
Ta cho người đi điều tra thử.
Vị đạo trưởng ấy quả thật nổi danh.
Nhưng người nổi danh, chưa chắc không thể mua chuộc.
Cố Trường Phong lại không tin mấy chuyện này, sống c.h.ế.t đòi cưới Tô Liên Nhụy.
Hôn sự vẫn tiếp tục tiến hành.
Nhưng sau đó lại xảy ra chuyện thứ hai.
Cố Trường Phong đến phủ đưa lễ tiết.
Lúc đi ngang hoa viên, một con mèo hoang từ hòn non bộ nhảy xuống, lao thẳng về phía hắn.
Hắn tránh không kịp, ngã xuống hồ sen.
Khi bò lên, cả người chật vật, chân bị rách một đường lớn, m.á.u chảy đầm đìa.
Tin đồn ngay trong ngày đã truyền đi khắp nơi.
Bát tự của Nhị cô nương Tô gia khắc Cố công t.ử, còn chưa thành thân đã có tai họa đổ m.á.u.
Nếu thật sự cưới vào cửa, chẳng phải sẽ c.h.ế.t người sao?
Nhưng Cố Trường Phong lại kéo theo cái chân quấn băng trắng tự mình đến cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói rằng hắn không để tâm đến cái gọi là tai họa đổ m.á.u kia, nhất định phải cưới.
Phụ thân lộ vẻ vui mừng.
Nhưng lời còn chưa dứt, mẫu thân của Cố Trường Phong đã từ ngoài cửa nhào vào.
Một lão phụ tóc hoa râm, vừa vào cửa đã quỳ xuống, khóc đến mức thở không ra hơi.
Nói rằng bà thủ tiết hai mươi năm mới cực khổ nuôi lớn được con trai, không thể trơ mắt nhìn hắn nhảy vào hố lửa.
Nói rằng bà đã tìm mấy vị tiên sinh hợp bát tự, ai cũng bảo cuộc hôn nhân này phạm xung, e là đoạn t.ử tuyệt tôn.
Cố Trường Phong cứng cổ muốn phản bác.
Lão thái thái trực tiếp khóc ngất đi.
Tô Liên Nhụy nghe tin chạy đến, vừa khóc vừa đỡ người dậy.
"Bá mẫu nói đúng, bá mẫu đều vì tốt cho Trường Phong ca ca, ta không thể ích kỷ như vậy..."
Cuối cùng Cố Trường Phong vẫn không cãi nổi mẫu thân mình.
Hôn sự bị gác lại.
Phụ thân cũng không nói hủy hôn, chỉ bảo tạm hoãn.
Nhưng vừa hoãn lại, ai cũng hiểu điều đó có ý nghĩa gì.
Nữ t.ử tuổi xuân quý giá, không thể kéo dài mãi không xuất giá.
Trước lúc rời đi, Cố Trường Phong nhìn thấy ta đứng ở cửa.
Sự căm hận trong mắt hắn gần như tràn ra ngoài.
"Tô Cẩm Thư, đúng là thủ đoạn cao tay."
Đây là muốn tính món nợ này lên đầu ta sao?
Ta lười để ý đến hắn.
Không có nghĩa vụ đó.
14
Xuân dần sâu hơn, yến tiệc trong kinh thành cũng nhiều lên.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Có lẽ vì thời tiết ấm áp, hoa cỏ nở rộ, các phủ đều muốn tìm cớ náo nhiệt.
Thiệp mời bay đến như tuyết.
Mẫu thân từ chối phần lớn, nhưng tiệc thưởng hoa của trưởng công chúa thì khó lòng khước từ.
Yến tiệc tổ chức bên bờ suối Hoán Hoa ngoài thành, dựng dọc theo mặt nước, hai bờ hoa đào đua nở, phong cảnh cực đẹp.
Ta vốn không muốn đi.
Nhưng mẫu thân nói, cứ mãi ở trong phủ không ra ngoài ngược lại càng khiến người ta bàn tán.
Ta nghĩ thấy cũng đúng.
Trước lúc xuất môn, vừa hay gặp Liễu di nương tiễn Tô Liên Nhụy lên xe ngựa.
Liễu di nương cười dịu dàng: "Đại cô nương hôm nay ăn diện thật xinh đẹp, Liên Nhụy, con nhìn tỷ tỷ con xem."
Tô Liên Nhụy cúi đầu, cất giọng nhỏ nhẹ: "Tỷ tỷ trời sinh mỹ mạo, con làm sao sánh được."
Ta nhìn nàng ta một cái, không đáp lời.
Hôm nay nàng ta mặc bộ váy màu xanh nước nhạt, tôn lên làn da càng thêm trắng nõn, quả thật đã có lòng chuẩn bị.