Bên bờ suối Hoán Hoa quả thật rất đẹp.
Hai bên bờ hoa đào nở rộ, cánh hoa rơi xuống mặt nước, xoay tròn theo dòng chảy.
Nữ quyến ngồi trong đình uống trà ngắm cảnh, nam khách ở phía bên kia uống rượu ngâm thơ.
Ở giữa ngăn bằng hàng rào hoa, bầu không khí cũng coi như hòa hợp.
Ta đang thả thuyền giấy bên bờ suối.
Không biết từ lúc nào Tô Liên Nhụy đã đi đến bên cạnh, cầm đĩa thức ăn cho cá trong tay, bảo là muốn cho cá ăn.
Nàng ta nhích sát người về phía ta.
Ta định tránh đi, nhưng đã không còn kịp nữa.
Thân thể nàng ta nghiêng một cái, cả người ngã xuống suối.
15
"A!"
Tiếng nước vang lên, bọt nước b.ắ.n tung tóe.
Chỗ Tô Liên Nhụy vừa rơi xuống cách bờ không xa, nước chỉ sâu ngang n.g.ự.c.
Thế mà nàng ta lại làm ra vẻ c.h.ế.t đuối, hai tay đập loạn mặt nước, kêu cứu đến xé lòng.
Hai bóng người gần như đồng thời nhảy xuống nước.
Một người là Cố Trường Phong.
Người còn lại là Ninh Vương.
Cố Trường Phong ở gần hơn, bơi lội cũng giỏi, chỉ một thoáng đã vớt được người.
Tô Liên Nhụy được hắn ôm vào lòng, lại liều mạng giãy sang bên cạnh.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Tay vươn về phía Ninh Vương, đôi mắt cũng đỏ hoe đầy sốt ruột.
Nhưng Ninh Vương cuối cùng vẫn chậm một bước, chỉ có thể đứng trong nước nhìn nàng ta bằng ánh mắt đầy quan tâm.
Cố Trường Phong kéo người lên bờ.
Toàn thân Tô Liên Nhụy ướt đẫm, bị gió thổi run cầm cập.
Ánh mắt lại chỉ dừng trên người Ninh Vương, môi run run như muốn nói điều gì.
"Liên Nhụy! Muội không sao chứ?" Cố Trường Phong sốt ruột đến mức giọng nói cũng biến dạng.
Lúc này Tô Liên Nhụy mới thu hồi ánh mắt, nhìn hắn một cái, đáy mắt thoáng qua tia chán ghét.
Người khác không để ý, nhưng ta nhìn rất rõ.
Thú vị thật.
Màn kịch này xem như ta đã hiểu rồi.
Rơi xuống nước là giả, muốn Ninh Vương anh hùng cứu mỹ nhân mới là thật.
Ai ngờ Cố Trường Phong lại nhanh chân hơn, phá hỏng kế hoạch của nàng ta.
Ninh Vương lên bờ, nha hoàn vội vàng khoác áo choàng lên người hắn.
Hắn không để ý đến bản thân, đi thẳng đến trước mặt Tô Liên Nhụy: "Nhị cô nương Tô gia bị kinh hãi rồi, mau truyền thái y đến xem."
Sắc mặt Cố Trường Phong lập tức trầm xuống.
"Nàng ấy là vị hôn thê của ta, không phiền Vương gia bận lòng."
Hắn giơ tay chắn trước mặt Tô Liên Nhụy, giọng lạnh như băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ninh Vương nhướng mày nhìn hắn một cái, không nói gì, xoay người rời đi.
16
Ta còn đang quan sát, Cố Trường Phong bỗng ngẩng đầu, ánh mắt sắc như d.a.o đ.â.m thẳng về phía ta.
"Tô Cẩm Thư!"
"Lúc nãy Liên Nhụy rơi xuống nước, ngươi đứng ngay bên cạnh, có phải ngươi đẩy nàng ấy không? Muội muội ruột rơi xuống nước mà ngươi đứng trên bờ thờ ơ lạnh nhạt, ngay cả kéo cũng không kéo lấy một cái? Đúng là lòng dạ rắn rết!"
Ánh mắt người xung quanh đều bị hấp dẫn đến, tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.
Ta chậm rãi bật cười.
"Cố Trường Phong, lời này của ngươi thật thú vị. Mắt nào của ngươi nhìn thấy ta đẩy nàng ta? Bên bờ suối nhiều người như vậy, sao ngươi lại chắc chắn là ta? Huống hồ..."
Ta dừng một chút, đầy ẩn ý liếc Tô Liên Nhụy một cái.
"Nàng ta chưa chắc cần ta cứu đâu."
Cố Trường Phong đứng sững tại chỗ, chân mày dần nhíu c.h.ặ.t.
Lúc này mới nhớ đến cảnh Tô Liên Nhụy trong nước liều mạng vùng về phía Ninh Vương.
Giọng Tô Liên Nhụy run run: "Không liên quan đến tỷ tỷ, là do ta tự trượt chân..."
Lời là nói với Cố Trường Phong.
Nhưng khi nói, nàng ta lại vô thức nhìn về phía Ninh Vương.
Sắc mặt Cố Trường Phong thoáng chốc khó coi đến cực điểm.
Môi hắn động đậy mấy lần, cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Trưởng công chúa sai người đưa y phục sạch đến, lại dìu Tô Liên Nhụy vào noãn các nghỉ ngơi.
Lúc mọi người giải tán, ta nhìn thấy Cố Trường Phong vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Hắn nhìn chằm chằm bóng lưng Tô Liên Nhụy, siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức vang lên tiếng răng rắc.
17
Sau khi trở về phủ, Tô Liên Nhụy phát sốt cao.
Trận bệnh ấy kéo dài suốt bảy ngày.
Cố Trường Phong ngày nào cũng đến thăm bệnh, gió mưa không cản nổi bước.
Ta nhớ đến kiếp trước.
Đêm ta sảy thai, m.á.u chảy không ngừng, hắn cũng chưa từng đến nhìn ta lấy một lần.
Ha.
Hôn sự của hai người lần nữa được nhắc lại.
Dù sao lúc Tô Liên Nhụy rơi xuống nước đã bị Cố Trường Phong ôm vào lòng, y phục ướt đẫm, bao người tận mắt chứng kiến, xem như đã có tiếp xúc thân thể.
Nếu không gả cho hắn, sau này khó mà nói đến hôn sự khác.
Dù Cố lão phu nhân không muốn cũng chỉ đành c.ắ.n răng chấp nhận.
Ngày cưới lần nữa được định xuống, vào mùng tám tháng sau.
Điều ngoài dự liệu là, sau khi khỏi bệnh, Tô Liên Nhụy lại thật sự yên phận.
Ngày ngày ở trong viện thêu áo cưới, ngoan ngoãn đến khác thường.
Nhưng ta không tin nàng sẽ cam lòng dễ dàng như vậy.
Quả nhiên, nửa tháng sau lại xảy ra biến cố.