Cẩm Tú Di Nương

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

Ta và Chu Thần An đều là gia sinh nô tài* của Hầu phủ.



(*’Gia sinh nô tài’ là thuật ngữ thời phong kiến Trung Quốc, chỉ những người làm nô tỳ, đầy tớ được sinh ra và lớn lên ngay tại nhà chủ, là con cháu của nô tỳ trước đó)

 

Hai bên tình đầu ý hợp, thanh mai trúc mã.

 

Hắn cái gì cũng tốt, chỉ là luôn thích trêu chọc ta.

 

Hẹn ta đi đạp thanh, lại cố ý để ta chờ nửa ngày.

 

Phá hỏng sai sự phu nhân giao xuống, rồi lại bỏ tiền bỏ quan hệ thay ta thu dọn hậu quả.

 

Lần này, phu nhân muốn chọn thông phòng cho Thế t.ử.

 

Hắn lén sau lưng ta, ghi tên ta vào danh sách.

 

Hắn thích nhìn ta cầu xin hắn, dùng điều đó để phô bày bản lĩnh của mình.

 

Nhưng Thế t.ử gia chỉ liếc danh sách một cái, rồi tiện tay chỉ vào tên ta:

 

“Chọn nàng đi.”

 

01

 

“Nha đầu ngươi, chuyện lớn thế này mà còn giấu ta!”

 

Hôm nay là ngày ta nghỉ phép.

 

Ta đang cúi đầu ngồi trong phòng thêu hoa thì Thu Hà tỷ tỷ, đại nha hoàn bên cạnh phu nhân, hùng hổ đẩy cửa bước vào.

 

Tỷ ấy giật phắt chiếc khăn trong tay ta, vừa nháy mắt vừa cười trêu:

 

“Chậc chậc chậc, ngay cả hoa sen song sinh cũng thêu lên rồi cơ đấy.”

 

Ta ngơ ngác nhìn cụm hải đường đang nở rực trên chiếc khăn, hoàn toàn không hiểu Thu Hà tỷ tỷ phát điên chuyện gì.

 

“Còn giả vờ nữa!”

 

Thu Hà tỷ tỷ giả bộ tức giận chọc chọc vào trán ta, vẻ mặt đầy trêu ghẹo:

 

“Được rồi được rồi, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi, trước mặt ta mà ngươi còn giả vờ cái gì?”

 

“Con nha đầu xấu xa này, ngày thường nhìn thật thà thế mà đến lúc quan trọng lại nhiều tâm cơ ghê.”

 

Thấy ta vẫn ngơ ngác, Thu Hà tỷ tỷ có chút không vui.

 

Tỷ ấy bĩu môi, nheo mắt lườm ta.

 

“Cẩm Tú, ngươi còn thế này thì mất hứng lắm đấy.”

 

“Lúc trước Thế t.ử chọn thông phòng, ngươi bảo ngươi không hứng thú, ta cũng không để tâm.”

 

“Ai ngờ ngươi lén giấu ta đi ghi danh, giờ đã được chọn rồi mà còn không chịu nhận?”

 

Ta kinh ngạc đứng bật dậy, giọng hét đến khản đặc.

 

“Tỷ nói gì cơ?!”

 

“Ghi danh? Ta ghi danh khi nào?!”

 

Thế t.ử phu nhân bệnh nặng, thân thể không tốt, tính tình cũng ngày càng nóng nảy.

 

Đại phu nhân bèn định chọn một thông phòng cho Thế t.ử để chăm lo sinh hoạt thường ngày của hắn.

 

Bà niệm Phật cả đời, đối với đám hạ nhân chúng ta là người mềm lòng nhất.

 

Khi ấy bà còn nói rõ rằng chuyện làm thông phòng cũng phải đôi bên tự nguyện.

 

Lỡ Thế t.ử chọn trúng người mà đối phương lại không muốn làm di nương cho người ta, vậy chẳng phải nghiệt duyên hay sao.

 

Cho nên bà cho những nha hoàn có ý muốn làm thông phòng cùng đến chính phòng ghi danh.

 

Sau đó để Thế t.ử chọn một người hợp ý mình, coi như vẹn cả đôi đường.

 

Đám nha hoàn chúng ta lúc ấy còn cảm thán, may mà được làm việc ở phủ Xương Bình Hầu.

 

Chủ t.ử nhân từ, quản gia có phép tắc, đám hạ nhân mới có cuộc sống dễ chịu.

 

02

 

Thu Hà thấy ta gấp đến đỏ hoe cả mắt thì ngẩn người.

 

“Ngươi… ngươi không ghi danh?”

 

“Sao có thể không ghi danh được chứ? Ta tận mắt nhìn thấy rõ ràng mà.”

 

“Trên danh sách thông phòng, cái tên cuối cùng chính là ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thế t.ử gia còn nói rồi, nha đầu này có đôi tay khéo léo, hẳn là người vừa xinh đẹp vừa thông tuệ, chọn nàng đi.”

 

“Đại phu nhân cũng rất hài lòng, nói ngươi làm việc tỉ mỉ, khiêm tốn chưa từng tranh công, là người thật thà biết bổn phận.”

 

Ta phải chống tay lên bàn mới miễn cưỡng đứng vững, trong lòng hoảng loạn không thôi.

 

Sao có thể chứ?

 

Ta chưa từng nghĩ sẽ làm thông phòng di nương!

 

Mẹ ta là quản sự ở đại trù phòng, cha thì giúp Đại phu nhân quản lý cửa hàng của hồi môn.

 

Dù ta chỉ là nô tài, nhưng quản sự trong phủ tháng nào cũng được phát tiền công hậu hĩnh.

 

Cha mẹ sinh ba ca ca rồi mới có được một cô con gái như ta, yêu thương ta như châu như bảo.

 

Từ nhỏ mẹ đã dạy ta, thà làm vợ người nghèo còn hơn làm thiếp nhà giàu.

 

Làm thiếp rồi, ngay cả con mình sinh ra cũng không thuộc về mình.

 

Giống như bà, làm một ma ma quản sự là tốt lắm rồi.

 

Chỉ cần tận tâm làm việc thì cuộc sống sẽ rất thoải mái.

 

Mục tiêu của ta từ đầu đến cuối là làm quản sự phòng thêu trong phủ.

 

Huống hồ… huống hồ người ta thích là Thần An ca!

 

Nghĩ đến Chu Thần An, tim ta đau nhói, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

 

Thần An… hắn từng nói vài tháng nữa sẽ nhờ mẹ mình đến nhà cầu thân.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

03

 

“Chu Thần An, hu hu hu, Thần An hắn…”

 

Nghe ta nhắc đến Chu Thần An, Thu Hà càng thấy khó hiểu hơn.

 

“Ta đã hỏi Lưu ma ma rồi, tên ngươi chính là do Chu Thần An ghi vào.”

 

“Ách—”

 

Tiếng khóc của ta nghẹn lại nơi cổ họng, nghẹn đến mức liên tục nấc cụt.

 

Thu Hà vội đi rót nước cho ta, nhẹ nhàng vỗ lưng ta, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

 

“Cẩm Tú, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

 

Ta cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì.

 

Vì sao Chu Thần An lại vô duyên vô cớ chạy đi ghi danh cái chức thông phòng quỷ quái ấy cho ta!

 

“Cái gì?!”

 

“Ngươi nói hắn định vài tháng nữa sẽ đến cầu thân ngươi?”

 

Thu Hà trợn mắt há mồm, như thể vừa thấy quỷ.

 

“Chẳng phải từ trước tới nay đều là ngươi quấn lấy hắn thích hắn sao?”

 

“Nào là tặng khăn tay, tặng bánh trái cho hắn, còn giúp hắn thêu túi thơm, làm giày.”

 

“Chu Thần An bị ngươi bám riết đến hết cách, sau lưng còn than phiền với người khác không ít lần.”

 

“Lần này hắn tới ghi danh cho ngươi còn vui vẻ lắm.”

 

“Nói rằng cuối cùng ngươi cũng nghĩ thông rồi, không tiếp tục dây dưa với hắn nữa, đúng là chuyện đại hỷ.”

 

Ta mặt trắng bệch ngồi phịch xuống ghế, há miệng muốn nói gì đó, lúc này mới phát hiện cổ họng mình khô khốc đến đáng sợ.

 

Một lúc lâu sau, mới đỏ hoe mắt kéo tay Thu Hà:

 

“Hắn… hắn thật sự nói vậy ở bên ngoài sao?”



 

04

 

Ta biết Chu Thần An coi trọng thể diện nhất.

 

Hai nhà chúng ta là hàng xóm, từ nhỏ đã chơi cùng nhau.

 

Trong đám gia bộc, diện mạo Chu Thần An nổi bật nhất.

 

Mày thanh mắt tú, dáng người như trúc.

 

Người không biết còn tưởng là tiểu công t.ử nhà thư hương nào đó.