Cẩm Tú Di Nương

Chương 2



Cha Chu Thần An là đại quản gia của Hầu phủ.

 

Mẹ hắn quản kho của Đại phu nhân, là ma ma tâm phúc bên cạnh Đại phu nhân.

 

Trong đám hạ nhân của Hầu phủ, Chu Thần An gần như có thể nghênh ngang mà đi, ai cũng phải nể hắn vài phần.

 

Cũng bởi vậy mà dưỡng thành tính cách háo danh, mắt cao hơn đầu của hắn.

 

Người này còn có một tật xấu lớn nhất.

 

Càng để tâm thứ gì, càng phải tỏ ra khinh thường thứ đó.

 

Ta còn nhớ năm hắn tám tuổi, hắn nhìn trúng một chiếc đèn kéo quân.

 

Mẹ hắn hỏi giá xong thì thấy quá đắt, có chút không muốn mua.

 

Chu Thần An lại tỏ vẻ chẳng hề để tâm:

 

“Vốn dĩ con cũng đâu muốn lắm, chẳng qua chỉ là cái đèn l.ồ.ng thôi mà.”

 

Miệng hắn nói không cần, nhưng trong lòng lại nhớ chiếc đèn ấy từng khắc.

 

Lén người lớn trong nhà, mỗi ngày đều chạy đi xem ba lần xem chiếc đèn còn ở đó không.

 

Vài ngày sau, đèn bị người ta mua mất, Chu Thần An gấp đến mức tối hôm ấy phát sốt cao, ngay cả trong mơ cũng lẩm bẩm nhắc tới chiếc đèn kéo quân kia.

 

Mẹ hắn vừa chăm sóc vừa lau nước mắt:

 

“Đứa nhỏ này, còn bé mà tâm tư đã nặng như vậy.”

 

“Thích chiếc đèn ấy đến thế, sao lúc đầu không năn nỉ mẹ mua?”

 

Chu Thần An sốt đến mê man vẫn còn mạnh miệng.

 

“Vớ… vẩn, con mới không thích đâu!”

 

“Chẳng… chẳng qua chỉ là cái đèn xấu xí.”

 

Hắn chính là kiểu người như vậy.

 

Càng thích thứ gì, càng phải dìm nó xuống không đáng một xu.

 

Nhưng ta không phải đồ vật.

 

Ta là một con người sống sờ sờ.

 

05

 

“Mọi người đều tin lời Chu Thần An nói.”

 

“Lần trước chẳng phải ngươi ngốc nghếch đứng đợi hắn ở vườn đào suốt gần nửa ngày sao, còn mang theo bánh hoa đào do chính tay ngươi làm nữa.”

 

“Khi đó bao nhiêu người đều nhìn thấy cả, ai cũng nói ngươi… khụ khụ… nói ngươi si tình với Chu Thần An lắm.”

 

Tim ta lạnh đi một nửa.

 

Lúc Thu Hà nói câu này, gần như không dám nhìn vào mắt ta.

 

Nghĩ cũng biết, “si tình một mảnh” đã là cách nói được tỷ ấy sửa sang lại rất nhiều rồi.

 

Những người khác, còn không biết đã bịa đặt và chế giễu ta đến mức nào.

 

Thảo nào.

 

Thảo nào hôm đó trong vườn đào lại có nhiều người qua lại như vậy.

 

Có vài người rõ ràng chẳng cần đi ngang qua chỗ ấy.

 

Mà mỗi lần đi qua, ai nấy đều liếc ta đầy ẩn ý vài lần, thỉnh thoảng còn ghé đầu vào nhau thì thầm to nhỏ.

 

Mấy năm nay, theo việc ta và Chu Thần An ngày càng thân thiết, nhân duyên của ta trong phủ cũng càng lúc càng tệ.

 

Rất nhiều tỷ muội trước kia thân thiết với ta đều không còn qua lại nữa.

 

Chỉ có Thu Hà tỷ tỷ vẫn đối xử tốt với ta như trước.

 

Ta không hiểu vì sao, vì chuyện đó mà buồn bực rất lâu, còn thường xuyên tìm Chu Thần An khóc lóc than thở.

 

Mỗi lần hắn đều rất kiên nhẫn dỗ dành ta:

 

“Bọn họ không để ý đến ngươi thì có sao, chẳng phải ngươi còn có ta à?”

 

“Nha đầu ngốc này, trong số bọn họ ai mà chẳng muốn gả cho ta?”

 

“Bọn họ không để ý ngươi, đơn giản chỉ là ghen tị với ngươi thôi.”

 

Ta nửa tin nửa ngờ.

 

Nhưng nhìn gương mặt Chu Thần An dưới ánh nắng ngày càng tuấn tú thanh tú, ta lại có chút hoảng hốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hình như… trong đám gia sinh t.ử, hắn quả thật là người xuất sắc nhất?

 

Mới mười sáu tuổi đã được theo hầu bên cạnh Hầu gia làm việc.

 

Nghe nói ngay cả Hầu gia cũng nhìn hắn bằng con mắt khác, khen hắn lanh lợi biết làm việc nữa.

 

06

 

“Ngươi nói xem Chu Thần An nghĩ gì vậy?”

 

“Hắn đã thích ngươi, vì sao bên ngoài lại tỏ ra chẳng hề để tâm đến ngươi?”

 

“Cũng quá kỳ lạ rồi.”

 

Thu Hà cẩn thận liếc sắc mặt khó coi của ta, muốn nói lại thôi:

 

“Cẩm Tú, chẳng lẽ ngươi bị hắn lừa rồi?”

 

“Hắn vừa dỗ dành ngươi, vừa ở ngoài hạ thấp ngươi, hoàn toàn không nhìn ra là thật lòng muốn cưới ngươi.”

 

“Còn nữa, rốt cuộc vì sao hắn lại đi ghi danh thông phòng cho ngươi?”

 

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, đột ngột đứng bật dậy:

 

“Ta đi hỏi hắn ngay bây giờ!”

 

Ta mặc kệ hình tượng, xách váy chạy như bay về phía hậu viện.

 

Tà váy màu xanh thiên thanh tung bay đến hoa mắt, ta thở hổn hển, dùng hết sức chạy về phía Quy Đường viện.

 

Tim đập càng lúc càng nhanh.

 

Đầu óc cũng như bị hồ dán đặc quánh.

 

Chạy một lúc, trước mắt bắt đầu trắng xóa, xuất hiện hai Chu Thần An.

 

Một Chu Thần An đầy vẻ châm chọc, thần sắc cay nghiệt:

 

“Tô Cẩm Tú, thật ra ta không thích ngươi. Ở bên ngươi chẳng qua vì từ nhỏ ngươi cứ thích quấn lấy ta, ta quen rồi thôi.”

 

Một Chu Thần An khác lại dịu dàng như nước, khóe môi mang ý cười.

 

“Cẩm Tú, ta đối xử với ngươi từ trước đến nay vốn khác với người khác, ngươi biết mà.”

 

“Trong lòng ta, ngươi là cô nương đặc biệt nhất.”

 

07

 

Chu Thần An quả thật đối xử với ta khác biệt.

 

Hắn nhớ tất cả sở thích của ta, thậm chí ngay cả ngày ta tới tháng cũng nhớ rõ.

 

Mỗi tháng vào ngày mười lăm, hắn đều mang cho ta một bát nước gừng đường đỏ thơm nồng đã được nấu kỹ.

 

Còn mang theo quà tới chỗ ma ma quản sự phòng thêu, chủ động xin nghỉ giúp ta.

 

Mỗi lần chúng ta cùng ra phố, chỉ cần ta nhìn món đồ nào lâu thêm vài lần, Chu Thần An đều ghi nhớ trong lòng.

 

Rồi vài ngày sau, hắn sẽ rất tùy tiện ném món đồ đó cho ta.

 

Có khi là một cây trâm, có khi là một đôi tượng đất nặn kiểu dáng đặc biệt, hoặc một túi thơm.

 

“Này, tiện tay mua thôi, cầm mà chơi đi.”

 

Ta nghĩ, hắn hẳn là thích ta.

 

Một người kiêu ngạo như vậy, nếu không thích ta, cần gì phải để tâm mọi chuyện đến thế?

 

Thế nhưng, hắn lại luôn bắt nạt ta.

 

Để ta đứng chờ vô ích ở vườn đào suốt nửa ngày.

 

Nói những lời khó hiểu đó với người khác…

 

Thậm chí có một lần, hắn còn cố ý làm hỏng chiếc váy ta thêu cho phu nhân.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Loại vải đó là thủy vân sa, một tấm đáng giá cả trăm lượng bạc.

 

Mỏng nhẹ như mây, mềm mịn như nước.

 

Ta lo đến phát khóc, hắn lại lấy hết tiền riêng của mình mua lại một tấm thủy vân sa mới cho ta đem đi giao việc.

 

“Khóc cái gì, chuyện có đáng là bao.”

 

“Bất kể ngươi gặp chuyện gì, ta đều có thể gánh cho ngươi.”

 

“Ngươi phải nhớ, ta mãi mãi có thể che gió chắn mưa cho ngươi.”

 

Nhưng mà, gió mưa dường như cũng chính là do hắn mang tới…