Canh Cá, Sổ Nợ Và Hào Môn

Chương 11



Trong lúc chờ kết quả ADN.

Tôi được sắp xếp nghỉ tạm ở tiểu viện phía sau Lầu Cũ.

Cô Phó rót cho tôi một cốc trà nóng.

“Đại tiểu thư.”

“Hôm nay cô rất bình tĩnh.”

Tôi nhìn làn khói mỏng bốc lên.

Khẽ cười.

“Bình tĩnh không có nghĩa là không sợ.”

Bên ngoài sân.

Tiếng cãi vã vẫn đứt quãng vọng tới.

Cánh cửa không đóng kín hoàn toàn.

Cho nên từng câu từng chữ đều lọt vào tai tôi.

“Bố!”

“Vì sao bố lại nói chị ấy không phải người nhà họ Khương?”

“Nhỡ kết quả giám định chứng minh là thật thì sao?”

Đó là giọng Khương Niệm Từ.

Bố tôi hạ thấp giọng:

“Tao không nói vậy thì hôm nay ai qua được cửa này?”

“Nó đã kéo cả nhà xuống bùn rồi.”

“Niệm Từ.”

“Con phải nhớ kỹ.”

“Chỉ cần khăng khăng nói nó có tâm cơ.”

“Người nhà họ Khương sẽ không bao giờ hoàn toàn tin nó.”

Khương Niệm Từ im lặng.

Bố tôi lại tiếp tục:

“Lão gia già rồi, dễ mềm lòng.”

“Mẹ con càng dễ đối phó.”

“Khóc vài câu là bà ấy sẽ mềm.”

“Nhưng con khác.”

“Con là tiểu thư được nhà họ Khương nuôi lớn.”

“Con không thể thua một đứa con gái bán cá.”

Tôi siết c.h.ặ.t cốc trà.

Khớp ngón tay trắng bệch.

Cô Phó cũng nghe thấy.

Nhưng cô không nói lời an ủi.

Chỉ bình tĩnh bảo:

“Khi nào cần làm chứng.”

“Tôi sẽ đứng ra.”

Tôi quay sang nhìn cô.

“Tại sao cô giúp tôi?”

Cô Phó mỉm cười.

“Tôi từng dạy rất nhiều đứa trẻ nhà giàu.”

“Sau cùng mới phát hiện...”

“Kẻ vô học nhất thường là kẻ thích mắng người khác vô học nhất.”

Đúng lúc ấy.

Cửa sân bị đẩy ra.

Khương Niệm Từ bước vào.

Nhìn thấy cô Phó còn ở đây, sắc mặt cô ta khựng lại trong chớp mắt.

“Chị.”

“Em muốn nói chuyện riêng với chị.”

Cô Phó hiểu ý.

Lặng lẽ đứng dậy rời đi.

Cửa vừa khép lại.

Khương Niệm Từ cũng không diễn nữa.

Cô ta lấy khăn lau sạch nước mắt trên mặt.

Ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ yếu đuối thường ngày.

Tôi nhìn cô ta.

“Cuối cùng cũng không khóc nữa à?”

Khương Niệm Từ nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong mắt là sự ghen ghét không còn che giấu.

“Chị vừa về đã cướp mất ông ngoại.”

“Cướp mất mẹ.”

“Cướp đi tất cả sự chú ý của mọi người.”

“Chị giả vờ đáng thương như vậy chẳng phải chỉ muốn em không còn chỗ đứng sao?”

Tôi bật cười.

“Chỗ đứng vốn dĩ của tôi thì sao?”

Khương Niệm Từ cứng người.

Tôi tiếp tục:

“Nếu tôi không trở về.”

“Em vẫn là tiểu thư duy nhất của nhà họ Khương.”

“Nếu tôi trở về.”

“Tôi cũng chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”

Khương Niệm Từ cười lạnh.

“Chị thật sự nghĩ nhà họ Khương thiếu một đứa con gái biết mổ cá sao?”

“Bọn họ bây giờ thấy mới lạ nên bênh chị thôi.”

“Vài ngày nữa sẽ nhớ ra chị đã khiến họ mất mặt thế nào.”

Nói đến đây.

Cô ta chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một chiếc lọ nhỏ.

Bên trong là thứ bột màu trắng xám.

“Chuyện lọ muối tối nay, chị không có chứng cứ.”

“Chuyện túi thơm hôm trước, chị cũng không có chứng cứ.”

Khương Niệm Từ nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên.

“Em dám mang thứ này ra cho chị xem, là vì em biết chị không cướp lại được.”

Nói xong, cô ta chậm rãi nhét chiếc lọ vào tay áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.

“Loại người như chị chẳng phải thích nói chuyện bằng chứng cứ nhất sao?”

Tôi bình thản đáp:

“Chứng cứ chẳng bao giờ là thừa.”

Nụ cười trên mặt cô ta lập tức cứng lại.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Cô Phó bước vào trước.

Phía sau là quản gia.

Trên bàn trà, chiếc điện thoại của tôi vẫn sáng màn hình.

Giao diện ghi âm đang chạy.

Khương Niệm Từ biến sắc.

Cô ta lao tới định giật lấy điện thoại.

Nhưng quản gia đã nhanh hơn một bước.

Ông lập tức giữ c.h.ặ.t cánh tay cô ta.

“Nhị tiểu thư.”

“Lão gia mời cô xuống đại sảnh.”

Khương Niệm Từ quay đầu nhìn tôi.

Lần này sự thù hận trong mắt đã không còn che giấu nổi.

“Chị ngay từ đầu đã gài bẫy tôi?”

Tôi bật cười.

“Không.”

“Là em ngay từ đầu đã muốn hại tôi.”

Trong chớp mắt.

Cô ta lại bật khóc.

Nước mắt nói đến là đến.

“Chị ơi...”

“Ban nãy em quá sợ hãi nên mới nói lung tung.”

“Chị đừng đưa đoạn ghi âm cho ông ngoại được không?”

Tốc độ trở mặt ấy khiến cả quản gia cũng phải nhíu mày.

Tôi cầm điện thoại lên.

“Đi thôi.”

“Để ông ngoại nghe thử xem em sợ hãi đến mức nào.”

________________________________________

Đoạn ghi âm vừa phát xong.

Cả đại sảnh chìm trong im lặng.

Không một ai dám nhìn thẳng vào Khương Niệm Từ.

Cô ta quỳ trước mặt mẹ tôi.

Khóc đến mức gần như không thở nổi.

“Mẹ...”

“Con chỉ sợ mẹ không cần con nữa.”

“Từ lúc chị về, mẹ luôn nhìn chị.”

“Con thật sự rất sợ...”

Mặt mẹ tôi trắng bệch.

Bà cúi xuống đỡ cô ta.

Nhưng chỉ vừa chạm vào tay cô ta, bà lại chậm rãi buông ra.

“Sợ hãi...”

“Không phải lý do để làm hại người khác.”

Khương Niệm Từ run lên.

Lập tức quay sang bố tôi.

“Bố...”

“Bố nói giúp con đi.”

Bố tôi vội vàng bước lên.

“Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.”

Tôi nhìn ông.

“Mười tám tuổi được tính là trẻ con.”

“Vậy lúc tôi mười tuổi, tại sao lại bắt buộc phải hiểu chuyện?”

Ông lập tức nghẹn lời.

Không đáp nổi.

Đúng lúc ấy.

Khương Hoài Thanh ra hiệu cho quản gia.

Một tập hồ sơ được mang lên.

Kết quả giám định sơ bộ đã có.

Báo cáo ADN hoàn chỉnh phải tới sáng hôm sau mới hoàn tất.

Nhưng nhóm m.á.u, hồ sơ sinh nở và các chỉ số đối chiếu đã hoàn toàn khớp.

Tôi là con gái ruột của Khương Nhạn Ngưng.

Câu chuyện về đứa trẻ bị ôm nhầm mà bố tôi vừa bịa ra.

Từ đầu đến cuối chỉ là lời nói dối.

Nhưng ông vẫn chưa chịu từ bỏ.

“Nhóm m.á.u chứng minh được cái gì?”

“Báo cáo cuối cùng còn chưa có.”

“Chưa thể kết luận được.”

Rầm!

Khương Hoài Thanh ném mạnh một xấp sao kê xuống trước mặt ông.

“Vậy thứ này kết luận được chưa?”

Từng tờ giấy tung ra.

Trắng xóa cả mặt bàn.

Trong đó ghi rõ.

Mười tám năm qua.

Khoản tiền bồi thường được chuyển đều đặn vào tài khoản của bố tôi.

Cũng trong những ngày ấy.

Không ít khoản tiền tiếp tục được chuyển đến các sòng bạc.

Tài khoản của Bếp trưởng Đường.

Và những công ty đứng tên Khương Tố Mai.