Khương Hoài Thanh vẫn ngồi yên tại chỗ.
Một lúc lâu sau, ông mới cất giọng:
“Cuốn sổ trong ba lô của cháu, đừng tùy tiện đưa cho bất kỳ ai.”
Tôi khựng lại.
“Tại sao ạ?”
Ông cụ nhìn tôi.
Trong đôi mắt già nua ấy hiện lên thứ cảm xúc mà tôi không đọc nổi.
“Bởi vì có rất nhiều người trong nhà họ Khương đang sợ cuốn sổ đó.”
________________________________________
Buổi chiều.
Mẹ không dẫn tôi đi mua sắm như đã hứa.
Tình trạng dị ứng của Khương Niệm Từ nặng hơn.
Bác sĩ gia đình nói rất có thể bột xác côn trùng trong túi thơm đã gây kích ứng da.
Tôi đứng ngoài hành lang.
Nghe thấy tiếng mẹ đang chất vấn nữ hầu trong phòng.
Người nữ hầu vừa khóc vừa giải thích.
Túi thơm là do chính Nhị tiểu thư yêu cầu đổi.
Cô ta nói nếu dùng loại làm từ vỏ sò và rong biển cũ kỹ thì sẽ giống chị gái hơn.
Không lâu sau, cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi cũng chẳng buồn nghe tiếp.
Vừa quay người, đã nhìn thấy bố tôi đứng ở đầu cầu thang.
“Lâm Chi.”
Ông lạnh lùng gọi.
“Hôm nay Niệm Từ bị bệnh. Mày vào nói chuyện với nó một lát đi.”
Tôi đáp:
“Nó cần bác sĩ hơn là cần con.”
“Nó đang rất khó chịu.”
Tôi bật cười.
“Hôm qua cô ấy cần chị xin lỗi.”
“Hôm nay cô ấy cần chị ở bên cạnh.”
“Vậy ngày mai thì sao?”
“Cần luôn cả cuộc đời con à?”
Sắc mặt bố tôi lập tức sa sầm.
“Mày đừng tưởng được ông cụ khen vài câu thì đã có thể muốn làm gì thì làm trong nhà họ Khương.”
Tôi nhìn ông.
“Con chưa từng muốn làm gì cả.”
“Con chỉ muốn được đối xử như một người bình thường.”
Ông cười lạnh.
“Mẹ mày vì chuyện năm đó đã đủ áy náy rồi.”
“Mày đừng lôi chút khổ sở của mình ra để dằn vặt bà ấy nữa.”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó hỏi lại:
“Nỗi khổ đó chẳng phải do chính bố sắp đặt sao?”
Cả người ông cứng đờ.
Giống như bị ai đó đ.â.m trúng chỗ đau nhất.
Ánh mắt lập tức trở nên dữ dằn.
“Không có tao, mày thi đỗ đại học được sao?”
“Không có tao, mày học được nghề nghiệp t.ử tế sao?”
“Bây giờ trở về nhà họ Khương, cơm bưng nước rót tận miệng, việc đầu tiên mày làm là tính sổ với tao?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Con không tính sổ.”
Ánh mắt ông dừng trên chiếc ba lô sau lưng tôi.
“Cuốn sổ kia, đưa cho tao.”
Tôi lập tức lùi lại một bước.
Ông đưa tay định giật lấy.
Đúng lúc ấy, cuối hành lang vang lên giọng quản gia.
“Anh Lâm.”
“Lão gia mời Đại tiểu thư tới thư phòng.”
Bàn tay bố tôi khựng giữa không trung.
Tôi nhìn ông.
Lần đầu tiên thấy vẻ mặt ông khó coi đến thế.
Tôi đi ngang qua người ông.
Không quay đầu lại.
________________________________________
Trong thư phòng.
Khương Hoài Thanh đang xem một tập tài liệu cũ.
Ông không đưa cho tôi xem.
Chỉ hỏi:
“Mười tám năm qua, bố cháu có từng bắt cháu ký giấy tờ gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Hồi nhỏ thì không nhớ.”
Ông tiếp tục hỏi:
“Sau mười tuổi thì sao?”
“Ví dụ như giấy đổi họ, giấy giám hộ, hay các quỹ giáo d.ụ.c?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chợt nhớ lại.
Năm lên mười hai.
Khi chuyển cấp, bố từng bảo tôi điểm chỉ vào một tờ giấy.
Ông nói đó là hồ sơ xin trợ cấp học sinh nghèo.
Tôi kể lại toàn bộ.
Khương Hoài Thanh khép tập tài liệu lại.
Ánh mắt tối đi.
“Giấy đó không phải.”
Tim tôi khẽ siết lại.
“Có liên quan đến cháu sao?”
“Có.”
Ông trả lời rất ngắn.
Nhưng cũng đủ khiến sống lưng tôi lạnh đi.
Bởi tôi chợt nhận ra.
Cuộc thử nghiệm giáo d.ụ.c kéo dài mười tám năm giữa bố mẹ năm đó có lẽ chưa bao giờ đơn giản như mọi người nghĩ.
Ít nhất...
Đã có người dùng mười tám năm cuộc đời của tôi để đổi lấy một thứ gì đó.
Khương Hoài Thanh trầm giọng:
“Dạ tiệc Vân Thành tuần sau, nhà họ Khương sẽ công bố hai chuyện.”
“Thứ nhất, cháu nhận tổ quy tông.”
“Thứ hai, quyền quản lý Bếp Chính của Lầu Cũ sẽ được giao cho thế hệ kế nhiệm.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Vì sao nhiều người muốn cướp cuốn sổ kia đến vậy.
Khương Hoài Thanh đẩy một tấm thiệp mời tới trước mặt tôi.
“Nếu không muốn đi, cháu có thể từ chối.”
Tôi cúi đầu nhìn dòng chữ dát vàng trên mặt thiệp.
Dạ tiệc Vân Thành là sự kiện lớn nhất hằng năm của nhà họ Khương.
Người tham dự không chỉ có người thân.
Mà còn có các nhà cung cấp, đầu bếp nổi tiếng, thực khách lâu năm cùng những đối tác quan trọng.
Đó là bộ mặt của nhà họ Khương.
Đồng thời cũng là nơi thích hợp nhất để khiến một người thân bại danh liệt.
Tôi hỏi:
“Khương Niệm Từ cũng sẽ tham gia?”
“Đương nhiên.”
Ông cụ đáp.
Tôi trầm ngâm vài giây.
“Vậy cháu sẽ đi.”
Khương Hoài Thanh nhướng mày.
“Không sợ bị cướp mất vị trí sao?”
Tôi cười nhạt.
“Cháu chỉ sợ cô ấy lại ném thêm một cái túi thơm gây dị ứng vào nồi canh thôi.”
Lần đầu tiên, ông cụ bật cười thành tiếng.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa vang lên một tiếng động rất khẽ.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Chỉ kịp thấy một góc váy xanh nhạt biến mất sau cánh cửa.
________________________________________
Trước ngày diễn ra dạ tiệc Vân Thành.
Nhà họ Khương mời riêng cho tôi một giáo viên nghi thức.
Cô giáo họ Phó.
Khoảng hơn ba mươi tuổi, khí chất lạnh nhạt nhưng rất chuyên nghiệp.
Cô dùng thước dây đo vai lưng cho tôi.
Khi nhìn thấy những vết chai trên tay tôi, cô không hề tỏ ra khó chịu.
Ngược lại còn nhẹ giọng nhắc nhở:
“Đại tiểu thư, lúc nâng tách trà đừng ép cổ tay xuống quá thấp.”
“Lực cổ tay của cô rất tốt. Chỉ cần thu động tác lại một chút là đủ.”
Tôi hỏi:
“Cô không thấy những vết chai này rất khó coi sao?”
Cô Phó nhìn tôi.
“Vết chai chứng minh cô từng lao động.”
“Chúng không phải vết nhơ.”
Đó là câu nói dễ nghe nhất tôi từng được nghe kể từ ngày trở về nhà họ Khương.
Khương Niệm Từ cũng đang học ở phòng bên cạnh.
Cô ta mặc chiếc váy xanh nhạt.
Trên cổ tay vẫn quấn khăn lụa để che đi vết dị ứng.
Cô Phó bảo chúng tôi thực hành pha trà.
Khi rót đến lượt mình, cổ tay Khương Niệm Từ đột nhiên nghiêng đi.
Nước trà nóng hắt thẳng lên váy.
Cô ta lập tức bật dậy.
“Chị ơi, em xin lỗi...”
Cô Phó đưa khăn tay sang.
Tôi còn chưa kịp nhận lấy.
Khương Niệm Từ đã bước tới, cúi người lau vạt váy cho tôi.