Trái tim đập thình thịch liên hồi, tôi l.i.ế.m môi: "Trình Kỳ, tôi..."
Cửa khẽ mở ra, Quý Di Tinh bước vào, lẳng lặng nhìn tôi, hoàn toàn không có ý định ngăn cản tôi tiếp tục nghe điện thoại.
Chỉ cần nhìn thấy mặt cậu ta thôi là tôi đã sởn gai ốc.
"Cậu làm sao đấy? Giọng nghe kỳ kỳ thế nào ấy? Cảm cúm rồi à?"
Tôi hít một hơi thật sâu: "Ừ, tôi nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa."
"Ờ được, nghỉ đi, cậu không mất tích là được rồi. Tôi còn tưởng cái thằng cháu nhỏ của cậu đột ngột quay về làm cậu không vui cơ đấy, thế thôi tôi cúp máy đây."
"Ừ."
Tôi rã rời buông điện thoại xuống, chẳng thốt nên lời.
Một chữ cũng không thể thốt ra.
Tôi phải nói thế nào đây, rằng tôi đã bị thằng con hoang đó cưỡng h.i.ế.p.
Thậm chí trong tay nó còn giữ cuộn băng ghi hình lại toàn bộ quá trình.
Tôi phải mở miệng nói ra thế nào đây.
Tôi bực dọc vò đầu bứt tai, ngay giây tiếp theo đã bị người ta kéo tay lại.
"Đói chưa?"
Cậu ta mỉm cười dịu dàng, nhưng gương mặt mà tôi từng yêu quý, từng có khoảnh khắc khiến tôi kinh diễm ấy, giờ phút này lại trở nên kinh dị vô cùng.
"Cút đi."
Cậu ta không hề tức giận, ánh mắt và khóe môi chỉ ngập tràn sự bao dung sau khi đã được no nê thỏa mãn: "Ăn chút gì nhé?"
Tôi dùng chút sức lực vừa mới khôi phục tung một cú đ.ấ.m mạnh vào mặt cậu ta: "Tao mẹ nó bảo mày cút!"
Cậu ta không kịp phòng bị nên lĩnh trọn một đ.ấ.m, khóe miệng rỉ ra chút m.á.u.
Cậu ta vươn ngón tay quệt nhẹ một cái.
Ngay giây sau, bàn tay còn vương vết m.á.u kia đã luồn vào trong chăn của tôi.
Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay cậu ta, vừa định cựa quậy thì cậu ta đã lên tiếng: "Muốn thành thái giám thì cứ việc nhúc nhích."
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ, đây là bản năng của đàn ông, chẳng ai dám lấy thứ này ra làm trò đùa cả.
Cậu ta cởi dép lê, tôi nhìn động tác gập một bên chân dài nửa quỳ trên giường của cậu ta mà rùng mình ớn lạnh.
Cậu ta cúi người, ch.óp mũi cọ nhẹ vào mặt tôi.
Sự thân mật này khiến tôi tê dại cả da đầu.
"Lên giường, hay là ăn cơm?"
"... Ăn cơm."
21
Cậu ta thả tôi đi, thậm chí còn tốt bụng đưa tôi về tận nhà.
Lúc chia tay, cậu ta kéo tôi lại trao một nụ hôn sâu, đôi môi vừa mới đóng vảy lại bị c.ắ.n rách.
Đầu lưỡi của cậu ta miết từng chút từng chút l.i.ế.m sạch vết m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến lúc này cậu ta mới chịu lùi lại, nở nụ cười dịu dàng với tôi.
"Đồ con hoang, hồi đó tao nên vứt mày ra ngoài đường cho mày tự sinh tự diệt mới phải."
Ngón tay đang vuốt ve má tôi của cậu ta khẽ co lại một cách khó nhận ra, hàng mi dài cong v.út che giấu mọi cảm xúc.
Cậu ta nói: "Không, chú nên đối xử tốt với tôi một chút."
Tôi bật cười trước lời của cậu ta: "Đối xử tốt với cậu một chút thì cậu sẽ không cưỡng h.i.ế.p tôi sao?"
Cậu ta không ngờ tôi lại nói vậy nên nhất thời sững người.
"Đồng tính, thật gớm ghiếc."
Tôi lạnh lùng quay mặt đi, đẩy cửa bước xuống xe, đi thẳng về nhà không ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Chú Liễu rảo bước ra đón: "Ây da, bao nhiêu ngày không về sao cũng chẳng thèm gọi lấy một cuốc điện thoại thế, làm chúng tôi lo muốn c.h.ế.t đi được."
"Vâng, cháu về phòng trước đây."
Chú Liễu gật đầu.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, mọi sức lực của tôi bỗng chốc bị rút cạn.
Tôi trượt dọc theo cánh cửa ngã bệt xuống đất, trên phần cổ tay lộ ra trong tầm mắt vẫn còn hằn rõ những vết đỏ ái muội.
Hương vị của Quý Di Tinh như đã khắc sâu vào xương tủy tôi, ngay giờ phút này, nó vẫn cứ vấn vít quanh ch.óp mũi, mãi không tản đi.
Tôi bật ra một tiếng cười chế giễu, sống từng này tuổi đầu rồi, đây là lần đầu tiên xảy ra một chuyện khiến tôi cảm thấy luống cuống không biết phải làm sao.
Thậm chí tôi còn chẳng rõ mọi chuyện bắt đầu từ đâu, và nên kết thúc như thế nào.
22.
Tôi nằm bẹp ở nhà mấy ngày, công ty thực sự giục giã quá mức, tôi đành phải lê lết bò dậy.
Nhìn khuôn mặt tiều tụy xơ xác, râu ria lởm chởm trong gương, tôi hơi ngẩn người.
Theo bản năng tôi vươn tay chạm vào mặt gương.
Cái kẻ mang bộ dáng t.h.ả.m hại này thế mà lại là tôi.
Tôi dùng sức chà xát mặt vài cái, sửa soạn bản thân sạch sẽ gọn gàng, mặc quần áo rồi ra khỏi nhà.
Trình Kỳ vừa nghe tin tôi đến công ty liền hớt hải lao vào.
"Chuyện Quý Di Tinh sắp hợp tác với Chiêu Hoa cậu đã nghe chưa?"
Bây giờ cứ nghe thấy tên cậu ta là đầu tôi lại đau nhói, tần suất cái tên này xuất hiện dạo gần đây quá dày đặc rồi.
Trong đầu tôi xẹt qua vài mảnh ký ức vụn vặt hỗn độn.
Giọng nói lạnh lẽo mà dính dấp của cậu ta cứ ghé sát bên tai tôi lặp đi lặp lại: "Chú nhỏ, gọi tôi một tiếng nữa đi."
Tôi day day ấn đường: "Bây giờ nghe rồi đây."
"Cậu có biết bây giờ truyền thông sắp nổ tung chảo rồi không?"
"Có một hợp đồng vốn định gia hạn, đã hợp tác bao nhiêu năm nay rồi, giờ bên đó đột nhiên bảo sếp họ đi nước ngoài, một thời gian nữa mới bàn tiếp."
Tôi biết tình hình không được khả quan cho lắm: "Cũng chỉ là một cái hợp đồng thôi, mặc kệ đi."