Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 19



 

Trình Kỳ kinh ngạc nhìn tôi một cái: "Thế còn những hợp đồng sau này thì sao? Lần lượt buông tay hết à?"

 

"Cái thằng nhãi ranh đó dẫu sao cậu cũng nuôi nó bao nhiêu năm trời, cậu ta cạn tình cạn nghĩa chẳng đoái hoài gì đến tình xưa nữa à?"

 

Tôi giơ tay ngắt lời anh ta: "Cậu ta chẳng những không màng tình cũ, mà nếu thực sự muốn chọn đối tác làm ăn thì Chấn Ân mới là sự lựa chọn thích hợp nhất. Cậu nghĩ xem tại sao cậu ta lại đi hợp tác với Chiêu Hoa?"

 

"Tại sa..."

 

Chưa hỏi dứt câu, Trình Kỳ cũng đã chậm tiêu mà ngậm miệng lại.

 

"Vì cậu ta hận tôi." Tôi nói một cách nhẹ bẫng.

 

"Vậy bây giờ phải làm sao? Trong tay cậu ta đang nắm giữ công nghệ được cấp bằng sáng chế, bao nhiêu kẻ phải đỏ mắt thèm thuồng, phần lớn các đối tác cũng sẵn sàng chọn công ty có khả năng tinh chế Silic-Photpho để tiết kiệm chi phí."

 

"Bên truyền thông bây giờ tung hỏa mù rầm rộ lắm."

 

"Bọn họ vẫn chưa chính thức hợp tác, mới mấp mé tung ra chút tin đồn thôi mà giá cổ phiếu của Chiêu Hoa mấy ngày nay đã tăng vọt không ngừng rồi."

 

"Cái ngành này chẳng phải là vậy sao? Mới thay cũ, thay triều đổi đại còn nhanh hơn lật bánh tráng, doanh nghiệp lớn cỡ nào thì bảo bay màu cũng bay màu thôi, tòa nhà sụp đổ chỉ trong nháy mắt."

 

Khí thế hừng hực của Trình Kỳ lúc này đã xẹp đi quá nửa, anh ta nhìn tôi với vẻ vô cùng khó hiểu: "Cậu bị làm sao vậy? Bị ai đoạt xá à?"

 

"Sao lại có vẻ..." Anh ta do dự một hồi mới tìm được từ thích hợp: "Suy sụp thế."

 

"Chẳng giống cậu chút nào."

 

Tôi lười biếng nhấc mí mắt nhìn anh ta, thầm nghĩ, cậu mà bị thằng đàn ông đè ra phang cho hai ngày trời thì cậu cũng suy sụp thôi.

 

Tôi thở dài xua tay: "Tình hình chưa đến mức bết bát thế đâu."

 

Vừa dứt lời, thư ký đã gõ cửa bước vào, cúi đầu đặt một xấp tài liệu lên bàn tôi: "Bên Hoàn Xuyên lại đệ đơn yêu cầu tòa án thi hành án rồi ạ."

 

Trình Kỳ nghe xong lại bốc hỏa: "Luật sư đâu! Tiếp tục hầu kiện! Lũ hèn hạ."

 

"Cậu xem, cái mớ bòng bong mấy năm trước bỏ lại vì cứu cậu ta đến giờ còn chưa dọn dẹp xong kia kìa! Cái thằng nhãi đó đúng là thứ ăn cháo đá bát!"

 

Tôi mệt mỏi xua tay: "Chuyện bị bắt cóc lần đó, cậu ta vô tội."

 

"Là do tôi làm việc quá cạn tàu ráo máng."

 

Trình Kỳ cau mày, càng thêm khó hiểu: "Rốt cuộc cậu bị làm sao thế?"

 

"Trước đây tôi đối xử với cậu ta thật sự rất tệ sao?"

 

Trình Kỳ im lặng một lát: "Cũng có thể coi là vậy."

 

Tôi vuốt mặt, nặng nề thở dài một tiếng, có lẽ Quý Di Tinh và tôi đều không sai, hoặc là tôi nên đối xử tốt với cậu ta một chút, hoặc là mặc kệ cậu ta, để cậu ta tự sinh tự diệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi không nên dở dở ương ương, tốt chẳng đến nơi đến chốn, mà ác lại không đủ nhẫn tâm.

 

Tất cả đều là quả báo.

 

"Thôi bỏ đi, cậu đừng nghĩ ngợi gì về cái thằng ranh con đó nữa, lo tính đường phòng thân trước đã."

 

"Ngành này sắp giông bão rồi."

 

"Đúng vậy, nhưng cậu đừng sốt ruột quá, mấy năm trước tôi đã có ý định phát triển đa ngành rồi, bây giờ xem như là thời cơ tốt đấy, bảo phòng tài chính tổng hợp lại dòng tiền lưu động của công ty đi."

 

"Cậu có ý tưởng gì rồi à?"

 

Tôi liếc nhìn điện thoại: "Ừ, Lục Tế Chu về rồi."

 

23.

 

Lục Tế Chu làm việc xưa nay luôn rất dứt khoát.

 

Công ty đột nhiên có ý định chuyển đổi mô hình, trong nội bộ cũng có khá nhiều ý kiến trái chiều.

 

Nhưng may là tôi chỉ rút ra một phần rất nhỏ vốn lưu động để thử nghiệm, gạt bỏ mọi lời bàn tán, c.ắ.n răng chịu đựng áp lực này.

 

Lục Tế Chu đang ngồi trong văn phòng của tôi, thấy tôi bước vào liền tiện miệng hỏi: "Công ty các cậu không cấm yêu đương chốn công sở à?"

 

"Yêu đương là chuyện hết sức bình thường, có gì đâu mà phải cấm cản."

 

"Ồ, thảo nào vừa nãy tôi thấy hai thằng đàn ông hôn môi nhau ở cầu thang."

 

"Thôi, đừng có nhắc đến đồng tính, tôi gớm lắm."

 

Lục Tế Chu nghe vậy thì nhìn tôi một cái, đôi mắt hoa đào xinh đẹp kia xưa nay vẫn luôn ngập tràn ý cười, chẳng thể nhìn ra một chút biến đổi cảm xúc nào.

 

"Được rồi, không nói nữa, xem qua bản hợp tác chưa? Đã đến lúc nên mời tôi ăn một bữa ra trò chưa đây?"

 

Tôi cầm lấy chìa khóa xe: "Mời, cậu chủ Lục."

 

Tôi và Lục Tế Chu đã quen biết nhau nhiều năm, nhưng tôi gắn bó với sản nghiệp của gia đình, xưa nay chuyên tâm làm thực nghiệp, không muốn mạo hiểm lao vào đầu tư; còn tính cách của cậu ta lại táo bạo và tân tiến, ngành nào cũng sẵn sàng nhúng mũi vào.

 

Nhưng nhờ có nhà họ Lục làm chỗ dựa lưng nên bao năm qua cậu ta cũng phát triển vô cùng thuận lợi.

 

Bữa ăn hôm nay là một trong những lúc hiếm hoi tôi được thư giãn trong khoảng thời gian dạo gần đây.

 

Lúc người phục vụ rót đầy ly rượu cho tôi, tôi cứ ngẩn người ra, đến khi cậu ta cụng nhẹ vào ly của tôi, tôi mới sực tỉnh.

 

"Trước đây tôi đã bảo cậu làm cùng tôi rồi mà cậu không chịu cơ."

 

"Cứ ôm khư khư cái công ty phí sức mà chẳng được ích gì, có thấy mệt mỏi không?"