Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 20



 

Tôi đã uống đến ngà ngà say, cười uể oải nói: "Mệt muốn c.h.ế.t đi được ấy chứ, nhưng biết làm sao được, tôi không thể kéo cả một con thuyền đi đ.á.n.h cược được."

 

Lục Tế Chu nhìn góc nghiêng của tôi, nụ cười trên gương mặt tuấn tú dần nhạt đi.

 

Cậu ta đưa tay vịn vào thành ghế phía sau tôi, khi rướn người sát lại, tôi ngửi thấy mùi nước hoa Cologne tỏa ra từ người cậu ta.

 

"Mệt đến mức thời gian để yêu đương cũng không có luôn sao?"

 

"Lúc nào gặp cũng thấy cậu cứ thui thủi một mình vậy?"

 

Thui thủi một mình, hình như tôi cũng chẳng thể phản bác được, nếu là trước đây lúc Quý Di Tinh vẫn còn, có lẽ tôi sẽ nói, cũng đâu đến nỗi thui thủi một mình, trong nhà giờ có một đứa cháu nhỏ rồi.

 

Nhưng giờ đây cảnh còn người mất, tôi khẽ cười, nghiêng đầu nhìn cậu ta, chợt nhận ra khoảng cách giữa hai chúng tôi đã bị kéo gần đến thế này.

 

"Cậu muốn hôn tôi."

 

Một tia kinh ngạc xẹt qua trong mắt cậu ta, rồi cậu ta bật cười: "Rõ ràng đến vậy cơ à?"

 

Có thể trước đây tôi sẽ không nhìn ra đâu, bởi tôi chưa từng thấy nét mặt tràn đầy d.ụ.c vọng của một người đàn ông đối với một người đàn ông khác là như thế nào.

 

Tôi lại nhớ tới Quý Di Tinh.

 

Đôi mắt nặng trĩu những d.ụ.c niệm kia.

 

"Đi thôi."

 

Tôi và cậu ta sánh vai đi dọc hành lang, vừa đứng lại giữa sảnh lớn thì quản lý đã tiến đến chào hỏi.

 

Nhân viên phục vụ nhận lấy chìa khóa rồi lái xe tới đậu trước hiên chờ chúng tôi.

 

Lục Tế Chu trước kia là khách quen của Hoa Triều, hai năm nay không ở trong nước nên quản lý vừa thấy cậu ta đã xum xoe nịnh nọt hết lời.

 

Mong mỏi vị đại gia này sau khi về nước sẽ thường xuyên ghé thăm hơn.

 

Lục Tế Chu cười xòa, giơ tay khoác lấy cổ tôi: "Được thôi, sau này sẽ đến thường xuyên, cứ ghi hết vào sổ nợ của ông chủ Kiều đây."

 

Quản lý biết thừa cậu ta đang đùa nên cũng chỉ hùa theo cười phụ họa.

 

Lục Tế Chu ngậm một điếu t.h.u.ố.c nhưng lại không tìm thấy bật lửa, cậu ta thắc mắc "ê" một tiếng, tôi bèn rút bật lửa ra tiện tay châm lửa giúp.

 

Cậu ta hơi cúi đầu, nếu nhìn từ một góc nghiêng chéo sang thì tư thế ấy hệt như đang ôm eo hôn tôi vậy.

 

Có lẽ Quý Di Tinh đã nhìn thấy cảnh tượng ấy.

 

Chứ không tự dưng nổi cơn thịnh nộ lôi đình như thế làm gì.

 

24.

 

Tôi lảo đảo về đến nhà, chú Liễu đã ngủ say.

 

Tôi không bật đèn, nương theo trí nhớ dò dẫm bước lên lầu, vừa đẩy cánh cửa nặng nề ra thì ánh sáng ch.ói lòa bên trong đã hắt vào mắt khiến tôi phải hơi nheo lại.

 

Bóng dáng Quý Di Tinh đứng dưới ngọn đèn, chẳng hiểu sao lại toát ra vẻ thiêng liêng kỳ lạ, tựa như một con phượng hoàng sắp đón ngày niết bàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ có điều thần linh sẽ ban phước, còn Quý Di Tinh thì đi đòi mạng.

 

Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp, bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, vừa không muốn nhận thua lùi bước, lại cũng chẳng muốn bước về phía trước.

 

Cậu ta ngước mắt nhìn tôi, không cười, ánh mắt lạnh nhạt: "Sợ à?"

 

"Cút khỏi nhà tôi ngay."

 

"Kiều Thời Niên, nói mấy lời này với tôi vô ích thôi."

 

Tôi thoáng sững sờ, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cậu ta gọi thẳng tên tôi như vậy, nó hoàn toàn khác với tiếng "ngài Kiều" hay "chú nhỏ".

 

Những cách xưng hô kia ít nhiều đều chất chứa cảm xúc.

 

Ngoan ngoãn, ỷ lại, móc mỉa, hay phẫn nộ.

 

Nhưng lúc này đây, nó lại điềm tĩnh hệt như một mảnh đất hoang cằn cỗi cỏ chẳng thể mọc.

 

Lửa giận đã thiêu rụi mọi thứ thành tro tàn, chỉ còn chừa lại đống tàn tro đen kịt.

 

Trên mảnh đất ấy là một linh hồn sắc lẹm, mang theo sức mạnh hủy diệt khổng lồ của cậu ta đ.â.m chồi nảy lộc.

 

"Lại đây."

 

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, vẫn chưa tính xem bước tiếp theo nên làm gì.

 

"Điện thoại của tôi đang được chiếu lên màn hình dưới nhà đấy, đêm hôm khuya khoắt rồi, đừng làm ồn người già ngủ được không?"

 

Tôi hít sâu một hơi, vừa bước vào phòng xoay người định đóng cửa thì đã bị cậu ta từ phía sau đè nghiến vào cánh cửa lạnh ngắt.

 

Hơi thở của cậu ta phả sát bên tai tôi.

 

Mất đi sự kiềm chế, dị thường u ám: "Không phải chú nói đồng tính gớm ghiếc lắm sao?"

 

Bàn tay cậu ta từ thắt lưng mon men bò dần lên cổ tôi, ngón tay luồn từ sau tai vắt ngang má, chà xát dữ dội lên môi tôi: "Sao nãy hôn nhau với đàn ông mà sung sướng thế hả?"

 

Lắng nghe những lời cậu ta nói, một ý nghĩ chợt xẹt qua tâm trí tôi.

 

"Xem ra sau này tôi phải đính chính lại một chút rồi, không phải đồng tính gớm ghiếc, mà là cậu gớm ghiếc."

 

Hơi thở của cậu ta tắc nghẹn lại, ngay tắp lự luồn tay vào tóc tôi, giật mạnh ép tôi phải hôn cậu ta.

 

Lực c.ắ.n xé giữa đôi môi mạnh đến mức khiến tôi cảm thấy đau đớn.

 

Khuy áo sơ mi cũng bị cậu ta giật đứt vài chiếc.

 

Trong người còn hơi men say nên tôi dần đứng không vững nữa, nụ hôn của cậu ta trượt dần xuống dưới, để lại một dấu răng trên cằm tôi.

 

Chóp mũi cậu ta cọ qua trước n.g.ự.c tôi, rồi há miệng c.ắ.n mạnh, khiến tôi run rẩy không sao kiềm chế được.

 

"Tôi gớm ghiếc à?"

 

"Trí nhớ của chú nhỏ không được tốt lắm nhỉ?"