"Cái lúc sung sướng trên giường tôi hết lần này tới lần khác sao chú không nói thế đi?"
Tôi giơ tay đẩy cậu ta ra, tiện đà tát cậu ta một cái, nhưng lại chẳng có chút lực nào, nhẹ bẫng, thậm chí cậu ta còn không thèm chớp mắt.
Cậu ta vươn tay tháo thắt lưng, mở khóa quần của tôi, chiếc quần tây may bằng chất liệu thượng hạng cứ thế rũ rượi rơi xuống đất.
Nhiệt độ tỏa ra từ cơ thể cường tráng của cậu ta sắp nướng chín tôi đến nơi.
Đôi bàn tay ôm c.h.ặ.t eo kéo tôi áp sát dính c.h.ặ.t vào người cậu ta không kẽ hở.
"Kiều Thời Niên, nhịn hơn ba mươi năm rồi, cảm giác được khai trai chắc cũng không tồi chứ nhỉ?"
"Sao chú có thể mặt dày mày dạn bảo tôi gớm ghiếc cơ chứ? Chú có biết lúc trên giường mất đi ý thức chú khoái chí đến nhường nào không?"
"Có cần tôi giúp chú nhớ lại không?"
Cậu ta vươn tay chạm vào tôi, tôi nhắm mắt lại với tâm thế phó mặc kệ đời.
Đàn ông là cái giống vô dụng nhất trên đời, khi bị d.ụ.c vọng bủa vây, cơ thể sẽ thành thật đến mức dối trá cũng chẳng xong.
"Đúng vậy, kỳ thực mấy cái chuyện cẩu thả đó tôi cũng khá thích."
"Sau này tôi sẽ thử với Lục Tế Chu nhiều một chút."
Cậu ta sửng sốt, năm ngón tay đang bóp eo tôi cắm phập vào da thịt.
Tôi cảm thấy một cơn đau thấu xương, nhưng chẳng thấm tháp vào đâu so với sự xâm nhập của cậu ta.
"Kiều Thời Niên, chú mẹ nó đúng là muốn tìm cái c.h.ế.t."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sục sôi lửa giận của cậu ta, cuối cùng cũng nắm bắt được ý nghĩ mập mờ khi nãy.
Giữa đỉnh điểm của sự nhục nhã và tận cùng của khoái cảm hoang sơ, lại có một thứ cảm xúc khác đang dâng trào.
Hóa ra là vậy.
"Quý Di Tinh, cậu đang ghen."
Cậu ta sững lại, một cơn ngứa ngáy chạy dọc trong tim tôi, nhưng tôi chỉ chăm chăm nhìn vào đôi mắt nhạt màu ấy.
"Sao có thể chứ?"
"Tôi chỉ căm ghét cái việc chú luôn dùng thái độ tồi tệ nhất để đối xử với tôi mà thôi."
"Tôi sẽ trả lại những nhục nhã chú từng ban cho tôi, từng li từng tí một lên đầu chú, như vậy mới coi là sòng phẳng."
25.
Tôi vốn là một kẻ có thói quen bóc tách mọi việc để tìm ra nguyên nhân gốc rễ.
Tất nhiên nguyên nhân cuối cùng lại lố bịch đến mức hoang đường.
Quý Di Tinh không hận tôi, mà là thích tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Những thứ cảm xúc vặn vẹo phức tạp, hỗn độn nhơ nhuốc kia, tôi chỉ có thể quy chụp tất cả cho ái d.ụ.c của con người.
Thứ mà tôi hơn ba mươi năm qua chưa từng được nếm trải.
Thảo nào tôi lại chậm tiêu đến vậy, bị cậu ta đè ra chơi hai lần rồi mới mơ màng phát giác ra ý đồ thực sự đằng sau cái cớ sỉ nhục tôi của cậu ta.
Trong bối cảnh Quý Di Tinh sắp sửa hợp tác với Chiêu Hoa, việc giữ chân lượng khách hàng trung thành vốn đã có chút chật vật.
Đúng lúc này công ty lại nổ ra một loạt lùm xùm về giả mạo sổ sách, trốn thuế...
Cả công ty trên dưới đều hoang mang lo sợ.
Trình Kỳ vừa bận rộn lùng bắt nội gián, vừa phải xuôi ngược tiếp khách để xoa dịu những khách hàng lớn.
Ngay nơi đầu sóng ngọn gió này, tin tức bên Lục Tế Chu cũng chẳng mấy sáng sủa.
Trong điện thoại, giọng cậu ta lộ rõ vẻ bực dọc: "Chẳng biết ở đâu lòi ra thằng ngu, mảnh đất kêu gọi vốn đầu tư năm xưa nay đã thu hồi, tôi vừa ký hợp đồng tiếp quản thì thằng đó chạy ra đòi kiện tôi, bảo tính chất mảnh đất không rõ ràng."
"Đâm đơn lên tận Cục quản lý đất đai, giờ thì mảnh đất ngon nghẻ cứ vứt xó ở đấy chẳng làm ăn gì được!"
Không làm ăn gì được, đồng nghĩa với việc không thể lập dự án đấu thầu.
Vậy thì làm sao có vốn quay vòng.
Tôi bật cười: "Chuyện đã đến nước này rồi thì cũng chịu thôi."
"Cậu còn cười được nữa, tôi thì chẳng hề hấn gì, một trăm triệu nằm c.h.ế.t dí ở đó cũng vô tư, nhưng tôi đang lo cho tình hình của cậu bây giờ cơ."
"Tình hình của tôi bây giờ vẫn tàm tạm, không nát bét đến thế đâu."
Cúp điện thoại, trợ lý bước vào thông báo bên kiểm toán lại cử người đến, tôi ừ một tiếng, xua tay bảo cậu ta lui xuống.
Trình Kỳ hớt hải lao vào, vớ lấy cốc cà phê của tôi tu ực một ngụm: "Đúng là phòng cướp ngày không bằng phòng trộm đêm mà."
Trong lòng chúng tôi đều tự hiểu rõ, tin tức này là do người trong nội bộ công ty tuồn ra ngoài.
Nhưng là kẻ nào, một khi đã nhúng chàm thì sẽ chẳng để lại chút sơ hở nào.
Tôi nói: "Phòng tài chính chẳng phải mới nhận thêm vài nhóc tì à, cứ từ từ mà điều tra."
"Bên kiểm toán thì cứ chống chế cho qua chuyện là được."
"Trốn thuế một cách hợp lý thôi mà."
"Những lời đồn thổi thế này lại lọt ra đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, cậu có biết một doanh nghiệp phải mất vô số năm mới gây dựng được danh tiếng, thế mà muốn phá hủy nó chỉ cần một cái chớp mắt thôi không?"
"Trơ mắt nhìn Chiêu Hoa sắp bắt tay với thằng ôn con kia, vốn đã như diều gặp gió rồi, giờ mà bị dìm xuống thì sau này ngóc đầu lên kiểu gì."
"Bọn họ sẽ không hợp tác đâu."
Trình Kỳ sững sờ: "Sao cậu biết?"
Làm sao tôi biết ấy à, chắc là do lỡ bất cẩn dòm trộm được một bí mật nào đó.