Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 28



 

Mãi cho đến khi Quý Di Tinh đ.á.n.h thức d.ụ.c vọng trong tôi, nhưng cũng chỉ là về mặt sinh lý.

 

Trái tim tôi không có sự thay đổi nào quá lớn, tôi không vì cậu ấy mà sống c.h.ế.t, cũng không vì cậu ấy mà khóc lóc t.h.ả.m thiết, càng không vì cậu ấy mà ăn không ngon ngủ không yên.

 

Cho nên chắc là tôi không thích cậu ấy.

 

Thế là tôi lắc đầu, đáp: "Không có."

 

Trình Kỳ thở phào nhẹ nhõm, không nói thêm gì nữa, hai người im lặng một hồi lâu, tôi đã sớm thoát ra khỏi cuộc đối thoại vừa rồi, còn Trình Kỳ vẫn tự chìm đắm trong tin tức động trời đó.

 

Một lúc lâu sau anh ta mới buông tiếng thở dài thườn thượt: "Thực ra cũng không thiệt thòi gì, việc của công ty cũng được giải quyết rồi, cậu lại còn khá thích ngủ chung với cậu ta nữa."

 

"Nói tóm lại, đàn ông thì chỉ có hai việc đó thôi chứ gì?"

 

"Chờ cậu chơi chán rồi, đằng nào cậu ta cũng hết giá trị lợi dụng, đến lúc đó tìm người tốt hơn rồi đá cậu ta đi là xong."

 

"Cậu thấy sao?"

 

"Đúng thật, có lý đấy."

 

31.

 

Tôi về nhà hơi muộn, chú Liễu đỡ lấy áo khoác của tôi, rồi bảo: "Hôm nay cậu Quý không xuống ăn cơm."

 

Tôi nhíu mày: "Cậu ấy sao thế? Không khỏe à?"

 

"Tôi cũng không rõ lắm, cậu ấy chỉ bảo chúng tôi đừng ai lên làm phiền."

 

Tôi chẳng biết cậu ấy lại bị làm sao nữa, bước chân lên lầu trong vô thức cũng nhanh hơn ngày thường vài phần.

 

Đẩy cửa phòng ra, bên trong là một mảng tối đen như mực, chỉ có đốm lửa màu cam lác đác lơ lửng giữa không trung. Tôi ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c lá, chính là loại bạc hà xanh mà tôi hay hút.

 

Tôi vươn tay bật đèn, Quý Di Tinh hơi nheo mắt lại, điếu t.h.u.ố.c trên tay cậu ấy đã cháy được một nửa.

 

Tóc mái rủ xuống trước trán, khoảnh khắc cậu ấy lẳng lặng ngồi đó, trông cứ như một bức tranh cuộn đang lặng lẽ mở ra.

 

"Chú Liễu bảo cậu không ăn cơm?"

 

"Sao thế?"

 

Cậu ấy rũ mắt, đưa tay dụi tắt điếu t.h.u.ố.c. Động tác ấy được cậu ấy làm trông vô cùng thuận mắt, đến mức dường như cho dù cậu ấy có ấn tàn t.h.u.ố.c lên da thịt ai đó, thì kẻ ấy cũng đành cam chịu mà nói tiếng cảm ơn.

 

Tôi chợt nhớ ra, trước kia Quý Di Tinh không hề hút t.h.u.ố.c.

 

"Rốt cuộc là b..."

 

Cậu ấy lại chẳng để tôi nói hết câu, ngọn đèn vừa bật đã bị lưng tôi va phải, lại tắt ngúm.

 

Dằn vặt nhau từ phòng tắm cho đến lên giường.

 

Trằn trọc suốt cả một đêm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi cậu ấy lại tóm lấy mắt cá chân tôi, cuối cùng tôi cũng bắt đầu phản kháng: "Đủ rồi đấy."

 

Cậu ấy làm như không nghe thấy, chẳng nói chẳng rằng, hệt như một con thú hoang chỉ biết phát tiết d.ụ.c vọng. Đợi đến khi thủy triều t.ì.n.h d.ụ.c rút đi, tôi cảm thấy đêm nay thật tẻ nhạt.

 

Thế là tôi lại đưa tay đẩy cậu ấy: "Được rồi đấy."

 

Ngược lại cậu ấy càng dùng sức hơn, một cánh tay vắt ngang trước n.g.ự.c tôi, hung hăng đè c.h.ặ.t lấy thân hình đang cố gắng vùng vẫy của tôi. Cậu ấy ra tay không hề kiểm soát lực đạo, cơn đau ập tới khiến ngọn lửa giận trong tôi bốc thẳng lên đỉnh đầu, tôi giơ tay giáng cho cậu ấy một cái tát thật mạnh.

 

"Mẹ kiếp, tôi bảo đủ rồi cơ mà! Rốt cuộc cậu muốn làm cái quái gì hả!"

 

"Tôi muốn làm gì sao?" Cuối cùng cậu ấy cũng chịu mở miệng, trong chất giọng nhuốm vẻ âm u lạnh lẽo chẳng còn sót lại chút t.ì.n.h d.ụ.c nào.

 

"Tôi mẹ nó thật sự muốn g.i.ế.c c.h.ế.t chú!"

 

"Có phải tôi quá mềm lòng rồi không, bài học dành cho chú vẫn còn chưa đủ hả?"

 

"Đến cả diễn kịch mà chú cũng không thể diễn cho hoàn hảo một chút được sao?"

 

Trong chớp mắt, tôi lập tức phản ứng lại: "Có phải cậu đặt máy nghe lén trong phòng làm việc của tôi đúng không?!"

 

Thấy chưa, chỉ cần là những chuyện không dính dáng đến cảm xúc và hành động của bản thân Quý Di Tinh, tôi luôn phản ứng vô cùng nhạy bén.

 

"Đúng thế."

 

Cậu ấy bật cười thành tiếng: "Đúng thế đấy."

 

"Vậy nên chú định khi nào thì chán tôi? Khi nào thì đá tôi đi?"

 

"Tôi..."

 

"Tôi đã chấp nhận cái sự thật là chú không hề yêu tôi, chú chỉ lừa gạt và lợi dụng tôi rồi!"

 

"Chú không thể lừa gạt tôi một cách có tâm hơn chút được sao?!"

 

"Tại sao chứ? Tại sao lúc nào cũng bắt tôi phải phát hiện ra, phát hiện ra rằng cho dù tôi có làm thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng đổi lấy được dù chỉ một chút, một chút xíu tình cảm của chú..."

 

Trời mưa rồi sao? Tại sao trên mặt tôi lại văng theo những bọt nước thế này.

 

Hóa ra không phải trời mưa, mà là Quý Di Tinh đang khóc.

 

"Kiều Thời Niên, tôi thật sự, hận c.h.ế.t chú rồi."

 

Một kẻ trước nay chưa từng nhìn thấu cậu ấy như tôi, lại vào chính giây phút đó nghe hiểu được trọn vẹn những ẩn ý của cậu ấy.

 

Rõ ràng cậu ấy đang muốn nói, Kiều Thời Niên, hãy yêu tôi một chút đi, một chút xíu thôi cũng đủ rồi.

 

Một cảm giác mơ hồ bắt đầu thành hình trong lòng tôi, nhưng dường như lại bị ngăn cách bởi một tầng sương mù, khiến tôi vẫn chưa thể phân biệt, chưa thể nhìn thấu.

 

Tôi chỉ biết rằng, thứ cảm xúc ấy đang bóp nghẹt trái tim tôi đến nhói đau.

 

Con người ta một khi bước vào lĩnh vực mình không quen thuộc, luôn tỏ ra đặc biệt ngốc nghếch.