Vì thế, tôi chỉ biết nói: "Có muốn hôn một cái không?"
Trong bóng tối, tôi cảm nhận được cậu ấy ngẩn người ra một lúc, rồi trầm mặc lùi về phía sau, đứng dậy muốn bỏ đi.
Cơ thể tôi hoàn toàn không thông qua sự chỉ huy của đại não mà lập tức bật dậy, giữa bóng tối vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay cậu ấy, rồi nhanh ch.óng kéo cậu ấy về lại mép giường và ôm chầm lấy.
Hoàn toàn chưa từng nghĩ xem tại sao mình lại làm như vậy, tôi chỉ cảm thấy, Quý Di Tinh ngay lúc này đây, trông thật đáng thương.
Cậu ấy cần tôi làm như thế.
Cậu ấy được tôi ôm trọn vào lòng, gò má cọ sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Tôi có thể cảm nhận được một mảng ướt đẫm nơi đó.
Người trong lòng đang vùng vẫy, nhưng không dùng quá nhiều sức.
Cậu ấy của bây giờ đã cao lớn hơn tôi rồi, nếu cậu ấy thực sự muốn đi, tôi chẳng thể nào giữ nổi.
Thế nên tôi hiểu, hiếm khi nào tôi lại hiểu nhanh đến vậy, cậu ấy chỉ là đang buồn thôi, cậu ấy cần được dỗ dành.
Ngay lúc này tôi rất muốn gọi điện cho Trình Kỳ, hỏi anh ta xem phải làm thế nào đối phương mới vui lên được.
Nhưng lại quên béng mất, tại sao tôi lại muốn Quý Di Tinh được vui vẻ.
Tôi không rút tay ra được, thế là chỉ đành dò xét, dùng cái cách mà tôi thường thấy Trình Kỳ dùng nhất khi gọi điện cho người khác, cất tiếng gọi: "Bé cưng?"
Người đang sụt sùi trong lòng tôi khựng lại một giây, và chỉ một giây ấy thôi, tôi nhận ra cậu ấy thích cách gọi này.
Tôi đưa tay lau đi hàng nước mắt trên mặt cậu ấy, cúi đầu xuống hôn lên má, nụ hôn rơi xuống hàng mi ướt đẫm, rồi lại hôn nhẹ lên ch.óp mũi. Cậu ấy nằm trong lòng tôi, cất giọng khàn khàn:
"Kiều Thời Niên, chú có biết từ nhỏ đến lớn, tôi được người ta khen nhiều nhất là gì không?"
"Đẹp trai?"
"Là thông minh."
"Nhưng nếu tôi thực sự thông minh, thì sao lần nào cũng bị chú hôn một cái là đã lừa gạt được rồi cơ chứ."
"Tôi không muốn cầu xin chú yêu tôi nữa."
"Tôi chỉ muốn cầu xin chú lừa gạt tôi có tâm một chút mà thôi."
"Tôi thực sự, sắp chịu không nổi nữa rồi."
Ôm c.h.ặ.t lấy cậu ấy, tôi chợt thấy tim mình nhói đau, đau đến mức chẳng biết phải làm sao. Rõ ràng người đang khóc là cậu ấy, nhưng tôi lại chẳng rơi nổi lấy một giọt nước mắt.
Vì thế tôi chỉ đành ôm c.h.ặ.t cậu ấy vào lòng, ôm c.h.ặ.t khít không kẽ hở.
Để cậu ấy dán c.h.ặ.t lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình, điều đó có thể khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi hôn cậu ấy, vuốt ve mái tóc cậu ấy, và hứa với cậu ấy: "Tôi sẽ có tâm hơn."
Những cái ôm mà thuở bé cậu ấy từng cầu xin nhưng không có được từ tôi, đêm nay, tôi đã trao lại tất cả.
32.
Thật ra cảm giác ở bên cạnh Quý Di Tinh cũng không tồi.
Chỉ cần cậu ấy không làm loạn, thì về cơ bản chẳng thể bới móc ra được khuyết điểm nào.
Rõ ràng hai chúng tôi đã sống chung dưới một mái nhà ngót nghét mười năm rồi, thế nhưng có vẻ như chỉ mới một năm trở lại đây tôi mới thực sự hiểu cậu ấy.
Tôi phát hiện ra cậu ấy và những người bạn đồng trang lứa cũng chẳng có gì khác biệt.
Tràn đầy sinh lực, thích làm nũng bám người, cũng mê siêu xe đồng hồ hàng hiệu, chỉ là bản thân không hay đeo mà thôi.
Thỉnh thoảng cũng cày mấy tựa game hot rồi nạp vào đó mấy chục vạn.
Cũng có lúc đêm chẳng muốn ngủ, ngày chẳng buồn dậy, cứ ăn vạ bảo rằng mình chả muốn đi làm tẹo nào.
Đôi lúc nổi hứng bất t.ử bảo muốn nuôi một con ch.ó, rồi lại ngậm ngùi im bặt khi tôi bày tỏ rằng trong nhà chỉ có thể tồn tại một con súc sinh, nếu không phải là cậu ấy thì sẽ là ch.ó.
Thi thoảng cậu ấy cũng đóng bộ vest giày da là lượt, ra dáng con người đến công ty tôi họp hành.
Những lúc không cười, vẻ đẹp tinh tế vượt mức ấy sẽ toát lên sự lạnh lùng và áp đảo.
Chỉ cần khẽ nhíu mày thôi cũng đủ khiến người đang thuyết trình giật thót tim, phải dừng lại dè dặt hỏi: "Tổng giám đốc Quý, có vấn đề gì sao ạ?" Sau đó cậu ấy sẽ tỏ vẻ cao thâm mà lắc đầu.
Thực ra chẳng qua là do cái chân đang cọ quậy dưới gầm bàn trêu chọc tôi của cậu ấy bị tôi dẫm c.h.ặ.t mà thôi.
Đợi mọi người tản đi hết, cửa phòng làm việc vừa đóng lại, cậu ấy lập tức nhìn chằm chằm tôi nói: "Chú nhỏ, chân bị chú dẫm sưng lên rồi này."
"Sao có thể chứ, tôi có dùng sức đâu."
"Không tin tôi cởi ra cho chú xem nhé?"
Tôi bật cười chế giễu, liếc mắt cái là nhìn thấu tâm can cậu ấy: "Thứ cậu muốn cởi là giày á? Là quần thì có."
Cửa khóa "cạch" một tiếng, cậu ấy sấn đến trước mặt tôi, hơi cúi người xuống, hai tay chống lên mặt bàn làm việc, nhốt tôi vào trong khoảng trống giữa n.g.ự.c mình.
Trong lúc hôn nhau, tôi ngửi thấy trên người cậu ấy phảng phất mùi hương y hệt như của tôi.
"Chú nhỏ có thể giúp tôi cởi ra không?"
"Cậu tự mình không có tay chắc?"
"Tay của tôi còn việc khác để dùng."
May là dạo này ngày nào cũng được cho ăn no nê, nên cậu ấy cũng không làm rộn quá mức.