Lúc rời đi, cậu ấy tình cờ chạm mặt Trình Kỳ đang đến tìm tôi. Nụ cười chưa kịp tắt trên môi thoắt cái đã biến mất sạch sành sanh, cậu ấy lạnh nhạt liếc Trình Kỳ một cái, hoàn toàn phớt lờ ba chữ "Chào Tổng giám đốc Quý" mà Trình Kỳ vừa thốt ra.
Trình Kỳ đi vào trong, đưa tay sờ mũi: "Cậu ta thế là có ý gì?"
"Tôi đắc tội với cậu ta à?"
Đắc tội không hề nhẹ đâu, nếu hôm nọ anh ta không ngồi trong văn phòng buôn chuyện với tôi lúc đó, thì đứa trẻ nhà tôi đã chẳng đến mức phải ấm ức khóc lóc nguyên cả một đêm.
Tôi xua xua tay: "Gần đây cậu ấy tới tháng ấy mà, tâm trạng thất thường, đừng bận tâm."
"Mẹ kiếp, cái kiểu đấy của cậu ta mà cậu cũng chịu đựng được á?"
"Mới kiếm được chút tiền là mặt đã vênh váo như đòi nợ không bằng."
"Cậu ở chung với cậu ta không bị bức bối đến c.h.ế.t à?"
"Cậu ngậm miệng vào nhanh lên."
Nhỡ đâu văn phòng của tôi lại bị lén gắn máy nghe trộm, cậu ấy mà nghe thấy mấy lời này thì lại khóc lóc thêm một đêm mất.
Trình Kỳ nghe xong liền đảo mắt đ.á.n.h giá gương mặt tôi một lát: "Sao cậu vẫn chưa dứt khoát với cậu ta đi?"
"Thì tôi vẫn chưa tìm được mối tiếp theo chứ sao."
"Cậu mà thực sự muốn tìm thì thiếu gì người? Cậu không định ở bên cạnh cái tên nhãi ranh đó cả đời thật đấy chứ?"
"Lẽ nào không thể sao?" Một câu bật thốt ra khỏi miệng mà chẳng hề qua màng lọc suy nghĩ.
Mãi đến hai giây sau khi buông lời, cả tôi và Trình Kỳ mới đồng loạt ý thức được bản thân vừa nói cái gì.
Và xuất hiện cùng với sự im lặng bao trùm khắp căn phòng, chính là nỗi kinh ngạc khiến vỏ não tôi như muốn nổ tung.
Lẽ nào trong tiềm thức của tôi, vậy mà lại tồn tại thứ suy nghĩ này sao?
Trình Kỳ há miệng định nói gì đó, đã bị tôi ngắt lời: "Cậu đến tìm tôi có chuyện gì?"
"Tối nay Tổng giám đốc Chương có một buổi tiệc xã giao, tôi muốn rủ cậu đi cùng."
Gần đây tôi luôn để trống lịch trình vào các buổi tối, bởi Quý Di Tinh lúc nào cũng nghĩ ra những trò mới để làm.
Bận rộn suốt gần mười năm trời, cũng chỉ khoảng thời gian này tôi mới bắt đầu có chút đời sống giải trí ngoài lề công việc.
Gần đây cậu ấy lại đ.â.m ra đam mê trồng hoa cỏ, chẳng biết đi gom góp ở đâu được cả một đống lan t.ử hộc, đã hẹn nhau hôm nay phải về sớm để cùng xới đất.
Nhưng nhìn cái bản mặt cứ ấp a ấp úng của Trình Kỳ, tôi thừa hiểu hễ tôi mà từ chối thì y như rằng anh ta sẽ biết ngay là tôi muốn về nhà chơi với Quý Di Tinh, chẳng biết anh ta lại suy diễn thành cái gì nữa.
Thế nên tôi gật đầu đồng ý.
Những buổi tiệc tùng xã giao bao giờ cũng rập khuôn ngàn bài như một, chuyện gì làm nhiều rồi cũng đ.â.m ra nhàm chán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vài chén rượu xuống bụng, tôi bắt đầu miên man suy nghĩ, biết đâu lan t.ử hộc cũng đẹp lắm thì sao.
Không biết Quý Di Tinh lủi thủi trồng một mình thế nào rồi.
Vừa mới nghĩ đến ai, trên bàn tiệc lại tình cờ có người nhắc tới.
Chút suy nghĩ của tôi bị kéo về hiện thực, đành nghiêm túc lắng nghe vài câu.
"Còn trẻ tuổi mà giỏi giang đáng gờm thật đấy."
"Mấy lão già chúng ta vài năm nữa là phải nghỉ hưu cả rồi, sau này đều là sân chơi của đám trẻ thôi, tôi nghe nói cậu ta mới có hai mươi hai tuổi."
"Trước đây từng tiếp xúc qua rồi, đám trẻ bây giờ ngạo mạn lắm, không biết khiêm tốn thì chẳng được lâu bền đâu."
Theo sau đó là cả một tràng diễn thuyết dài dằng dặc cảm thán về những trải nghiệm huy hoàng của chính các lão.
Tôi rũ mắt khẽ cười, ngạo mạn, quả thực là rất ngạo mạn, cái lúc khoe khoang quần lót của mình lớn hơn tôi tận hai size, cái đuôi của cậu ấy chỉ hận không thể vểnh ngược lên tận trời.
Bữa tiệc kết thúc, về đến nhà thì trời đã khá muộn. Tôi chui tọt vào trong chăn, hơi nóng hầm hập phả ra khiến toàn thân tôi sung sướng thả lỏng.
Quý Di Tinh đang quay lưng về phía tôi mà ngủ, tôi đưa tay chọc chọc cậu ấy, không mảy may có chút phản ứng nào.
Tôi biết cậu ấy vẫn chưa ngủ, chỉ là đang hờn dỗi mà thôi.
Tôi lại sấn tới ôm cậu ấy, bị cậu ấy huých ra.
Tôi đành bất lực gọi một tiếng: "Bé cưng?"
Người nọ rốt cuộc cũng chịu quay mặt lại, ánh mắt tuyệt đẹp mang theo vẻ hờn trách, khiến tim tôi tự dưng hẫng mất một nhịp.
Trong đầu lại văng vẳng câu nói kia, lẽ nào không thể sao?
Không thể sống chung cả đời sao?
"Trồng xong lan t.ử hộc chưa?"
"Trồng xong rồi."
"Chúng ta trồng thêm ít hoa quỳnh nhé, trồng ở khoảng đất trống bên phải nhà kính ấy."
Lực chú ý của cậu ấy đã bị đ.á.n.h lạc hướng, rất nhanh sau đó liền bắt đầu nghiêm túc thảo luận vị trí cụ thể với tôi.
Nhìn gương mặt đang đăm chiêu suy nghĩ của cậu ấy, tôi chợt thấy giây phút này thật yên bình.
Cũng chính vào giây phút này, tôi mới nhận ra, bao nhiêu năm qua, kỳ thực tôi luôn sống một cuộc đời rất đỗi hiu quạnh.
Tôi chồm người qua hôn cậu ấy. Tiếng nói chuyện của cậu ấy ngừng lại, khẽ khàng đáp lại nụ hôn của tôi, chẳng vương chút t.ì.n.h d.ụ.c nào, chỉ đơn thuần là sự thân mật.