Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 31



 

"Chú nhỏ." Cậu ấy cất tiếng gọi.

 

"Ừ."

 

"Ôm cháu đi."

 

Tôi vươn tay ôm cậu ấy vào lòng.

 

Nghe thấy âm thanh rầu rĩ của cậu ấy truyền tới: "Tôi ghét việc chú không giữ lời hứa."

 

"Hôm nay... có chút tình huống ngoài ý muốn."

 

Cậu ấy lắc đầu: "Chú đã nói, sẽ dốc tâm lừa gạt tôi cơ mà."

 

"Tôi thực sự rất sợ, có một ngày chú chẳng còn muốn lừa gạt tôi nữa."

 

"Vậy thì tôi biết phải làm sao đây?"

 

Tôi khẽ thở dài, lại siết c.h.ặ.t thêm người trong vòng tay.

 

33.

 

Thời tiết dạo này bắt đầu nóng dần lên, món thanh mai ướp lạnh dị làm cũng trở nên đắt khách.

 

Ngày nào trên bàn ăn cũng dọn ra hai bát.

 

Chỉ có điều hôm nay lại chỉ có phần của mình tôi.

 

Tôi lên tiếng hỏi: "Quý Di Tinh đâu rồi?"

 

"Cậu Quý về trường rồi mà, ngài lại quên rồi sao?"

 

"À, đúng rồi." Tôi cúi đầu, dùng thìa khuấy những viên đá trong bát.

 

Lúc cậu ấy đi tôi bảo công ty có việc nên không ra tiễn.

 

Thực ra cũng chẳng có gì quan trọng, tôi chỉ là không muốn đi cho lắm. Tôi không thích cái cảm giác đó, nhìn cậu ấy rời đi sẽ khiến trong lòng tôi cảm thấy rất khó chịu.

 

Thực tế thì cậu ấy cũng chỉ qua thành phố bên cạnh mà thôi.

 

Đi tàu cao tốc tốn đâu đó hơn một tiếng, cậu ấy đi chừng hai tháng là sẽ quay về, trong thời gian đó với cái trình độ bám người của cậu ấy thì chắc chắn cứ dăm bữa nửa tháng lại mò về bên này cho xem.

 

Nhưng ly biệt thì vẫn là ly biệt. Tôi rũ mắt suy nghĩ, xem ra thế giới này vẫn rất công bằng.

 

Cho dù có giàu nứt đố đổ vách đi chăng nữa thì trước kỳ thi cuối kỳ vẫn phải ngoan ngoãn vác xác về trường đi học làm bài tập.

 

Tôi đặt chiếc thìa xuống. Trời nóng bức, con người ta cũng chẳng có cảm giác ngon miệng, tôi chẳng ăn được bao nhiêu cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chiếc giường lớn hai mét hai trong phòng tôi đã ngủ không biết bao nhiêu năm rồi, giờ đây nhìn lại chỉ thấy nó trống trải và thênh thang đến lạ.

 

Thói quen vốn rất khó để thay đổi, thế nhưng khi Quý Di Tinh xông vào, tôi luôn luôn thích ứng vô cùng nhanh ch.óng. Giờ cậu ấy rời đi rồi, tôi mới bắt đầu cảm thấy có chút khó nhằn.

 

Liên tục nghe cậu ấy gọi điện cằn nhằn suốt mấy ngày trời, bảo rằng ngày đêm đều phải vùi mình trong phòng thí nghiệm.

 

Còn vừa ăn cướp vừa la làng mà vặn hỏi tôi rằng tại sao lúc đầu không ngăn cấm cậu ấy học hóa học.

 

Tôi nói: "Đến chuyện được tuyển thẳng cậu còn chẳng buồn chủ động nói với tôi, tôi còn quản được cậu học trường gì, học ngành gì nữa sao?"

 

Cậu ấy im lặng một hồi, oán khí càng thêm nặng nề: "Biết ngay là hồi trước chú chẳng thích tôi một chút nào mà, rõ ràng chú là có quan tâm tôi đâu."

 

"?"

 

Tôi thấy cậu ấy đúng là đồ thần kinh, nhưng khóe miệng lại không nhịn được mà vương nụ cười. Quý Di Tinh bây giờ không còn đáng thương nữa, cậu ấy có đôi chút đáng yêu.

 

Quấy rầy suốt mấy hôm, hôm nay cuối cùng cũng thanh tĩnh được một chút. Ngoại trừ việc gửi vài tin nhắn quấy rối tôi vào buổi sáng, từ đó cho đến tận chiều cậu ấy đều ngoan ngoãn im ắng.

 

Tôi đoán chắc hẳn cậu ấy đang bận tối tăm mặt mũi trong phòng thí nghiệm rồi.

 

Lúc đang họp, tôi đang ngồi nghe người đối diện thuyết trình PPT thì điện thoại đặt trên mặt bàn bỗng sáng lên. Tôi rũ mắt liếc nhìn, là một thông báo tin tức.

 

Chiếm trọn trên trang bìa là bức ảnh minh họa một tòa nhà trắng toát đang bị khói đen bao trùm, trông cứ như hiện trường một vụ hỏa hoạn.

 

Tiêu đề được in đậm to đùng bằng chữ đen: "Tòa nhà thực hành hóa học đại học B xảy ra vụ nổ, đã có 37 người bị thương! Hiện trường đang được tiến hành tìm kiếm và cứu nạn!"

 

Trong chớp mắt đó tôi lập tức phản ứng được đây là trường học của Quý Di Tinh, tôi vội vã đưa tay cầm lấy điện thoại nhấp vào tin tức, xác nhận bản thân không hề nhầm lẫn.

 

Tôi nhanh ch.óng tìm số điện thoại của Quý Di Tinh rồi gọi tới.

 

Giọng nữ lạnh lẽo đều đều vang lên không ngừng lặp lại thông báo thuê bao đã tắt máy.

 

Trái tim tôi chùng xuống, gọi lại một lần nữa, kết quả vẫn y như cũ.

 

Buổi họp đã bị gián đoạn từ bao giờ chẳng hay, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi đang gọi điện. Tôi ngẩng đầu, ngay cả ánh mắt cũng không thèm tìm kiếm hình bóng của trợ lý mà đã vội vàng lên tiếng.

 

"Đặt cho tôi vé tàu cao tốc đi thành phố B sớm nhất, không có ghế hạng thương gia cũng được, vé đứng cũng chẳng sao, đi mau lên!"

 

Người ngồi ở vị trí cuối cùng vội vàng đứng bật dậy vâng dạ, lúc này ánh mắt tôi mới dần tụ tiêu, nhận ra thì ra trợ lý ngồi ở vị trí đó.

 

Tôi đứng dậy đi thẳng ra ngoài, Trình Kỳ gọi với theo: "Xảy ra chuyện gì thế? Sao lại hoảng hốt vậy?"

 

Thông qua con ngươi của anh ta, tôi nhìn thấy khuôn mặt có đôi chút vặn vẹo của chính mình.

 

Biểu cảm lo âu sốt sắng ấy khiến tôi cảm thấy đôi chút xa lạ, tôi mà cũng có những lúc hồn xiêu phách lạc thế này ư?

 

"Cậu đi thành phố B? Là nhãi... Tổng giám đốc Quý xảy ra chuyện rồi sao?"