"Tôi không biết." Nói xong tôi nặng nề thở hắt ra một hơi, lại vô thức lặp lại: "Tôi không biết."
Trình Kỳ nhìn tôi, ánh mắt thâm thúy, chầm chậm buông tay ra: "Vậy cậu mau đi đi."
"Ừ." Tôi bước đi không ngừng tiến về phía phòng làm việc. Trợ lý vừa hay ôm máy tính bảng bước vào: "Tổng giám đốc Kiều, đây là giấy tờ tùy thân của ngài, chuyến tàu cao tốc sớm nhất khởi hành sau một tiếng bốn mươi lăm phút nữa."
"Lâu như vậy sao?"
Cậu ta gật đầu.
Tôi cân nhắc chưa tới một giây, đoạt lấy chìa khóa xe trên bàn, sải những bước chân thật rộng đi về phía cửa. Trợ lý đi theo phía sau: "Giờ tôi sẽ xếp tài xế đưa ngài ra trạm tàu cao tốc."
"Không cần đâu." Tôi đi vào thang máy mà chẳng hề ngoảnh đầu lại, ra hiệu cậu ta không cần phải đi theo nữa.
Đa phần những lúc lái xe tôi đều rất tập trung, tôi cho rằng mạng sống của mình vô cùng đáng giá.
Nhưng hôm nay, ở mỗi cột đèn đỏ phải chờ, tôi đều nhấn gọi cho Quý Di Tinh một lần.
Chẳng có ngoại lệ nào xảy ra, không một cuộc gọi nào được kết nối.
Tôi bực dọc kéo chiếc cà vạt đang thắt ngay ngắn. Vào những lúc tâm trạng bất an, lửa giận trong lòng tôi đặc biệt bùng cháy dữ dội. Tôi không mắc hội chứng giận dữ khi lái xe, vậy mà hôm nay tôi lại hận không thể c.h.ử.i đổng bất kỳ kẻ nào dám chen ngang tạt đầu xe mình.
Tôi có chút không kìm nén nổi suy nghĩ trong đầu, nếu như, nếu như Quý Di Tinh xảy ra chuyện gì.
Ý nghĩ đó vừa nảy sinh đã giống như một con rắn độc quấn c.h.ặ.t lấy cổ họng, khiến da đầu tôi tê rần, rợn tóc gáy, mỗi tế bào trong cơ thể đều tỏa ra thứ cảm xúc kinh hoàng tột độ.
Tôi hít một hơi thật sâu, ép buộc bản thân không được nghĩ ngợi lung tung nữa.
Nhưng bàn tay đang không ngừng bấm số vẫn chẳng thể nào dừng lại được.
Sau vô số lần phải nghe thứ âm thanh thông báo lạnh lẽo ấy, cuối cùng tôi tức tối ném mạnh điện thoại sang một bên: "Khốn kiếp!"
Tôi bắt đầu hối hận tại sao bản thân từ trước đến nay không hề quan tâm Quý Di Tinh.
Thậm chí còn chẳng biết cậu ấy có những người bạn học nào, cũng chưa từng nghĩ đến việc ngộ nhỡ có một ngày tôi không liên lạc được với cậu ấy, thì liệu có một ai đó ở bên cạnh để có thể nói cho tôi biết về sự an nguy của cậu ấy hay không.
Trong mối quan hệ giữa tôi và Quý Di Tinh, tôi thực sự đã làm một cách quá mức tồi tệ, bất kể là trên cương vị một người chú, hay là... một người yêu.
Dẫu cho nó có vặn vẹo đến đâu, thì chắc là cũng tạm coi được là một cuộc tình đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đã mất tới bốn tiếng rưỡi đồng hồ mới lái xe đến trường của bọn họ, khu vực làng đại học tắc nghẽn vô cùng trầm trọng.
Người trong trường ai nấy đều mang dáng vẻ vội vã, đằng xa còn có thể nhìn thấy xe cứu hỏa và cả một đám phóng viên nhà báo.
Làn khói đen chầm chậm bốc lên đã nhạt dần đi đôi chút, tại hiện trường không còn sự xuất hiện của xe cứu thương nữa, hẳn là công tác tìm kiếm cứu nạn đã hoàn tất.
Vậy có phải tôi nên đến bệnh viện để tìm xem sao không?
Hay là trước tiên cứ đi hỏi thử xem liệu có danh sách những sinh viên bị thương không đã.
Tôi hạ quyết tâm đi nghe ngóng trước, vươn tay vớ lấy chiếc điện thoại ở ghế lái phụ, rút chìa khóa ra đẩy cửa xe. Một chân vừa mới chạm xuống đất, chiếc điện thoại cầm trên tay bỗng nhiên rung lên.
Tên của Quý Di Tinh vào giờ phút này đây giống hệt như một sự cứu rỗi, tôi vội vàng nhấc máy với tốc độ nhanh nhất có thể.
"Chú nhỏ."
Trái tim đang treo lơ lửng trên không trung chợt bình ổn trở lại, tựa như một hòn đá nặng trĩu rơi tõm xuống đất. Tấm lưng đang căng cứng của tôi bỗng chốc thả lỏng ra. Bấy giờ tôi mới nhận thức được rằng trong chiếc xe đang bật điều hòa, một mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo tôi từ bao giờ.
"Cậu mẹ nó bị thần kinh à? Đang yên đang lành tự dưng tắt máy làm cái gì?!"
"Cháu, cháu bị sốt, uống t.h.u.ố.c xong ngủ thiếp đi mất, điện thoại vứt sang một bên, hết pin mà quên sạc."
Giọng nói của cậu ấy có phần khàn đi, nghe vào có chút đáng thương. Tôi rụt người trở lại ghế ngồi, khẽ thở dài một tiếng, nhịp tim rốt cuộc cũng dần lấy lại sự bình yên.
Lần đầu tiên tôi nhận thức được rằng trên đời này có một loại mừng rỡ như điên, mang tên một phen hú vía.
"Tại sao chú lại mắng cháu?"
Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại trong tay, im lặng không nói.
"Cháu thấy chú gọi cho tôi hơn chín mươi cuộc, là có chuyện gì xảy ra sao?"
Tôi ngửa đầu dựa ra sau lưng ghế, nhắm nghiền mắt lắng nghe âm thanh của cậu ấy: "Không có gì, có một vài số liệu không khớp nhau nên định tìm cậu hỏi thử xem sao, kết quả cậu cứ tắt máy suốt."
Cậu ấy nghe xong càng thêm phần tủi thân: "Chỉ vì chuyện này mà chú quát cháu á? Cháu vẫn đang sốt đây này."
"Xin lỗi." Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn đắng đi, rất muốn để bản thân tự bình ổn lại cảm xúc trước đã: "Tôi còn việc phải làm, để nói chuyện sau nhé."