Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 1: 1



Quy Nguyên Kiếm Tông nghìn năm qua vẫn ngự trị trên đỉnh chín tầng mây, linh khí hóa thành sương mù mờ ảo, dẫm một bước chân lên thềm ngọc cũng thấy sảng khoái đến tận lỗ chân lông.

 

Thỉnh thoảng lại thấy một hai vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, đạo mạo phong phong cưỡi hạc bay qua, phong thái đúng chuẩn tiên phong đạo cốt.

 

Thế nhưng, tất cả những sự cao sang thoát tục đó chẳng mảy may liên quan đến Thẩm Mộ Thanh.

 

Lúc này, nàng đang đứng ở giữa đại điện lót bằng bạch ngọc tủy, hai tay đút vào ống tay áo của bộ đạo bào vải thô đã giặt đến mức sờn rách, hai mắt nhìn đăm đăm xuống sàn nhà bóng loáng đến mức soi rõ cả cái vết rách dưới đế giày của mình. 

 

Đầu óc nàng không nghĩ về đại đạo, cũng chẳng nghĩ về tiên duyên, nàng đang bận tính toán.

 

"Chuỗi minh châu treo trên xà nhà kia nếu dùng ngự kiếm thuật cạy trộm một viên đem xuống phàm giới bán cho tiệm cầm đồ, phỏng chừng có thể mua được ba vạn cân gạo, đủ cho cả cái miếu hoang của mình ăn đến kiếp sau." 

 

Nàng thầm nghĩ, nuốt nước bọt một cái rõ to.

 

Nàng vốn là một tiểu tán tu ở phàm giới, quanh năm lăn lộn ở tầng đáy xã hội, công việc hằng ngày là đi đào linh thảo cấp thấp bán lấy tiền mua gạo củi, thỉnh thoảng còn phải làm thêm nghề gõ mõ cầu an cho mấy gia tộc phàm nhân để kiếm thêm vài đồng bạc lẻ. 

 

Cách đây ba ngày, chấp sự của Quy Nguyên Kiếm Tông đột ngột xuất hiện, dùng một tấm lệnh bài vàng ch.óe thông báo rằng nàng chính là cốt nhục hoàng kim độc nhất của đệ nhất Kiếm Tôn Thẩm Dao Quang bị thất lạc mười bảy năm trước.

 

Thế là nàng được bốc thẳng từ hố bùn lên thẳng tiên môn.

 

"Dung nhi, ngoan nào, chớ khóc nữa. Chỉ là một vết xước nhỏ do kiếm khí cọ phải, phụ thân đã dùng Tuyệt phẩm Thanh Vân Đan nghiền nát bôi cho con rồi, cam đoan ngày mai da thịt lại Băng Cơ Ngọc Cốt như cũ."

 

Một giọng nói nam trầm ấm, tràn đầy sự xót xa vang lên ở phía trên đại điện phá tan dòng suy nghĩ của Mộ Thanh.

 

Nàng ngước mắt lên nhìn. Trên ghế chủ tọa bằng bạch ngọc, Phó tông chủ Cố Hàn Xuyên, cũng là cha của nàng, đang ân cần giữ lấy bàn tay non mềm của Cố Dung. 

 

Cố Dung khóc đến mức hoa lê đái vũ, mắt đỏ hoe, tựa đầu vào vai một thiếu niên tuấn tú bên cạnh. 

 

Thiếu niên đó chính là Cố Thần, đại đệ t.ử của Cố Hàn Xuyên, kẻ vẫn luôn tự phong là "thần đồng kiếm đạo trăm năm có một" của Kiếm Tông.

 

Ba người bọn họ tạo thành một bức tranh gia đình hòa thuận, ấm áp và tràn ngập tình thâm. 

 

Còn Thẩm Mộ Thanh đứng trơ trọi giữa điện, y như một đống cát bụi thô kệch lỡ bước vào cung điện hoàng gia.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cố Thần nghiêng đầu, ánh mắt quét qua bộ y phục chắp vá của Mộ Thanh, trong mắt không giấu nổi sự chán ghét và khinh miệt. 

 

Hắn lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói mang theo linh lực chấn động cả màng nhĩ:

 

"Phụ thân, người nhìn xem, Quy Nguyên Kiếm Tông chúng ta là thánh địa tu tiên đứng đầu Huyền Thiên giới, đệ t.ử ra vào ai nấy đều khí vũ hiên ngang. 

 

Nàng ta ăn mặc rách rưới thế này, đi ra ngoài người ta lại tưởng Kiếm Tông chúng ta sắp phá sản đến nơi. 

 

Hơn nữa, linh căn của nàng ta hỗn loạn, nửa điểm linh khí cũng không cảm ứng được, Kiếm Tông không nuôi kẻ vô năng!"

 

Cố Dung nghe vậy, vội vàng kéo kéo tay áo Cố Thần, giọng điệu nhỏ nhẹ như muỗi kêu: "Cố Thần ca ca, huynh đừng nói vậy. Thẩm muội muội ở phàm giới chịu khổ đã quen, không hiểu lễ nghi tiên môn cũng là lẽ thường tình. Đều tại ta không tốt, chiếm vị trí của muội ấy suốt mười bảy năm qua, hay là ta nhường động phủ của mình cho muội ấy nhé?"

 

Nói xong, nàng ta lại nức nở, nước mắt rơi lã chã, dáng vẻ như thể nếu Mộ Thanh gật đầu nhận phòng thì Mộ Thanh chính là tội nhân thiên cổ tội đại ác cực.

 

Cố Hàn Xuyên nghe thấy con gái cưng khóc, lòng đau như cắt, lập tức trừng mắt nhìn Mộ Thanh: "Nhường cái gì mà nhường! Dung nhi con trời sinh Băng cơ thủy linh căn, là hy vọng tương lai của Kiếm Tông, động phủ của con có linh trận cao cấp, sao có thể tùy tiện cho một kẻ không có tu vi ở? Còn ra thể thống gì!"

 

Gã vuốt râu, nhìn Mộ Thanh từ trên xuống dưới, cái mũi hếch lên trời: "Thẩm Mộ Thanh, tuy ngươi mang huyết thống của Dao Quang, nhưng tu chân giới thực lực vi tôn. Ngươi tâm tính chưa định, linh khí tạp nham, nếu lập tức cho ngươi ở đỉnh núi cao cấp sẽ làm hư hại đạo tâm của ngươi."

 

Gã phất tay, ném ra một chiếc thẻ bài bằng gỗ mục: "Sau núi có khu Tê Thú Uyển, vốn là nơi nuôi dưỡng linh hạc và tích trữ cỏ linh lăng cho tông môn, hiện tại đang bỏ hoang. Ngươi tới đó ở tạm đi, hằng ngày phụ trách quét dọn chuồng hạc và cắt cỏ. Nơi đó yên tĩnh, rất hợp phong thủy với tán tu từ phàm giới như ngươi, coi như là rèn luyện ý chí."

 

Mộ Thanh nhìn chiếc thẻ bài gỗ mục lăn lốc dưới chân mình, trong lòng không những không có nửa điểm bi thương của "vị thiên kim bị hắt hủi", ngược lại suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

 

Nàng từng là tán tu lăn lộn từ đáy xã hội, ban đêm ngủ miếu hoang bị dột, mùa đông phải đắp lá chuối khô để sưởi ấm. 

 

Cái gọi là "khu chuồng trại linh thú bỏ hoang" ở tiên môn, linh khí của nó dù có tạp nham thì cũng đậm đặc gấp trăm lần phàm giới. 

 

Hơn nữa, diện tích của một cái chuồng hạc tiên phỏng chừng còn to gấp mười cái miếu rách của nàng, lại có sẵn cỏ linh lăng ngâm sương sớm, hằng ngày luộc lên ăn kèm với cơm gạo lứt thì bổ dưỡng biết bao! Đây rõ ràng là biệt thự nghỉ dưỡng miễn phí chứ hành hạ cái nỗi gì?

 

Nàng nhanh nhẹn cúi người nhặt chiếc thẻ gỗ lên, phủi phủi bụi, nở một nụ cười cực kỳ ngoan ngoãn và lanh lợi: "Dạ, đa tạ phụ thân đã an bài chu đáo. Con thấy chuồng hạc rất tốt, rộng rãi lại thoáng mát, phân hạc bón cây cũng rất tốt ạ. Con xin phép đi nhận chỗ trước."

 

Thấy phản ứng của Mộ Thanh không giống trong kịch bản, không khóc lóc gào thét đòi quyền lợi, cũng không tự ti cúi đầu, ba người trên ghế ngọc đồng loạt nghẹn họng. 

 

Cố Dung chuẩn bị sẵn một tràng văn mẫu từ chức, nhường nhịn vô điều kiện bỗng chốc nghẹn ứ ở cổ họng, sắc mặt nghẹn đến mức hơi xanh mét.

 

Cố Thần cười lạnh một tiếng, lầm bầm: "Đúng là đồ phèn rách phàm giới, thấy cái chuồng hạc cũng coi như bảo bối."