Mộ Thanh ôm thẻ gỗ, xoay người đi thẳng ra ngoài đại điện, trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch: "Tí nữa phải hỏi xem lông hạc rụng có được nhặt đem bán không, nghe nói lông tiên hạc bện làm quạt ba tiêu bán cho mấy vị phu nhân phàm giới được giá lắm..."
Thế nhưng, nàng vừa mới bước được ba bước chân ra khỏi ngưỡng cửa đại điện, thì đột nhiên, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc mây cuộn sấm truyền.
Một đạo kiếm ý vô hình, sắc bén và lạnh lẽo như huyền băng vạn năm từ sâu trong cấm địa của Quy Nguyên Kiếm Tông quét qua toàn bộ chín tầng mây.
Kiếm áp kinh thiên động địa ập xuống, khiến toàn bộ đệ t.ử của Kiếm Tông đang ngự kiếm trên trời đồng loạt rụng rầm rầm như sung rụng, phi kiếm trong tay không hẹn mà cùng phát ra tiếng ong ong thần phục.
Trong đại điện, sắc mặt Cố Hàn Xuyên đại biến, gã lảo đảo suýt ngã khỏi ghế ngọc, lắp bắp: "Đây là... kiếm ý của Dao Quang! Nàng ấy... thương thế mười bảy năm trước sắp lành, sắp xuất quan rồi sao?!"
Mười bảy năm trước, Thẩm Dao Quang trong lúc sinh hạ Mộ Thanh đã bị cường địch rình rập đ.á.n.h lén, buộc phải phong ấn cấm địa để trị thương, giao đứa trẻ lại cho trượng phu quản lý.
Gã phó tông chủ ăn bám này chính vì thế mới có cơ hội một tay che trời, đem con gái ruột ném xuống phàm giới, đưa con hoang lên làm đại tiểu thư.
Cảm nhận được luồng kiếm ý cảnh cáo nồng nặc ngoài cấm địa, Cố Hàn Xuyên đổ mồ hôi hột, vội vàng xua tay đuổi Mộ Thanh:
"Đi đi! Mau lui xuống Tê Thú Uyển đi! Không có lệnh của ta, không được tùy tiện ra ngoài làm loạn!"
Gã phải tranh thủ thời gian này để bàn bạc với thuộc hạ, xóa sạch dấu vết tráo con trước khi Kiếm Tôn thực sự bước ra.
Mộ Thanh liếc nhìn về phía ngọn núi cấm địa đang rực sáng lôi điện, khóe môi khẽ cong lên một độ cong tinh quái.
Nàng không vội. Mẫu thân chỉ mới "nhá hàng" một chút thôi, kịch hay còn ở phía sau.
Nàng ôm khư khư chiếc thẻ gỗ mục, nghênh ngang đi về phía sau núi, bóng lưng gầy gò dưới ánh hoàng hôn trông thì có vẻ đáng thương, nhưng cái đầu thì cứ lắc lư theo nhịp điệu cực kỳ đắc ý.
"Chuồng hạc ơi chuồng hạc, đại phú bà tới với ngươi đây!"
Đường đi từ điện chính Quy Nguyên Kiếm Tông xuống Tê Thú Uyển ở sau núi dài đằng đẵng, dốc đá dựng đứng lởm chởm.
Đám đệ t.ử nội môn đi ngang qua, ai nấy đều ngự kiếm bay vèo vèo, tà áo bay phần phật, thỉnh thoảng lại ném xuống cho Thẩm Mộ Thanh cái nhìn đầy thương hại, y như nhìn một kẻ bị lưu đày biên ải.
Còn Mộ Thanh? Nàng đi bộ đến rã cả chân, nhưng hai mắt thì cứ sáng rực lên như đèn pha.
Dọc đường đi, nàng vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, lẩm bẩm tính toán: "Ồ, hoa bỉ ngạn tiên giới mọc dại nhiều thế này sao? Thứ này đem phơi khô, bán cho mấy tiệm t.h.u.ố.c bắc ở phàm giới làm t.h.u.ố.c an thần là được khối tiền đấy chứ. Kìa, cái cây linh liễu kia rụng nhiều cành khô quá, gom lại nhóm bếp chắc là thơm lắm, đỡ tốn tiền mua củi thường."
Lăn lộn ở phàm giới mười bảy năm đã rèn luyện cho nàng một bản năng sinh tồn tối thượng: Trong mắt người nghèo, vạn vật trên đời đều có giá trị quy đổi ra tiền đạo thạch hoặc gạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau nửa canh giờ cuốc bộ, Mộ Thanh rốt cuộc cũng đứng trước cổng Tê Thú Uyển.
Nói là "khu chuồng trại bỏ hoang", nhưng đập vào mắt nàng là một thung lũng rộng lớn được bao bọc bởi một dải sương mù nhẹ.
Bên trong có mấy dãy nhà bằng gỗ linh sâm đã cũ kỹ, vách tường mọc đầy rêu xanh cổ kính, phía trước là một đầm nước linh tuyền nhỏ, nước trong vắt đến mức bốc lên từng làn khói mỏng.
Mấy con tiên hạc chân dài, lông trắng muốt đang nhàn nhã rỉa cánh bên bờ suối.
Mộ Thanh đứng hình ba giây, sau đó ôm n.g.ự.c, hít một hơi thật sâu làn khói linh tuyền thơm ngát.
"Ông già Cố Hàn Xuyên kia bảo nơi này là chuồng thú rách nát? Gạt người! Ở phàm giới, biệt thự nghỉ dưỡng của mấy vị vương gia có khi còn không có cái hồ bơi xịn sò thế này! Đúng là giới thượng lưu tiên môn, tiêu chuẩn khổ hạnh của họ cũng thật là xa xỉ."
Nàng hí hửng đẩy cửa bước vào gian nhà chính. Gian nhà bám đầy bụi bẩn và mạng nhện, nhưng cấu trúc rất kiên cố. Mộ Thanh vứt chiếc thẻ gỗ mục lên bàn, bắt đầu xắn tay áo, lấy chiếc chổi tre rách mang từ phàm giới ra quét dọn. Nàng vừa quét vừa hát nghêu ngao, tâm trạng vui vẻ như thể vừa trúng hũ vàng.
Thế nhưng, cuộc vui của nàng chưa kéo dài được bao lâu thì rắc rối đã tự tìm đến cửa.
"Tránh đường! Tránh đường! Tiên hạc của Đại tiểu thư tới kỳ dùng bữa, kẻ tạp dịch nào đang ở đây chịu trách nhiệm gánh nước, cắt cỏ linh lăng thì mau lăn ra đây cho ta!"
Một giọng nói hống hách, ch.ói tai vang lên từ phía ngoài cổng.
Mộ Thanh vác chổi bước ra. Đứng ở sân là một gã nam t.ử mặc đạo bào xám của đệ t.ử ngoại môn, mặt mũi vênh váo, tay dắt theo ba con tiên hạc béo mầm, lông mượt mà. T
ên này là Lưu quản sự, kẻ phụ trách ngự hạc lâu hằng ngày, vốn là một cái đuôi nịnh bợ của Cố Hàn Xuyên và Cố Dung.
Lưu quản sự nhìn thấy Mộ Thanh mặc y phục sờn rách, lại cảm ứng được trên người nàng không có chút d.a.o động linh lực nào, liền biết ngay đây chính là "vị đại tiểu thư phế vật" vừa được đón về từ phàm giới mà người ta đang xôn xao bàn tán.
Gã hếch cằm, thái độ khinh khỉnh ném một cái xô gỗ rách xuống đất: "Ngươi chính là Thẩm Mộ Thanh đúng không? Phó tông chủ đã có lệnh, ngươi tới đây thì phải làm việc. Mau đi gánh ba mươi xô nước linh tuyền từ dưới thác nước lên đây để rửa chuồng hạc, sau đó ra đồng linh điền cắt ba gùi cỏ linh lăng sương sớm về cho hạc ăn. Nhớ kỹ, tiên hạc của Dung nhi tiểu thư rất quý giá, nếu ngươi làm chúng đói một bữa, có đền mười cái mạng phàm nhân cũng không gánh nổi!"
Mộ Thanh nhìn cái xô gỗ rách dưới chân, lại nhìn ba con tiên hạc đang dùng ánh mắt "kiêu ngạo" nhìn mình, trong lòng không nhịn được mà cười thầm.
Nàng tiến lên một bước, đột nhiên ôm lấy cái eo nhỏ, sắc mặt trong vòng một giây liền trở nên tái mét, giọng nói run rẩy, yếu ớt như thể sắp đứt hơi tới nơi: "Lưu quản sự... ta cũng muốn đi lắm, nhưng mà... ngươi nhìn xem, ta vừa từ phàm giới lên đây, khí hậu tiên môn áp lực quá, ta bị say linh khí rồi! Bây giờ đầu óc choáng váng, n.g.ự.c nghẹt thở, kinh mạch đảo lộn. Nếu ta đi gánh nước mà lỡ chân té xuống thác nước, vỡ đầu chảy m.á.u ở đất thánh của Kiếm Tông... ôi chao, e là sẽ làm ô uế phong thủy đạo tràng mất."
Nói xong, nàng còn giả vờ lảo đảo hai cái, suýt chút nữa ngã lăn ra đất.
Lưu quản sự nghẹn họng, không ngờ cái con nhỏ phèn rách này lại giở trò chí phèo ăn vạ ngay trước mặt gã.
Gã tức giận đập mạnh cây roi đuổi hạc xuống đất: "Ngươi bớt giả vờ giả vịt cho ta! Không làm việc thì đừng mong có cơm ăn! Nhà bếp ngoại môn hằng ngày chỉ phát cơm dựa trên số lượng công việc, ngươi lười biếng thì tối nay cứ nhịn đói mà gặm cỏ linh lăng đi!"