Quy Nguyên Kiếm Tông nghìn năm qua vẫn ngự trị trên đỉnh chín tầng mây, linh khí hóa thành sương mù mờ ảo, dẫm một bước chân lên thềm ngọc cũng thấy sảng khoái đến tận lỗ chân lông.
Thỉnh thoảng lại thấy một hai vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, đạo mạo phong phong cưỡi hạc bay qua, phong thái đúng chuẩn tiên phong đạo cốt.
Thế nhưng, tất cả những sự cao sang thoát tục đó chẳng mảy may liên quan đến Thẩm Mộ Thanh.
Lúc này, nàng đang đứng ở giữa đại điện lót bằng bạch ngọc tủy, hai tay đút vào ống tay áo của bộ đạo bào vải thô đã giặt đến mức sờn rách, hai mắt nhìn đăm đăm xuống sàn nhà bóng loáng đến mức soi rõ cả cái vết rách dưới đế giày của mình.
Đầu óc nàng không nghĩ về đại đạo, cũng chẳng nghĩ về tiên duyên, nàng đang bận tính toán.