Cầu Kiếm Tôn Nhẹ Tay

Chương 11



Mấy tháng sau khi Quy Nguyên Kiếm Tông được thanh lọc môn hộ, Linh Tiên Đỉnh đã hoàn toàn đổi mới. 

 

Khu chuồng hạc rách nát năm xưa nay đã được Thẩm Mộ Thanh cải tạo thành một "Khu nghỉ dưỡng bế quan cao cấp" dành cho các đại năng tu tiên, hằng ngày thu linh thạch mỏi cả tay.

 

Trong gian phòng ngọc ngập tràn hương trà, Mộ Thanh lười biếng nằm trên ghế xích đu, tay cầm chiếc Huyền Quang Kính, nhìn ba cha con Cố Hàn Xuyên dưới khu ổ chuột đang phải vừa gãi ngứa vừa tranh nhau một cái bánh bao mốc. 

 

Nàng nhấp một ngụm trà tiên, tò mò quay sang hỏi Thẩm Dao Quang đang ngồi đ.á.n.h cờ bên cạnh:

 

"Mẫu thân, con thật sự nghĩ mãi không thông. Năm xưa người là đệ nhất Kiếm Tôn danh chấn thiên hạ, dung nhan tuyệt thế, vây quanh người là biết bao thiên kiêu long phụng. Sao người lại chọn trúng một gã phế vật, tâm địa hẹp hòi như Cố Hàn Xuyên để thành thân vậy? Đã vậy, ổng còn thà cưng phụng đứa con hoang của ả di nương, chứ quyết dìm c hết con ruột cốt nhục hoàng kim của người nữa?"

 

Thẩm Dao Quang đặt quân cờ xuống, tiếng ngọc thanh thúy vang lên. Nàng khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm nhớ về quá khứ mười mấy năm trước, giọng nói mang theo chút tự giễu:

 

"Thanh Nhi, giới tu tiên luôn nghĩ ta chọn hắn vì tình yêu, nhưng thực chất... đó chỉ là một món nợ nhân quả và một sự tính toán sai lầm của ta mà thôi."

 

Năm xưa, Thẩm Dao Quang trời sinh Kiếm cốt, một lòng hướng đạo, tính tình lạnh lùng, cô độc. 

 

Trong một lần vượt lôi kiếp để đột phá cảnh giới, nàng bị tâm ma quấy nhiễu, suýt chút nữa vạn tiễn xuyên tâm, kinh mạch đảo lộn rơi xuống một sơn cốc phàm trần.

 

Lúc đó, chính tổ tiên của Cố gia đã vô tình nhặt được nàng, dùng một viên linh d.ư.ợ.c gia truyền duy nhất để giữ lại cho nàng một tia sinh cơ.

 

Người tu tiên sợ nhất là vướng bận nhân quả phàm trần. Tổ tiên Cố gia trước khi ch ết, tâm nguyện duy nhất là muốn đứa cháu đích tôn duy nhất của dòng họ, chính là Cố Hàn Xuyên, được bước chân vào tiên môn, có một chỗ đứng vững chắc.

 

"Để trả cái ân tình cứu mạng đó, ta đã đưa Cố Hàn Xuyên về Quy Nguyên Kiếm Tông." 

 

Thẩm Dao Quang nhàn nhạt nói, "Hắn khi đó chỉ là một tên tiểu t.ử nghèo rách, thiên tư bình thường, nhưng ngụy trang bằng vẻ ngoài thật thà, chất phác, hằng ngày khúm núm dâng trà nước, chăm sóc ta vô cùng chu đáo."

 

Cố Hàn Xuyên rất thông minh, gã biết mình không thể thăng tiến bằng tu vi, nên gã dùng sự "nhu tình, ân cần" để tiếp cận vị Kiếm Tôn lạnh lùng. 

 

Thẩm Dao Quang vì muốn cắt đứt sợi dây nhân quả quá lớn này, lại thấy gã an phận, nên đã đồng ý phong gã làm Phó tông chủ hờ, cho gã một danh phận trượng phu trên danh nghĩa để gã danh chính ngôn thuận thụ hưởng tài nguyên tiên môn.

 

"Nhưng ta đã đ.á.n.h giá thấp lòng tham và sự vặn vẹo trong tâm lý của một kẻ nghèo rách đột ngột đổi đời." Khóe môi Thẩm Dao Quang khẽ cong lên một nét mỉa mai.

 

Cố Hàn Xuyên sau khi ngồi lên chiếc ghế Phó tông chủ, đi đâu cũng được người người quỳ lạy tung hô. 

 

Nhưng gã càng vẻ vang bên ngoài, thì bên trong nội tâm gã càng tràn ngập sự tự ti và u uất. Bởi vì gã thừa biết, toàn bộ vinh hoa phú quý gã có đều là do Thẩm Dao Quang "bố thí". 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Người ta gọi gã là Phó tông chủ, nhưng sau lưng lại mỉa mai gã là "kẻ bám váy đàn bà", "con ch.ó giữ nhà của Kiếm Tôn".

 

Thẩm Dao Quang trời sinh cao ngạo, lạnh lùng như tiên nữ không nhuốm bụi trần, gã đứng trước mặt nàng chưa bao giờ dám ngẩng đầu lên, ngay cả cái chạm tay cũng là một sự xa xỉ. 

 

Sự áp bách tâm lý ấy kéo dài mười mấy năm, biến tình cảm hèn mọn của gã thành một loại hận thù vặn vẹo. 

 

Gã oán hận Thẩm Dao Quang, oán hận cái hào quang quá lớn của nàng đã che phủ đi sự tồn tại của gã.

 

Đúng lúc đó, Hồ di nương xuất hiện. Ả ta là thanh mai trúc mã ở quê nhà của gã, một nữ t.ử phàm trần thấp hèn nhưng lại biết cách cung phụng, khóc lóc, xem gã như "trời", như một đấng nam nhi đại trượng phu đích thực. 

 

Ở bên Hồ thị, cái lòng tự trọng t.h.ả.m hại của Cố Hàn Xuyên mới được lấp đầy.

 

"Cho nên, khi Hồ thị sinh ra Cố Dung và Cố Thần, Cố Hàn Xuyên liền dồn hết mọi tình yêu thương, sự bù đắp cho hai đứa trẻ đó." Mộ Thanh chợt lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của mẫu thân, ánh mắt nàng lóe lên tia thông suốt.

 

"Đúng vậy." Thẩm Dao Quang gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo, "Trong mắt gã tra nam đó, con ruột của ta và hắn, chính là con, mang dòng m.á.u hoàng kim của ta, là biểu tượng cho sự áp đảo của Thẩm Dao Quang lên cuộc đời hắn. Gã nhìn thấy con là nhìn thấy sự tự ti của chính mình. Còn Cố Dung và Cố Thần là kết tinh từ tình yêu của gã với người đàn bà gã tự tay chọn, tụi nó đại diện cho chính gã.

 

Năm xưa gã mang Cố Thần về, nói dối là con của ca ca ruột rồi xin ta nuôi dưỡng dưới gối. Tiếc là ta không nhận ra nội tình bên trong. Để đến khi sinh con mới xảy ra cớ sự."

 

Cố Hàn Xuyên tráo con, ném Mộ Thanh xuống phàm giới, hạ cấm chế phong ấn linh căn, thực chất là một hành vi trả thù biế n th ái lên Thẩm Dao Quang. 

 

Gã muốn chứng minh rằng: Máu mủ của đệ nhất Kiếm Tôn vĩ đại thì sao? Cuối cùng cũng chỉ là một con kiến hôi phèn rách ở đáy xã hội do một tay tao nhào nặn. Còn đứa con hoang do tao sinh ra mới là thiên kiêu ngự trị trên đỉnh Linh Tiên Đỉnh, hưởng dùng tài nguyên của mày!

 

Gã thương Cố Dung, thương Cố Thần không phải vì gã là một người cha tốt, mà vì gã đang dùng tụi nó như một công cụ để thỏa mãn cái ảo tưởng "vượt qua Thẩm Dao Quang" của chính mình.

 

"Lúc ta bế quan tu luyện, phát hiện khí tức của con không ở gần ta, bèn ra lệnh cho chấp sự đi tìm con. Thế mà cũng mất mười bảy năm xa cách. Con đã chịu nhiều thiệt thòi rồi."

 

Mộ Thanh nghe xong, khẽ chậc lưỡi một cái, lắc đầu cảm thán: "Chao ôi, tâm lý của mấy kẻ nghèo trúng số rồi sinh lòng oán hận chủ nợ đúng là đáng sợ thật sự. Hèn gì lúc con vừa về, ổng liền gấp gáp tống con xuống chuồng hạc, chính là muốn đạp cái biểu tượng của mẫu thân xuống vũng bùn để tìm lại chút oai phong hờ mà."

 

Nàng cúi đầu nhìn vào Huyền Quang Kính, thấy ba cha con Cố Hàn Xuyên đang vì tranh nhau một gáo nước sạch mà lao vào c.ắ.n xé, c.h.ử.i rủa nhau không tiếc lời. 

 

Sự "thiên vị, yêu thương" năm xưa của gã cha hờ giờ đây trước cái đói, cái nghèo và cái ngứa ngáy đã biến thành một trò hề nực cười.

 

Mộ Thanh tắt mặt gương, mỉm cười rạng rỡ ôm lấy cánh tay của Thẩm Dao Quang: "Mẫu thân đừng nghĩ ngợi nữa, nhân quả năm xưa người trả bằng cái ghế Phó tông chủ mười mười bảy năm là quá đủ rồi. Giờ thì tụi mình đi đếm linh thạch hằng tháng thôi, hôm nay có mười vị Trưởng lão đặt phòng VIP bế quan theo giờ đó ạ!"

 

Thẩm Dao Quang nhìn đứa con gái lanh lợi, hám tiền của mình, bao nhiêu sương mù quá khứ bỗng chốc tan biến sạch sẽ, nàng bật cười, cùng con gái hướng về phía kho bạc chứa đầy linh thạch rực rỡ.

 

[HOÀN]