Thế nhưng, gã vừa mới dùng lực, viên thượng phẩm linh thạch giấu trong bụng mộc nhân lập tức bị kích hoạt, dòng linh lực khổng lồ tràn ra, khóa c.h.ặ.t lấy lò xo cơ quan bên trong.
CẠCH! PẰNG!
Một tiếng nổ giòn giã vang lên ngay trước mặt tên thủ lĩnh. Con b.úp bê gỗ đột ngột há miệng, b.ắ.n ra một luồng khói màu tím đậm kèm theo vô số hạt bụi li ti bay thẳng vào mắt, mũi, miệng của gã.
"Khụ khụ! Á!!! Mắt của ta! Mùi gì thế này?!" Tên thủ lĩnh hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, buông rơi đại đao, hai tay điên cuồng cào cấu vào mặt mình.
Mùi khói kia không chỉ thối hoắc mùi nước cháo chua lên men ba ngày, mà bột cỏ linh lăng khô trộn lẫn bên trong vừa chạm vào da thịt liền phát huy tác dụng tối đa.
Chỉ trong vòng ba hơi thở, toàn thân gã thủ lĩnh nổi lên từng mảng mụn đỏ, ngứa ngáy đến mức gã phải lăn lộn trên đất, tự cào rách cả da thịt mình để gãi.
"Đại ca! Người làm sao vậy?!" Ba tên đàn em hoảng sợ xông lên định đỡ đại ca mình dậy.
Nhưng bọn họ không biết rằng, mười hai con mộc nhân của Thẩm Mộ Thanh được bố trí theo trận hình phong thủy "Liên hoàn nổ". Gã thủ lĩnh vừa ngã xuống, cơ thể lực lưỡng dẫm trúng sợi dây gân thú giăng ngầm trên mặt đất, lập tức kích hoạt mười một con mộc nhân còn lại.
XOẠCH! XOẠCH! XOẠCH!
Từ trong các bụi cỏ, góc tường, xà nhà, mười một con người gỗ nhỏ đồng loạt bung lò xo, bay vèo vèo trên không trung như những mũi tên, chuẩn xác lao thẳng vào đầu, vào cổ của ba tên sát thủ còn lại.
BÙM! ĐOÀNH! OÀNG!
Tiếng bùa nổ cấp thấp vang lên liên tiếp như tiếng pháo đón giao thừa ở phàm giới. Tuy bùa nổ không đủ để lấy mạng người, nhưng uy lực của nó kết hợp với dòng năng lượng của thượng phẩm linh thạch đủ để đ.á.n.h cho "Tứ Đại Ác Nhân" phàm giới đầu tóc mặt mũi cháy đen thui, quần áo rách bươm như xơ mướp.
Khói độc sinh học bốc lên nồng nặc, biến cả cái thung lũng thành một bãi chiến trường thối hoắc, tiếng khóc lóc, la hét, gãi ngứa vang lên t.h.ả.m thiết, phá tan đêm vắng.
Lúc này, cánh cửa gian nhà gỗ chính từ từ mở ra.
Thẩm Mộ Thanh mặc bộ đạo bào vải thô sờn rách, trên mặt đeo một chiếc khăn vải dày cộp tẩm nước tiên tuyền để chống độc, trên tay vác một cái chổi tre gãy, thong thả bước ra ngoài thềm cửa.
Nàng nhìn bốn tên "sát thủ khét tiếng" đang ôm nhau lăn lộn, khóc lóc t.h.ả.m thiết dưới đất, lắc đầu thở dài đầy ái ngại:
"Chao ôi, khách quý đến nhà mà không báo trước một tiếng, làm bổn nương t.ử không kịp chuẩn bị trà bánh đàng hoàng, chỉ có chút đặc sản quê hương tiếp đón, thật là thất lễ quá đi mất."
Nàng chống chổi, nghiêng đầu nhìn gã thủ lĩnh đang cào cấu đến mức mặt mũi đầy m.á.u, cười híp cả mắt: "Nào, mấy vị đại ca phàm giới, chúng ta ngồi xuống, uống hớp nước cháo chua, rồi từ từ bàn xem cái giá để mua lại cái mạng của các ngươi là bao nhiêu vạn lượng bạc nha?"
Bốn tên ác nhân nằm trên đất, nhìn thiếu nữ gầy gò đang cười tươi rói trước mặt mà lòng lạnh ngắt như băng giá, trong đầu đồng loạt dâng lên một ý nghĩ: Mẹ kiếp, Hồ thị lừa gạt tụi tao rồi! Đây mà là con nhỏ phế vật phàm giới sao? Đây rõ ràng là một con yêu nữ am hiểu tà thuật, ra tay còn độc ác, vặn vẹo hơn cả tụi tao gấp trăm lần!
Giữa bãi chiến trường sực mùi cháo chua lên men, "Tứ Đại Ác Nhân" từng làm mưa làm gió chốn phàm trần giờ đây chỉ còn là bốn cái xác sống dở c hết dở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thẩm Mộ Thanh khoanh tay, thản nhiên ngồi trên chiếc ghế băng dài dọn ra giữa sân, chiếc chổi tre gác hờ bên cạnh giống như một thanh thượng phương bảo kiếm của giới tạp dịch.
"Nói đi các vị đại ca, ai là người đưa các ngươi lên đây? Đừng bảo là tự nhiên rảnh rỗi lên tiên môn ngắm cảnh chuồng hạc ban đêm nhé?" Mộ Thanh vừa nói vừa dùng đầu ngón tay gõ gõ vào viên ngọc bài truyền âm của Thẩm Dao Quang, hành động tuy nhỏ nhưng tính uy h.i.ế.p lại cực kỳ cao.
Tên thủ lĩnh lúc này hai mắt sưng húp, vừa gãi ngứa sột soạt vừa mếu máo dập đầu: "Đại tỷ! Tiên cô bớt giận! Tụi ta có mắt như mù! Là Hồ thị... là Hồ di nương ở ngoại giới bỏ ra ba vạn lượng bạc, đưa bản đồ mật đạo của gã trượng phu Cố Hàn Xuyên cho tụi ta, bảo lên đây lấy mạng cô! Tụi ta chỉ là kẻ làm thuê ăn lương, xin tiên cô tha mạng!"
"Ồ, ra là hai vợ chồng nhà đó đồng tâm hiệp lực dữ nhen." Mộ Thanh gật gù, ánh mắt tinh quái khẽ đảo một vòng.
Nàng vốn dĩ không muốn tự tay nhuốm m.á.u, nhưng trò bẩn của đám tra nam trà xanh này cứ thích dâng tận cửa, nếu không trả lễ một cách sòng phẳng thì thật có lỗi với kỹ năng sinh tồn mười bảy năm qua của nàng.
Nàng đứng dậy, lôi từ trong túi vải ra một chiếc bình ngọc nhỏ, bên trong chứa thứ nước chất lỏng màu đen xì bốc mùi hôi nồng, đây chính là "Bột ngứa cỏ linh lăng vạn năm" đậm đặc hơn gấp mười lần thứ bẫy cơ quan lúc nãy. Nàng ném chiếc bình xuống trước mặt bốn tên sát thủ, mỉm cười dịu dàng:
"Muốn giữ mạng? Dễ thôi. Cầm lấy cái bình này, xuống khu nhà nát dưới chân núi, đổ hết vào chum nước sinh hoạt và đệm giường của ba cha con Cố Hàn Xuyên cho ta. Nhớ kỹ, làm cho sạch sẽ, ngày mai ta xuống núi mà thấy bọn họ chưa gãi đến mức rách da rách thịt thì bốn người các ngươi cứ chuẩn bị tinh thần lên đây quét dọn chuồng hạc suốt đời đi."
Bốn tên ác nhân nghe xong mà lạnh toát cả sống lưng. Con nhỏ phế vật này ra tay còn thâm hiểm, vặn vẹo hơn cả tụi nó gấp trăm lần!
Không dám chậm trễ nửa giây, bốn gã ôm lấy chiếc bình ngọc, vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chế t xuống núi để thực hiện nhiệm vụ "lập công chuộc tội".
Sáng hôm sau, sương mù vừa tản, dưới chân núi Quy Nguyên Kiếm Tông đã vang lên những tiếng rống t.h.ả.m thiết kinh thiên động địa.
Cố Hàn Xuyên, Cố Thần và Cố Dung vừa mới thức dậy, chưa kịp mưu tính bước tiếp theo thì toàn thân đã nổi lên từng mảng mụn đỏ bầm, ngứa ngáy thấu tận xương tủy.
Cố Dung khóc lóc t.h.ả.m thiết, đôi bàn tay Băng Cơ Ngọc Cốt tự cào cấu đến mức m áu thịt be bét, tà áo tạp dịch rách rưới bám đầy bụi đất, trông không khác gì ba kẻ điên trốn trại.
Đám đệ t.ử ngoại môn đi ngang qua ai nấy đều bịt mũi né xa, chê cười ba kẻ báo thủ gieo gió gặt bão.
Trong khi ba cha con tra nam đang chìm trong bể khổ của sự nhục nhã và ngứa ngáy, thì trên đỉnh Linh Tiên Đỉnh, trời quang mây tạnh, một luồng kiếm khí ngọc bích rực rỡ từ cấm địa v.út thẳng lên chín tầng mây.
Thẩm Dao Quang chính thức xuất quan, thương thế mười bảy năm qua hoàn toàn bình phục, tu vi Đại Độ Kiếp kỳ triệt để củng cố.
Nàng đáp xuống Tê Thú Uyển, nhìn thấy sân viện sạch sẽ, con gái cưng đang nhàn nhã ngồi gặm đùi gà nướng mật ong, lòng bảo vệ con của đệ nhất Kiếm Tôn lại dâng lên ngập tràn.
"Thanh Nhi, mười mười bảy năm qua con đã chịu nhiều uất ức rồi." Thẩm Dao Quang nhẹ nhàng xoa đầu Mộ Thanh, trong mắt là sự nhu hòa vô hạn, "Từ hôm nay, mẫu thân sẽ tự tay chấn chỉnh lại toàn bộ tiên môn, mở ra toàn bộ linh mạch thượng phẩm để hộ đạo cho con. Kẻ nào dám cản đường con, ta liền một kiếm c.h.é.m đôi!"
Mộ Thanh nuốt ực miếng thịt gà ngon lành, hai mắt híp lại thành hình vầng trăng khuyết, nụ cười vừa ngoan ngoãn lại vừa mang đậm bản chất "bạch thiết hắc" lanh lợi:
"Dạ, mẫu thân vạn tuế! Nhưng mà mẫu thân ơi, ch ém gi ết mệt lắm, chúng ta cứ thong thả thu tiền thuê đất, làm giàu giới tu tiên trước đã nha mẫu thân!"
Dưới ánh bình minh rực rỡ của tiên giới, hai mẹ con, một vị Kiếm Tôn tối cao dứt khoát bảo vệ con, một tiểu tán tu thông minh am hiểu kỹ năng sinh tồn, dắt tay nhau bước lên đỉnh cao nhất của Quy Nguyên Kiếm Tông, chính thức mở ra một cuộc đời mới đầy sảng khoái, hài hước và bá đạo của riêng mình.