Tôi vội vàng quấn c.h.ặ.t chiếc chăn gấm quanh người thành một bọc kín mít như kén tằm, bao bọc cơ thể không một kẽ hở, đôi mắt mở to tròn xoe chăm chú quan sát nhìn chừng trừng vào hắn, đề phòng cảnh giác cao độ sợ hắn sẽ đột ngột giở trò đồi bại càn rỡ.
"Hừ..." Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng đầy mỉa mai, cất giọng châm chọc: "Đối với cái thân hình phẳng lì như bức tường thành hiện tại này của ngươi, cô thực sự là chẳng có một chút hứng thú nào cả đâu."
Chu Ý từ nhỏ đã phải chịu cảnh đói ăn thiếu mặc dinh dưỡng kém cỏi vô cùng, vóc dáng gầy gò mảnh khảnh nhỏ nhắn, lẽ dĩ nhiên là vô phương sánh bằng cái thân thể đẫy đà của Thái phó hay Chu Ninh Ninh trước đây rồi.
Cái chi tiết này quả thực là điều hiển nhiên không cần phải bàn cãi làm gì cho mệt nữa.
Bằng không thì tôi cũng đâu đến cái nông nỗi mới chỉ bị đói ăn có chưa đầy một ngày trời thôi mà đã tay chân bủn rủn rã rời, cả người uể oải tinh thần sa sút không một chút sức lực thế này đâu cơ chứ.
Không có hứng thú là tốt nhất, không có hứng thú thì càng tuyệt vời hơn chứ sao.
Bà đây xin phép được dời đô sang bên chiếc sập mềm kia mà ngủ cho nó lành vậy, ai mà biết được cái tên này liệu có giở cái chứng bệnh nửa đêm thức giấc nổi m.á.u thú tính lên làm càn làm bậy hay không chứ.
Buồn ngủ díp cả mắt lại rồi, hai mí mắt cứ thế díu c.h.ặ.t lấy nhau không tài nào mở ra nổi nữa.
Tôi chậm rãi nhỏm người dậy định bụng lồm cồm bò từ phía cuối giường nhích dần ra phía mép giường để chuồn lẹ.
Thấy hắn vẫn cứ đứng im một chỗ ngước mắt nhìn chằm chằm lên bức màn che bằng lụa phía trên trần nhà không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, trong lòng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm được đôi phần.
Hai chân vừa mới chạm xuống nền đất định xỏ giày vào chân thì bỗng nhiên cảm thấy một trận trời đất đảo điên váng vất tột độ.
"Á!"
Tào Tùy nhanh như chớp đưa tay ra một cước kéo tuột tôi trở lại giường, ôm trọn cả cơ thể tôi vào lòng ghim c.h.ặ.t.
Hắn đặt tôi nằm đè lên trên l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của hắn, hai cánh tay to lớn siết c.h.ặ.t lấy tôi c.h.ế.t sống không chịu buông lỏng nửa phân.
"Ngươi rõ ràng đã nói là không động chạm gì đến tôi rồi cơ mà!"
Tứ chi của tôi bị hắn dùng sức mạnh áp đảo ghim c.h.ặ.t một cách vô cùng dễ dàng, một bên má dán c.h.ặ.t vào khuôn n.g.ự.c phập phồng rắn rỏi của hắn.
"Cô có động chạm gì đến ngươi đâu cơ chứ, chỉ là nằm ngủ thôi không được hay sao?"
Hắn khẽ hừ nhẹ một tiếng, thanh âm giống như được phát ra từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c vậy á, trực tiếp dội thẳng vào sát bên tai tôi, khiến hai bên tai tôi bỗng chốc nóng bừng bừng lên một cách vô cùng kỳ lạ.
"... Ngươi, ngươi mau thả tôi xuống dưới đi... Tôi phải ngủ đây... Tôi buồn ngủ lắm rồi..."
"Cứ việc nằm im như thế này mà ngủ đi, ngươi tốt nhất là ngậm miệng bớt nói năng đi, cô cũng phải ngủ đây."
Cái đồ khốn kiếp, tên đàn ông đáng ghét!
Tôi tức tối giơ tay nhéo mạnh vào eo hắn một cái, rồi há miệng c.ắ.n một phát rõ đau vào cổ hắn.
Hắn khẽ hừ một tiếng rầm rì từ trong cổ họng, thanh âm trầm thấp khàn khàn đầy nguy hiểm: "Nếu như còn không chịu ngoan ngoãn nằm ngủ, vậy thì đêm nay chúng ta cùng nhau thức trắng đêm... đàm đạo chuyện đời nhé?"
Đàm đạo cái con khỉ mốc ấy!
Toàn thân tôi bỗng chốc tỏa ra hơi nóng hầm hập, đầu óc truyền đến từng cơn choáng váng váng vất tột độ.
Chắc là do tâm lý căng thẳng lo sợ quá mức gây nên đây mà.
Chẳng dám làm càn làm bậy thêm chút nào nữa, tôi ngoan ngoãn nhắm nghiền hai mắt lại, chỉ một lát sau là đã hoàn toàn chìm sâu vào giấc nồng mất đi ý thức rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong suốt giấc ngủ dài đằng đẵng ấy, thâm tâm tôi vẫn luôn lờ mờ cảm nhận được có một ánh mắt nồng nàn nào đó đang chăm chú quan sát nhìn chừng trừng vào mình không rời, trên khuôn mặt có cảm giác như vừa được một chiếc lông vũ mềm mại nhẹ nhàng lướt qua, có chút ươn ướt, lại có chút nhồn nhột buồn buồn nữa cơ chứ.
Tôi cứ muốn giơ tay lên gãi gãi cho đỡ ngứa, thế nhưng toàn thân lại chẳng đào đâu ra nổi một chút sức lực nào cả.
Cái giấc ngủ này chẳng biết đã kéo dài ròng rã suốt bao nhiêu thời gian rồi nữa, tôi chỉ cảm thấy cơ thể mình ngày một thêm phần suy nhược rã rời hụt hơi vô cùng, càng ngủ lại càng thấy mệt mỏi rã rời rệu rã cả người.
Giống như đang bị mắc kẹt vây hãm bên trong một giấc mộng đẹp đẽ nào đó vậy á, mãi mà không cách nào tỉnh giấc ra nổi.
Tôi loáng thoáng nghe thấy có tiếng ai đó đang liên tục cất giọng gọi tên mình, dường như người đó còn đang sụt sùi khóc lóc t.h.ả.m thiết lắm nữa cơ, tôi rất muốn mở miệng bảo người đó đừng có khóc lóc làm gì nữa, thế nhưng bản thân lại vô phương làm được cái điều đó.
Cho đến khi tôi cuối cùng cũng đã được diện kiến gặp mặt hệ thống trở lại rồi.
40
"Hệ thống sao cậu lại thành ra cái nông nỗi này thế hả? Mới có bao nhiêu thời gian không gặp mặt nhau thôi mà sao cậu lại bị teo nhỏ lại đến cái mức độ này rồi cơ chứ?"
Hệ thống từ cái kích cỡ to bằng hai cái đầu của tôi ghép lại năm xưa, hiện tại đã bị teo tóp nhỏ lại vừa vặn chỉ bằng đúng một cái nắm đ.ấ.m tay của tôi mà thôi.
Thật là kỳ quái lạ lùng quá đi mất.
[Cô lại còn có tâm trí đâu mà đi hiếu kỳ cái chuyện đó cơ à, sao không tự mình nhìn xem bản thân hiện tại tại sao lại xuất hiện ở nơi này đi chứ?]
Tôi chớp chớp mắt ngơ ngác nhìn nó.
Hệ thống: [Cô tự mình nhìn xem thế giới bên ngoài hiện tại đã bị biến dạng thành cái bộ dạng kinh hoàng thế nào rồi đi nhé.]
Lời vừa dứt, ngay trước mắt tôi lập tức hiển hiện ra toàn bộ cảnh tượng tình hình diễn ra ở thế giới bên ngoài.
Khắp nơi giang sơn bờ cõi tan hoang đổ nát điêu tàn, chốn quan trường thối nát thối rữa tột độ, lưỡi đao sắc bén đã kề sát ngay tận cổ của toàn thể người nhà họ Chu rồi.
"Sao lại có thể thành ra cái nông nỗi này cơ chứ? Bà đây chẳng qua là mới chỉ đặt lưng đ.á.n.h một giấc ngủ ngon thôi mà."
[Cô đã nằm ngủ mê mệt suốt ba ngày ba đêm ròng rã rồi đấy biết không hả, Tào Tùy hiện tại đã sắp sửa phát điên phát cuồng lên đến nơi rồi kìa, hắn đã hoàn toàn khống chế nắm thâu tóm toàn bộ nội cung rồi, lại còn hạ lệnh bắt giam sống toàn bộ gia tộc dòng họ Chu thị lại nữa chứ, hắn tuyên bố nếu như cô còn không chịu tỉnh giấc trở lại thì cứ cách một canh giờ hắn sẽ thẳng tay c.h.é.m đầu một người nhà họ Chu.]
Tào Tùy thực sự là đã phát điên phát cuồng lên thật rồi.
Hình ảnh hiển thị cho thấy hắn đang thất thần đứng chôn chân ngay bên cạnh đầu giường ngủ của tôi, râu tóc bờ xờ diện mạo tiều tụy rũ rượi vô cùng, gương mặt âm trầm u tối đáng sợ.
Ánh mắt hắn tràn ngập sự執拗 chấp niệm cùng vẻ điên cuồng tột độ, nhìn chừng trừng vào tôi đang nằm ngủ mê mệt trên giường gấm không rời nửa phân.
Tôi nặng nề thở dài một tiếng đầy bất lực, chẳng hiểu sao sâu thẳm nơi cõi lòng bỗng dâng lên từng cơn chua xót nghẹn ngào khôn nguôi.
"Tại sao mọi chuyện lại có thể phát triển biến dạng thành ra cái nông nỗi này cơ chứ? Thân xác Chu Ý này hiện tại lại sắp sửa đi đời nhà ma rồi có phải không hả?"
Cái tình trạng ngủ mê mệt không chịu tỉnh giấc thế này, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ gặp phải lấy một lần cả.
Cái hắc cầu khẽ thở dài một tiếng thườn thượt: [Haiz... Cô rốt cuộc là vẫn chưa chịu nhớ ra cái gì hết hay sao hả?]
"Nhớ ra cái gì cơ chứ?" Đầu óc tôi vẫn vẹn nguyên một mảnh mơ hồ m.ô.n.g lung hoang mang vô cùng.
[Cô đã ngâm mình lưu lại bên trong cái Thế giới Thử nghiệm này quá mức thời gian quy định lâu lắm rồi, linh hồn cô sắp sửa không thể chống đỡ nổi áp lực nữa rồi...]
"Thế giới Thử nghiệm sao?" Tôi ngẩn người ra mất một lúc lâu.
Thế giới Thử nghiệm, nghe cái tên thôi là cũng đủ hiểu cái công dụng của nó chính là một cái thế giới được đặc biệt tạo ra vận hành nương theo nguyên vẹn ý chí, nguyện vọng của người thực hiện nhiệm vụ rồi.