Bên trong cái thế giới này thì thảy mọi hành vi đường đi nước bước của làm nhiệm vụ đều sẽ tuân theo sự dẫn dắt điều khiển của ý thức mà tiến lên phía trước, và tất thảy mọi sự phát triển ở thế giới này, trong thế giới chính thức cũng sẽ theo đó mà tiến hành luân chuyển tương ứng.
Thế giới Thử nghiệm thông thường sẽ được một số người làm nhiệm vụ thế hệ đầu tiên tin dùng để chuyên môn thử nghiệm trước các phương hướng, góc độ tiếp cận đối tượng nhiệm vụ.
Kinh qua hàng trăm triệu những cuộc thử nghiệm thực tế chứng minh cho thấy, dưới cái tiền đề thống nhất phương hướng tiếp cận thì có tới chín mươi chín phẩy tám phần trăm kết cục diễn ra ở Thế giới Thử nghiệm chính là kết cục cuối cùng của thế giới nhiệm vụ chính thức.
"Đã nhớ ra được chút gì chưa hả?"
Nhớ ra rồi, tôi đã nhớ ra hết mọi chuyện rồi.
41
Đây chính là cái nhiệm vụ cuối cùng trong sự nghiệp làm nhiệm vụ của tôi.
Chỉ cần thuận lợi hoàn thành xong xuôi cái nhiệm vụ này là tôi đã có thể chính thức rửa tay gác kiếm về hưu nằm ườn hưởng phước được rồi, từ nay về sau chẳng cần phải mệt xác xuyên không qua lại giữa muôn vàn các thế giới khác nhau nữa.
Thế nhưng tôi rốt cuộc lại nếm trải mùi vị thất bại t.h.ả.m hại, bại trận hoàn toàn dưới tay của Tạ Thân.
À không, nói chính xác thấu đáo hơn thì phải là bại trận dưới tay con quỷ dữ đang chiếm giữ bên trong thể xác của Tạ Thân mới đúng.
Thời điểm trước năm mười tuổi của con quỷ dữ kia, bản thân tôi chưa bao giờ cảm nhận được bất kỳ mối đe dọa hay nguy hiểm nào đến từ hắn cả.
Hắn ngoan ngoãn nằm im lìm bên trong chiếc nôi nhỏ nhắn của thể xác Tạ Thân, mỗi ngày trôi qua đều không hề khóc lóc hay quấy phá lấy một câu nửa lời, chỉ biết mở to tròn xoe đôi mắt đen kịt u tối nhìn trừng trừng về phía cành cây nơi tôi đang ngồi vắt vẻo mà thôi.
Thậm chí có đôi lúc tôi còn nảy sinh ra cái cảm giác hoang tưởng hoài nghi cho rằng hắn thực sự có khả năng nhìn thấy được hình bóng của tôi vậy á.
[Làm sao có thể có cái chuyện vô lý đùng đoàng như thế được cơ chứ! Xin cô vạn lần đừng có mà đi hoài nghi cái năng lực chuyên môn nghiệp vụ đỉnh cao của tôi có được không hả!]
Cái hắc cầu lớn tức tối nhảy dựng lên nhảy xuống liên tục không ngừng.
Thời điểm đó tôi quả thực cũng chẳng mảy may nghi ngờ gì về cái năng lực của hắc cầu cả, bởi vì suốt chặng đường hợp tác cùng nhau kinh qua vạn năm đằng đẵng vừa qua, nó chưa bao giờ làm xảy ra bất kỳ một sai sót nhỏ nhặt nào cả.
Bất luận là năng lực chuyên môn của tôi hay là của nó thì đều đã được giới làm nhiệm vụ công nhận đ.á.n.h giá rất cao rồi.
Thế nhưng chính vào cái lần này, chúng tôi rốt cuộc lại phải nếm mùi thất bại đắng cay đè đầu cưỡi cổ dưới tay một con quỷ dữ chẳng có lấy một chút gia thế bối cảnh chống lưng nào cả.
Đến cả cái cơ hội được hóa thân nhập vào thân xác của Hạ Bình tôi còn chưa kịp chạm tay tới nữa cơ mà.
Chỉ mới ở ngay cái vòng sắm vai Chu Ý thôi mà tôi đã bại trận hoàn toàn rồi.
Kể từ sau khi vượt qua cái giai đoạn tân binh thử việc đến nay, bản thân tôi chưa bao giờ phải chịu đựng cái cảm giác uất ức nghẹn ngào khốn khổ đến cái nông nỗi này cả.
Tôi tuyệt đối không phục.
Tôi cố gồng hết chút sức tàn lực kiệt muốn đ.á.n.h một canh bạc độc đắc tất tay một lần cuối cùng.
Hắn thẳng tay giam cầm tôi lại, dùng tính mạng của Chu Bình ra để làm con bài tẩy uy h.i.ế.p dọa nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn xuống tay g.i.ế.c c.h.ế.t Tào Tùy, cùng với toàn thể người nhà họ Chu không chừa một ai.
Ngoại trừ tôi và Chu Bình ra.
Tôi không còn cách nào khác đành phải ngoan ngoãn nghe theo lời hắn khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ rực kia.
Thế nhưng hắn rốt cuộc vẫn ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Bình, ngay đêm trước ngày đại hôn một ngày, hắn đã âm thầm ban c.h.ế.t cho Chu Bình.
Hắn là một tên điên cuồng triệt để, còn tôi cũng sắp sửa bị hắn dọa cho phát điên phát cuồng lên đến nơi rồi.
Tôi phóng một mồi lửa lớn, thiêu rụi hoàn toàn cung Dưỡng Tâm thành tro bụi.
Hệ thống bảo tôi đã làm sai rồi.
[Rõ ràng là có phương án giải quyết tốt đẹp vẹn toàn hơn nhiều mà... Cô vốn dĩ biết rõ thâm tâm hắn thực sự muốn cái gì cơ mà...]
Hệ thống nói tâm trí tôi đã bị rối loạn hoàn toàn rồi, không còn phù hợp để tiếp tục gánh vác thực hiện cái nhiệm vụ này nữa rồi.
Giữa biển lửa ngút trời bùng cháy dữ dội kia, Chu Ý bị thiêu rụi hoàn toàn hóa thành tro bụi, tôi lạnh lùng đứng một bên đứng nhìn hắn giống như một tên điên cuồng lao thẳng vào bên trong đống đổ nát tìm kiếm.
Tôi nhất định phải khởi động lại cái thế giới này mới được.
Hệ thống khuyên can tôi không thành công, đành phải bằng mặt không bằng lòng âm thầm khởi động mở ra cái Thế giới Thử nghiệm này cho tôi trước.
"Nếu như đây đã là Thế giới Thử nghiệm rồi, vậy tại sao hắn lại có thể mang theo vẹn nguyên ký ức kiếp trước quay trở lại nơi này được cơ chứ?"
[Hắn là bám theo cô lẻn vào bên trong cái thế giới này đấy, bản thân hắn vốn dĩ đâu có thuộc về cái thế giới này đâu cơ chứ, tôi hoàn toàn vô phương kiểm soát điều khiển được hành vi của hắn cả, với lại cô lúc đó chẳng phải là cũng không hề phát giác ra cái điều bất thường này sao, điều đó chứng tỏ thâm tâm tiềm thức của cô vốn dĩ là lựa chọn tin tưởng vào hắn rồi đấy thôi...]
Tôi im lặng không nói năng gì nữa.
[Thì cũng giống hệt như cái việc ở bên trong Thế giới Thử nghiệm này, tiềm thức của cô tự động mô phỏng nhào nặn ra một cái hình tượng tôi vừa béo ị lại vừa vô dụng thế này đây thôi...]
Cái chi tiết này nghe qua quả thực có đôi phần ngượng ngùng xấu hổ vô cùng á.
Tôi khẽ ho khan một tiếng chữa ngượng, "Mau ch.óng khởi động lại thế giới nhiệm vụ chính thức đi thôi."
[Cô thực sự là vẫn muốn khởi động lại một lần nữa sao?] Hệ thống sợ hãi tới mức giọng nói bị biến dạng méo mó cả đi, [Một khi nhiệm vụ lần này mà phán định thất bại hoàn toàn thì tôi và cô sẽ phải chấp nhận cái kết cục bị giam cầm vĩnh viễn ở lại bên trong cái thế giới này suốt đời suốt kiếp đấy biết không hả!]
"Cậu cứ việc yên tâm kê cao gối mà ngủ đi, lần này tôi nhất định là sẽ thay đổi phương thức tiếp cận hoàn toàn."
Hệ thống dùng một ánh mắt vô cùng hoài nghi hoang mang chăm chú nhìn chừng trừng vào tôi.
"Tôi hứa sẽ vô cùng nhu hòa ngoan ngoãn, bảo đảm sẽ dịu dàng hết mức có thể..." Ngượng ngùng giơ tay lên sờ sờ mũi, tôi lý nhí nói, "Chẳng phải cậu vừa mới bảo tôi vốn dĩ biết rõ thâm tâm hắn thực sự muốn cái gì rồi cơ mà?"
Hệ thống u oán liếc nhìn tôi một cái sắc lẹm: [Nếu như cô chịu nghĩ thông suốt cái điều này từ sớm có phải là tốt biết bao nhiêu không chứ, làm gì có nhiều chuyện rắc rối phiền toái xảy ra đến nông nỗi này cơ chứ!]
[Hiện tại tiến hành khởi động lại, con quỷ dữ kia chắc chắn là sẽ mang theo vẹn nguyên toàn bộ ký ức kiếp trước quay trở lại nơi này đấy nhé, xem ra là sẽ không dễ dàng gì để dỗ dành hắn đâu cơ nha.]
Không dễ dàng dỗ dành thì bà đây cứ việc từ từ mà dỗ dành hắn chứ có gì đâu mà phải xoắn cơ chứ.
Haiz.