Chấp Niệm Ngược Dòng Thời Gian

Chương 15: Ngoại Truyện 2



 

Tào Tùy cất giọng giới thiệu với ta, nói nàng tên là Chu Quyết, là bạn học đi kèm bên cạnh hắn.

Trong lòng ta lập tức dấy lên một hồi hối hận tột độ, cái lúc lựa chọn thể xác nhập vào đáng lẽ ra ta nên chọn Tào Tùy mới phải, như thế thì nàng đã chẳng thể trở thành bạn học của kẻ khác được rồi.

Thế nhưng, điều đó cũng chẳng có gì đáng ngại cả.

Chỉ cần ta tự mình vạch ra một ván cờ mưu kế thật hoàn hảo thấu đáo thì vẫn còn vẹn nguyên cơ hội lật ngược thế cờ mà thôi.

Tôi khẽ gật đầu, hướng về phía nàng nở một nụ cười mà bản thân tự cho là ngoan ngoãn hiền lành vô hại nhất, thế nhưng nàng lại chỉ lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái sắc lẹm đầy ghẻ lạnh, rồi dứt khoát quay người rảo bước rời đi.

 

[Tạ Thân ngươi vạn lần đừng có bận tâm để bụng làm gì nhé, tính khí của Chu Quyết vốn dĩ là như vậy đấy thôi, thực chất thì thâm tâm hắn vô cùng lương thiện hoạt bát, trước đây còn từng ra tay cứu mạng cô một lần nữa cơ chứ...]

 

Hừ, cái đó cần đến lượt ngươi phải lên tiếng nhắc nhở ta chắc.

Ta khẽ cúi đầu mỉm cười, sâu thâm thẳm nơi đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo buốt giá vô cùng.

Cái giọng điệu thân thiết gần gũi như thể mối quan hệ giữa hai người bọn họ vô cùng khăng khít kia của Tào Tùy, suýt chút nữa đã khiến ta vô phương kìm nén chế ngự nổi cái ngọn lửa oán hận ác ý đang điên cuồng gào thét trong lòng rồi đấy.

Cứ làm như thể một mình ngươi là hiểu rõ con người nàng nhất trên đời này vậy á, thế nhưng trên thực tế rõ ràng ta mới chính là cái người thấu hiểu nàng nhất kia mà.

So với bất kỳ kẻ nào khác trên đời này thì ta mới là người có mối quan hệ thân thiết gắn bó khăng khít với nàng nhất.

Ta cực kỳ chán ghét mỗi lần nghe thấy Tào Tùy mở miệng thốt ra cái tên của nàng, cho dù đó chỉ là một cái tên giả danh đi chăng nữa.

Nàng là một kẻ chuyên môn nói dối lừa gạt người ta, sau này ta đã tự mình âm thầm điều tra rõ ràng thấu đáo hết thảy rồi, nàng tên thật là Chu Ý.

Vạn sự như ý, cái tên này nghe qua quả thực là vô cùng lọt tai tốt đẹp biết bao nhiêu.

Chỉ tiếc một điều là cái thể xác nhập vào của nàng lại sinh ra bên trong một gia tộc chẳng có lấy một chút hạnh phúc ấm êm nào cả, khắp nơi thảy đều phải chịu sự chèn ép chế ngự của dòng dõi đích xuất, lại còn phải đèo bòng đùm bọc thêm một cái đuôi kéo chân nữa chứ.

Thế nhưng điều đó cũng chẳng có gì đáng ngại cả, ta nhất định phải làm sao để cho cuộc đời này của nàng được vạn sự như ý mới thôi.

Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi trôi qua, ta đã ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t lão hoàng đế, và lẽ dĩ nhiên là không thể thiếu phần của Tào Tùy rồi.

Gia tộc Chu thị ta cũng quyết không buông tha cho một ai cả.

Ngoại trừ Chu Bình ra, Chu Bình ta vẫn cần phải giữ lại mạng sống cho hắn thêm một khoảng thời gian nữa.

Nàng vô cùng xem trọng hắn.

Những kẻ này thực sự đã chiếm đoạt cướp mất quá nhiều sự chú ý từ ánh mắt của nàng rồi.

Sau khi dọn dẹp sạch sành sanh thảy thảy những kẻ ngáng đường này xong xuôi rồi thì nàng sẽ hoàn toàn thuộc về một mình ta mà thôi.

Thế nhưng nàng dường như chẳng hề cảm thấy vui vẻ sảng khoái chút nào cả, ánh mắt nàng nhìn ta chẳng thèm che giấu lấy một chút sự chán ghét ghẻ lạnh tột độ, cứ như thể ta là một kẻ phạm phải tội ác tày trời mười ác không tha vậy á.

 

"Ác quỷ thì mãi mãi vẫn cứ là ác quỷ mà thôi, ngoan cố ngốc nghếch vô phương cứu chữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nghĩ ra cái phương thức cứu vãn xoa dịu duy nhất có thể khiến nàng cảm thấy vui vẻ sảng khoái trở lại, chính là vào đúng cái ngày diễn ra đại điển đăng cơ thượng vị kia, ta tâm đầu ý hợp tự nguyện quỳ rạp dưới chân nàng, hướng về phía nàng đang khoác trên mình bộ hoàng bào màu vàng minh hoàng vô cùng hoa lệ tôn quý kia mà hành lễ thần phục.

Ta dùng cái lễ nghi tôn quý bậc nhất của thế giới này để tiến hành kết hợp hòa quyện cùng nàng, ta cứ ngỡ làm như vậy là đã có thể vĩnh viễn giữ chân nàng ở lại bên cạnh mình được rồi.

Thế nhưng, thảy đều là do tự bản thân ta quá đỗi ngây thơ huyễn hoặc mà thôi.

Cung Dưỡng Tâm ngọn lửa bùng cháy dữ dội ngút trời.

Ta giống như một tên điên cuồng lao thẳng vào bên trong đống đổ nát tìm kiếm, kết quả cuối cùng thu hoạch được lại chỉ là một cái x.á.c c.h.ế.t cháy đen thui lui mà thôi.

Chính vào cái khoảnh khắc ấy, cái ý niệm muốn hủy diệt tan tành thảy cả cái đất trời thế giới này liên tục hiện lên điên cuồng gào thét bên trong tâm trí ta.

Thế nhưng ngay vào giây tiếp theo ngay sau đó, tai ta lại một lần nữa thoáng nghe thấy cái giọng nói chân thực quen thuộc của nàng vang lên.

Mềm mại ngọt ngào, lại xen lẫn vài phần đanh đá đành hanh vô cùng đáng yêu.

Cho dù là lúc nàng đang tức giận nổi trận lôi đình lên đi chăng nữa thì nghe vẫn cứ là lọt tai vô cùng.

Cái hình bóng linh hồn hư ảo chân thực của một người nữ nhi đang đứng bên cạnh một cái hắc cầu đen thui lui.

Đây là lần đầu tiên ta được chứng kiến cái cảnh tượng nàng nổi trận lôi đình trút giận lên đầu cái hắc cầu kia.

Nàng tức tối giậm chân bôm bốp: [Hệ thống cậu làm ăn cái kiểu quái quỷ gì thế hả? Con quỷ dữ này từ khi nào đã âm thầm vạch ra ván cờ mưu kế thế này rồi, mà cậu thế mà lại chẳng hề phát giác ra lấy một chút nào là sao chứ?! Nuôi cái loại vô dụng như cậu thì làm được cái tích sự gì cơ chứ, đúng là cái đồ phế vật nhỏ nhắn mà!]

 

Cái dáng vẻ nàng đanh đá quát mắng gọi ta là ác quỷ kia, khiến thâm tâm ta hưng phấn tới mức toàn thân run lên bần bật.

Quả nhiên là chỉ có một mình nàng mới có đủ cái khả năng mang lại cho ta cái thứ cảm xúc biến chuyển mãnh liệt đến nhường này mà thôi, thứ cảm xúc mà từ trước đến nay ta chưa bao giờ được nếm trải qua lấy một lần cả.

 

"Mau ch.óng khởi động lại thế giới đi thôi, bà đây nhất định phải làm lại cái thế giới này một lần nữa mới được!"

 

Ngón tay thon dài trắng muốt của nàng khẽ chọc chọc vào trán cái hắc cầu, cái hắc cầu xem chừng có vẻ như chẳng mấy tán đồng với cái quyết định này của nàng cho lắm.

Cái hắc cầu bám đuôi kia, trông quả thực là vô cùng chướng mắt vô cùng.

Thế mà lại dám cả gan mở miệng phản bác lại lời nói của nàng cơ đấy.

 

[Hay là chúng ta bỏ cuộc từ bỏ cái thế giới này đi thôi, tìm kiếm một cái thế giới nhiệm vụ mới để bắt đầu lại từ đầu có được không, cái từ trường của con quỷ dữ này quá mức mạnh mẽ đi, tôi sợ cho dù có khởi động lại thế giới đi chăng nữa thì cũng vô phương thu hoạch được thành công đâu, đến lúc đó hai đứa mình sẽ bị mắc kẹt giam cầm vĩnh viễn ở lại bên trong cái thế giới này suốt đời đấy.]

 

[Nói cái giọng điệu khôi hài gì thế hả, bà đây chinh chiến khắp nơi gần triệu năm nay chưa bao giờ biết đến cái mùi vị thất bại là cái gì cả đâu nhé, chỉ có độc nhất một con quỷ dữ nhỏ nhắn thế này mà cũng đòi giam cầm vĩnh viễn bà đây ở lại cái thế giới này được hay sao?! Đừng có nói nhảm nói rác nữa, mau ch.óng bắt tay vào làm việc ngay đi.]

 

Cái hắc cầu câm nín không dám ho he thêm lời nào nữa, im lặng một hồi lâu.

Thanh âm máy móc vô hồn vang lên: [Khởi động lại thế giới nhiệm vụ.]