Hóa ra cái ý nghĩa thực sự của hai chữ "khởi động lại" kia, chính là làm cho thảy mọi thứ diễn ra ở thế giới này thảy đều quay trở về con số không tròn trĩnh.
Cũng may là bản thân ta vốn dĩ đâu có thuộc về cái thế giới này đâu cơ chứ.
Ta mang theo vẹn nguyên toàn bộ ký ức kiếp trước quay trở lại cái thời điểm trước khi nhập hồn vào thể xác của Tạ Thân.
Chỉ có điều là nàng dường như đã bị mất đi ký ức rồi thì phải.
Lần này ta đã tích lũy được đầy mình kinh nghiệm xương m.á.u rồi, vào cái thời điểm trước khi nàng bước chân vào thế giới này, ta đã thẳng tay dùng sức mạnh cưỡng ép đẩy linh hồn của Tào Tùy nhập vào cái thể xác Tạ Thân lúc bấy giờ vốn dĩ chỉ là một cái xác không hồn sống dở c.h.ế.t dở kia.
Còn bản thân ta thì hóa thân thành Tào Tùy, vị Thái t.ử ngoan ngoãn hiền lành biết nghe lời.
Ta phục kích sẵn ở ngự uyển từ sớm, mắt thấy hình bóng nàng xuất hiện một cái là lập tức ra hiệu đuổi khéo đám hạ nhân hầu hạ xung quanh đi chỗ khác, rồi dứt khoát nhảy tõm xuống đầm nước.
Nàng quả nhiên cũng v.út một cái nhảy xuống nước theo sát, cái phương thức tiếp cận gối đầu để lấy lòng "Tào Tùy" này hệt như đúc so với cái lần trước nàng đã làm vậy á.
Cái cảm giác được nàng ôm c.h.ặ.t vào lòng dùng hết tình cảm chân thành chăm sóc lo lắng chu đáo vị tha ấy quả thực là vô cùng sảng khoái diễm lệ biết bao nhiêu, sảng khoái đến cái mức mà chỉ cần trong đầu ta thảng thốt thoáng nghĩ đến cái viễn cảnh từng có kẻ khác cũng được tận hưởng cái sự đãi ngộ dịu dàng này là ngọn lửa oán hận ác ý muốn đ.â.m muốn g.i.ế.c trong lòng lại lập tức điên cuồng gào thét trỗi dậy ngay lập tức.
Ta thẳng tay tống cổ Tạ Thân tới một tòa đạo quán hẻo lánh khuất nẻo, dùng cái danh nghĩa mỹ miều hoa lệ gối đầu: "Thanh tịnh tâm thân."
Nàng nghe vậy gật đầu lia lịa tán dương khen ngợi ta làm việc vô cùng chu đáo thấu đáo.
Chu Bình ta vốn dĩ cũng muốn thẳng tay tống cổ đi nơi khác cho rảnh nợ luôn rồi, thế nhưng cái tên nhóc con đó lại vô cùng thông minh nhạy bén, biết cách dỗ dành nàng vô cùng tốt.
Khiến nàng lầm tưởng rằng ta đang trọng dụng tin dùng hắn, thành ra cái lần nào nàng cũng hướng về phía ta phóng tới một ánh mắt ngập tràn sự biết ơn nồng nàn nóng bỏng cả lên.
Ta thực sự là vô phương chịu đựng nổi cái ánh mắt ấy mà.
Coi như cái tên nhóc con đó biết điều biết chuyện đi.
Thế thì tạm thời giữ lại cho hắn một mạng quèn vậy.
Chỉ tiếc một điều là nàng dưới thân phận Chu Ý chẳng lưu lại bên cạnh ta được bao nhiêu thời gian cả, đã lại một lần nữa ra đi thanh thản ngay trước mắt ta rồi.
Nàng dặn dò nhờ vả ta phải chăm sóc chu đáo cho người nhà họ Chu, ta ngoài mặt bình tĩnh mở lời nhận lời hứa hẹn với nàng.
Bởi vì tai ta đã loáng thoáng nghe thấy cuộc đối thoại giao lưu giữa nàng và cái hắc cầu kia rồi, nàng sẽ nhanh ch.óng thay đổi một cái thân phận mới hoàn toàn để quay trở lại bên cạnh ta sớm thôi mà.
Chỉ cần nàng còn chịu quay trở lại nơi này thì cái danh phận thân xác bên ngoài mang cái hình hài gì đối với ta thảy đều chẳng mảy may bận tâm làm gì cho mệt cả.
Cái thân phận mới lần này của nàng chính là vị Thái phó của ta đấy.
Cái sở thích thói quen ăn uống của nàng vẫn vẹn nguyên chẳng có gì thay đổi cả, vẫn cứ là bánh sữa dê béo ngậy, cùng với trà hạnh nhân thơm lừng.
Đám mật thám mật báo báo cáo lại rằng, vào cái thời điểm ta bị bắt cóc "giam cầm" chịu khổ chịu cực kia, Thái phó đã cải trang giả dạng lén lút mò tới lầu Xuân Hương gọi một bàn đầy rẫy thảy các loại trà hạnh nhân cùng bánh sữa dê phiên bản nâng cấp cải tiến mới để đ.á.n.h một bữa no nê nứt bụng.
Đám mật thám mở lời gặng hỏi ta liệu có cần phải "giải quyết" xử lý Thái phó luôn hay không.
Đúng là một lũ ăn hại chẳng biết điều biết chuyện chút nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta làm sao có thể nhẫn tâm xuống tay động chạm đến một sợi tóc của nàng được cơ chứ.
Cho dù cái bụng nàng có chứa đầy một bồ nước xấu xa mưu kế hại người, suốt ngày chỉ chực chờ tính kế hãm hại ta đi chăng nữa thì ta cũng quyết không nỡ lòng nào làm tổn hại đến nàng cả.
Kể từ sau khi thế giới được khởi động lại đến nay, ta đã có thể một lần nữa lắng nghe thấu suốt được cuộc đối thoại giữa nàng và cái hắc cầu rồi, thế nhưng cái hắc cầu không còn giống như trước đây suốt ngày bám đuôi bên cạnh nàng nữa, nó rất hiếm khi chịu lộ diện xuất hiện, thành ra cái lượng thông tin dữ liệu ta thu thập được cũng chẳng được bao nhiêu thấu đáo cả.
Ta chấp nhận thuận theo từng bước đi nước bước trong ván cờ mưu kế của nàng mà dấn thân bước vào cái bẫy rập đã giăng sẵn, giả vờ bị thương nặng, giả vờ trưởng thành chín chắn lên, ta chỉ muốn tự mình tìm hiểu xem thâm tâm nàng rốt cuộc là muốn cái gì mà thôi.
Thế nhưng Chu Bình cái tên nhóc con đáng ghét kia lại lỡ tay làm hỏng mất đại sự của ta rồi, quả đúng là một cái đồ nuôi tốn cơm tốn gạo mà.
Nàng c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t ngay dưới chính cái lưỡi gươm sắc bén do một tay nàng dốc lòng nuôi dạy bồi dưỡng nên năm xưa.
Ta thực sự là vô cùng hối hận vì đã không thẳng tay xuống tay g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Bình ngay từ cái thời điểm ban đầu cho xong chuyện rồi.
Thế nhưng điều đó cũng chẳng có gì đáng ngại cả, không chỉ riêng một mình Chu Bình đâu, lần tới này ta nhất định là sẽ dùng mạng sống của toàn thể gia tộc Chu thị để làm bằng chứng chứng minh cho nàng thấy rõ thấu suốt điều đó mới thôi.
Ta lại một lần nữa được diện kiến nhìn thấy hình bóng của nàng rồi, vào đúng cái tiệc đại thọ của Thái hậu, nhìn thấy đôi mắt trong trẻo lấp lánh kia của nàng cứ liên tục liếc nhìn đưa mắt đưa tình về phía đĩa bánh sữa dê bày biện trước mặt ta là ta đã lập tức biết ngay nàng lại một lần nữa quay trở lại nơi này rồi.
Hóa thân thành Chu Ninh Ninh, vị Thái t.ử phi tương lai định sẵn của ta đấy thôi.
Ta sai người đem đĩa bánh sữa dê trước mặt mình bê tới đặt ngay trước mặt nàng, lại hạ lệnh chuẩn bị thêm một ly trà hạnh nhân nóng hổi thơm lừng cho nàng nữa, chăm chú quan sát nhìn ngắm cái niềm vui sướng hân hoan khôn xiết nhảy múa bên trong đôi mắt nàng kia, thâm tâm ta bỗng dâng lên một thứ cảm giác vô cùng khó tả nghẹn ngào khôn nguôi, giống như kiểu cái trái tim đen kịt u tối đang chầm chậm đập bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc được ngâm mình tắm táp bên trong dòng sữa dê ấm áp béo ngậy vậy á, đột nhiên trở nên mềm mại nhẵn nhụi vô cùng.
Ta chưa bao giờ quên mất cái kết cục t.h.ả.m hại lần trước nàng đã c.h.ế.t thế nào đâu cơ chứ, cái ngày đại hôn định sẵn của ta và nàng cũng chính là cái ngày vĩnh biệt tiễn toàn thể gia tộc Chu thị lên đường xuống suối vàng bầu bạn với tổ tiên đấy thôi.
Ngày đại hôn đang cận kề đến nơi rồi, Tạ Thân rốt cuộc cũng đã quay trở về rồi, nàng xem chừng có vẻ như nảy sinh lòng hiếu kỳ hứng thú vô cùng đối với hắn thì phải, thế mà lại dám cả gan âm thầm viết thư tay hẹn gặp mặt riêng với hắn cơ đấy.
Đó chính là lần đầu tiên ta nổi trận lôi đình ba đình sấm sét trút giận lên đầu nàng, ta dùng sức mạnh cưỡng ép thẳng tay tống cổ nàng quay trở về Chu phủ ngay lập tức.
Mặc dù thâm tâm ta vô cùng khao khát muốn mang nàng về Đông cung giam cầm bên cạnh mình ngay lập tức, thế nhưng xét về mặt danh chính ngôn thuận đạo lý ở đời thì làm như vậy là không được thỏa đáng cho lắm, ta vẫn phải vạn lần suy nghĩ cân nhắc cho cái danh tiếng của nàng trước đã.
Cũng may là cái ngày đại hôn cũng nhanh ch.óng tới nơi rồi, ta sẽ tự tay dâng lên cho nàng một món quà tuyệt vời nhất khiến nàng vạn phần vừa lòng mãn nguyện mới thôi.
Đúng cái ngày đại hôn diễn ra, ta thẳng tay tàn sát sạch sành sanh thảy thảy thảy người nhà họ Chu không chừa một ai, dắt theo nàng đi tháp tùng đứng một bên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng t.h.ả.m khốc ấy.
Thế nhưng kết quả rốt cuộc lại chẳng hề thu hoạch được bất kỳ một lời khen ngợi tán dương hay ánh mắt biết ơn nồng nàn nào như trong tưởng tượng cả, nàng chẳng hề cảm thấy vui vẻ sảng khoái chút nào cả.
Nàng nghệt mặt ra như khúc gỗ, sắc mặt trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u.
Ta dẫu sao thì vẫn cứ muốn mang thảy thảy những thứ tốt đẹp nhất trên cái thế giới này dâng tận tay cho nàng mà thôi.
Thế nhưng nàng lại cứ thích cái trò chạy trốn lén lút chuồn đi nơi khác hoài vậy á.
Nàng mở miệng cầu xin ta hãy rộng lòng lượng thứ tha mạng cho Chu Bình.
Thực chất thì, chỉ cần nàng chịu khó ngoan ngoãn sà vào lòng ta mà nũng nịu dỗ dành vài câu thôi.
Thì cái việc tha mạng sống quèn cho Chu Bình cũng chẳng phải là chuyện gì to tát quá mức không thể chấp nhận được đâu cơ chứ.
Thế nhưng nàng lại cứ nhất quyết tự mình đưa ra sự lựa chọn định đoạt mới chịu thôi.
Nàng đã giúp ta nhìn thấu suốt một điều rằng, cái vị trí của Chu Bình bên trong cõi lòng nàng vô cùng quan trọng, quan trọng hơn bất kỳ kẻ nào khác trên cái cuộc đời này thảy hết.
Thế thì Chu Bình tốt nhất là nên đi c.h.ế.t đi cho rảnh nợ vậy.
Lại phải chuẩn bị thay đổi một cái thân phận danh phận mới rồi đây.
Lần này là do tự bản thân ta không kìm nén chế ngự nổi cái ngọn lửa oán hận trong lòng mà thôi, lần tới nhất định là sẽ không để xảy ra cái sai sót tương tự nữa đâu cơ chứ.
Ta thực sự là muốn được ở bên cạnh bầu bạn với nàng lâu hơn một chút nữa mà thôi.